CÂU CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG

Câu chuyện đời thường xưa nay, thường thường người ta cho rằng cái nầy đúng thì cái kia sai. Đúng với sai vì thế mà đối nghịch nhau. Lẫn quẩn lòng vòng cố chấp sau đây là những mẫu chuyện như vậy.
Tại một Ngôi Đền nhỏ cách thành phố không xa nằm ở ngoại ô. Người ta nhìn thấy năm người uống trà đàm đạo trước sân Đền một người tên là Chiêng, một người tên là Giới, một người tên là Đức. Một người tên là Cơ. Một người tên là Nhân. Mỗi người có một quan niệm riêng cái đúng riêng của mình, còn những cái đúng của những người khác không cùng ý tưởng của mình thường cho là sai.

Để nói lên quan điểm của mình Chiêng nói: Sự hướng thiện làm lành mau đi đến kết quả, đem lại cuộc sống an vui. Thì mọi tội lỗi phải được ăn năng sám hối, theo Chúa  thì Chúa tiếp rước về nước Chúa, theo Phật thì Phật độ về nước Phật, theo Thánh thì siêu sanh về các cõi Trời đó là con đường đúng nhất các con đường khác thường là rơi vào Tà Đạo.

Giới nói: Không lẽ cứ làm ác rồi đến nhà thờ, đền, chùa ăn năng sám hối, rồi lại tiếp tục làm ác đâu lại vào đấy, được Chúa rước, Phật Độ con đường nầy hình như còn có cái gì đó thiếu sót chưa thực tế lắm. Nếu sống Từ Bi, Hỉ Xả lại biết thương người đoạn dứt Ác Nghiệp, lìa xa Phiền Não tâm hồn định tỉnh, thì đâu cần ăn năng sám hối trước Chúa trước Phật, trước Thánh khi mạng chung thì cũng sẽ siêu sanh về trời sống trên các cõi thiên đàng cực lạc.

Đức nói: Nói gì thì nói dù cho có lòng thương người, thương yêu loài vật, những đối với Cha Mẹ Bất Hiếu, Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung xem thường Nguồn Cội, thất kính với người có công dựng nước, giữ nước lòng dạ Bất Chính. Dù cho ăn năng sám hối tội lỗi trước Phật trước Chúa, tâm địa Bất Chính như vậy làm gì mà được siêu sanh về Trời. Chỉ sa đọa xuống các tầng Địa Phủ thì có. Ông Cha không thờ đi thờ người ngoài làm cho gia đình xã hội đảo điên. Nếu trên thiên đàng cực lạc chấp chứa những con người nầy, thì không còn là thiên đàng cực lạc nữa. Mà là bể khổ thiên giới. Bởi sóng gió Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu tâm địa Bất Chính gây ra.

Cơ nói: Hướng thiện làm lành mà không biết thì Cơ, hành sự ngược lại Thiên Ý. Như Trời đã chuyển sang xuân mà sống theo kiểu mùa đông. Không những đi ngược lại trào lưu văn minh nhân loại, phản khoa học. Thiên Cơ đã chuyển đến Cơ Vận Thánh Đức, tức là xóa bỏ hận thù, trở về Cội Nguồn đoàn kết Dân Tộc. Nhưng tâm trí vẫn mãi u mê chia bè rẽ phái, đấu đá lẫn nhau. Ngay trong Phật Giáo, Thiên Chúa, Cao Đài, Hòa Hảo. người theo Quốc Gia, cho mình là Phật Giáo, Thiên Chúa, Cao Đài, Hòa Hảo thuần túy. Người theo Cộng Sản cho là Phật Giáo, Thiên Chúa, Cao Đài, Hòa Hảo dạng quốc doanh, ai đúng ai sai đây cũng đồng là thờ Phật, theo Chúa, đều là môn đồ Cao Đài, Hòa Hảo chống phá lẫn nhau. Nếu quả theo Phật, Chúa kiểu nầy mà được siêu sanh về trời. Chắc chắn sẽ xảy ra Phật Giáo Cộng Sản. Phật Giáo Quốc Gia. Thiên Chúa Cộng Sản, Thiên Chúa Quốc Gia sẽ giao tranh trên các miền thượng giới chiến tranh loạn lạc sẽ xảy ra. Đã là hướng thiện thời phải tìm con đường đoàn kết mà đi. Tiến đến hòa bình Độc Lập, Tự Do, An Vui Hạnh Phúc. May ra được siêu sanh về Trời.

