CÔ ĐƠN

Nước Việt Nam bao năm bom đạn
Cảnh chiến tranh thảm hại vô cùng
Xuân về vắng vẻ trên đường
Ruộng nương đầy cỏ, ruộng vườn quạnh hiu
Chau mày một cảnh tan thương
Phòng khuê vắng lạnh tháng năm đợi chồng
Cõi lòng tê tái cõi lòng
Chiến chinh, chinh chiến để người bơ vơ
Bên thềm đã phủ rêu xanh
Cành xuân khô héo bóng ai xa vời
Mang thơ những đám mây trời
Gởi người mang áo chiến bào xông pha
Rèm châu phủ kín sắc hoa
Nếu còn chinh chiến, chiến chinh
Thời em vẫn mãi cô đơn một mình.
———————————————

Văn Hóa Cội Nguồn