ĐIỆU HÒ TRÊN SÔNG

PHẦN 1

Ngày xửa ngày xưa ở vào thời Thượng Hùng Vương, đời thứ 15 Hùng Châu Lang dân chúng hưởng thái bình âu ca lạc nghiệp, nhất là miền sông nước thường nghe những câu hò đối đáp thật ngọt ngào và cũng thật êm tai, chẳng thiếu gì người quên ăn bỏ ngủ, vì những câu hò giọng hát đầy truyền cảm làm cho người nghe phải mê.
Ở phía tây Hạ Giang Môn trung Văn Lang, có một xóm làng phần đông chuyên hành nghề đánh cá trên dòng sông. Có một gia đình nghèo nhưng ăn ở nhân đức sanh một cậu con trai tên là Hữu Trọng. Hữu Trọng càng lớn càng có tài lặn lội. có khi lặn cả hàng giờ không cần trồi lên, nên Hữu Trọng thường Bắt cá nhiều hơn người Ta. Vì thế mà gia đình Hữu Trọng tuy không giàu nhưng cũng khá giả hơn những gia đình nghèo khác. Hữu Trọng vốn thông minh khác thường nhờ vào Thiên phú Trời ban, thường phát minh ra nhiều chuyện, tạo ra lắm chuyện hay giúp đỡ cho làng xóm. Hữu Trọng nghe đến học võ thì ưng lắm nhưng vì nhà nghèo không có tiền để đi học. Ông Trời luôn phù hộ những tấm lòng thương người cũng như ban cho phúc lành may mắn. Cho đến một hôm Hữu Trọng gặp được kỳ nhân truyền cho đao pháp.
Năm mười 18 tuổi trời thu mát mẻ Hữu Trọng du thuyền về Hạ Giang Môn để xem đoàn ca hát quê hương về hát cho dân chúng xem, nơi đây thuyền qua lại tấp nập thuyền ra biển, thuyền về bến, thuyền buôn bán, thuyền ngoạn cảnh dạo chơi phải nói là tấp nập, trời cũng đã xế chiều sắp đi vào hoàng hôn. Hữu Trọng bổng nghe một giọng hò từ chiếc thuyền lớn không phải là thuyền đánh cá, mà là du thuyền đài các tiểu thơ, trông quý phái đầy sang trọng tiếng hò thanh tao trong như ngọc, ngọt ngào làm sao.

Thân em như chiếc lục bình
Trôi theo dòng nước sông hồ khắp nơi
Mênh mông sông nước mênh mông
Đẩy đưa số phận long đong cuộc đời
Bao lần thầm hỏi Ông Trời
Bao giờ số phận lục bình định yên
Hò hơ ơi hò, là hò hò lơ
Hữu Trọng không không thấy ai đáp trả lại, thời nghĩ thầm rằng. Có lẽ người con gái trên thuyền kia nhìn thấy cuộc đời của lục bình cứ trôi theo dòng nước liền cảm xúc xuất khẩu thành thơ liền họa theo cho vui.
Nước sao cứ mãi vô tình
Nước đưa số phận lục bình đó đây
Lục bình dạo khắp đông tây
Vui cùng mây gió trăng sao, sông hồ
Lục bình nào có đợi chờ
Đến đi vô định theo dòng nước trôi
Hò hơ ơi hò là hò hò lơ.

Không hiểu là vô tình hay cố ý tiếng hò lanh lảnh trong trẻo vang lên từ chiếc thuyền sang trọng dạo chơi:

Cảnh tình bèo nước xưa nay
Đẩy đưa số phận long đong lục bình
Tháng năm trôi nổi cuộc đời
Tắm mưa gội gió thì thầm trăng sao
Hò hơ buồn tẻ biết bao
Thu đi đông đến ngán ngao cuộc đời
Muốn yên thân phận cho rồi
Nhưng nào có được thế thời bão dông
Hò hơ ơi hò, là hò hò lơ

Hữu Trọng thấy trong lòng phấn chấn không cần biết người kia là ai, xấu đẹp ra sao người xướng người họa là vui lắm rồi bằng họa theo:

Trăm năm trong cõi người ta
Bèo, mây, gió, nước luôn pha nụ hề
Nước luôn dắt dẫn lục bình
Nghìn năm vẫn mãi đồng hành cùng nhau
Hò hơ tang tính, tính tang
Ông Tơ Bà Nguyện xe duyên sống đời
Đôi khi thầm hỏi Ông Trời
Gặp chi cho khổ để rồi vấn vươn
Hò hơ ơi hò, là hò hò lơ.

Lúc nầy trời đã hoàng hôn Hữu Trọng nội công thâm hậu nên nghe rõ người nói chuyện trên thuyền sang trọng kia dù là nói nhỏ. Hay quá tiểu thơ ơi chàng trai kia ở đâu đến vậy, trông chàng trai khôi ngô tuấn tú phong độ lắm, nhìn cách ăn mặc thì  không phải con nhà giàu công tử.
Hoàng Hôn buông xuống ánh trăng hiện rõ lần làm tăng thêm sự huyền ảo Hạ Giang Môn ghe thuyền càng thêm tấp nập nam nữ thi nhau kéo đến Hạ Giang Môn để xem ca hát. Riêng Hữu Trọng thì thấy nơi đây mới thật là nơi mình muốn đến nên không còn muốn đi đâu. Và hình như chiếc thuyền xinh đẹp kia cũng vậy cứ neo đậu như chưa muốn rời đi.
Tiếng hò lại tiếp tục vang lên càng lúc càng ngọt ngào làm cho lòng người say đắm:

Gặp Chàng trước hỏi sau chào
Chẳng hay đã có nơi nào hay chưa
Đã câu thời phải say sưa
Mới mong được cá, dính câu được tình
Hò hơ ơi hò
Thấy bên kia mở rộng vườn đào Hữu Trọng như uống phải ly rượu mạnh xổ bầu tâm sự:

Thuyền tình vẫn mãi trống không
Chỉ nắng và gió theo chân không rời
Đôi khi thầm hỏi Ông Trời
Cô đơn đến nỗi nằm ngồi cô đơn
Hò hơ ơi hò
Thuyền ai giọng hát ngọt ngào
Chẳng hay bến đậu đã vào hay chưa
Hay còn kén cá chọn canh
Mấy ai lọt được mắt xanh mà mòng
Hò hơ ơi hò, là hò hò lơ.

Hay quá tiểu thơi ơi, người đâu mà đối đáp tài tình như vậy, giọng hò ngọt ngào lại vang lên:

Trăng đã lên cao
Trời sao vằng vặc
Mỗi tiếng hò réo rắt lòng em
Nhắn chừng trời đã về đêm
Sương sa xâm nhập tổn thương thân chàng
Hò hơ ơi hò, là hò hò hơ.

Hữu Trọng trong lòng vô cùng sung sướng nhưng cũng thấy hơi lo bằng hò đáp lại rằng:

Trai tài khắp chốn Giang Môn
Vì sao em lại chọn anh tâm tình
Hay là ngẫu hứng gieo vần
Lấp đi khoáng trống trong lòng bấy lâu
Hò hơ ơi hò
Tiếng hò trong như ngọc lại vang lên
Duyên tình đâu thể được nhiều
Chỉ cần một bến đủ rồi là xong
Hò hơi lời nói thật chân
Đâu như mây gió biến tan chân trời
Thật tình mà cũng thật lòng
Như nắng và gió theo chàng ngày đêm
Hò hơ ơi hò, là hò hò lơ
Có duyên xa mấy cũng gần
Vô duyên gần mấy nhưng lòng cách xa
Hò hơ đừng chọc người ta
Lỡ tình thời phải đớn đau vì tình
Hò hơi ơi hò, là hò ho lơ.

Hữu Trọng như không còn e ngại gì nữa bằng xổ bầu tâm sự nói lên sự cương quyết của mình:

Yêu nhau mấy núi cũng trèo
Muôn sông cũng lội vạn đèo cũng qua
Chân trời góc biển cách xa
Cũng không bỏ cuộc vượt qua tìm nàng
Dù cho biển cạn non mòn
Tình yêu vẫn mãi tràn đầy trong tim
Hò hơ ơi hò, là hò hò lơ
Giọng ngọt ngào lại vang lên.
Đi đâu cho thiếp cùng đi
Đói no thiệp chịu đừng nghi trong lòng
Dù cho trở ngại thế nào
Cũng không ngăn nỗi tấm lòng đã yêu
Ơi hò, là hò hơ lơ
Đã thương mời bạn qua đây
Đôi lời tâm sự đắp xây công trình
Tội chi đứng đó một mình
Sương sa muỗi cắn thương hàn ai nuôi
Hò hơ ơi hò, là hò hò hơ.

