CÂU CHUYỆN SỐ 60

THẦY CHÙA VÀ VỊ CƯ SĨ

Vào thời mạt pháp có một ngôi chùa Năm Vàng, thờ đủ vị Phật, đủ vị Bồ Tát, phải nói là trang nghiêm.  Khi đến đây thành tâm lễ bái cả tiếng cũng chưa kính lễ hết các chư Phật cũng như chư vị Bồ Tát. Sự cúng dường lễ lạy ấy không biết là được xóa tội lỗi hay không, cũng như siêu thoát về trời, nhất là không còn sa đọa Địa Ngục, Ngạ Quỉ, Súc Sanh. Nhưng niềm tin là mình đi lễ Phật, thời được Phật độ Phật Cứu, Bồ Tát phù hộ che chở, cứ thế mà hành hương Cầu Phật, lễ lạy Chư Tăng hết lớp nầy đến lớp khác.

Nhưng mấy ai hiểu, thật ra không có Phật nào xóa tan tội lỗi khi trong Tâm đã hành ác không có lòng cải hối làm lành. Đã hành ác mà không cải hối làm lành thời phải theo nghiệp ác báo gặt lấy tai ương, hể làm Ác thời Linh Hồn sa đọa xuống các tầng Địa Phủ, như một Định Luật tự nhiên.  Đừng nói là người Phàm, mà ngay cả Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa chỉ cần phạm giới hành Ác thời cũng bị sa đọa như thường. Như vậy không phải là Phật độ, Bồ Tát cứu vớt mà chính mình tự độ cho chính mình, gieo nhân hành Thiện. Nhờ vào gieo nhân hành Thiện ấy sẽ đưa Linh Hồn con người trở về Thiên Đàng Cực Lạc hưởng an vui hạnh phúc trên Thiên Giới. Biết Tánh tự tu, biết Tâm tự độ, không sa vào con đường ác, ấy là Đạo giải thoát. Không cần cầu cũng siêu lên Thiên Đàng cực lạc. Không cần lạy cũng trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Kính lạy Phật, tôn vinh Bồ Tát là điều tốt vì đã gieo hạt giống Nhân Duyên Lành. Nhưng muốn thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, mà chỉ biết kính lạy Phật, tôn vinh Bồ Tát. Thời không bao giờ trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Mà phải biết Chân Tánh Tự Tu, Biết Chân Tâm Tự Độ. Biết điều ác xa lánh, biết điều thiện cần phải làm. Thông suốt được căn bản nói trên mới là Đạo Giải Thoát. Có nghĩa là phải hiểu căn gốc các Ngài vì sao trở thành Phật, trở thành Bồ Tát hưởng phước báo an vui tự tại, là vì các Ngài Biết Tánh Tự Tu, biết Tâm Tự Độ. Xa lánh điều ác, đi trên con đường Nhân Thiện Từ Bi, Bác Ái, cứu người không di hại đến người.

Kính lạy Phật, tôn vinh Bồ Tát nhưng Tâm hành ác, Tánh hành hung, không có lòng Từ, thường làm hại con người, thời dù cho lạy khắp mười phương chư Phật. Cúng dường mười phương chư Bồ Tát cũng không siêu thoát được tội lỗi của mình. Phải chịu theo Định Luật Thiên Ý Vũ Trụ gieo nhân kết quả mà thọ lãnh. Những người không lạy Phật, cũng chẳng tôn vinh Bồ Tát nhưng Tâm hành thiện rất tốt. Tánh Từ Bi, Bác Ái thương người, không cầu thành Phật cũng thành Phật. Không lạy Bồ Tát cũng trở thành Bồ Tát.

Sự mê tín, tin vào những chuyện hoang tưởng hành Ác chuyên làm hại con người. Chỉ cần cúng dường lễ Phật là được siêu sanh lên các Cõi Trời, Tầng Trời. Không phải cuồng tín hoang tưởng là gì. Đã hành ác gieo nghiệp ác muốn siêu thoát về trời, chỉ còn một cách duy nhất là cải hối làm lành, bỏ ác tùng thiện mà thôi.  Muốn về trời cũng như thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa như các Ngài, thời phải gieo nhân hành Thiện, dùng Văn Hóa Thiên Ý tận độ nhân loại con người, xa lìa tội lỗi thời nhất định siêu sanh về trời, cũng như thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Thế nhưng ở đời mấy ai hiểu được điều nầy. Tự thần thánh hóa đi đến ảo tưởng trở thành cuồng tín, tin những chuyện không bao giờ có thật. Nếu hành Ác mà chỉ cúng dường chư Phật, kính lễ Bồ Tát siêu sanh về thiên giới thời cần gì xa lìa tội lỗi, cần gì hành thiện, cần gì đi tu. Cúng dường lễ Phật là xong.  Nơi chùa Năm Vàng có vị Đại Sư được cho là chứng đắc thông thái, thông suốt kinh Phật, kinh nào cũng biết. Lời nói của vị Đại Sư có trọng lượng lên đến hàng tấn, hàng Cư Sĩ đều phải cúi đầu lắng nghe.

