CĂN BỆNH SỢ CHẾT

Có một gia đình thuộc thành phần giàu có bà con bạn bè đến thăm chơi ai nấy cũng trằm trồ Ông Bà Hậu nói rằng: Nhờ hồng phúc phước Đức Ông Bà, Cha Mẹ nên mới được như vầy.

Ông Bà Tân Hiệp sinh được ba người con hai gái một trai. Lụa chị, Nhung em, đều đã có chồng làm ăn khắm khá. Riêng chỉ có thằng con út mặt mày sáng láng học hành rất giỏi, nhưng phải cái bệnh sợ chết ngày càng trầm trọng tên là Mộng Du.
Mộng Du thường hay nghĩ lung tung hết nghĩ chuyện nầy sang chuyện khác lại thường hay tìm đọc những thông tin toàn là những chuyện tai nạn chết chóc, đủ kiểu chết trên đời, nên càng sợ hãi. Đôi lúc Mộng Du tự nói với mình:  Thời đại gì hở đâu là toi mạng đến đó, khám ra ít ai là không bệnh phần đông hầu chín mươi phần trăm không bệnh nầy thì cũng bệnh kia cả trăm thứ bệnh đeo bám con người cướp đi mạng sống, đủ loại tai nạn không mời tự đến, không chết vì người ta gạt, thì cũng chết vì trộm cướp giết người, không chết vì trả thù, thì cũng chết vì mội trường độc hại, hớ hênh là chết, cái chết luôn rình rập theo chân. Mộng Du ngày càng không muốn đi đâu, cứ ở mãi trong nhà không nghĩ gì đến mưu cầu cuộc sống, hầu như muốn xa lánh nơi xã hội. Những thông tin hằng ngày đồ ăn thuốc uống phần nhiều có hóa chất độc hại. Với cái bệnh sợ đau sợ bệnh sợ chết. Mộng Du không muốn ăn gì cả miệng đắng ráng nuốt để mà sống nên xanh xao gầy ốm. Từ căn bệnh sợ chết dần dần đi đến sợ hãi đủ thứ tuổi đã 18 nhưng không bao giờ muốn quan hệ với bất cứ ai. Gia đình chạy chữa không biết bao nhiêu là tiền bạc mà không hết. Bác sĩ chuẩn đoán Mộng Du bị bệnh tâm thần.
Ở vào thời điểm ấy có một vị thầy nổi tiếng là chữa bệnh rất giỏi nhất là nghề châm cứu thời khỏi chê có những ca Bác Sĩ đã chạy nhưng đến vị thầy đó thì thoát nạn dễ dàng.

Bà Tân Hiệp lúc nào cũng lấy làm lo lắng vì bà chỉ có một người con trai duy nhất Mộng Du. Giàu có để mà làm gì khi Mộng Du có mệnh hệ nào coi như không còn người nối dõi. Bà thường đi chùa, cúng đình, cúng miếu. Hầu cầu mong Phật, Thần, phù hộ cho con bà khỏe mạnh nhất là không còn bệnh lo sợ an tâm với cuộc sống đời thường. Bà đang buồn bã thì nghe tiếng chuông cổng reo lên biết là có khách bà liền ra mở cổng, vừa thấy mặt nhau bà vui mừng nói: Tưởng ai đâu thì ra là Thùy Duyên mời Thùy Duyên vào nhà. Trong lúc hai người nói chuyện đàm đạo vui vẻ Thùy Duyên nhìn thấy Mộng Du trông bơ phờ như người bệnh nặng liền hỏi: Chị Hiệp, Mộng Du bệnh gì vậy. Bà Tân Hiệp nói: Tới giờ nầy tôi không biết là bệnh gì, không bệnh viện nào mà tôi không đi, không chùa đình nào mà tôi không đến, người cho là bệnh tâm thần, người cho là nghiệp báo kiếp trước, tôi không biết phải nghe ai.
Thùy Duyên liền nhớ đến một người chữa bệnh tài giỏi vô cùng nghe nói bệnh gì chữa cũng được, cho đến bệnh điên khùng, loạn tâm loạn trí. Liền nói với Bà Tân Hiệp: Tôi có biết một vị Thầy Giác Viên Cư Sĩ tinh thông Văn Hóa Cội Nguồn chữa bệnh vô cùng tài giỏi biết đâu phước thầy may chủ. Mộng Du có thể lành bệnh. Bà Tân Hiệp nghe Thùy Duyên nói có biết thầy trị bệnh tài giỏi thì sáng mắt lên. Tâm lý ở đời đã đau bệnh trong người thì lúc nào cũng lo sợ, hể nghe có người trị bệnh tài giỏi thường là xa mấy cũng tìm đến. Bà Tân Hiệp như người chết đuối tìm thấy cái phao vô cùng mừng rỡ nói vị Cư Sĩ đó ở đâu. Thùy Duyên chỉ cho tôi được không ? Thùy Duyên liền chỉ chỗ ở của vị Giác Viên Cư Sĩ tài ba cho bà Tân Hiệp.

