CÂU CHUYỆN SỐ 53

ÔNG TỔ THƯỢNG ĐIỀN

Ngày xửa ngày xưa ở vào thời thượng Hùng Vương. Hùng Tâm Lang đời thứ 11, Bắt đầu Từ năm 2188 đến 2113 trước công nguyên. Ở thôn Vĩnh Hạ, xã Âm Giao nổi tiếng là Thôn sợ hãi, trở thành cái lệ ai sanh ra lớn lên đều yếu bóng vía. Vì sao lại có chuyện lạ như thế, thôn làng Vĩnh Hạ là Thôn gần miền núi, rừng đồi rậm rạp nhất là mấy mươi năm gần đây nhiều loại rắn dữ to lớn, hổ, báo gầm rú ngày đêm ai nghe mà chẳng khiếp sợ. Nhất là yêu tinh, quỷ dữ thường hoành hành bắt người ăn thịt, nỗi lo sợ của người dân càng ngày càng tăng. Từ một Thôn Làng đông người có trên 100 hộ nhưng vì sợ quá bỏ đi lần lần chỉ còn trên ba mươi hộ gia đình.

Thôn Vĩnh Hạ nhiều lần báo lên Huyện Sơn Hạ trừ khử yêu tinh cũng như hổ, sói, quan binh nhiều lần truy quét nhưng đâu lại vào đấy. Tiếng hổ gầm, sói tru vẫn vang động núi rừng, dân làng vẫn cứ sợ, cái sợ ăn sâu trong tìm thức mỗi người dân Vĩnh Hạ, những người bám trụ ở lại một là khá giả nhờ ruộng đất nhiều, hai là quá nghèo ngày ăn hai bữa còn chưa đủ lấy đâu ra của dư đi nơi khác làm ăn đành bám trụ ở lại sống chết cũng ở nơi đây, nhưng vì cái sợ nên khó làm ăn phát triển trở thành nghèo đói triền miên, những câu hò vè cũng theo đó ra đời.

Đói nghèo đeo bám theo chân
Quanh năm đói khổ hết mong đổi đời
Mặt trời lên quá quân sào
Vẫn chưa mở cửa trong nhà nằm im
Sợ rắn, sợ hổ yêu tinh
Trời chưa sụp tối cài then trong nhà
Cái sợ ám ảnh không ngừng
Làm ăn không được dân đành bỏ đi
Thôn làng càng lại xác xơ
Chỉ vì cái sợ làm cho điêu tàn
Cái sợ mạt xóm mạt làng
Mong chi cuộc sống đổi đời mong chi.

Thôn Vĩnh Hạ có cặp vợ chồng lâu nay chuyên làm từ thiện. Ông Bà Hậu sanh một cậu con trai khôi ngô tuấn tú đặt tên là Vũ Dũng, mục đích là trấn áp nỗi sợ hãi, mỗi lần nghĩ đến Vũ Dũng là Ông Bà Hậu bớt đi nỗi lo sợ. Ngược lại Vũ Dũng càng lớn lên càng nhát, không bao giờ dám đi đêm, trời tối là tiểu luôn trong nhà, nói gì bước vào rừng hái nấm, kiếm củi. Dân Làng đặt cho biệt hiệu là thỏ đế nghe tiếng động là bỏ chạy. Nhưng được cái là Vũ Dũng rất thương yêu dân làng, lại thông minh học đâu nhớ đó, siêng năng làm lụng tối ngày.
Vũ Dũng năm lên 14 tuổi nhưng không bao giờ dám theo Cha Mẹ lên gò Khê vì sợ hổ, báo, yêu tinh. Cho đến một hôm Vũ Dũng gặp một người tiên phong đạo cốt, râu tóc bạc phơ biệt hiệu là Võ Lâm Đệ Nhất Gia. Võ Lâm Đệ Nhất Gia nhìn Vũ Dũng rồi nói: Con có tiền duyên với Ta. Ta sẽ truyền dạy cho pháp môn luyện công thì con sẽ không còn biết sợ là gì nữa. Vũ Dũng nghe xong liền mừng lắm liền bái lạy Võ Lâm Đệ Nhất Gia làm sư phụ. Nhờ trí thông minh, Vũ Dũng học đâu nhớ đấy, lĩnh hội nhiều điều cao siêu trong pháp môn luyện công. Võ Lâm Đệ Nhất Gia khen: Căn cốt con quả thật hơn người, khó kiếm được người thứ hai. Từ đó Vũ Dũng hăng say tu luyện thần công không bao lâu thì nỗi sợ hãi không còn. Người ta nhìn thấy Vũ Dũng theo Cha Mẹ lên gò Khê làm lụng, đi trong đêm như không có chuyện gì xảy ra, có người nói: Mặt trời mọc hướng tây rồi chắc. Cha Mẹ Vũ Dũng cũng lấy làm kinh ngạc nhưng không hỏi là tại sao chỉ lấy làm mừng mà thôi.