Cho đến một hôm, vị Đại Sư giảng Đạo thao thao bất tuyệt. Sư nói: Những người để tóc theo hạnh Cư Sĩ, Đạo hạnh còn thấp, chỉ có các Tăng, Ni cạo đầu là người trí huệ, chứng Đạo thâm cao. Vì thế những người còn để tóc phải luôn cung phụng cúng dường Tăng, Ni. Vì những Tăng, Ni cạo đầu có phước báo lớn, nhân duyên lớn, cũng như sự giác ngộ lớn về Đạo. Vì vậy muốn thành Phật thời phải xuất gia Cạo đầu tức là cầu Đạo mới thành Phật. Cạo Đầu trở thành Tăng, Ni là đi vào giác ngộ trí huệ cao siêu, phước báo thù thắng. Hàng Cư Sĩ không cạo đầu tu hành còn thấp, nói chung là muốn cho người ta kính lạy thời phải cạo đầu, xuất gia.

Lời của Cao Tăng Đắc Đạo ai dám không nghe, hay biện luận hỏi lại, nên im thin thít cho đây là lời dạy Chân Thật nghĩa. Lời dạy vàng. Khi ấy có vị Cư Sĩ đứng dậy lên tiếng : Bạch Đại Sư, theo như Sư nói, những người để tóc Đạo Hạnh chưa cao, trí huệ thấp kém, không bằng người Cạo Đầu trở thành Sư Sãi. Lời dạy nầy có đúng là Chân, Thật, Nghĩa không? Đúng như những gì Phật dạy không ?

Vị Đại Sư nghe vị Cư Sĩ nói thế không được vui còn cho là thiếu hiểu biết. Nên nói: Hạnh Cư Sĩ là hạnh Tam Quy Ngũ Giới. Còn hạnh Tăng, Ni là hạnh 250 giới, 350 giới. Hàng Cư Sĩ phải coi Tăng, Ni là bậc Thầy. Người có tóc phải lạy người Cạo Trọc.

Vị Cư Sĩ nói : Thưa Đại Sư, Đại Sư có bao giờ lạy người có tóc chưa ? không những lạy mà còn lạy sói đầu.
Vị Đại Sư cố dằn lòng tức giận để tỏ ra là người không còn Tham, Sân, Si. Bình tĩnh hỏi : Nầy vị Cư Sĩ kia không được phỉ báng Tăng Ni như thế. Vì lời nói nầy thời phải chịu sa đọa vào Tam Đồ Khổ. Tức là sa đọa Địa Ngục, Ngạ Quỉ, Súc Sanh.

Vị Cư Sĩ không lấy gì làm giận, lại tôn kính nói : Thưa Sư, bao lâu nay Sư lạy người có tóc hay người trọc đầu ? Vị Sư nghe xong chưng hửng nói: Đương nhiên là lạy người trọc đầu. Vị Cư Sĩ nói: Trong hành Thập Thiện, Phật dạy là không được nói láo, nói đâm thọc, nói thêu dệt, nói ác khẩu. Ý phải chân chính không được vọng ngữ. Nếu vi phạm một trong bốn điều vọng ngữ ác khẩu nầy dù tu vạn kiếp làm Tăng, Ni cũng không bao giờ trở thành Phật hay Bồ Tát được. Để minh chứng những gì Cư Sĩ tôi nói. Đại Sư ngày đêm luôn lạy người có tóc, không phải lạy người trọc đầu. Thế mà Đại Sư nói người có tóc phải lạy người trọc đầu, mới gọi là tu hành chân chính.

Đại Sư hãy dẫn toàn bộ Cư Sĩ nơi đây đi vào Điện Thờ, xem lâu nay Đại Sư thờ lạy người có tóc hay người trọc đầu. Thật ra nhiều vị Phật trên điện đâu có vị Phật nào Cạo Đầu, toàn là để tóc. Như Phật Thích Ca, Phật A Di Đà. Phật Nhiên Đăng và còn nhiều vị Phật khác. Cũng như các vị Bồ Tát, như Quan Âm Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát, Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, đâu có vị nào là Cạo Đầu. Như vậy Cạo Đầu đi tu mới thành Phật, Mới thành Bồ Tát, chính Là nói không đúng sự thật, không có căn cứ về mặt Pháp Lý cũng như Chân Lý. Chỉ có vị Phật Di Lặc là Cạo Đầu nhưng ngài chưa ra đời, không thể chứng minh là Phật Di Lặc cạo đầu hay không. Từ xưa đến nay Tăng, Ni đều lạy người có tóc, coi người có tóc là Phật, là Bồ Tát. Không những lạy ngày mà còn lạy cả đêm.