Nói về Thầy Giác Viên Cư Sĩ đang châm cứu cho bệnh nhân thì thấy một phụ nữ đứng tuổi dẫn theo một người thanh niên sắc mặt xanh xao gầy ốm có lẽ bị bệnh lâu ngày. Bằng mời bệnh nhân vào phòng khám bệnh. Giác Viên Cư Sĩ châm cứu xong bước đến bàn khám nhìn Mộng Du rồi quay sang hỏi người phụ nữ chính là Bà Tân Hiệp: Em nhà bị bệnh gì. Bà Tân Hiệp nói: Theo như lời chuẩn  đoán của nhiều Bác Sĩ. Thì Mộng Du con tôi mang nhiều chứng bệnh, nào là suy nhược cơ thể, bệnh suy tim, bênh suy gan suy mật, bệnh tâm thần, bệnh rối loạn thần kinh. Dùng đủ loại thuốc mà vẫn không bớt.
Giác Viên Cư Sĩ không xong không nói gì bắt mạch cho Mộng Du, rồi lấy ống nghe, nghe trong lục phủ ngũ tạng. Xem mí mắt, xem qua lưỡi, cũng như xem qua sắc mặt rồi nói: Em nhà không có bệnh gì trầm trọng, mà là do tâm hồn bất an thường sợ hãi làm cho khí huyết kinh mạch thường bị tắt nghẽn sanh ra mỏi mệt miệng đắng biến ăn, mất ngủ, sắc mặt trở nên xanh xao, sức lực suy yếu dẫn đến thần kinh thường rối loạn, nói chung căn bệnh của em nhà là căn bệnh do tâm lý bất an sanh ra, chỉ cần khai thông ý thức đi đến nhận thức không còn bệnh lo sợ, kết hợp với châm cứu khai thông kinh mạch, huyệt đạo, tập thể dục dần dần bớt bệnh, không cần thuốc thang chi cả.
Bà Tân Hiệp nghe Giác Viên Cư Sĩ nói trúng phốc bệnh tình của Mộng Du thì lấy làm kinh ngạc có lẽ tìm đúng thầy rồi đây. Giác Viên Cư Sĩ nhìn Mộng Du rồi hỏi: Em tên gì? Mộng Du làm thinh không trả lời. Bà Tân Hiệp nói: Con nó tên là Mộng Du. Giác Viên Cư Sĩ nghe hai tiếng Mộng Du thì không khỏi phì cười nói. Cái tên nầy nghe hay lắm mơ mộng nhiều thường suy diễn ra nhiều chuyện lắm đây. Mộng mơ điều lành thì không sao, còn mộng mơ những điều kinh dị thì sanh ra tâm bệnh, tâm bệnh thì hết thuốc chữa, không Bác Sĩ nào chữa được, chỉ mình trị bệnh cho mình mà thôi.