Một hôm Vũ Dũng từ mờ sáng một mình cầm rựa đi lên gò Khê trông coi ngô, sắn, đuổi thú rừng không cho phá hoại. Cũng như mọi khi ngồi dưới bóng cây tĩnh tọa, hành công luyện khí thì nghe thấy tiếng động ầm ầm không xa, Vũ Dũng không những không sợ mà còn định thần lắng nghe tiếng động phát ra từ hướng nào. Khi xả thiền luyện khí thì không nghe thấy gì nữa. Vũ Dũng vì đã định được hướng phát ra tiếng động đi hơn dặm thì đến bìa rừng nhưng vẫn không nghe tiếng động ầm ầm, lấy làm kinh dị: Không lẽ ta đã nghe lầm. Liền ngồi xếp bằng lắng tâm định thần vận khí lắng nghe, thì nghe rõ tiếng động cách đó không xa. Vũ Dũng liền đi sâu vào khu rừng ước chừng hơn dặm thì nghe tiếng động ầm ầm, thoạt nghe thoạt mất, đi hơn dặm nữa thấy trước mặt là khu núi đá. Từ khu núi đá phát ra tiếng động ầm ầm. Vũ Dũng tò mò lần theo tiếng động xem chuyện gì đã xảy ra đi sâu vào khu núi đá. Khi đến gần hang đá, thì thấy hai con rắn trên đầu có sừng rất nhỏ như gai móc mèo, đang đánh nhau kịch liệt có thể nói là sanh tử, một con đỏ như máu chính là Huyết Kim Linh Xà, một trắng như tuyết chính là Bạch Kim Linh Xà. Hai con rắn đều là chúa tể của loài rắn loại rắn nầy đao kiếm thường không thể nào chém đứt được, nọc độc kinh người có thể cắn chết một con voi to lớn. Các loài rắn Nhìn thấy Huyết Kim Linh Xà, Bạch Kim Linh Xà thì nằm im không dám cục cựa. Vũ Dũng nào có biết hai con rắn mình nhìn thấy vô cùng quý hiếm người võ lâm mơ ước để bắt được nó. Huyết Kim Linh Xà, Bạch Kim Linh Xà tuy bằng ngón tay cái dài không quá năm tất nhưng đã sống trên nghìn năm không dễ gì bắt được. Vũ Dũng nhìn hai con rắn đánh nhau thân tỏa hào quang thì lấy làm kinh dị, biết hai con rắn nầy vô cùng quý hiếm ý định không bỏ qua tìm cách bắt cho được hai con rắn kỳ lạ nầy, hai con rắn đánh nhau cho đến tận trưa Vũ Dũng thấy con rắn Bạch Kim Linh Xà lăn xuống đất nằm im bất động. Huyết Kim Linh Xà định lao tới nuốt Bạch Kim Linh Xà. Vũ Dũng lao ra chém liền một rựa vào Huyết Kim Linh Xà nào hay đâu Huyết Kim Linh Xà không hề hấn gì còn lao nhanh vào cắn Vũ Dũng. Vũ Dũng kinh hãi chém một rựa may sao trúng vào cái sừng nhỏ trên đầu kỳ lạ thay con rắn liền rơi xuống đất nằm im bất động. Vũ Dũng thoát chết trong gang tất, đờ người ra đứng nhìn hai con rắn. Đến khi phát hiện hai con rắn đều bị gảy mất hai cái sừng nhỏ trên đầu đành nằm im bất động. Nhờ luyện thần công nên hai con mắt Vũ Dũng rất sáng nhìn thấy hai cái sừng nhỏ nằm dưới đất lượm bỏ vào túi, cũng như cầm lấy hai con rắn trở về gò Khê ngồi dưới gốc cây, định lấy gói cơm ra ăn thì thấy thầy Võ Lâm Đệ Nhất Gia đi đến. Vũ Dũng vô cùng mừng rỡ quỳ lạy Võ Lâm Đệ Nhất Gia đỡ dậy. Vũ Dũng nói: Thưa Sư Phụ, Sư Phụ sao biết con ở đây mà tìm đến. Võ Lâm Đệ Nhất Gia nói: Ta ở gần đây không xa lắm. Sư Phụ nghe người ta nói con không còn sợ rắn, sợ ma, sợ quỷ thường lên gò trồng khoai, tỉa ngô nên Sư Phụ mới tìm đến đây. Nghe nói đến rắn Vũ Dũng liền nói: Thưa Sư Phụ con vừa mới bắt được hai con rắn thật đẹp thân phát tỏa hào quang. Võ Lâm Đệ Nhất Gia nghe Vũ Dũng nói thế lấy làm kinh ngạc liền hỏi lại: Hai con rắn nhỏ có sừng phải không ? Vũ Dũng nói: Dạ phải thưa Sư Phụ. Võ Lâm Đệ Nhất Gia hỏi: Hai con rắn đó hiện giờ đang ở đâu ? Vũ Dũng liền đến gốc cây xách cái gỏ dựng hai con rắn đưa cho Sư Phụ xem. Võ Lâm Đệ Nhất Gia vừa nhìn thấy hai con rắn liền thốt lên: Đúng là chuyện hi hữu cả đời. Sư Phụ nghe nói cũng chưa bao giờ được gặp, âu cũng là cơ duyên của trời đất cho người nào thời người ấy được. Chỉ cần một con Huyết Kim Linh Xà cũng đã là hi hữu rồi huống chi còn có cả Bạch Kim Linh Xà nữa. Võ Lâm Đệ Nhất Gia nhìn hai con rắn miệng nói: Tiếc quá phải chi đừng mất hai cái sừng thời tốt biết mấy. Vũ Dũng liền thò tay vào túi lấy hai cái sừng đưa cho Sư Phụ. Võ Lâm Đệ Nhất Gia nói: Còn hai cái sừng nầy thì bào chế linh dược càng thêm hiệu lực, thứ linh dược vô cùng quý hiếm khi uống vào bách độc bất xâm, thần công tăng lên khó lường nhất là phụ nữ giữ được nhan sắc thanh xuân khó già. Con lạy ơn Cha Trời Lạc Long Quân, Địa Mẫu Âu Cơ đi. Vũ Dũng nghe theo lạy ơn Trời Đất Cha Trời Lạc Long Quân, Mẹ Trời Âu Cơ đã cho sự may mắn hi hữu. Võ Lâm Đệ Nhất Gia nhìn Vũ Dũng mỉm cười nói: Tư duy con nhạy bén hơn người tương lai rộng mở đang chờ phía trước. Võ Lâm Đệ Nhất Gia liền truyền dạy võ thuật cho Vũ Dũng. Vũ Dũng học đến đâu nhớ đến đấy Võ Lâm Đệ Nhất Gia cũng lấy làm kinh ngạc cho trí nhớ khác thường của Vũ Dũng. Nhìn thấy mặt trời xế chiều cũng sắp đi vào hoàng hôn Võ Lâm Đệ Nhất Gia nói: con cũng về nhà đi thôi. Nói xong như một bóng ma thoáng chốc đã mất dạng.