Hữu Trọng định hò đáp lại thờ nghe giọng ngọt ngào nói rằng hai em qua đó mời Công Tử sang đây chơi. Hữu trọng thấy một chiếc thuyền con thả xuống từ chiếc thuyền lớn một người hầu nữa xinh đẹp chèo thuyền lao nhanh về ghe của Hữu Trọng. Hữu Trọng trong lòng không khỏi hồi hộp thuyền con vừa đến nơi liền nghe tiếng nói thanh tao mời Công Tử sang thuyền tiểu thơ uống trà. Hữu Trọng liền chèo thuyền qua bên ấy đến nơi nhìn sơ qua thì cũng biết chủ thuyền là một tiểu thơ con nhà giàu.
Khi bước lên thuyền Hữu Trọng không khỏi giật mình sự xa hoa lộng lẫy sang trọng không khác gì Công Chúa du ngoạn tham quan, đi chơi ngắm cảnh. Từ nơi sang trọng khoan thuyền giọng nói ngọt ngào vang lên mời công tử vào. Hữu Trọng bước vào khoan thuyền không khỏi sững sờ trước một gia nhân lổng lẫy đẹp tựa Hằng Nga, lấy lại sự trầm tỉnh Hữu Trong thi lễ rồi nói rằng: Tại Hạ tên là Hữu Trọng, ở phía Tây Hạ Giang Môn xin chào tiểu thơ.
Người con gái đẹp tựa Hằng Nga chỉ cái ghế đối diện mời chàng ngồi. Hữu Trọng vừa ngồi xuống tiếng ngọc ngọt ngào như mật rót vào tai: Thiếp tên là Quỳnh Nga Chàng ở đằng Tây, còn Thiếp thời ở đằng Đông cùng chung Hạ Giang Môn.
Hai người lời qua tiếng lại càng lúc càng tâm đầu ý hợp không hiểu từ lúc nào hai người mến nhau rồi yêu nhau. Quỳnh Nga nói: Thiếp là con gái thứ ba cũng là con gái út thương gia Đạt Thành. Hữu Trọng là người biết nhiều hiểu rộng nghe qua thương gia Đạt Thành thì không khỏi giật mình kinh hãi, thì ra người con gái đối diện mình đây là tiểu thơ dài các giàu nhất Hạ Giang Môn. Thảo nào thuyền sang trọng không khác gì thuyền Công Chúa.
Cuộc gặp gỡ nào cũng phải đến lúc chia tay. Hữu Trọng nắm lấy bàn tay trắng nuốt mềm mại nói: Anh chỉ có một mình em là người yêu duy nhất. Anh thề trọn đời không yêu một ai khác. Quỳnh Nga nói: Em cũng vậy chỉ yêu có một mình anh, hai người ôm nhau bịn rịn chia tay.

Nói về thương gia Đạt Thành hai cô gái lớn đã có chồng sống trong giàu có, nhưng hai con rể không được vừa ý lắm ví tài đức chẳng được bao nhiêu Ông còn lại Quỳnh Nga là con gái út tài sắc vẹn toàn hơn hai cô chị Ông quyết tìm một nơi xứng đáng để gả, và Ông cũng đã tìm được một nơi đó là thương gia Hoàng Mỹ so với Ông thì một tám một mười Ông có bề thế hơn Hoàng Mỹ. Hoàng Mỹ chỉ có độc nhất một người con trai phong lưu có tiếng sành điệu ăn chơi, nhưng Ông quan tâm đến điều đó và Ông cho phong lưu cũng là một cái tài. Về mặc nào con Ông Hoàng Mỹ cũng hơn hai thằng con rể. Ông và Hoàng Mỹ giao ước làm sui với nhau.
Từ khu nhà bề thế sang trọng, giọng Ông Hoàng Mỹ nói: Bữa nay con không được đi đâu, con theo Cha ra mắt Cha Vợ, tiện thể nhìn mặt vợ con luôn, con phải ăn diện thật sang trọng nhất là ăn nói thật lưu loát. Con gái út Đạt Thành không vừa đâu Cha thấy rồi con gái út Thành Đạt đẹp như tiên giáng trần, trong số bạn gái mà con quen biết so với con gái út Đạt Thành chỉ là đom đóm so với ánh đèn, chỉ là Gà không thể nào so với Phụng. Nội tài cầm, kỳ, thi, họa nổi tiếng khắp Hạ Giang Môn.
Tiếng chàng trai trẻ nói: Sao Cha đề cao cô ta quá vậy, con đã gặp qua biết bao nhiêu là con gái hạng nào không có, tài tử giai nhân cầm, kỳ, thi, họa. Ca múa, hát, làm ngây ngất lòng lòng người, thân hình bốc lửa, nhưng đối với con thì cũng chẳng ra gì.

Nói về thương gia Đạt Thành Ông nói với Quỳnh Nga: Cha đã tìm cho con một nơi xứng đáng thật vừa ý của Cha. Hai chị của con tự mình lựa chọn nên Cha không được vừa ý lắm Cha chỉ có con là tài sắc vẹn toàn nên Cha phải lựa cho một tấm chồng hơn hẳn hai anh rể của con làm nở mày nở mặt Đạt Thành nhà Ta. Và hôm nay Cha Con họ đến trước là để cho biết nhà sau là hai đứa gặp nhau làm quen.
Quỳnh Nga nghe Ông Đạt Thành nói thế lấy làm kinh hãi:  Cha chấp nhận sự hôn nhân nầy rồi sao. Ông nói sự giàu có thì khỏi chê, vì là con một. Cha xem qua tướng mạo rồi hơn hẳn hai anh rể của con.
Ông Đạt Thành nói nếu con không ưng người nầy thì con phải tìm người hơn hẳn người Cha chọn lựa, thì cơ may Cha mới nghĩ lại nhưng thời gian chỉ trong trong vòng ba tháng, nếu con không tìm ra thì con phải nhất định ưng người Cha đã chọn, lời Cha nói con hiểu chưa.
Quỳnh Nga không dám trái ý Cha, bằng nghĩ tới đâu hay tới đó làm thinh cúi đầu rồi lui vào phòng.

Một ngày mới lại đến khí trời mát mẻ một chiếc xe ngựa sang trọng chở Ông Hoàng Mỹ. Theo sau là một chàng trai cỡi ngựa coi bộ cũng được chưa phải là khôi ngô tuấn tú, nhìn cách ăn mặc sặc sở mô đênh hết cỡ phô trương sự giàu có, vai mang thanh kiếm tay cầm cái quạt, đầy vẻ sành điệu pha lẫn tài cao thông thái. Vừa hiệp sĩ vừa hoa mỹ ít ai có bề phết như vậy.
Trong khu biệt thự có một ngôi nhà sang trọng thuộc hàng bậc nhất Hạ Giang Môn, nơi phòng khách trên bàn chạm rồng trổ phụng đã dọn sẵn trái cây thuộc loại quý hiếm, nhất là mùi trà thơm hảo hạng lan tỏa khắp phòng khách chỉ dùng cho Vua thưởng thức. Ông Đạt Thành vừa thấy xe ngựa chạy vào thời biết Cha Con Hoàng Mỹ đã đến từ trong nhà bước ra tiếp đón. Ông nhìn thấy người con rể tương lai trông bề phết phải nói là vừa con mắt, Ông nghĩ Quỳnh Nga khó mà chê cho được.
Chàng rễ tương lai rất lịch sự hành lễ theo kiểu con nhà quý phái sang cả, Đạt Thành gật đầu lia lịa như nói rằng chàng rễ tương lai phải sành điệu như vậy.
Ông Đạt Thành nắm lấy tay Ông Hoàng mỹ thân mật nói mời anh vào nhà. Ông không quên gọi hai con hầu Thu, Lan đâu hai đứa bây vào báo cho tiểu thơ biết tiếp đón. Ông Đạt Thành chỉ tay một ngôi nhà sang trọng không kém nói với chàng trai con đến căn nhà bên kia Quỳnh Nga ở trong đó.
Nói về chàng trai lịch sự con Ông Hoàng Mỹ chính là Phao Pháo nổi danh là Đại Háo nghe đến cái tên thời đủ biết tài cán thuộc loại kiểu nào đã Háo thì đâu kể nhân cách. Vì muốn xem qua mặt Quỳnh Nga mà Cha thường ca tụng Đại Pháo quên mất lời cảm ơn bày vẽ của Nhạc Phụ tương lai vội vã đi vào ngôi nhà Quỳnh Nga đang ở. Thành Đạt hơi biến sắc vừa thấy của ngon quên ơn người chỉ, nhưng đây chỉ là lỗi nhỏ không đáng là gì.
Đạt Thành, Hoàng Mỹ nói chuyện rất cởi mở tuy chưa làm sui nhưng cũng như là sui gia chúc tụng nhau tăng bốc nhau để được lòng nhau. Hai sui gia nói đến chuyện làm ăn thời khỏi chê nói cả tháng không bao giờ hết.