Nếu Đại Sư biết xưa nay mình lạy người có tóc, thời Sư đã không dám xem thường người để tóc. Xa lìa sắc tướng, chú trọng về Tâm. Chỉ có tu Tâm hướng thiện mới đi đến kết quả Chân Thiện, trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Chứ Không phải ở chỗ xuất gia, hay tại gia. Cạo đầu hay không cạo đầu. Chân Tâm vốn Bình Đẳng. Lương Tâm vốn là Phật Tánh. Phật tại Tâm không cầu, cầu Phật ngoài Tâm làm sao thành Phật được. Thiện, Ác do mình gieo ra. Muốn xuống Địa Ngục thì hành Ác, không hành Ác làm sao xuống Địa Ngục được. Lời nói Thật chính là lời nói Thiện. Lời nói không thật chính là lời nói Ác. Đã nói sai sự thật lừa dối Tâm mình lừa dối mọi người Địa Ngục không mời cũng tự mình sa đọa xuống đó.

🔴Theo Định Luật Vũ Trụ:
💥Tâm tạo Ác thành Quỉ.
💥Tâm Từ Bi cứu khổ là Phật
💥Tâm hành Luật là Thánh
💥Tâm hiểu Đạo an nhàn là Tiên
💥Tâm bảo hộ lẽ phải là Thần
💥Tâm không nhiễm cảnh trần là người giải thoát.
💥Tâm không hại người là Tâm Bồ Tát
Chỉ có một cái Tâm, khởi động thành Pháp. Chỉ một cái Tánh mê chấp biến ra đủ dạng đủ hình. Đủ loại tướng. Nào là Phật, nào là Thánh, nào là Tiên, nào là Thần, nào là Chúa. Nào là Thinh Văn, nào là Bồ Tát. Nào là Thiện, nào là Ác, nào là Quỉ, nào là Ma. Chỉ một Chân Tâm, Chân Tánh mà biến ra vô lượng nghĩa như vậy.

Biết Tâm Tự Độ, biết Tánh Tự Tu, thường làm Chủ Chân Tâm, thường tịnh không Chân Tánh, an trụ tự nhiên, có nghĩa là Vô Trụ, không khởi niệm an trụ, an định Tự Nhiên. Tùy duyên mà hóa độ chúng sanh, lập ra nhiều phương tiện bệnh nào thuốc nấy. Chúng sanh có 8 muôn 4 nghìn tật bệnh. Thời phải có 8 muôn 4 nghìn pháp môn để chữa trị. Thầy thuốc giỏi rời xa chấp Pháp tức là chấp Văn Tự, rời xa chấp Tướng tức là chấp hình tướng để không đi đến phân biệt chấp ngã thọ giả rơi vào Ma Đạo Kiến Chấp.
Cạo Đầu, không Cạo Đầu đâu liên quan gì đến Tu Tâm. Tại Gia, xuất Gia đâu liên quan gì đến sự Giác Ngộ. Để tóc mà sống Thiện, còn hơn Cạo Đầu trở thành Ma Tăng. Tại Gia mà biết tôn kính Ông Bà, Cha Mẹ, còn hơn Xuất Gia mà quên Cội, quên Nguồn. Sự sống của những bậc Đại Giác Ngộ. Sự – Lý bao giờ cũng Viên Dung. Lý thường gắn liền với Sự. Sự thường hiển bày rõ Lý. Đó chính là Chân, Thật, Nghĩa của Giáo Pháp. Đem lại niềm tin cho Đời lẫn Đạo. Nói xong vị Cư Sĩ biến mất, để lại những lời Châu Ngọc cho cả Cư Sĩ và Tăng, Ni.

Vị Đại Sư từ đó trở đi, không còn xem thường hạnh Cư Sĩ nữa. Vì Hạnh Cư Sĩ cũng chính là Hạnh Phật, hạnh Bồ Tát, hạnh Thánh, hạnh Tiên, hạnh Thần, hạnh Chúa. Gần Bùn Mà Chẳng Hôi Tanh Mùi Bùn. Nhất thời tu ở tại Gia, thứ hai tu Chợ, thứ ba tu Chùa.
* * *
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Thầy Chùa và Vị Cư Sĩ Đến Đây Là Hết
———————————————————–