Mới đó mà đã hơn tháng vụ mùa bắp, ngô, khoai, củ cũng đến ngày thu hoạch. Vũ Dũng đang ngồi luyện công thời Võ Lâm Đệ Nhất Gia xuất hiện Vũ Dũng mừng quá quỳ lạy. Võ Lâm Đệ Nhất Gia lấy trong người ra một cái hộp đựng Thần Dược nói: Mỗi tháng con chỉ uống một viên mà thôi. Đầu tháng Thầy đến dạy võ công cho con. Chín tháng trôi qua nhanh chóng Thần Dược cũng đã uống hết Võ Lâm Đệ Nhất Gia nói: Võ thuật của Thầy con cũng đã học hết, công lực con vô cùng thâm hậu trong võ lâm hiện nay ít người qua con nổi. Võ Lâm Đệ Nhất Gia lấy trong mình ra một quyển võ lâm tuyệt học trao cho Vũ Dũng rồi nói: Những võ công thượng thừa đều ở trong nầy con chịu khó mà nghiên cứu, nâng cao trình độ võ học. Thầy vốn bận nhiều công việc phải đi xa, còn duyên thì Thầy trò gặp lại, từ đó Vũ Dũng không còn gặp lại Võ Lâm Đệ Nhất Gia Thầy mình nữa.
Vũ Dũng vừa trông coi rẫy, vừa nghiên cứu võ lâm tuyệt học thấu đạt những tinh túy cao siêu trong đao thuật, kiếm thuật, nội công cũng tăng tiến theo đó không ngừng. Vũ Dũng nhìn khu rừng mà mình đã từng đi vào đó may mắn bắt được Huyết Kim Linh Xà, Bạch Kim Linh Xà nào có thấy yêu tinh hổ dữ nào đâu lời đồn không lẽ là hư cấu, để tìm hiểu những bí mật về khu rừng bạt ngàn xa xa là núi đồi trùng điệp.