Nhưng tâm bệnh thời rất nhiều, phải hiểu rõ chính xác tâm bệnh gì mới chữa khỏi được. Chữa trị tâm bệnh không ngoài Văn Hóa Diệu Dược tâm lý học.
Giác Viên Cư Sĩ nhìn Bà Tân Hiệp hỏi em nhà Tâm Bệnh là gì. Bà nói: Thưa Thầy Mộng Du sợ chết kinh khủng lắm mới ra nông nổi nầy. Giác Viên Cư Sĩ nghe xong nói: Bệnh nầy cũng dễ chữa thôi.

Giác Viên Cư Sĩ nói với Mộng Du: Chết có gì đáng sợ trên đời nầy ai không chết, dù cho đó là Vua, Chúa, Phật, Thánh, Tiên. Thậm chí những người có quyền lực nhất trên đời cũng phải chết, sanh, tử là lẽ tự nhiên trong trời đất. Thần Thông như đức Phật cũng phải lìa trần ra đi. Giỏi như bác sĩ cũng không có ông nào tránh khỏi cái chết. Như vậy chết có gì đáng sợ, không muốn chết cái chết vẫn cứ đến, dù ở trong cung vua có người hầu hạ bảo vệ, thế mà cái chết vẫn đến, người tu hành đắc đạo cũng phải bỏ lại xác trần. Dù trốn trong nhà không gặp một ai cuối cùng cái chết vẫn cứ đến không chết trẻ thì cũng chết già. Không chết ngoài đường, thì cũng chết trong nhà. Nhất định cái chết phải đến, sớm hay muộn mà thôi, có lo cũng bấy nhiêu, không lo cũng bấy nhiêu. Không ai giải quyết được hể có sanh thì phải có tử. Cứng như sắt thép vài trăm năm cũng trở thành đất. Huống chi con người chỉ là xác thịt bình thường dễ đau dễ bịnh, làm gì có chuyện trường sanh, có sợ cũng chết thì sợ chết chi cho khổ, ăn chẳng ngon mà ngủ cũng không yên. Tự mình làm khổ lấy mình. Mà còn làm khổ lây đến người thân, hiếu chưa trả mà thêm bất hiếu. Nợ chưa đền mà thêm nợ nhiều lên, nếu sợ chết mà đi vào bất tử thì cũng nên sợ. Còn sợ chết mà cái chết vẫn cứ đến thì sợ để mà chi. Thôi thì cứ để tự nhiên vậy. Thường là ở đời rồi ai cũng phải chết nhưng mỗi người chết theo mỗi cách quả nghiệp khác nhau. Có những cái chết nhẹ nhàng vô bệnh mà chết gọi là chết lành. Cái chết đau bệnh hành hạ gọi là chết khổ. Cái chết tai nạn gọi là chết nghiệp. Cái chết bị người sát hại gọi là ác báo. Chết vì sự rủi ro gọi là chết oan chưa tới số chết, có những cái chết còn trong bụng mẹ chết phá thai, đó mới là kể sơ mà thôi thật ra ở đời nhiều vô số kiểu chết. Giác Viên Cư Sĩ lấy một quyển kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn nói xưa kia Thầy cũng rất sợ chết giống như em bây giờ, nhờ quyển kinh thơ nầy mà thầy tự chữa khỏi bệnh cho mình. Mộng Du là người rất thông minh nghe Giác Viên Cư Sĩ giảng giải sự chết là quy luật bình thường trên đời nầy không ai khác ai. Dù cho đó là Phật, Chúa, Vua, quan, giàu có nhất trần gian cuối cùng cũng phải bỏ xác trần theo định luật đã an bày của Tạo Hóa có sợ cũng bấy nhiêu, không sợ cũng bấy nhiêu, lo sợ mà chi cho khổ, tỉnh ngộ vui mừng sắc mặt hồng hào trở lại. Giác Viện Cư Sĩ nói phu nhân dẫn em về ba ngày trở lại đây.