Nói về Phao Pháo con trai Ông Hoàng Mỹ tự tin xô cửa bước vào ngôi nhà Quỳnh Nga đang ở háo hức muốn gặp ngay tiểu thơ Quỳnh Nga, đáng lý ra Phao Pháo phải lên tiếng ngoài cửa để Quỳnh Nga biết mà mở cửa ra tiếp đón mời vào. Phao Pháo không làm như vậy tự ý xô cửa vào với một hành động vô ý thức nhỏ Quỳnh Nga cũng đã đánh giá tư cách của một con người. Nếu như người có ý thức nhậy bén thì cũng hiểu người trong ngôi nhà nầy không mấy thích mình mới không mở cửa đón mời cánh cửa luôn khép kín.
Phao Pháo xô cửa bước vào thấy một người con gái khá đẹp tưởng đâu là Quỳnh Nga. Trong bụng nghĩ thầm cũng chỉ là lời đồn người như thế nầy thì trong tay mình lúc nào cũng ba bốn cô. Bằng chấp tay thi lễ nói chào tiểu thơ. Kim Thu bụng miệng cười rồi nói: Mỹ Lan đâu bưng nước mời trà. Tức thời từ trong phòng bước ra một cô gái khá xinh đẹp không thua gì Kim Thu. Phao Pháo không biết chào thế nào không lẽ là chào tiểu thơ nữa nên làm thinh luôn, Phao Pháo hết nhìn Kim Thu rồi đến nhìn Mỹ Lan nói không biết trong hai cô, cô nào là tiểu thơ. Mỹ Lan không trả lời chỉ rót trà rồi mời Phao Pháo: Mới Công Tử dùng trà Phao Pháo ngồi xuống bưng trà uống mời nhị vị tiểu thơ. Phao Pháo hỏi lại lần nữa không hiểu trong hai người ai là tiểu thơ. Mỹ Lan nói hai chúng tôi chỉ là hầu nữ theo hầu Quỳnh Nga tiểu thơ mà thôi. Phao Pháo nghe Mỹ Lan nói thế có vẻ hơi ngượng.
Quỳnh Nga ở trong phòng theo dõi, đánh giá từng cử chỉ qua hành động của Phao Pháo Đại Háo. Chọc ghẹo bấy nhiêu cũng đủ Quỳnh Nga từ trong phòng bước ra Phao Pháo vừa nhìn thấy thời sững sốt mê mẫn tâm thần hồn phách như bay bổng tưởng mình đang lạc đến cung tiên, quên cả chào hỏi chừng nghe tiếng ngọc vang lên: Mời Công Tử dùng trà. Đến lúc nầy Phao Pháo như chợt tỉnh cơn mê nhìn sững Quỳnh Nga liền nói: Lời đồn quả không sai Tiểu Thơ xinh đẹp như tiên giáng trần. Đây là câu tán tỉnh mở đầu của Phao Pháo quên mất giới thiệu về mình. Quỳnh Nga nói:   Tuần trà đã qua mà tiện thiếp chưa biết tên Công Tử để tiện bề xưng hô, Phao Pháo có hơi ngượng ngập nên nói không được lưu loát: Tại hạ vì sắc đẹp của tiểu thơ làm cho quên mất giới thiệu về mình Tại Hạ là Phao Pháo, tiểu thơ có nghe danh một người nổi tiếng như cồn lừng danh Đại Háo chưa đó chính là Tại Hạ. Quỳnh Nga nói:   Cái tên rất đẹp, nổi danh càng thêm đẹp ngưỡng mộ ngưỡng mộ. Nở nụ cười tươi như hoa Quỳnh Nga giới thiệu tiện thiếp tên là Quỳnh Nga, còn đây là Kim Thu, Mỹ Lan. Kim Thu, Mỹ Làn nghe Phao Pháo giới thiệu về mình không khỏi nổi lên cười ục ục trong bụng ráng bụm miệng không cho phát tán tiếng cười ra ngoài.
Phao Pháo nhìn Quỳnh Nga quen thói trăng hoa ăn quen nhịn không quen hai con mắt đổ lửa thèm khát nắm lấy bàn tay trắng nuốt Quỳnh Nga. Quỳnh Nga rụt tay lại nói: Tài lừng danh của Công Tử đã nổi lên rồi trông nó đẹp làm sao, Phao Pháo nghĩ mình hơi vội liền xin lỗi: Quả thật Phao Pháo tôi cầm lòng chẳng đặng. Miệng Phao Pháo nói thời nói thế nhưng trong lòng lại nghĩ quả đào tiên đang ở trong tầm tay đợi thêm cho nó chín rồi thưởng thức cũng chưa muộn bằng lấy lại tư cách sành điệu như ngày nào. Tay phải vuốt nhẹ lên chuôi kiếm đang mang trên vai, tay trái cầm cái quạt phe phẩy Thu, Lan bụm miệng cười thầm người nầy chỉ là loài Rắn Nước làm sao sánh với loài Rồng kia được. Xét về Tư Cách, Nhân Đức, Tài Trí, Diện Mạo, Phong Độ còn kém xa Hữu Trọng.

Phao Pháo, Quỳnh Nga, kẻ nói qua người nói lại mỗi lúc một lạc đề không ăn khớp vào đâu thành ra lãng nhách nhạt nhẽo vô cùng. Nhưng Phao Pháo cho đây là lần đầu gặp gỡ chưa hiểu nhau, nói chuyện nhạt nhẽo là chuyện bình thường. Quỳnh Nga lại khác nói chuyện với con người nầy có lẽ trưa nay nuốt không nổi vì ruột gan phèo phổi đã ngán đến tận tim.
Vẻ đẹp của Quỳnh Nga như có ma lực người đối diện không mấy ai kìm nỗi, huống chi là Phao Pháo, Đại Háo quen thói trăng hoa máu háo gái nổi lên bằng chồm qua nắm lấy tay trắng nuốt xinh đẹp của Quỳnh Nga. Quỳnh Nga rụt tay lại nói: Hoa đã  có chủ xin Công Tử lượng thứ cho. Tôi đã có người yêu.
Bị cú sốc quá mạnh kìm sự nóng giận không được. Phao Pháo quát lên ầm ĩ đúng là Pháo đã nổ rồi, mà còn nổ liên phanh: Thằng nào mà dám phỏng tay trên của Háo.
Thương gia Hoàng Mỹ cũng như thương Thành Đạt nghe Phao Pháo la lối ầm ĩ chuyện gì thế. Với vẻ mặt hầm hầm Phao Pháo đi ra ngoài nói nhỏ vào tai Hoàng Mỹ về thôi Cha, biết là đã có chuyện. Phao Pháo nhìn qua Ông Đạt Thành nói:  Cô ấy đã có bồ, như mấy gáo nước lạnh tạt vào mặt Ông Đạt Thành. Cha Con Hoàng Mỹ không từ giã mà bỏ về.
Ông Đạt Thành chờ cho Cha Con Hoàng Mỹ ra khỏi nhà liền quát tháo ầm ầm đồ con bất hiếu làm chuyện động trời. Kim Thu, Mỹ Lan sợ quá run cầm cập. Quỳnh Nga nói: Chuyện nầy để ta gánh lấy một mình hai em không hề dính líu đến.
Quỳnh Nga đến quỳ trước mặt Cha trình bày hết sự thật, con đã yêu một chàng trai tên là Hữu Trọng, chàng trai nghèo ở làng chài phía Tây Hạ Giang Môn.

Ông Đạt Thành nghe Quỳnh Nga trình bày mà sôi cả ruột gan tí nữa là nện cho Quỳnh Nga một trận. Ông lấy lại bình tỉnh nói: Con hãy gọi người ấy đến đây cho Cha xem mặt. Ông nói xong thời bỏ đi. Quỳnh Nga biết Cha đang giận dữ lắm, về phòng Quỳnh Nga nằm suy nghĩ mãi cuối cùng cũng đi đến một quyết định là mời người mình yêu đến đây ra mắt Cha. Quỳnh Nga tin tưởng Cha Trời, Mẹ Trời phù hộ cho mình vượt qua mọi trở ngại gian nan.

Nói về Hữu Trọng từ ngày chia tay với Quỳnh Nga lúc nào cũng buồn rười rượi nhớ dáng đi tiếng nói giọng cười, không đánh cá gì được đi dạo chơi trên bờ sông.
Bổng thấy một người xuất hiện vai mang thanh đao tiến về phía Hữu Trọng sắc mặt lạnh lùng sát khí đằng đằng, lời nói phát ra như âm hồn địa phủ ngươi có phải là Hữu Trọng không ? Hữu Trọng nhìn người xa lạ nói:  Chính là Tại Hạ. Người mang đao lạnh lùng nói, nếu ngươi từ bỏ Quỳnh Nga thì ngươi được sống, còn nếu ngươi nói là không từ bỏ, ngày nay là ngày giỗ của ngươi sang năm.
Hữu Trọng nói ta với ngươi không thù không oán, sao lại muốn giết ta. Người ấy nói:  Ta chỉ biết vàng bạc châu báu đâu nghĩ đến người mình giết, mạng ngươi có giá lắm đó.
Hữu Trọng đã hiểu rõ người nầy chỉ là tên giết thuê giết mướn, nhưng ai là người muốn giết mình vì mục đích gì ? Hữu Trọng nghĩ mình đâu có thù oán đến ai.
Tên giết thuê giết mướn nhìn Hữu Trọng nói: Ngươi trả lời đi từ bỏ hay là không? Đó là ta cũng đã mở lượng khoan dung bằng không thì hồn ngươi đã lìa khỏi xác. Hữu Trọng nói:  Ta có chết cũng không từ bỏ Quỳnh Nga, tiên giết người liền rút đao kết liễu cuộc đời Hữu Trọng. Ánh đao chớp tới, Hữu Trọng nhanh như con sóc né tránh đường đao chém tới một cách tài tình, tên giết người tấn công liền mấy chiêu nhưng chưa hạ gục được Hữu Trọng lộng lộng hét lớn:  Thì ra ngươi cũng biết võ công. Nhưng gặp ta thời ngươi hết đời hắn liền ra một chiêu chí tử và tin rằng Hữu Trọng chỉ là cái xác hồn. May thay dưới mép sông có cây cọc bờ. Hữu Trọng liền nhanh như chớp nhổ lấy cây cọc vung lên chống trả thế là một trận đánh với nhau xối xả, tên giết mướn tấn công như điên cuồng đao pháp vù vù chém tới. Hữu Trọng không còn nhịn được nữa, cây cọc trong tay bổng nổi lên vo vo chỉ thấy ánh cọc biến ra thành nhiều cọc đánh vào trung, thượng, hạ của tên sát thủ. Chỉ thấy tên sát thủ ấy rú lên một tiếng ngã ngào đã bị Hữu Trọng điểm huyệt. Tên sát thủ nhìn Hữu Trọng sợ quá run cầm cập:  Xin Công Tử tha mạng cho. Hữu Trọng nói: Đáng lý ra ta phải giết ngươi trừ đi hậu họa cho đời. Nhưng giết ngươi rồi thì ai về nói với tên ám hại ta. Là từ bỏ những ý định ấy đi bằng không thì đừng trách ta vô tình không chừa lại cái mạng để ăn.
Tên sát thủ thoát chết liền nhanh chân biến mất. Hữu Trọng đang vét trán suy nghĩ sao họ lại muốn giết mình nghĩ đi nghĩ lại mình nào có phạm tội đến ai.
Hữu Trọng nhìn xa xa thấy một xe ngựa đang lao nhanh về phía mình không bao lâu thời đến chỗ Hữu Trọng thấy trên xe ngựa một người con gái chính là Quỳnh Nga. Hữu Trọng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ chạy đến nắm lấy nàng trong giọng thương yêu triều mến:  Sao nàng lại đến đây.
Quỳnh Nga nhìn khắp trên người Hữu Trọng hỏi chàng có bị thương chỗ nào không ? từ xa thiếp nhìn thấy hai ngươi đánh nhau thời vô cùng sợ hãi. Họ là ai vậy vì sao mà tìm Chàng để gậy sự. Hữu Trọng nói đó là một tên giết mướn tới để giết Huynh. Nhưng Huynh không hiểu vì sao họ lại làm như vậy với mục đích gì. Huynh nào có gây thù chuốt oán với ai. Hữu Trọng kể lại tất cả đầu đuôi câu chuyện, Quỳnh Nga liền nghi ngờ người mướn sát thủ giết Hữu Trọng là ai nhưng chưa có bằng chứng cụ thể nên không nói. Kim Thu nói:  Thưa tiểu thơ người muốn giết Công Tử Hữu Trọng không ai khác chính là giả đấy. Cũng may là Hữu Trọng Công tử thoát nạn. Quỳnh Nga nói không ngờ lòng dạ của tên nầy ác độc như vậy. Quỳnh Nga nhìn Hữu Trọng từ nay trở đi Chàng Phải hết sức cẩn thận.
Quỳnh Nga nói: Thiếp đến đây tìm Chàng để nói cho Chàng biết một việc. Quỳnh Nga kể lại tất cả những sự việc xảy ra việc từ chối hôn nhân giữ Thiếp và tên Phao Pháo, Đại Háo làm cho Cha vô cùng tức giận. Cha em nói dẫn người ấy đến đây cho Cha xem qua. Việc dữ lành chưa có thể biết trước được, nhưng Thiếp nguyện rằng có phước cùng hưởng, có họa cùng chia nếu có chết thì chết chung cùng nhau. Thiếp đợi Chàng đến quyết định số phận của hai ta.
Trải qua mấy ngày sau Quỳnh Nga thấy Cha bớt giận liền nói hôm nay chàng trai ấy đến ra mắt Cha. Ông Đạt Thành nói: Có gan đấy.
***
Hết Phần 1 xem tiếp Phần 2
——————————————-