Với kinh công siêu đẳng Vũ Dũng chỉ trong chốc lát là đến nơi. Khu rừng đầy âm u chứa nhiều sự thầm bí nếu yếu bóng vía là khiếp sợ hãi kinh không dám đi vào. Nhưng Vũ Dũng lại khác trong người đầy tuyệt học võ công, tay cầm cái rựa thường ngày dùng để chặt cây đốn củi, đi sâu vào khu rừng âm u hơn trăm năm không một bóng người, nhờ nội lực thần công thâm hậu đôi mắt Vũ Dũng rất sáng, lỗ tai rất thính hơn hẳn người thường gấp hàng chục lần. Vũ Dũng phát hiện ra một sự chuyển động đang lao về phía mình, Tay nắm chặt cái rựa thủ thế phát hiện ra một con rắn hổ mang to lớn. Con rắn hổ mang nhìn thấy Vũ Dũng lúc lắc cái đầu như nói rằng: Miếng mồi nầy cũng ngon đấy, liền lao tới định nuốt chửng Vũ Dũng. Vũ Dũng nhanh như chớp né tránh chém một nhát vào đầu con rắn hổ mang to lớn tức thời con rắn bỏ mạng vì đã xem thường Vũ Dũng. Vũ Dũng tiếp tục đi sâu vào khu rừng phát hiện ra đàn chó sói, chúng đang xé nát từng mảnh thịt một con bò rừng, những tiếng tru rùng rợn. Chúng vừa nhìn thấy Vũ Dũng như nhìn thấy miếng mồi còn ngon hơn bò rừng, liền tỏa ra bao vây Vũ Dũng. Vài con lao nhanh tấn công Vũ Dũng như muốn lập công đầu. Vũ Dũng phi thân lên ngọn cây chặt lấy những cành cây nhỏ làm phi tiêu, nhanh tay phóng xuống những phi tiêu xé gió trúng vào bầy chó sói con chết, con bị thương. Bầy sói kinh hồn khiếp vía trốn chạy. Vũ Dũng vì muốn tiêu diệt những hiểm họa gây ra cho người, bằng đi sâu vào rừng thêm nữa liền phát hiện ra bầy báo đốm, chúng đang xơi nuốt một con nai, bầy báo đốm phát hiện ra Vũ Dũng có lẽ chúng đã từng ăn thịt người, vừa thấy người là chúng liền vồ tới ngay, những móng vuốt bén nhọn, chập chờn thấy mà phát khiếp nếu người thường thì coi như bỏ mạng đi đời.

Có lẽ bầy báo đốm đã tới số nên mới gặp Vũ Dũng một con người mang trong mình đầy tuyệt học võ công. Vũ Dũng ra đòn nhanh như tia chớp hạ liền ba con báo. Những con còn sống khiếp vía kinh hồn trốn chạy. Ánh mặt trời đã ngã về tây. Vũ Dũng liền trở ra đi chưa được nửa dặm thời gặp một con cọp to lớn đã từng bắt người ăn thịt. Nhìn thấy Vũ Dũng con cọp có vẻ thèm thuồng, con cọp quật đuôi lao nhanh tới chụp vào Vũ Dũng. Vũ Dũng nhanh như chớp tránh né con cọp, cú vồ hụt con mồi, mãnh hổ vô cùng tức giận, gầm thét dữ dội làm rung chuyển núi rừng. Vũ Dũng quyết hạ con cọp trừ đi hậu họa, liền quát lên một tiếng, nhanh như bóng ma vận thần công tống cho một chưởng ầm một tiếng kinh thiên động địa, cọp dữ bị trúng chưởng kinh hồn bạc vía định bỏ chạy. Vũ Dũng quát lên: Chạy đâu cho thoát, ngươi đã từng ăn thịt người nay gặp ta thì coi như hết đời. Cái rựa trên tay Vũ Dũng nhanh như tia chớp chém tới, con cọp tránh không kịp trúng ngay một rựa toi mạng.

Từ đó cách bảy ngày Vũ Dũng lại vào rừng truy quét hổ, báo, sói, triệt hạ những con rắn hung dữ to lớn. Những con còn sống sót thấy người là khiếp sợ trốn chạy. Vũ Dũng ngày ngày quan sát cánh rừng, những lợi ích từ rừng là vô cùng to lớn đủ loài sinh vật ở nơi đây, cũng như đủ loại trái cây quý hiếm. Dạo quanh bìa rừng thấy đất đai bằng phẳng bạt ngàn, chất đất màu đen sẫm phải nói là màu mỡ không nơi nào bằng, thì liền nghĩ đến khai hoang, vỡ hóa sự đổi đời sẽ đi vào hiện thực, nhanh chóng xóa đi cái nghèo không những cho gia đình mình mà còn nhiều gia đình trong thôn Vĩnh Hạ. Mặt trời cũng sắp lặng, Vũ Dũng dùng thuật kinh công thượng đẳng bắt mấy con gà rồi trở về nhà.