Bà Tân Hiệp nói: Thuốc uống của cháu không có sao? Giác Viên Cư Sĩ nói: Tâm bệnh không thể chữa trị bằng thuốc thường mà là chữa trị bằng Thiên Ý Cam Lộ Văn Hóa.
Bà Tân Hiệp dẫn Mộng Du ra khỏi phòng khám rồi trở về nhà, bà để tâm theo dõi Mộng Du thấy thần sắc đỡ hơn nhiều ăn uống có phần khá hơn trước nhất là chăm chú đọc Kinh Thơ.
Đúng ba ngày sau Bà Tân Hiệp dẫn Mộng Du đến gặp Thầy Giác Viên Cư Sĩ. Giác Viên bắt mạch xong lấy ống nghe ra nghe trong lục phủ ngũ tạng, liền mỉm cười nói:  Mười phần em nhà đã bớt hết ba.
Giác Viên Cư Sĩ nhìn Mộng Du rồi nói: Khi xưa Thầy may mắn được nghe một mẫu chuyện làm thầy thức tỉnh hiểu rõ sanh tử nên không còn sợ chết nữa sống an vui tự tại đến bây giờ.
Giác Viên Cư Sĩ kể vào thời xa xưa có hai người tranh cải nhau, một người cho chết là hết tên là Vô. Một người cho chết là còn tên là Hữu, ai cũng cho mình là nói đúng, mỗi lần gặp nhau là tranh cãi không ai cho mình là nói sai. Bằng tìm người thứ ba để phân xử trắng đen, ở vào thời ấy có một vị thầy nổi tiếng là thông thái hầu như chuyện gì cũng biết. Hai người bằng tìm đến nhờ phân giải ai đúng ai sai.
Vị Thầy thông thái nhìn người tên vô hỏi: Ông chứng minh chết là hết cho tôi nghe thử. Người tên Vô nói chết là hết thân xác tiêu ra đất còn gì nữa đâu. Vị Thầy thông thái nói Ông nói có lý đúng sự thật là như vậy.
Vị Thầy thông thái hỏi người tên Hữu: Ông chứng minh chết là còn cho tôi nghe thử. Người tên Hữu nói chết chỉ là phần xác còn phần Linh Hồn thì sống mãi. Người tên Vô cãi lại nói xưa nay có ai nhìn thấy Linh Hồn đâu mà nói là Linh Hồn sống mãi. Người tên Hữu cãi lại tôi tin là có Linh Hồn. Vị Thầy thông thái nói Ông lấy cơ sở nào để tin là có Linh Hồn. Người tên Hữu lặng thinh không trả lời. Vị Thầy thông thái nói có niềm tin là rất tốt, nhưng tin mà chứng minh không được thì niềm tin ấy chưa có cơ sở nên chưa gọi là đúng được.
Người tên Vô nói: Như vậy Anh Hữu đã nói sai. Vị Thầy thông thái nói không phải là nói sai, mà chưa chứng minh được lời nói của mình mà thôi. Người tên Vô nói: Những gì không thấy là không có. Những gì không thấy mà tin có không phải là tin viễn vông sao.
Vị Thầy thông thái nói: Có những thứ không thấy mà vẫn sờ sờ ở ngay trước mắt. Người tên Vô nói: Tôi không tin có chuyện đó. Vị Thầy thông thái hỏi: Ông có nhìn thấy không khí không? không khí đang ở trước mắt Ông đấy, hơn nữa Ông đang hít thở không khí kia mà. Sao Ông lại nói: Những gì không thấy là không có. Không khí tuy không thấy nhưng làm cho con người khiếp sợ khi trở thành bão hoặc lốc. Ông có nhìn thấy điện không? Nhưng điện tạo ra những sấm sét làm khiếp đảm con người. Công dụng của điện phải nói là to lớn, làm lợi ích khắp cuộc sống con người. Tuy điện không nhìn thấy nhưng giật chết làm cho con người cháy thành than. Như vậy những thứ nhìn không thấy không phải là không có. Linh Hồn cũng thế nhìn không thấy nhưng vẫn hiện hữu Linh Thiên cùng khắp Vì con mắt phàm không nhìn thấy mà thôi.
Hai người tên Hữu tên Vô nghe thầy Thông Thái giảng giải liền giác ngộ, từ đó hai người không cãi nhau nữa trở nên thân thiện nhau, thường giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Mộng Du chắm chú lắng nghe càng hiểu ra nhiều điều trong câu chuyện kể nầy.
Giác Viên Cư Sĩ nói:
Mọi Linh Hồn thường trải qua vô lượng kiếp sanh tử có nghĩa là rời bỏ không biết bao nhiêu thân xác. Thân xác nầy mất, Linh Hồn sẽ mượn thân xác khác. Cứ như thế hết kiếp nầy đến kiếp khác. Như vậy Linh Hồn không có sự chết mà chỉ bị sa đọa hay siêu thăng mà thôi. Có nghĩa là hành thiện thì về trời trên các cõi Thiên Đàng Cực Lạc, hành ác thời sa đọa xuống các tầng Địa Phủ bị hành hình trong các Địa Ngục.
Chết chỉ là rời bỏ xác thân giả tạm để rồi đến với xác thân mới khác, điều đáng nói Linh Hồn tuy không chết nhưng phải nhận lấy nghiệp quả Thiện, Ác mang theo từ kiếp nầy sang kiếp khác.
Giác Viên Cư Sĩ nói: Thầy không những nghe được câu chuyện sanh tử của Hữu và Vô còn nghe những đòng thơ nói về sanh tử. Giác Viên Cư Sĩ liền đọc mấy dòng thơ cho Mộng Du nghe.