PHẦN 2:
ĐIỆU HÒ TRÊN SÔNG

Bình minh vừa ló dạng ánh nắng hồng tràn ngập khắp quê hương, trên bầu trời xanh lơ từng đàn chim kéo nhau đi tìm sự sống trên những cánh đồng khốm trúc lùm cây.
Khu biệt thự Đạt Thành hôm nay khá đông người, thì ra hai cặp vợ chồng Chị Hai, Chị Ba đã đến từ sáng sớm để nghe Ông Đạt Thành phán quyết một việc rất quan trọng có liên quan đến Quỳnh Nga.
Ba chị em đang vui vẻ Quỳnh Nga nói: Em đi theo con đường của hai chị tự mình chọn lấy tấm chồng sống đời với em. Hai bà chị nói: Đúng vậy vợ chồng là chuyện trăm năm không phải ép buộc được mà phải yêu nhau thật lòng. Luật Pháp Văn Lang cho phép con cái lớn lên có quyền lựa chọn cho ý trung nhân, không giống như các nước khác Cha Mẹ đặt đâu con ngồi đấy.
Hai bà chị nhìn Quỳnh Nga rồi nói: Hai chị cũng muốn xem ý trung nhân của muội, người nào mà có phước lọt vào mắt xanh của Muội như thế, chàng nầy không phải là hạng tầm thường. Ba chị em đang nói chuyện đời tư vui vẻ thời Mỹ Lan vào báo: Thưa tiểu thơ Hữu Trọng đã tới. Người ta nhìn thấy từ ngoài cổng một chàng trai tuổi trạc 19 khôi ngô tuấn tú phải nói là đẹp trai, nhìn có vẻ phúc hậu lắm thấy là có thiện cảm liền. Hai bà chị khen người nầy đúng là con Rồng trong thiên hạ.

Nói về Ông Đạt Thành cùng hai con rể đang ngồi trong nhà nhìn ra ngõ thấy có một chàng trai đi vào biết là Hữu Trọng đã đến. Ông Đạt Thành sắc mặt lạnh lùng không nói gì, hai chàng rể lặng thinh nhìn Hữu Trọng. Khi ấy Quỳnh Nga chạy ra tiếp đón Hữu Trọng nói: Theo em. Quỳnh Nga dẫn Hữu Trọng vào nhà chỉ Ông Đạt Thành nói:  Đây là Cha của Em, đây là hai anh rể của Em. Còn đây là những cao thủ thượng đẳng võ lâm bảo vệ cơ nghiệp Đạt Thành. Hữu Trọng lễ phép cúi đầu trước thương gia Đạt Thành nói: Con là Hữu Trọng xin ra mắt Bá Bá Gia Gia, rồi day qua hai anh rể chấp tay lễ phép Tiểu đệ xin ra mắt hai Huynh. Sau đó cúi mình lễ phép Tại Hạ xin ra mắt các vị cao nhân.
Ông Đạt Thành quan sát Hữu trọng từng chi tiết, tướng mạo, tư cánh, ăn nói phải nói là xuất chúng thảo nào Quỳnh Nga chọn người nầy. Còn hai anh rể thời khen vùi:  Cô Út khéo chọn quá.
Hữu Trọng chú ý những cao thủ theo hầu Đạt Thành là những cao thủ thượng đẳng võ công thuộc hạng cao cường bảo vệ nên cơ nghiệp Đạt Thành mới vững như vậy không ai dám động đến. Đạt Thành không mời Hữu Trọng ngồi, nhìn Hữu Trọng nói:  Tiểu tử ngươi dám đến đây là to gan lắm rồi. Nhưng muốn được Quỳnh Nga thì không phải dễ đâu. Phải qua sự khảo sát của ta vì ta chỉ còn có một cô con út không thể không cẩn thận.

Ông nói: Ta mời tiểu tử đến đây không phải là chấp nhận tiểu tử ngươi làm con rể mà là thử thách khảo thí đánh cược, đi đến một quyết định dứt khoát.
Quỳnh Nga hỏi: Thưa Cha, Cha định thử thách chàng bằng cách nào? Ông Đạt Thành nhìn Quỳnh Nga rồi nói: Con lo lắng phải không? con xinh đẹp như vậy nếu thật sự không có tài thì làm sao bảo vệ cho con. Nên Cha đi đến một quyết định là khảo sát tài năng của chàng trai nầy có xứng đáng là người con lựa chọn không.
Ông Đạt Thành nói: Tất cả đều theo tôi Ông dẫn mọi người đến một khu sân rộng rồi nhìn người áo xanh bên cạnh nói Võ Lâm Đệ Nhất Vương Quyền. Ông biểu diễn vài chiêu cho mọi người xem đi. Võ Lâm Đệ Nhất Vương Quyền hét lên một tiếng bàn tay phải chụp vào miếng ván tức thời miếng ván thủng liền năm lổ, bàn tay trái chặt vào miếng ván tức thời miếng ván gãy làm đôi, ai nấy cũng đều kinh hãi, thần công thâm hậu của Võ Lâm Đệ Nhất Vương Quyền.
Đề thi khảo sát thứ nhất: Ông nhìn Hữu Trọng rồi nói: Tiểu Tử ngươi phải đánh thắng Võ Lâm Đệ Nhất Vương Quyền một cao thủ lừng danh đã từng đánh bại không biết bao nhiêu là võ lâm cao thủ. Quỳnh Nga nghe xong mặt liền biến sắc hai anh rể lắc đầu.
Ông Đạt Thành nhìn người áo trắng rồi nói: Vũ Luân Tuyệt Kiếm biểu diễn vài chiêu cho mọi người xem đi. Vũ Lâm Tuyệt Kiếm liền rút kiếm ra khỏi vỏ thi triển một tuyệt chiêu gọi là Thiên Phong đoạt mạng chỉ thấy ánh kiếm trùng trùng chém vào miếng ván tức thời miếng ván đứt ra làm nhiều mảnh ai nấy cũng đều khiếp vía.
Đề thi khảo sát thứ Hai: Ông nhìn Hữu Trọng rồi nói Tiểu Tử ngươi phải đánh thắng Vũ Luân Tuyệt Kiến, từ xưa đến nay chưa có ai đỡ nổi ba chiêu. Quỳnh Nga nghe xong thất kinh, hai anh rể kinh hãi.
Ông Đạt Thành nhìn người áo đỏ rồi nói Đệ Nhất Xạ Tiễn biểu diễn tài bắn cung cho mọi người xem đi.
Ông cho người ném một lúc lên không ba quả cam Đệ Nhất Xạ Tiển bắn trúng hết ba quả.
Đề khảo thí thứ ba: Ông nhìn Hữu Trọng rồi nói ngươi thi bắn cung với người nầy phải thắng được Đệ Nhất Xạ Tiễn thì coi như xứng đáng làm rể thương gia Đạt Thành. Hai bà chị nghĩ thôi rồi Cha không muốn gả Quỳnh Nga cho chàng Công tử nầy mới ra đề thi khảo sát khó như vậy, dù cho có học võ cũng chỉ là hạng tiểu bối chưa có kinh nghiệm trong chiến đấu, với tuổi mười tám mười chín nội công chưa cao, làm gì thắng nổi trong một cao thủ thượng đẳng võ lâm, nói gì đến ba cao thủ thượng đặng võ lâm thế là hết không còn hi vọng gì nữa rồi. Có lẽ chàng thanh niên nầy sẽ bỏ cuộc.
Đạt Thành nghiêm sắc mặt nói: Một là tiểu tử ngươi thấy khó khăn thì tự ý ra về không còn quan hệ đến Quỳnh Nga nữa, để Quỳnh Nga yên phận lấy chồng. Hai là tiểu tử ngươi chịu sự sát hạch khảo thí, vượt qua ba cao thủ đệ nhất của Ta. Nếu không vượt qua được thì tiểu tử ngươi phải bị trừng trị, chẳng ra thân phận trò trống gì, mà dám trèo cao, dụ dỗ con gái Ta, làm mất mặt gia phong Đạt Thành.
Quỳnh Nga nghe Cha nói thế thời tái mặt nhờ hai anh rể nói dùm. Hai anh rể đứng lặng thinh không dám nói gì cả. Quỳnh Nga nhìn Hữu Trọng mà rơi nước mắt thế là hết coi như chấm dứt từ đây. Hai bà chị gái cũng cảm thấy đau lòng cho Quỳnh Nga.
Quỳnh Nga bước đến nắm lấy tay Hữu Trọng nói: Chàng không được bỏ cuộc nếu Chàng có mệnh hệ gì Thiếp cũng quyết theo Chàng nước mắt Quỳnh Nga chảy dài theo đôi má. Ông Đạt Thành nhìn thấy Quỳnh Nga như vậy thở dài nhưng Ông không bao giờ thay đổi những gì Ông đã nêu ra.