Nói về Cha Mẹ Vũ Dũng sống trong niềm vui sung sướng vì mấy năm nay ngày nào Vũ Dũng từ trên gò Khê trở về không gà thì thỏ, không chồn thời sóc. Không hiểu Vũ Dũng bắt chúng bằng cánh nào mà còn sống như vậy. Ông Bà hậu có hỏi nhưng Vũ Dũng không nói. Dân Làng thôn Vĩnh Hạ thấy gia đình Ông Bà Hậu ngày càng khắm khá không còn dám xem thường nữa. Lại thường có gà rừng, thỏ, chồn, những trái cây quý hiếm để bán, có khi cả, heo, thì lấy làm lạ. Những thứ ấy lấy đâu ra làm sao mà bắt được vì gia đình Ông Bà Hậu đâu phải là dân chuyên nghiệp đi săn, có cung tên, bẫy, lưới. Nhưng chuyện của gia đình người ta hỏi để mà làm gì.

Nói về Vũ Dũng quyết khai hoang vỡ hóa sáng đi sớm, chiều về muộn ngày nào cũng vậy. Với thần công cái thế Vũ Dũng sức mạnh hơn người vung rựa lên là bụi rậm cây cối ngã rạp ngày lại ngày qua không bao lâu Vũ Dũng khai hoang vỡ hóa trở thành đất thổ canh sáu bảy mẫu. Để dọn sạch cây cối cũng như bụi lùm Vũ Dũng đốt đi. Chỉ cần vài lần là cháy sạch càng làm cho đất thêm màu mỡ, trở thành đất thổ canh. Cánh rừng sát bên không bị cháy lan là Vũ Dũng thấy nguồn lợi từ rừng là quá lớn, Vũ Dũng chủ động được giống nhờ có mấy sào canh tác ngô, khoai trên gò Khê.

Một hôm Vũ Dũng nói với Cha Mẹ rằng: Cha Mẹ không cần lên gò Khê nữa để mình con làm cho. Ông Bà Hậu thấy Vũ Dũng từ ba năm nay làm trôi chảy hết thảy, sản lượng thu về mỗi mùa vụ mỗi khá. Vì thế Ông Bà Hậu luôn tin tưởng Vũ Dũng, vì Vũ Dũng rất tài giỏi, Ông Bà Hậu luôn tự hào về người con của mình, gia đình lần lần dư ăn dư để không nói là đã giàu lên.

Với Thần lực phi thường Vũ Dũng ban bằng lấp trũng, đất đai bằng phẳng đi vào trồng trọt củ, khoai, ngô, sắn, bí, có đến sáu bảy mẫu. Đất đai màu mỡ chỉ cần đặt hạt giống xuống là lên phơi phới. Cha Mẹ Vũ Dũng nào có biết chỉ nghĩ mình có hai sào đất trên gò Khê mà thôi.

Cho đến một hôm Vũ Dũng nói với dân làng: Tôi đã khai hoang vỡ hóa hơn sáu bảy mẫu điền thổ đi vào trồng trọt Thâm canh gần sát khu rừng thầm bí, trồng, sắn, ngô, khoai, cũng đã đến thời điểm thu hoạch, nếu ai muốn làm cho tôi, tôi sẽ trả công xứng đáng. Dân làng nghe Vũ Dũng nói thế có người không tin nói: Từ xưa đến nay không ai dám đến khu rừng đầy ma quái đó, đến đó là mất mạng không có trở về. Hơn nữa dù cho hai mươi gia đình Thôn Vĩnh Hạ cũng không khai phá nổi một mẫu đất trở thành thổ canh đi vào canh tác, lại nữa chim muôn vạn thú nhiều vô số kể phá hết khó mà thu hoạch được kết quả. Lại nữa nơi khu rừng ấy thường xuất hiện cọp, beo, rắn, sói cũng như yêu tinh xưa nay ít ai dám đến gần, nói gì đến khai hoang vỡ hóa, xạo với dân làng không tốt đâu. Mấy hôm sau nhiều gia đình kéo đến nhà Ông Bà Hậu để hỏi hư thực ra sao. Cha Mẹ Vũ Dũng nói: Tôi không biết nữa. Có nhiều gia đình nói Ông Bà ăn ở hiền lành lại sanh ra Vũ Dũng chuyên lừa thiên hạ.
Vũ Dũng cũng vừa về đến nhà nghe dân làng nói thế, chỉ mỉm cười không giận chi cả, nhìn dân làng nói: Ai tin thì đi làm cho tôi không tin thời thôi vậy. Bổng một người lên tiếng nói: Tôi tin Vũ Dũng, gia đình tôi sẽ đi làm cho cậu. Người lên tiếng ấy là bác Bảy một gia đình nghèo khổ kiếm sống từng ngày, chạy gạo từng bữa ăn. Vũ Dũng nói: Con cảm ơn Bác Bảy đã tin ở nơi con. Lại thêm bốn người nữa nói: Tôi tin Vũ Dũng, gia đình tôi sẽ đi làm cho cậu. Vũ Dũng nhìn những gia đình lên tiếng, đều là những gia đình nghèo khổ. Như gia đình bác Bảy, bác Kiên, bác Lân, Chú Hoàng, Cô Hạnh có hơn 30 người chưa kể cháu chắt sống trong cảnh bữa đói, bữa no.