Nhân nói: Các Đạo Huynh đều nói đúng nhưng lại quên một điều là chúng ta đang sống trong hiện tại. Vì quá khứ thì đã qua rồi, còn tương lai thì chưa đến. Nếu trong hiện tại không nắm bắt được cuộc sống, chúng ta cần có một cuộc sống no ấm, sống Độc Lập- Tự Do, sống Công Bằng Bình Đẳng. Sống Tự Do Mưu Cầu Hạnh Phúc. Sống thực tế là sống có trật tự, sống biết hòa hợp. Có trách nhiệm đối với xã hội, làm chủ bản thân, làm chủ non sông đất nước, chống trả quân thù xâm lược. Cái Nhân đã tốt đương nhiên gặt hái cái quả phúc lành. Không muốn về trời cũng được về trời. Không muốn thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, cũng thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.
Chiêng nói : Theo Nhân nghĩ sống như thế nào là sống đúng. Nhân mỉm cười trả lời:  Sống đúng là sống theo Luật. Nếu ra đường không đi theo Luật Giao Thông thì tông lộn nhau mà chết. Sống bỏ Cội bỏ Nguồn là sống sai luật, phạm vào bốn tội lớn. Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu tâm địa Bất Chính. Dù bạn có hành thiện, có ăn năng sám hối, có quen biết hàng nghìn đức Phật hàng vạn Đức Chúa cũng không siêu độ bạn được vì trên các cõi Thiên Đàng Cực Lạc là các cõi Dương Quang. Những Linh Hồn Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu, tâm địa Bất Chính tràn đầy Âm Hiểm khắc tinh Dương Quang không thể nào siêu sanh lên Thiên Đàng Cực Lạc được. Mà chỉ sa đạo xuống các tầng Địa Phủ mà thôi, đó là sự thật.
Sự bình yên trong cuộc sống dù ở Thiên Đàng hay ở Trần Gian, là phải có sự dung hòa toàn diện. Vừa biết ăn năng sám hối, Vừa biết đoạn diệt phiền não Từ Bi Hỹ xả, sống có Nhân có Nghĩa, có Trung, có Hiếu. Sống biết thương yêu đồng loại. Nhất là Sống phải biết Luật trong cuộc sống những định Luật đã được ban hành như Luật Giao thông, luật an ninh trật tự, luật cạnh tranh công bằng bình đẳng. Nói chung là sống đúng Hiến Pháp, Luật Pháp. Đạo Pháp Dân Tộc.
Đạo Pháp Dân Tộc chính là Đạo Pháp hiện thực. Làm con dân Việt Nam phải biết bảo vệ đất nước Việt Nam. Tôn Thờ Nguồn Cội giữ vững Truyền Thống Anh Linh Dân Tộc. Nắm vững về Nhân Quyền, những Quyền cơ bản Tạo Hóa ban cho, nắm vững Quyền Dân Chủ, Quyền Công Dân của mỗi Công Dân. Như thế là sống đúng, những gì sống cho hiện tại chính là kết quả của Tương Lai.