Hữu Trọng nắm lấy bàn tay của Quỳnh Nga nói: Anh sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ tình yêu nầy dù phải mất mạng. Ông Đạt Thành nghe khẩu khí, cũng như lòng cương quyết của Hữu Trọng dấy lên một chút tình cảm bớt lạnh lùng với Hữu Trọng.
Ông nhìn sang người áo trắng chính là đệ nhất Vương Quyền Ông nói: Chỉ đánh tiểu tử nầy biết thế nào là trời cao đất rộng biết thân phận là đủ, không cần lấy mạng vì tiểu tử nầy chưa phải đáng tội chết. Hữu Trọng nghe câu nói của Ông Đạt Thành lòng cảm thấy như có gì đó một chút ấm áp. Dù không thành con rể nhưng cũng đáng quý trọng lắm thay.
Ông Đạt Thành tuyên bố cuộc khảo thí bắt đầu. Quỳnh Nga tim như muốn ngừng đập. Võ Lâm Đệ Nhất Vương Quyền lấy tay dụng nhẹ vào miếng ván tức thời miếng váng bể nát vụn ai nhìn thấy cũng phải kinh hồn. Người ta nhìn thấy Hữu Trọng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra Ông Đạt Thành nghĩ tên tiểu tử nầy có lẽ vì mê con Quỳnh Nga quá trở thành không còn biết sợ gì nữa.
Hữu Trọng liền ra tay tấn công trước với một chiêu tầm thường để dò đòn đối thủ. Võ Lâm Đệ Nhất Vương Quyền không xem Hữu Trọng vào đâu không cần né tránh chỉ ra tay đỡ nhẹ một cái, không ngờ Hữu Trọng biến hóa chiêu thức đánh nhanh tia chớp làm Võ Lâm Đệ Nhất Quyền Vương trúng ngay một quyền vừa xấu hổ vừa tức giận. Ai nấy nhìn thấy cũng đều kinh ngạc. Người kinh ngạc nhất chính là Ông Đạt Thành. Võ Lâm Đệ Nhất Quyền liền ra đòn với bảy thần công lực chiêu thức nhanh như chớp tấn công vào người Hữu Trọng ai nấy cũng đều kinh hãi, riêng Ông Đạt Thành thì lại nghĩ khác chàng trai trẻ nầy không phải là tầm thường như Ông đã đánh giá ban đầu. Ông nhìn thấy Hữu Trọng ra đòn chống trả không thua kém gì Võ Lâm Đệ Nhất Quyền Vương thân pháp nhanh nhẹn quyền pháp biến hóa, nội công thâm hậu càng đấu Ông càng kinh hãi hình như Hữu Trọng có phần thắng thế. Hai anh rể trố mắt ra nhìn khen mãi: Đúng là kỳ tài Quỳnh Nga cũng không ngờ Hữu Trọng lại tài ba như vậy, đã có hơn trăm hiệp mà vẫn chưa phân thắng bại. Võ Lâm Đệ Nhất Quyền Vương càng đấu càng kinh hãi không biết chàng trai trẻ nầy xuất thân thế nào từ đâu đến võ công kỳ diệu có thể nói chưa từng gặp bao giờ, để kết thúc trận đấu Hữu Trọng quát lên một tiếng thân pháp ảo diệu vô cùng quyền pháp thần tốc đến một cách kỳ lạ Đệ Nhất Vương Quyền trúng liền mấy chiêu liểng xiểng. Những người có mặt không thể tin được Võ Lâm Đệ Nhất Quyền trúng đòn liên tục như vậy. Võ Lâm Đệ Nhất Quyền Vương liền dở hết thần công tuyệt học quyết hạ gục Hữu Trọng. Trận đấu càng lúc càng nhanh càng quyết liệt quả là kỳ phùng địch thủ kẻ năm lạng người nửa cân có thể dẫn đến mất mạng. Để giữ hòa khí sau nầy Ông Đạt Thành cho dừng trận đấu. Ông nói đấu như thế là đủ gần hai trăm hiệp tuy chưa phân thắng bại. nhưng Tiểu Tử ngươi coi như đã vượt qua đợt khảo thí thứ nhất.
Nhất là Quỳnh Nga vô cùng mừng rỡ, Thu, Lan thầm nghĩ đúng là con Rồng trong thiên hạ rồi, không thể đánh giá bề ngoài được Thu, Lan liền nói với Quỳnh Nga: Hai em tin là chàng công tử Hữu Trọng sẽ vượt qua tất cả. Quỳnh Nga cũng vững tin như vậy.
Nói về Vũ Luân Tuyệt Kiếm thấy thân pháp Hữu Trọng hao hao giống mình thì liền liên tưởng đến một người là Thiên Diện Quái Ông, một người thầm bí trong đời không mấy ai gặp được, may mắn được Ông tuyền cho vài chiêu kiếm pháp trở thành Vũ Luân Tuyệt Kiếm. Không lẽ chàng Tiểu Tử nầy là chân truyền của Thiên Diện Quái Ông. Nếu quả đúng như thế thời mình không phải là đối thủ

Nói về Vũ Luân Tuyệt Kiếm không còn xem thường Hữu Trọng nữa mà coi như đã gặp một đối thủ, mà trong đời chưa bao giờ từng gặp. Ông Đạt Thành cho người vào nhà lấy ra một thanh kiếm trao cho Hữu Trọng. Ông thay đổi cách xưng hô: Chàng trai trẻ cẩn thận đấy. Quỳnh Nga luôn theo dõi từng cử chỉ hành động của Cha thấy Cha đã quan tâm đến Hữu Trọng thì lấy làm mừng.
Hữu Trọng nhận kiếm không cần khách sáo tấn công vào Vũ Luân Tuyệt Kiếm. Vũ Luân Tuyệt Kiếm thi triển ngay tuyệt chiêu kiếm pháp loang loáng phủ tới. Hữu Trọng cũng chẳng thua kém gì đường kiếm như Rồng bay Phụng múa lúc thời như cuồng phong, lúc thời nước chảy, lúc thời như lá mùa thu rợi rụng, trông đẹp mắt lạ đời Ông Đạt Thành bổng thốt lên kiếm pháp tuyệt luân. Đã trăm hiệp trôi qua kiếm pháp chạm nhau đinh tai nhức óc. Hữu Trọng liền hét lên một tiếng tức thời ánh kiếm như mưa sa bão táp chém tới Kiếm Vương la lên Thiên Kiếm Vạn Đạo một chiêu tuyệt học trong U Linh Kiếm Ma. Đạt Thành đứng dậy gia nhân biến sắc hai chàng rể kinh hồn Quỳnh Nga trố mắt ra nhìn. Kiếm Vương liền dốc hết sức bình sanh chống trả ầm ầm đùng đùng cát bay đá chạy. Quyền Vương nhìn thấy cũng kinh hồn. Vũ Luân Tuyệt Kiếm lảo đảo muốn ngã nhưng may là không bị thương chỗ nào. Cố gượng đứng vững hỏi chiêu kiếm Thiên Kiếm Vạn Đao kia ai truyền dạy cho Công Tử. Hữu Trọng nói đó là sư phụ của Tại Hạ Thiên Diện Quái Ông. Vũ Luân Tuyệt Kiếm nghe xong chấp tay nói: Công Tử đã là truyền nhân của Thiên Diện Quái Ông Vũ Luân Tuyệt Kiếm tôi không phải là đối thủ của Công Tử.
Ông Đạt Thành tuyên bố Hữu Trọng đã vượt qua khảo sát tỉ thí lần thứ hai, chỉ còn lần thứ ba nữa là đi vào kết thúc.

Ông Đạt Thành nói lần khảo sát tỉ thí lần thứ ba là thi bắn chim Ông cho người thả bầy se sẻ ra ai bắn được nhiều con là người ấy thắng. Ông đưa cho mỗi người một loại tên khác nhau. Tiếng Ông Đạt Thành vừa vang lên tức thời đàng chim sẻ được thả ra nhanh chóng bay lên không trung không dễ gì bắng trúng một con nói gì đến nhiều con. Đệ Nhất Xạ Tiễn bắn rơi được ba con, trong khi đó Hữu Trọng bắn rơi được bốn con, Hữu Trọng trở thành người thắng cuộc. Quỳnh Nga mừng quá chạy tới ôm chầm lấy Hữu Trọng thút thít khóc: Chàng đã vượt qua tất cả cảm ơn Cha Trời, Địa Mẫu phù hộ cho Chàng.
Ông Đạt Thành vô cùng ưng ý liền nắm lấy tay con gái cũng như nắm lấy tay Hữu Trọng nói: Hôm nay ta tuyên bố chính thức gả Quỳnh Nga cho Hữu Trọng ai nấy cũng đều mừng vui reo hò chúc tụng.
Ông Đạt Thành nói cuộc chiêu đãi ta đã chửng bị từ trước, Nếu Hữu Trọng không thắng hoặc bỏ đi thì cuộc hôn nhân bất thành, trở thành cuộc chiêu đãi trong nhà cũng như bạn bè người thân. Ông liền ra lệnh cho gia nhân đi vào cuộc lễ thành hôn long trọng. Hữu Trọng không quên báo in về cho Cha Mẹ biết.