Thôn Vĩnh Hạ những gia đình khá giả nói với năm gia đình nghèo khổ rằng: Hãy cận thận mà giữ cái mạng từ đây đến đó cũng khá xa đến hai ba dặm, nếu có bề gì dân làng đến cứu cũng không kịp có đi thì chuẩn bị khí cụ chống trả lại thú dữ mãng xà, hổ mang, cọp, beo, chó sói, Yêu tinh. Năm gia đình nghèo khổ nghe những gia đình khác nói vậy cũng lấy làm run sợ, nhưng quyết đổi đời, ăn no mặc ấm, lặng thinh không nói gì cả trở về nhà.

Sáng hôm sau năm gia đình kéo nhau đến nhà Ông Bà Hậu đi làm công cho Vũ Dũng. Vũ Dũng nhìn năm gia đình nói: Từ đây đến đó cũng hai ba dặm việc đi về cũng khá xa, nhất là vận chuyển nông sản với số lượng lớn thì vất vả lắm. Chi bằng đóng trại ở đó thu hoạch xong thì trở về thôn xóm. Sự ở lại tiết kiệm được thời gian tăng năng suất hiệu quả cao. Bác Bảy nói: Tạm ở nơi ấy là bao lâu ? Vũ Dũng nói ít nhất là 20 ngày, cao lắm là 1 tháng. Chú Hoàng nói: Xưa nay gia đình chú làm cho người ta bữa nào ăn bữa nấy, lấy đâu ra lương thực 20 ngày nói gì đến 1 tháng. Cô Hạnh nói: Đâu phải ăn ngô bắp, độn củ không mà còn phải có chút đồ ăn như cua, tép mới nuốt nổi.

Vũ Dũng cười nói: Không cần chuẩn bị lương thực 20 ngày hay 1 tháng chi cả, chỉ cần mang theo đồ dùng vật dụng nấu ăn là được, cơm gạo ở đây lo, năm gia đình nghèo khổ quanh năm ăn sắn, ăn ngô ít khi được ăn bữa cơm cho no bụng, làm gì có cá thịt để ăn, trừ khi ra đồng mò cua, bắt ốc, tát cá để mà ăn. Năm gia đình trở về nhà kẻ gánh người bưng mang theo dụng cụ nấu ăn chẳng khác gì một cuộc di dân. Xóm làng vô cùng kinh ngạc có người nói: Không lẽ Vũ Dũng dẫn năm gia đình nghèo khổ ấy khai lập nơi ở mới. Vũ Dũng không dối lừa năm gia đình đó đâu, không phải là đi đến nơi ở mới mà là đi thu hoạch vụ mùa. Cách đây hơn ba tháng tôi thường thấy nơi cánh rừng thầm bí những cụm khói cuồn cuộn bay lên cả hàng nửa tháng trời. Người lên tiếng ấy không ai khác hơn chính là Ông Lợi, một thương gia mua bán nông sản giàu nhất thôn Vĩnh Hạ. Dân chúng nghe Ông Lợi nói thế bán tin bán nghi.