Lại nữa sự sống con người là sự sống tập hợp đa dạng, cũng như con người không thể chỉ có tay chân, mà thiếu đi Mắt, Mũi, Miệng, Tai. Chỉ cần thiếu đi một cái là coi như hạn chế sự sống. Nói về xã hội cũng vậy, dù là xã hội Thiên Đàng hay xã hội Trần Gian. Xã hội nào cũng cần loại bỏ sự dối trá, giả hình, mánh khóe, thủ đoạn, đê hèn, lường gạt. Loại bỏ sự dữ tợn cấu xé lẫn nhau, ăn nuốt lẫn nhau. Phải loại bỏ phiền não để đi đến an lạc tự tại. Phải biết thương yêu nhau để rồi cùng nhau hưởng an vui hạnh phúc. Sống đúng lương tâm vì người cũng chính vì mình, vì xã hội cũng chính là đem lại sự bình yên cho mình, luôn tỏa sáng tư cách, nhân cách phẩm chất của con người sống như vậy chính là sống đúng, sự sống của một con người là sự sống của sự toàn diện, khác xa loài cầm thú con người là động vật cao cấp có trí huệ và sự giác ngộ nắm vững cơ cấu sự sống tạo thành sự sống xã hội. khác với sự sống bầy đàn của loài cầm thú. Nhờ nhận thức được lối sống kết cấu sự sống trở thành lối sống trong người có Ta, trong Ta có người đi đến Công Bằng Bình Đẳng tôn trọng lẫn nhau trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, làm chủ cuộc sống làm chủ vũ trụ.
Ví như vũ trụ nếu không có đi vào trật tự, thì các hành tinh va chạm tiêu tan, làm sao mà tồn tại hết hàng triệu năm nầy đến năm khác. Sự tồn tại ấy cho đến khi già cỗi mới hình thành lên vũ trụ mới. Mọi sự hoạt động theo Thiên Luật Thiên Ý của Trời. Trong cuộc sống đương nhiên cần có sự hướng thiện mới đem lại cuộc sống an vui hạnh phúc. Nhưng muốn tồn tại sự hạnh phúc ấy phải đi vào luật để bảo tồn cuộc sống. Cũng vì vậy dù ở Trần Gian, Địa Phủ, Thiên Đàng. Phải có người chủ trì giữ vững kỹ cương Đạo Luật Xã Hội. Luật ở đây không phải là các giáo điều của Tôn Giáo, Đạo Giáo. Mà là kỹ cương Đạo Luật. Như Luật Giao Thông, Luật Trật Tự an Ninh, Luật Công Bằng, Bình Đẳng Xã Hội, Luật về Quyền con người. Duy trì sự tồn tại của xã hội. Dù là Xã Hội Trần Gian, hay Xã Hội Thiên Đàng. Giới Luật và Đạo Luật khác nhau. Giới Luật là làm cho cuộc sống An Vui. Đạo Luật là làm cho cuộc sống Tồn Tại đi vào nề nếp. Nói chung là cuộc sống Văn Minh. Trong một bàn tay có năm ngón, nếu mất đi một ngón thì đã là khuyết tật rồi. Cuộc sống đỉnh cao của con người là cuộc sống như một bàn tay. Có năm ngón tay xã hội đạt đến đỉnh cao là xã hội có Phật, có Thánh, có Tiên, có Thần, có Chúa. Như một bàn tay có năm ngón. Cuộc sống hoàn hảo của một con người phải có Mất, Mũi, Miệng, Tai, Ý Thức. Chỉ cần thiếu một cái là coi như khuyết tật ngay. Hãy sống có Tình Yêu, có lòng Hỉ Xả, Có Tánh Kỷ Cương Cao, có lòng Hiếu Trung, Nhân Nghĩa, sống có Đạo có Đức chính là cuộc sống Chân Thiện, Hoàn Mỹ của một con người. Phân biệt mà làm gì tự mình đi vào khuyết tật mà thôi. Do sự cố chấp mà ra tất cả. Không biết dung hòa đạt đến Toàn Năng Toàn Giác đỉnh cao, của sự an vui tự tại.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Đời Thường Đến Đây Là Hết
——————————————————