Nói về sau lễ thành hôn không bao lâu vợ chồng Hữu Trọng đưa Cha Mẹ về ở chung trong khu biệt thự Đạt Thành sống trong sự giàu sang muốn gì được nấy chưa được năm năm vì sức già tuổi yếu. Nên Ông bà lần lược ra đi.
Thương Gia Đạt Thành thấy mình tuổi cũng đã lớn muốn có người kế nghiệp, trong ba người con rể hai đứa rể lớn cũng khá giàu, còn rể Út Hữu Trọng thì nghèo nhưng võ học cao cường thông minh hơn người, lại có chí lớn ham học hỏi Ông luôn giữ lại bên mình làm việc cho Ông. Hữu Trọng làm việc đến đâu thì nhớ đến đó công việc Ông giao đều trôi chảy không bao lâu Hữu Trọng tài giỏi về con đường thương gia không kém gì Ông Đạt Thành, Ông lấy làm đắc ý về người con rể tài giỏi nầy.
Cứ vài tháng là ông có một chuyến hàng sang các nước bạn có khi hơn hai tháng mới trở về thường thường là Ông Đạt Thành đi nhưng nay đã có Hữu Trọng đi thế, Hữu Trọng thay Ông giao hàng cho những thương gia từ các nước bạn rồi mua hàng trở về. Đã năm năm trôi qua mọi chuyến hàng sang các nước đều trôi chảy. Nhưng lần đi nầy lại khác không may đoàn thuyền đang đi ngoài biển thình một cơn bão nổi lên lật chìm hơn 20 chuyến thuyền coi như mất sạch không những hàng hóa quý hiếm mà còn vàng bạc châu báu cũng rất nhiều. Hữu Trọng cũng không biết sống chết ra thế nào. Được tin sấm sét ấy Thương Gia Đạt Thành chết điếng, nhất là Quỳnh Nga xỉu lên xỉu xuống trong lúc có mang dạ chửa người con thứ hai sợ Quỳnh Nga sẩy thai, thương gia Đạt Thành khuyên nhủ mãi Quỳnh Nga mới lắng dịu trở lại.
Tai họa thình lình đem đến hàng hóa mất trắng đi tiêu hơn 20 chuyến thuyền, cơ sở Đạt Thành hầu như tột dốc cạnh tranh không lại Thương Gia Hoàng Mỹ, luôn bị Hoàng Mỹ phỏng tay trên một phần vì Phao Pháo rất ghét Đạt Thành gả con cho Hữu Trọng cướp mất người đẹp như tiên, nay nghe Hữu Trọng đã chết lúc nào cũng tưởng nghĩ đến Quỳnh Nga sắc nước hương trời. Nghĩ tới là chịu không nổi Người chi mà đẹp lạ lùng.

Thân hình là cả một tòa hóa công
Lưng ong ngực nở tròn mông
Làng da như tuyết đẹp xinh mịn màng
Hồ thu đôi mắt sáng ngời
Nụ cười là cả một trời đầy xuân
Làm cho bao kẻ ngẫn ngơ
Đắm chìm vì đã say mê mất hồn.

Phao Pháo, Đại Háo nghĩ đến Quỳnh Nga là chịu không nổi quyết làm cho Đạt Thành sạt nghiệp cướp lấy Quỳnh Nga ép buộc làm vợ của mình nên cho người luôn theo dõi tìm kế phỏng tay trên những mối làm ăn. Cho đến một hôm Đạt Thành dẫn theo Quỳnh Nga đến gặp cha con Hoàng Mỹ, Quỳnh Nga lúc nầy là gái một con, lại vừa mới có mang trông hấp dẫn hơn thì con gái nhiều thân hình bốc lửa lại xinh đẹp như tiên. Phao Pháo Đại Háo muốn chạy đến ôm Quỳnh Nga nhưng vì sợ ba cao thủ Võ Lân Đệ Nhất Vương Quyền, Vũ Luân Tuyệt Kiếm, Đệ Nhất Xạ Tiễn, nên không dám ra tay. Phao Pháo Đại Háo, giờ đây quyền hành hơn cả người Cha là Ông Hoàng Mỹ. Phao Pháo nói sao thì Ông Hoàng Mỹ nghe vậy. Phao Pháo nói: Trước đây vì Hoàng Mỹ không đủ vốn nên mới nhường cho Đạt Thành chiếm lĩnh thị trường cung cầu thủy sản, nông sản, sơn hào, Hải  vị, giao thương với các nước bạn nhưng nay đã khác thời thế đổi chiều những giao thương trước đây của Đạt Thành đã gia nhập Hoàng Mỹ. Đạt Thành muốn tồn tại phải gia nhập Hoàng Mỹ dưới sự điều khiển của Hoàng Mỹ. còn không gia nhập thì Đạt Thành khó mà có chỗ đứng tồn tại. Có thể nói hiện nay Hoàng Mỹ làm chủ trận địa cung cầu ở khu vực Trung Văn Lang.
Đạt Thành nghe xong sôi máu nói xưa nay nước giếng không phạm nước ao, sao nay nước ao cứ phạm nước giếng hoài vậy. Những giao thương làm ăn với Đạt Thành thì để cho Đạt Thành, sao chèn ép lôi kéo mua chuộc làm hại Đạt Thành. Phao Pháo nói:  Thời đại bây giờ là thời đại cạnh tranh mạnh tiền là hơn, yếu tiền là thua đó là lẽ công bằng trong nghề kinh doanh Ông thừa hiểu còn hỏi gì nữa.
Đạt Thành dù biết có thương lượng cũng chằng ăn thua gì bằng ra về trong lòng khó chịu vô cùng. Nhờ trợ lực của Quỳnh Nga thương gia Đạt Thành không dễ gì sạt nghiệp, Phao Pháo, Đại Háo càng thêm tức giận. Nhất là quyết chiếm cho bằng được Quỳnh Nga.
Một Hôm Phao Pháo gặp một cao thủ người ngoại quốc võ công thượng đẳng nổi danh là Vô Ảnh Sát Đao hầu như không có ai là địch thủ. Phao Pháo bằng thương lượng trả với giá rất cao. Nào là gái đẹp vàng bạc châu báu muốn gì được nấy. Pháo Pháo có được người nầy như hổ thêm cánh mưu đồ triệt hạ hết đối thủ độc chiếm giao thương cung cầu Trung Văn Lang. bằng nghĩ ra một kế mượn tay người ngoại quốc giết chết ba cao thủ võ lâm bảo vệ thương gia Đại Thành. Thì coi như thương gia Đạt Thành bị loại bỏ không còn sức cạnh tranh nữa. Bằng bày ra một cuộc yến tiệc mời bên Đại Thành đến tham dự. Nhận được thiệp mời Đại Thành nói: Bọn chúng không biết dở trò gì nữa đây.
Quỳnh Nga nói: Đã thương lượng nhiều rồi, nhưng lần nào bọn chúng có thương lượng gì đâu. Mình lèo lái con thuyền của mình cho vững, theo con thì không cần thương lượng gì nữa, ba năm nay họ có làm chi được Đạt Thành mình đâu. Tuy làm ăn không được như trước nhưng cũng không đến nổi nào.
Ông Đạt Thành nói: Không đi thời chúng cho mình sợ Ông nhìn ba vị cao thủ tuyệt đỉnh khó có người đánh bại được tin tưởng không đến nổi nào ông định thương lượng lần nầy coi như là lần chót.
Đạt Thành lần nầy ngoài ba cao thủ võ lâm cũng như Quỳnh Nga, còn dẫn theo nhiều tay chân kinh nghiệm trong việc giao thương làm ăn, có đến hơn mười người. Lần thương lượng nầy không phải là nơi thương lượng trước đây mà là một nơi yên tỉnh nhưng không kém phần sang trọng. Khi bên Đạt Thành đến thì đã thấy bên Hoàng Mỹ đã chờ sẵn khá đông. Hai bên đi vào thương lượng buổi thương lượng làm ăn nầy không có Ông Hoàng Mỹ như mội lần thương lượng trước. Mà chỉ có Phao Pháo Đại Háo, mà thôi.
Phao Pháo Đại Háo nói: Một rừng không thể có hai chúa tể sơn lâm, vì vậy tôi mời Đạt Thành đến. đi đến một quyết định thách đấu, nếu Đạt Thành thắng cuộc thì những gì trước đây của Đạt Thành tôi trả lại hết. Nếu Đạt Thành thua cuộc thì coi như không còn chỗ đứng trên thương trường. Nếu muốn tồn tại thời phải gia nhập vào Hoàng Mỹ.
Đạt Thành luôn tin tưởng vào ba cao thủ Võ Lâm của mình nên nói, điều kiện thách đấu là gì? Phao Pháo nói: Bên Đạt Thành có ba cao thủ xưa nay phải nói là chưa ai dám động đến nói gì đánh bại. Bên Hoàng Mỹ tôi xưa nay cũng có rất nhiều cao thủ chưa có cơ hội so tài cùng Đạt Thành, tôi đã chọn ra được một người duy nhất lần lượt so tài với ba cao thủ Đạt Thành nếu trong ba cao thủ đánh bại được người nầy Phao Pháo Đại Háo chỉ một người ngoại quốc, thì coi như những gì trước đây của Đạt Thành trở về với Đại Thành còn nếu thua thời Đạt Thành không còn chỗ đứng trên thương trường, hoặc muốn tồn tại phải gia nhập Hoàng Mỹ dưới sự điều khiển của Hoàng Mỹ mà Phao Pháo Đại Háo tôi đã nói khi nảy.
Đạt Thành nghe Phao Pháo, Đại Háo nói như thế liền đắng đo suy nghĩ. Phao Pháo Đại Háo lúc nào cũng ngắm nhìn Quỳnh Nga hai con mắt đổ lửa thèm khát một nàng tiên đẹp tựa Hằng Nga, trong lòng lúc nào cũng nghĩ ta phải chiếm cho được Nàng, còn quý hơn chiếm lấy gia tài Đạt Thành. Quỳnh Nga đã sanh thêm một bé gái nhưng dáng vẻ yêu kiều không giảm sút chút nào.
Phao Pháo nhìn Đạt Thành thấy Đạt Thành ra chiều suy nghĩ liền nói: Khí phách Đạt Thành xưa nay để đâu, bên tôi chỉ có một người mà cũng sợ. Võ Lâm Đệ Nhất Vương Quyền, Vũ Luân Tuyệt Kiếm, Đệ Nhất Xạ Tiễn sôi máu hừ một tiếng, đấu thì đấu sợ gì mà không đấu.
Phao Pháo nói:  Lần đấu nầy không phải chỉ thắng thua mà thôi đôi khi còn mất mạng, bởi vì đao kiếm vô tình. Nên phải có sự cam kết về thách đấu, nếu không may mất mạng thời không thưa kiện gì nữa. Ba vị cao thủ bên Đạt Thành nói: Đã là người võ lâm việc sống chết thì có gì đáng nói, nếu đó là chết trong danh dự bảo vệ sự nghiệp của thương gia Đạt Thành. Pháo Pháo khen:  Khá lắm, khí phách lắm quả là thương gia Đạt Thành không nhìn nhầm người .
Bị Phao Pháo Đại Háo khích tướng ba vị võ lâm cao thủ nói: Chúng tôi sẵn sàng thách đấu chỉ còn chờ lệnh lão thương gia mà thôi. Đạt Thành nói: Một là Đạt Thành Ta thắng. Hai là Đạt Thành Ta thua chỉ có vậy thôi. Phao Pháo Đại Háo nói: Thương trường phải là như thế. Sự công bằng chính là cạnh tranh đúng luật. Hai bên thương gia đứng ra làm nhân chứng cho sự việc thách đấu nầy không phải là ép buộc mà là tự nguyện, phải có lăn ấn dấu vân tay hai bên làm minh chứng không có việc thưa kiện lên quan phủ. Quỳnh Nga nhìn người ngoại quốc nổi lên bao nghi vấn nhưng Quỳnh Nga cũng tin tưởng ba vị võ lâm cao thủ xưa nay không có ai địch lại chỉ có Quỳnh Nga nghĩ tới đây thấy nghèn nghẹn trong lòng Chàng bây giờ sống hay chết ở đâu ba năm rồi còn gì.