Sống và chết, là trò vui tạo hóa
Xác mất rồi, nhưng Hồn vẫn tiêu diêu
Hồn thay xác, trong hành trình chuyển kiếp
Lạ gì đâu, nào có lạ gì đâu
Trẻ không chết, thời già cũng chết
Sớm muộn gì, thay xác cũng phải thay
Ai cũng thế, dù Phật, Tiên, Thánh, Chúa
Mượn xác trần, đều trả lại xưa nay
Đường chính nghĩa, là con đường cứu thế
Đưa Hồn Ta, tới tận đỉnh cao bay
* * *
Sống và chết, chuyển luân theo tiến hóa
Xác mất rồi, Hồn vẫn sống an nhiên
Hồn thay xác, trong hành trình chuyển kiếp
Khổ hay vui, do thiện, ác, mà nên
Mất thể xác, nào phải đâu là hết
Hồn vẫn còn, mang Ác, Thiện đi theo
Chết là thế, là mất đi thể xác
Còn Linh Hồn, thời chuyển kiếp tiếp theo
Đường sanh tử, ta luôn luôn làm chủ
Hiểu rõ thông, thời dứt khổ an vui
* * *

Sống và chết, có gì đâu lo lắng
Hiểu thông rồi, thời sống chết tỉnh bơ
Xác mất rồi, nhưng Hồn Ta Hiển Thánh
Là niềm vui, Hồn tiến hóa đi lên
Ôi Hồn Ta, rực tỏa ánh hào quang
Ôi Hồn Ta, niềm bất tử anh linh
* * *
Sống và chết, là công bằng Tạo Hóa
Là niềm vui, cho cuộc sống vì dân
Là nỗi lo, cho những ai hành ác
Chết và sống, trong hành trình thay xác
Dù ở đâu, cũng vẫn thế mà thôi
Sống thiện tâm, thời vạn kiếp thảnh thơi
* * *
Nếu có chết, chết cho đời sống mãi
Mặt trời lên, sưởi ấm triệu con tim
Mặt trời lên, đêm lại những ước mơ
Nếu có chết, chết cho đời tươi thắm
Sống tự do, đầy yên vui no ấm
Quyền công bằng,quyền bình đẳng mưu sinh
* * *
Ôi cái chết, có muôn nghìn cái chết
Chết vì dân, vì nước chết anh linh
Vì Cha Ông, vì Tổ Quốc hi sinh
Ôi cái chết, đầy uy linh sung sướng
Một cái chết, ôi oai hùng trong sáng
Chết cho đời, đẹp mãi với thời gian
Chết cho đời, đẹp mãi ánh hào quang
Chết chỉ là, thân xác giả tạm trần gian.
* * *
Mộng Du nghe Giác Viên Cư Sĩ ngâm mấy dòng thơ thì tâm hồn sáng tỏ, hiểu rõ sanh tử chẳng qua là chỉ cho thể xác tạm vay mượn nơi trần gian, vay mượn thì phải trả đó là định luật tự nhiên ai cũng như ai dù cho Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, hay phàm phu cũng thế mà thôi. Những gì tạm mượn đều là phải trả dù thân xác có thọ đến nghìn tuổi khi hết thời hạn vay mượn, thì phải trả về cho tứ đại.