Nói về Vũ Dũng dẫn cả Cha Mẹ cùng năm gia đình rời khỏi Thôn Vĩnh Hạ xa xa là cánh rừng thầm bí, đoàn người kẻ khiêng người gánh đi lần đến cánh rừng, cây cối hai bên đường càng lúc càng rậm rạp chim kêu vượn hú xen lẫn tiếng hổ gầm, sói tru, có người sợ quá đã tè ra quần, có người răng đánh bồ cạp. Trong năm gia đình ai nấy đều sợ chân bước không muốn nổi, duy nhất có một người khá đẹp trai tên là Đổi Đời có sức mạnh hơn người thầm yêu Cô Nhị con Ông Lợi. Nhưng Ông Lợi chê nghèo không giả, nên Đổi Đời luôn mơ tưởng đến sự làm giàu để cho người ta khỏi khinh mình, quyết tâm vượt qua cảnh nghèo, nên vượt qua nổi sợ hãi. Liền nói với bà con: Sợ gì mà sợ, chúng ta có hơn 30 người rìu, rựa dao, búa trong tay. Anh Vũ Dũng một mình một ngựa dám đến cánh rừng thầm bí để trồng trọt canh tác mà vẫn bình yên, cho thấy lời đồn xưa nay chỉ là hư cấu Truyền miệng. Nếu sự thật như những gì lời đồn thì anh Vũ Dũng đã bị cọp tha rắn nuốt rồi. Những người đang sợ liền bớt sợ, nhưng răng vẫn còn đánh bồ cạp. Đi thêm một đoạn đường nữa cánh rừng thầm bí ở ngay trước mắt. Vũ Dũng nói: Tới nơi rồi Bác Bảy, Bác Kiên, Bác Lân, Chú Hoàng, Cô Hạnh, nhìn thấy ngô, khoai, bí, sắn bạt ngàn, thì lấy làm kinh ngạc quên đi nỗi sợ hãi nhìn trái bắp nào trái bắp nấy to lớn kỳ dị, khoai tốt mù tốt mịt, sắn cây nào cây nấy to lớn đất thổ canh bằng phẳng bạt ngàn hơn sáu bảy mẫu, thời trố mắt ra nhìn.
Ông Bà Hậu mân mê những trái bắp to lớn mà xưa nay Ông Bà chưa từng thấy bao giờ, Ông Bà nhổ thử những bụi sắn thấy củ nào củ nấy to đùng, Ồng Bà nhổ mấy bụi khoai thời đếm không xuể vì quá nhiều củ. Ông Hậu nói với bà Hậu: Quả là trúng lớn. Năm gia đình trằm trồ mãi: Cậu Dũng giàu to rồi. Đổi Đời nhìn khoai, ngô, sắn, bạt ngàn chìm sâu vào suy tư Đổi Đời nghĩ anh Vũ Dũng quả là thiên tài. Ta cần học hỏi từ anh ấy.
Vũ Dũng nói: Để ổn định đi vào thu hoạch vụ mùa, cần phải có chỗ ở, cũng như có nguồn nước để nấu ăn tốt hơn nước sông suối. Vũ Dũng cho đào một cái giếng, cho người làm nhà tạm trú nắng đụt mưa. Vũ Dũng chỉ những khúm tre, khóm lá mọc theo bờ suối cách đó không xa, Vũ Dũng nói: Dùng bữa thì có gạo, ngô, khoai, sắn. Còn đồ ăn thời để cho Vũ Dũng nầy lo. Mỗi gia đình tự cử ra một người nấu ăn, cũng như làm nhà tạm để ở.  Sự Hăng say quyết đổi đời, năm gia đình chú tâm vào công việc quên đi nỗi khổ nhọc cũng như nỗi sợ hãi.