Nói về Hữu Trọng thay thế cho thương gia Đạt Thành vận chuyển chuyến hàng ra các nước bạn giao thương hàng hóa lớn nhất từ xưa đến nay với nhiều cao thủ mới chọn lựa. Sự việc ở đời nhiều chuyện không thể lường trước được 20 chiếc thuyền chở đầy hàng hóa, 15 chiếc chở hàng hóa năm chiếc thuyền là chở vàng bạc châu báu một cuộc làm ăn lớn chưa từng có từ khi Đạt Thành, thành lập thương gia đến bây giờ. Không may một cơn bão thình lình nổi lên thế là 20 chiếc thuyền vùi chôn trong biển hơn 200 nhân mạng làm mồi cho cá ăn Đạt Thành liền suy sụp nếu không phải có sự thông minh của Quỳnh Nga thì thương gia Đạt Thành đã phá sản từ khi lâm nạn ấy. Với sức thông minh Quỳnh Nga xoay xở gở gạt nên Đạt Thành trụ vững trở lại nhưng làm sao cạnh tranh cho lại Hoàng Mỹ vì thế Hoàng Mỹ luôn phỏng tay trên làm cho Đạt Thành lâm vào thế thô lỗ triền miên cố gắng giữ cho cái xác thương gia khỏi ngã, sự cầm cự ấy đã ba năm qua. Quỳnh Nga biết Phao Pháo, Đại Háo thèm khát muốn lấy cho được mình cũng như sự trả thù là đùa cợt với Hoàng Mỹ trong chuyện vợ con.
Nói về Hữu Trọng có nhiều cái tài thiên phú như lặng xuống nước hàng giờ mà vẫn không sao, lại thêm võ học cao cường nội công thâm hậu vớ được cái phao mặc sức cho bão cuồn sóng cuộn đưa đẩy đến đâu thời đưa đẩy đến khi trời quang mây tạnh thì thấy mình trôi dạt vẫn còn ngoài biển xa xa là một hoang đảo. Nhờ nội công thâm hậu Hữu Trọng vẫn còn chút sức lực ra sức bơi đến hoang đảo, khi gần đến nơi thấy hoang đảo không có một bóng người chỉ thấy chim bay từng đàn. Khi bước lên hoang đảo Hữu Trọng hầu như kiệt sức liền thiếp đi một giấc chẳng biết trời trăng là gì. Đến khi tỉnh dậy thời thấy mặt trời đã lên cao không biết là mình đã thiếp đi bao lâu. Miệng thì khác bụng thì đói Hữu Trọng liền đi sâu vào đảo những trái cây đang chín đỏ mộng gặp đâu ăn đó dòng suối trong veo Hữu Trọng uống một hơi. Ruột đã no cơn khát cũng đã hết tâm hồn định tỉnh trở lại nhìn trời nước mênh mông Hữu Trọng nhớ Quỳnh Nga nhĩ đến nàng đang mang thai không biết là con trai hay con gái không khỏi rơi nước mắt.

Đã bảy ngày trôi qua ở trên hoang đảo mắt nhìn ra biển hầu tìm kiếm một chiếc thuyền hi vọng trở về đất liền nhưng mây nước mênh mông một màu xanh thăm thẳm chân trời
Ngày lại ngày qua một mình trên hoang đảo Hữu Trọng lang thang hết nơi nầy đến nơi khác bổng nghe mùi hương thơm ngát trong người cảm thấy khoan khoái lạ thường. Hữu Trọng liền phi thân đến nơi ấy. Thấy chim chóc bay đến, càng lúc càng đông tiếng cọp beo cũng đã dậy trời biết là vật quý hiếm đã xuất hiện không thể bỏ qua cơ hội liền phi thân vào chỗ mùi thơm phát ra Hữu Trọng nhìn thấy một quả to như nắm tay liền lao đến hái ngay cho vào miệng thời kỳ lạ trái cây tự tan ra chảy luôn vào bụng. Hữu Trọng nhanh như chớp lách mình vào một khe đá trách thoát những cú chụp của con hổ, tránh luôn móng vuốt của đại bàng, trước mắt Hữu Trọng là một cửa động không còn chần chờ gì nữa Hữu Trọng lao nhanh vào bên trong thì ra là một hang động. Hữu Trọng thấy trong mình nóng rang như lửa đốt như muốn nổ tung thân người, Hữu Trọng kinh hãi liền ngồi xuống điều hòa chân chân khí hai luồn chân khí nóng lạnh dung hòa với nhau chạy khắp vòng châu thiên khai thông nhâm kinh đốc kinh lần lược khai thông ba trăm sáu mươi lăm huyện đạo khắp toàn thân. Hữu Trọng thấy thân hình như muốn bay lên tràn đầy sinh lực thì ra Hữu Trọng đã ăn được quả Linh Chi ngàn năm bằng ba mươi năm tu luyện Thần Công.
Hữu Trọng lấy làm vui mừng bằng đi sâu vào trong hang động phát hiện một cánh cửa đá, Hữu Trọng dùng thần công mở ra thì trên bệ đá có một bộ xương khô. Hữu Trọng liền quỳ xuống vái lạy thì ra nơi đây cũng đã có người đến. Trước mặt bộ xương ngồi xếp bằng có một chiếc hộp không biết đựng gì trong ấy, Hữu Trọng liền mở ra xem thì thấy một quyển bí kiếp võ công, cùng với bốn viên linh đan thơm ngát. Người để lại quyển bí kiếp, cùng bốn viên linh đan nầy là Ông Tổ sáng lập ra môn phái Vô Ảnh Đao, trong thời gian tìm dược liệu luyện linh đan trên đảo Ông Tổ Vô Ảnh Đao nghiên cứu ra ba chiêu tuyệt học đao pháp có thể nói trên đời không mấy ai luyện được. Người luyện ba chiêu tuyệt học Vô Ảnh Tuyệt Đao phải có nội công trên bảy mươi năm thần công lực mới đi vào luyện tập.
Hữu Trọng tập trung xem qua quyển bí kíp chỉ có ba chiêu tuyệt học là Vô Ảnh Tuyệt Đao, Vô Ảnh Bộ Pháp, Lưu Vân Hành Thủy kinh công người bay trên nước. đi trên mặt nước như đi trên đất bằng. Luyện được ba môn tuyệt học nầy ít nhất phải mất ba năm.
Hữu Trọng không còn hi vọng trở lại đất liền bằng ở trong thạch động uống linh đan ngày đêm luyện tập công phu thời gian thắm thoát gần được ba năm, trong thời gian luyện công Hữu Trọng khám phá ra một gian thạch động nữa trên bệ đá có một thanh đao, Hữu Trọng liền cầm lên xem thời ra đây là một báu đao quý hiếm vô cùng tiện tay Hữu Trọng thi triển tuyệt chiêu Vô Ảnh Tuyệt Đao, không thấy Hữu Trong chém chi cả thế mà phiến đá trước mặt đã trúng liền đến bảy tám nhát đao không gây ra một tiếng động. Hữu Trọng sững người không thể tưởng được một chiêu đao tuyệt luân và khủng khiếp như vậy. Với Vô Ảnh Bộ Pháp cộng với kinh công thượng đẳng Lưu Thủy Hành Vân, Hữu Trọng từ trong động phi ra như một bóng ma rồi đi trên mặt nước như đi trên đất liền. Hữu Trọng vắt óc tìm đường trở về đất liền. Trong mấy ngày ấy đất trời đen tối hết cơn bão nầy đến cơn bão kia qua mấy ngày sau Hữu Trọng nhìn thấy một chiếc thuyền trôi dạt tránh bão tấp vào hoang đảo cũng may thuyền ấy người dân vẫn an toàn chỉ có vài người ngất xỉu mà thôi. Hữu Trọng mừng quá chạy đến sơ cứu cho họ tỉnh lại. Hỏi ra mới biết họ là người ở Hạ Giang Môn cùng quê của Hữu Trọng. Hữu Trọng vô cùng mừng rỡ nói với những người dân cùng cảnh ngộ: Tiểu Bối cũng ở Hạ Giang Môn bị đắm thuyền trôi dạt đến đây. Gặp nhau trong lúc hoạn nạn không gì khác nữa là bảo vệ cho nhau. Cơn bão cũng đã qua trời quan mây tạnh. Hữu Trọng là tay chèo thuyền rất giỏi thần công lại cái thế liền nói với mọi người: Để tôi lèo lái con thuyền nầy trở về đất liền. chín người ăn cơm nước vừa xong giăng buồm trở về đất liền với tài điều khiển thuyền, thuyền chạy bon bon trên mặt biển đi hơn ba ngày ba đêm thì về tới đất liền. Hữu Trọng không ra mặt vội trở thành người che mặt đi khắp đó đây xem xét tình hình hiểu sự suy sụp bi đát của Đạt Thành bị Hoàng Mỹ áp đảo đi lần đến phá sản. Quỳnh Nga ra sức cứu vãn nhưng vẫn cầm cự cái xác Đạt Thành mà thôi. Nhìn rõ âm mưu Pháo Pháo Đại Háo quyết dồn ép Đạt Thành đi vào đường cùng, cũng như muốn chiếm đoạt Quỳnh Nga. Hữu Trọng với thân pháp như Ma đi theo đoàn người nhưng không một ai phát hiện ra. Hai bên đi vào đàm luận Hữu Trọng ẩn thân cách đó không xa xem cuộc diễn biến giữa hai bên. Tuy ẩn mình cách xa nhưng Hữu Trọng nghe rõ không sót một lời nào.