Ngộ chứng Quả Không Thân chính là hiểu rõ sự sanh tử của thể xác vay mượn tạm. Mượn thì phải trả đó là định luật tự nhiên của Tạo Hóa. Đi vào Hiển Thánh, ở đời rồi ai cũng phải chết có nghĩa là phải trả lại thân xác tạm mượn nơi hồng trần.
Nhưng trả lại bằng cách nào già chết, đau chết, tai nạn chết trước sau gì cũng chết. Nhưng biết đem cái chết cống hiến cho đời cứu dân độ thế. Hi sinh vì chính nghĩa, Hi sinh cho nước cho dân thì cái chết ấy đi vào bất tử lưu danh đến muôn đời Linh Hồn tỏa sáng dương quang anh linh vạn kiếp. Mộng Du giác ngộ mặt mày sáng ngời đi vào chánh quả hiểu rõ sanh tử trở thành Chánh Giác dòng cam lộ trong tâm tự xuất hiện bao tâm bệnh xưa nay tự hết.
Giác Viên Cư Sĩ liền châm cứu cho Mộng Du Khí huyết, huyệt đạo lưu thông thần kinh hồi phục trở lại con người khỏe mạnh hẳn ra không cần dùng thuốc các căn bệnh nơi thân cũng dần dần hồi phục trở lại.

Khi trở về nhà qua mấy ngày sau Bà Tân Hiệp thấy Mộng Du có sức khỏe hơn trước đổi da thay thịt đầy đặng hơn trước nhiều. Ông Tân Hiệp nhìn Bà Tân Hiệp rồi hỏi vị Thầy nào mà giỏi đến như vậy tôi cũng muốn gặp vị Thấy ấy để cảm ơn.
Ba ngày sau vợ chồng Tân Hiệp cùng Mộng Du đến nơi khám chữa bệnh của Giác Viên Cư Sĩ. Cũng như mọi khi vị Giác Viên Cư Sĩ bắt mạch xem qua khí huyết lưu thông trong người, rồi sau đó lấy ống nghe theo dõi lục phủ ngũ tạng. Giác Viên Cư Sĩ nói: Bệnh tình em nhà thiên giảm đến 70 phần trăm không bao lâu nữa thì hết hẳn trở lại bình thường mà còn trở nên một nhân tài hiếm thấy.
Giác Viên Cư Sĩ hỏi: Em đã hiểu rõ những gì dạy bảo trong kinh thơ rồi chứ. Mộng Du nói: Em hiểu rất rõ những gì mượn thì phải trả. Nếu không trả thời coi như phạm vào tội cướp giật muốn lấy luôn của người ta. Của cho mượn bao giờ cũng có thời hạn, hết hạn vay mượn thì phải trả lại, đó là lẽ thường tình. Linh Hồn vay mượn xác thân tứ đại tinh Cha Huyết mẹ cũng thế, hết thời hạn vay mượn phải trả về cho tứ đại.
Giác Viên Cư Sĩ nói: khi Linh Hồn đầu thai xuống chốn nhân gian nào có mang theo thân xác gì đâu, vay mượn tinh Cha huyết Mẹ tạo lên thân xác tứ đại giả hợp. Đã vay mượn thì phải trả về cho tứ đại khi mãn hạn vay mượn.

1- là trả thân xác vay mượn về cho thổ đại, Thổ tán.

2- là trả thân xác vay mượn về hỏa đại, Hỏa Tán.

3- là trả thân xác về cho thủy đại Thủy Tán.

4- là trả thân xác tứ đại về cho phong đại, Phong Tán.

Như vậy những gì vay mượn thì phải trả , khi trả rồi thì vay mượn lại thân xác khác. Ví như lớp áo nầy cũ, phải thay lớp áo mới. Linh Hồn vay mượn thân xác. Trả lại thân xác từ nơi vay mượn, trong hành trình vô lượng kiếp, là chuyện bình thường. Mượn thì phải trả sao còn luyến tiếc để mà chi, sợ chết để mà làm gì. Hơn nữa người hành thiện không lẽ sống mãi trong nghèo khổ đầy bệnh tật phải chuyển đổi kiếp mới đi vào thọ hưởng vinh hoa phú quý. Kiếp nầy hành thiện là Dân bình thường khi chuyển kiếp sau là Vua. Kiếp nầy ở trần gian khốn khổ chết đi tức là kiếp sau lên thiên đàng như vậy cái chết có lợi đối với người hành thiện. Không có lợi đối với người hành ác.
Kiếp nầy lam Vua nhưng gian ác làm bao điều bất nhân chết đi Linh Hồn sa đọa xuống Âm Phủ chịu đủ thứ hành hình không có ngày ra. Kiếp nầy giàu sang phú quý nhưng keo kiệt, ở ác đoạn diệt căn lành khi chết đi luân hồi phải làm Ngạ Quỉ. Kiếp nầy phản Cội Phản Nguồn bất Trung bất Hiếu, bất Nhân, bất Nghĩa hại nước hại dân chết đi Linh Hồn chuyển kiếp làm súc sanh như vậy luật Nhân Quả thật là Công Bằng gieo gì gặt nấy. Cái họa nhận lấy ở kiếp hiện tiền còn sống đó là mới khởi đầu cho vô lượng kiếp tới.
Cũng như người hành thiện gặt hái quả lành ngay tại kiếp còn sống đó chỉ là sự sơ khởi hưởng quả lành đi đến vô lượng kiếp hưởng quả lành ở kiếp sau.

Như vậy sự chết có nghĩa gì đâu chết chỉ là mượn tạm xác thân rồi phải trả, nhưng nghiệp quả mới là chính thức Linh Hồn phải nhận lấy mang theo từ kiếp nầy sang kiếp khác.