Nói về tên cao thủ ngoại quốc có biệt hiệu là Vô Ảnh Sát Đao chỉ cần rút đao là đối phương không còn sống sót. Vô Ảnh Sát Đao nhìn ba người cao thủ võ lâm theo hầu Đạt Thành không coi ra gì cả bằng nói:  Để ba người ra đi cùng một lúc thưởng thức một chiêu đao của ta. Không cần phải đấu từng người một. Nghe lời nói đối phương cao ngạo coi thường ba vị Võ Lâm cao thủ như thế Đạt Thành cũng phải biến sắc mặt. Võ Lâm Đệ Nhất Vương Quyền nói: Ta sẽ thi đấu với nhà ngươi trước. Vô Ảnh Sát Đao nói ta nói rồi ba người tấn công một lược phải nhớ là thi triển hết bình sanh, may ra còn kịp nhìn thấy đường đao của ta, bằng không thì hồn lìa khỏi xác mà không biết tại vì sao.
Ba cao thủ võ lâm Đạt Thành vô cùng tức giận rút kiếm ra mỗi người một lối đánh khác nhau vận hết thần công 12 thần công lực thi triển tuyệt chiêu hầu lấy mạng đối thủ ai nấy đều nín thở hồi hộp. Người ta chỉ thấy ánh đao chớp lên rồi sau đó im bặt. Ba cao thủ võ lâm từ từ ngã xuống mỗi người trúng mỗi nhát đao vào tráng hồn lìa khỏi xác. Những người chứng kiến tưởng như đang nằm mơ. Đạt Thành chết sững, Quỳnh Nga rụng rời. Lấy lại sự bình tỉnh Đạt Thành thở dài nói cơ nghiệp Đạt Thành gầy dựng mấy mơi năm đến đây là coi như chấm hết.
Phao Pháo nhìn Đạt Thành nói: Thương gia Đạt Thành còn gì để nói nữa không? Phao Pháo, Đại Háo nhìn Quỳnh Nga: Em còn dám chê ta nữa không. Ta đã nói rồi không ai hơn Ta được đâu.
Pháo Pháo nói thương gia Đạt Thành: Từ đây biến mất trên thương trường. Nếu muốn còn tồn tại phải xác nhập làm phân chi nhánh vào Hoàng Mỹ. Bổng có tiếng nói lạnh lùng vang lên: Khoan đã. Người ta thấy một người bị mặt từ ngoài đi vào ai nấy cũng đều kinh dị không hiểu người ấy là ai, khách không mời mà đến tới đây có chuyện gì. Người bị mặt mới đến nói với Phao Pháo rằng: Bên phía Đạt Thành còn có một cao thủ nữa tên là Vô Danh Khách chính là ta đây phải thắng được Ta, thì Phao Pháo nhà ngươi làm gì Đạt Thành thì làm tuyên bố gì thì tuyên bố, bằng thua không những ngươi trả lại những gì của Đạt Thành, mà còn thương gia Hoàng Mỹ trở thành phân chi nhánh của Đạt Thành, dưới quyền điều khiển của Đạt Thành. Phao Pháo nghe xong trợn mắt cười lên hô hố: Đúng là ngươi không biết trời cao đất rộng là gì, dám dụng đến Hoàng Mỹ Ta. Nhưng thôi ngươi muốn đi về bên kia thế giới theo ba người nầy thời ta cũng chẳng hẹp hòi gì đưa tiễn ngươi đi. Người bịt mặt nói: Hãy viết cam kết, cũng như lăn dấu ấn vân tay làm nhân chứng lần nữa. Thế là cuộc cam kết ngoài dự định lại bắt đầu. Quỳnh Nga nhìn thấy người lạ mặt thì vô cùng kinh ngạc tướng người rất giống Hữu Trọng, đến khi nghe tiếng nói thì tít chút nữa la lên có phải là Chàng không?
Ông Đạt Thành cũng nhận ra tiếng nói Hữu Trọng Ông vô cùng mừng rỡ Hữu Trọng còn sống trở về mà còn trở về đúng lúc. Nhưng người ngoại quốc kia đao pháp kinh người Ông hồi hộp lo sợ vô cùng. Quỳnh Nga thời lại khác không như Ông Đạt Thành lo sợ mà nghĩ rằng Hữu Trọng gặp đại nạn không chết phước lớn vô cùng nên tin tưởng vào Hữu Trọng.
Vô Ảnh Sát Đao nhìn người bịt mặt nói: Té ra ngươi mới chính là cao thủ thương gia Đạt Thành. Người bịt mặt nói: Đúng vậy. Vô Ảnh Sát Đao: Nói nhà ngươi còn trăn trối gì nữa không ? người bị mặt nói: Người trăn trối chính là ngươi, Vô Ảnh Sát Đao nghe xong cười lên rùng rợn ai nấy như muốn ngừng thở những giây phút mà họ cho rằng không bao giờ có trong đời sắp xảy ra. Quỳnh Nga quả tim như muốn rớt ra ngoài. Vô Ảnh Sát Đao tay đụng vào chuôi đao tức thời một tia chớp nổi lên ai cũng nghĩ người bị mặt sẽ từ từ ngã xuống. Quỳnh Nga như ngã quỵ hai tay bụm mắt. Người ngã xuống không phải là người bịt mặt chính là Vô Ảnh Sát Đao chỉ nghe Vô Ảnh Sát Đao thét lên Vô Ảnh Ma Quân rồi từ từ ngã xuống trên trán bị ba vết đao. Pháo Pháo Đại Háo mặt cắt không còn chút máu cũng từ từ quỵ xuống lạy lia lạy lịa: Xin cao nhân tha mạng. Tôi sẽ trả hết những gì từ Đạt Thành tôi giành lấy được mà còn bồi thường thật xứng đáng, xin cao nhân tha mạng. Quỳnh Nga chạy tới ôm lấy người bịt mắt khóc thít thít Chàng đã trở về hàng mấy mươi cặp mắt đổ dồn về Quỳnh Nga. Ông Đạt Thành đứng phất dạy tưởng như vừa trải qua một giấc chiêm bao, Quỳnh Nga gỡ khen che mặt ra thật bất ngờ chỉ là một chàng thanh niên khôi ngôi tuấn tú mà đạt đến võ công kinh hồn bạc vía đến như vậy. Đạt Thành chạy tới nắm lấy ta Hữu Trọng không nói được một lời.
Phao Pháo y theo cam kết mọi việc đâu vào đấy Hữu Trọng cùng đoàn người trở về khu biệt thự Đạt Thành không quên mang theo xác ba người võ lâm cao thủ đã từng gắng bó với thương gia Đạt Thành mười mấy năm qua về an táng trọng hậu.

Mỹ Lan dắt tay một câu bé năm tuổi giống hệt Hữu Trọng tên là Thuận An, Kim Thu tay bồng bé gái giống hệt Quỳnh Nga tên là Hạnh Duyên đi đến trước mặt Hữu Trọng, Hữu Trọng biết đó là con của mình hỏi tên là gì? Quỳnh Nga nói tên là Hạnh Duyên. Hữu Trọng một tay bồng Thuận An, một tay bồng Hạnh Duyên trong niềm vui vô hạn.
Nửa tháng sau người ta thấy một đoàn tàu thuyền mười chiếc không phải là đi giao hàng mà là chạy thẳng đến nơi lâm nạn. Quỳnh Nga đứng sát bên Hữu Trọng Ông Đạt Thành cho người chuẩn bị những chiếc bao thả xuống nước khi cần đến, người ta trông thấy Hữu Trọng phi thân xuống biển đi chạy trên mặt nước như đi trên đất bằng người ta cứ tưởng đó là Thần Tiên dạo chơi trên biển. những người trên thuyền ai nhìn thấy cũng kinh hãi bổng Hữu Trọng lặng đi đâu mất khoảng độ tiếng sau Hữu Trọng trở lên chạy tới đoàn thuyền nói đã tìm ra chỗ rồi. Đoàn thuyền theo chân Hữu Trọng các đó 3 hải lý. May là nước biển ở đây không sâu. Hữu Trọng lặng xuống vớt tất cả ngọc ngà vàng bạc châu báu đã bị chìm thuyền cách đây ba năm. Ông Đạt Thành vô cùng vui sướng nhìn lại số châu báu vẫn còn nguyên trong thùng,
Thương gia Đạt Thành khôi phục hoàn toàn mà còn mạnh hơn trước kia. Ba năm sau Ông Đạt Thành giao cả sự nghiệp lại cho vợ chồng Hữu Trọng. Thường ngày dắt cháu dạo chơi. Ông thường nói với mọi người:  Hai đứa nó đứa nào cũng thông minh. Ông nhìn về tương lai nở nụ cười mãn nguyện.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Điệu Hò Trên Sông Đến Đây Là Hêt
———————————————–