Nói đến Linh Hồn dù là Linh Hồn Ma, Linh Hồn Quỷ, Linh Hồn Cầm Thú. Linh Hồn Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa Sự Sống ngang nhau không ai thọ hơn ai. Nhưng chỉ khác nhau ở chỗ Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa sống an vui tự tại trên các cõi trời. Còn quỉ Ma thì sống trong khốn khổ sa đọa, còn súc sanh cầm thú phải chịu sống trong cảnh luân hồi ngu si. Những Linh Hồn hành thiện dù sanh ra nơi đâu cũng gặp được nhiều sự may mắn, người hành ác sanh ra nơi đâu thường gặp nhiều tai kiếp nạn tai ương. Vì vậy ở đời có người chết bỏ xác trần nhẹ nhàng thanh thảnh như giấc ngủ, có người chết vì tai kiếp chẳng lành như tai nạn giao thông, có người chết vì nhiều bệnh lạ sanh ra, có người chết suối chết sông, có người chết đâm chết chém, có người chết đạn chết bom, có người tự mình hại mình rồi chết, tất cả đều do duyên nghiệp kiếp trước tạo ra. Có người giàu ăn không hết có la lết xin ăn, có người được thế gian cung phụng, có người không làm lụng chi cả mà vẫn ở ngôi cao. Gieo gì thì gặt nấy là đạo luật Hóa Công. Họa Phúc vô môn tự triệu, hể làm ác tự rước họa vào thân, hể làm thiện tự mình kêu phước đến. Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa rõ biết như thế nên xa điều ác gieo mại thiện lành.
Tóm lại: Linh Hồn sống ngang nhau, người tu cũng như người không tu. Ma, Quỷ, Yêu Tinh, người phàm phu, Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa Linh Hồn thọ ngang nhau không ai hơn ai, chỉ khác nhau giữa Mê, và Ngộ giữa Ác và Thiện mà thôi, kẻ lên Thiên Đàng, người sa Địa Phủ. Người an vui Cực Lạc, Kẻ đày đọa triền miên.
Mộng Du nghe xong liền giác ngộ hiểu rõ tất cả Họa. Phúc là do mình tạo ra? Liền nói trong các pháp môn Tịnh Độ mình tự độ mình là chính. Giác Viên Cư Sĩ nói: Đúng vậy. Đã gọi là Luật Hóa Công thì ai làm nấy chịu, ai tu nấy chứng, không ai cứu được kẻ ác. Mà người ác phải tự cứu lấy mình theo lời Trời dạy. Muốn thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, tự mình hành thiện mà ra, muốn làm vua trời tự mình độ người mà có không ai ban cho mình cả. Trong Tạo Hóa chỉ có Trời mới có Quyền ban Phước giáng Họa Vì Trời là Đấng Tạo Vật tạo lập lên vũ trụ, thì chỉ có Trời mới có đủ quyền năng muốn ban cho ai hưởng bao nhiêu Phước Lộc thì ban. Vì thế ca ngợi Trời tôn kính Trời thì đi vào đại Phú do Thiên? Ví như Cha Mẹ giàu thì con cái nhờ. Ai nhận mình là con Trời, đều trở thành Thiên Tử đương nhiên sẽ làm Vua Chúa các cõi tầng trời. Muốn có cõi nước trời dân chúng dân chúng chư thiên đông thì phải biết truyền giáo độ người. Thật ra mà nói muôn cái Phúc cũng từ Thân, Khẩu, Ý hành thiện tạo ra. Muôn cái họa cũng từ Thân, Khẩu, Ý hành ác mà có. Mộng Du càng nghe càng tỉnh ngộ khí sắc thay đổi trong chốc lác hầu như khỏi hẳn bệnh.
Bà Tân Hiệp lấy làm kinh ngạc nói Mộng Du hình như con bớt hẳn bệnh rồi thì phải. Mông Du nói: Bệnh của con chỉ là bệnh tâm lý mà thôi tâm lý khai thông thì thân bệnh liền thiên giảm thậm chí đi đến không còn bệnh.

Ông Bà Tân Hiệp nghe Giác Viên Cư Sĩ cùng Mộng Du nói qua nói lại cũng đã giác ngộ phần nào bước vào sơ căn chân thiện. không còn sa đạo xuống các tầng Địa Phủ. Nếu biết hành thiện khi mãn khiếp trần liền siêu sinh về trời.
Ông Bà Tân Hiệp thấy con đã bớt bịnh sau lần chữa trị bằng dược liệu Văn Hóa Cội Nguồn liền cúng dường thật hậu tạ. Giác Viên Cư Sĩ nói: Mộng Du đã thay hồn đổi xác không còn là Mộng Du nữa mà là Đại Ngộ Chân Nhân. Từ đó về sau Đại Ngộ Chân Nhân danh tiếng lẫy lừng truyền kinh thuyết giáo trở thành vua trời lên ngôi Thánh Tổ .
***
Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện: Thấu Rõ Sanh Tử, không còn căn bệnh sợ chết Trở Thành Chánh Giác đến đây là hết.
————————————————-