Vũ Dũng chọn mấy chàng trai trẻ theo mình vào rừng tìm thức ăn mấy chàng trai trẻ nói: Chúng em không dám vào rừng đâu. Đổi Đời thì khác: Em sẽ theo anh Vũ Dũng vào rừng. Vũ Dũng nói: Can đảm đấy tương lai sẽ rộng mở. Vũ Dũng dẫn Đổi Đời đi vào khu rừng, Đổi Đời thấy nào gà, chim, chồn, sóc, thỏ, khỉ, heo, nhất là mật ong cùng khắp trái cây đủ loại, nấm mối nhiều vô số kể nếu biết khai thác thì giàu biết bao. Để giảm đi sự sợ hãi của năm gia đình luôn ám ảnh trong lòng người dân Vĩnh Hạ. Vũ Dũng hỏi Đổi Đời: Đệ có ăn thịt rắn bao giờ chưa. Đổi Đời nói: Thịt rắn là đặc sản đó mắc lắm không dễ gì ăn được đâu. Ở nơi thị trấn có bán thịt rắn, nhà nghèo như tụi em làm gì mua nổi, nghe đâu rắn càng độc càng nhiều chất bổ. Nhưng người dân Vĩnh Hạ xưa nay rất sợ rắn, thấy rắn là kinh hoảng nói gì đến ăn thịt. Theo em biết chỉ có gia đình Ông Lợi là thường lên thị trấn mua thịt rắn về để ăn. Đổi Đời vừa nói xong thời thấy một con rắn hổ mang to lớn từ xa bò tới ngóc cái đầu cao hơn con người hai con mắt sáng quắc thè cái lưỡi đỏ chói, Đổi Đời kinh sợ thầm nghĩ trong lòng: Lời đồn quả không sai. Không khéo hôm nay mất mạng nơi đây, theo như người khác thì ngất xỉu rồi Đổi Đời tuy sợ nhưng không đến nỗi ngất xỉu. Một cú đớp của rắn hổ mang to lớn có thể làm thiệt mạng một con sư tử, nhất là phun nọc độc xa đến hai ba mét trúng thì coi như là toi mạng, bằng nói với Vũ Dũng: Chạy nhanh đi thôi kẻo không kịp. Vũ Dũng nói: Chỉ là con rắn hổ mang có chi mà sợ, đứng yên đó xem anh hạ gục con rắn. Vũ Dũng nói với Đổi Đời: Con rắn hổ mang nầy cũng trên năm mươi cân sống lâu năm thì còn gì bằng. Làm thịt để ăn bồi dưỡng tăng thêm sức lực lao động, cũng như làm giảm bớt đi nỗi sợ hãi về rắn.
Nghe Vũ Dũng nói thế Đổi Đời kinh hãi: Không hạ nổi con rắn nầy đâu nó to quá, chuồn đi cho xong. Con rắn thấy hai người như nhìn thấy miếng mồi từ từ bò tới thè cái lưỡi dài thoàng. Bất ngờ lao tới phun nọc độc vào Vũ Dũng. Đổi Đời khiếp quá định la lớn. Vũ Dũng liền phi thân né tránh từ trên cao chém xuống một rựa con rắn né tránh không kịp không còn cái đầu để mà hại người. Đổi Đời chứng kiến sự việc xảy ra chết đứng như người trồng không tin vào đôi mắt của mình. Những tất cả đều là sự thật Vũ Dũng không phải là người thường mà là một cao thủ võ lâm thượng đẳng. Thảo nào dám đến nơi đây khai hoang vỡ hóa đi vào trồng trọt. Không một con vật nào dám đến phá hại mùa màng. Đổi Đời không còn sợ nữa liền bước đến bợ con rắn lên vai theo Vũ Dũng đi ra khỏi khu rừng trở về nơi chỗ ở. Nhiều người nhìn thấy Đổi Đời vác một con rắn to lớn, có người sợ té đái trong trong quần. Chú Hoàng, Bác Lân, Bác Kiên, Bác Bảy thì lại khác không sợ mà còn quá vui mừng, chạy tới hè hụi bợ con rắn xuống nói: Con rắn nầy đắc giá lắm đây, con rắn càng to lớn thì giá càng cao, con rắn nầy tuổi thọ ít lắm cũng hơn vài trăm năm, chưa chắc nhà giàu đã thưởng thức được, có đâu mà thưởng thức. Thế là Chú Hoàng, Bác Lân, Bác Kiên, Bác Bảy làm thịt con rắn chế biến thành nhiều món từ đó không ai còn sợ rắn nữa. Xong Bữa cơm trưa ai nấy cũng muốn nghe câu chuyện hạ gục con rắn to lớn. Đổi Đời liền kể lại cho năm gia đình nghe ai nấy cũng lấy làm kinh ngạc nhưng không tin Vũ Dũng có tài ba như vậy. Vũ Dũng nghĩ: Muốn cho năm gia đình nầy không còn sợ hãi nữa thì chỉ còn cách là biểu lộ thần công mà thôi. Vũ Dũng nhìn Đổi Đời nghe nói: Nhà đệ có cây thanh đao sắc bén do ông nội để lại chuyện ấy có thật không ? Bác Bảy nói: Ông Nội của Đổi Đời trước đây có tham gia quân binh chết đi để lại thanh đao, tuy không phải là báu đao nhưng sắc bén lắm. Ông liền mở bao lấy cây thanh đao đưa cho Vũ Dũng. Vũ Dũng cầm thanh đao bước đến một cây to lớn tàng lá sum sê, vận thần công vào đôi tay, nhảy lên không trung bay lộn trên không như cánh chim đại bàng từ trên không lao xuống chặt vào thân cây to lớn người ôm đứt lìa đổ ngã cái ầm. Năm gia đình kinh hồn bạc vía như hiểu ra tất cả vì sao Vũ Dũng không sợ yêu tinh, quỷ dữ, hổ, báo, cọp, sói, mãng xà, trăn, rắn là vì Vũ Dũng là đại cao thủ thần công cái thế. Từ đó năm gia đình không còn sợ chi nữa, yên tâm ra sức lao động.

Vũ Dũng nói với năm gia đình để thi nhau cạnh tranh công bằng, bình đẳng thu hoạch nông sản. Gia đình nào làm theo gia đình nấy gia đình nào thu hoạch nhiều thì hưởng lợi nhiều, người có đất trồng ra, hưởng hai phần, người có công thu hoạch hưởng một phần. Mỗi gia đình cử người khỏe mạnh vào rừng khai thác nguồn lợi từ thiên nhiên. Được chia đều nguồn lợi từ rừng như mật ong, cầm, thú, nấm, hoa, quả. Năm gia đình vô cùng mừng rỡ thi nhau ra sức đổi đời.

Mùa thu hoạch cũng đã xong được chia một phần sản lượng năm gia đình, gia đình nào gia đình nấy ngô bắp khoai sắn chất đầy lều, thì không muốn trở về thôn Vĩnh Hạ nữa. Lại nữa khi về đêm Vũ Dũng thường thuyết giảng cách đổi đời cách làm giàu, năm gia đình đều nhận thức được muốn giàu thì phải biết cách làm giàu, hiểu rõ thời tiết, vận dụng nguồn nước mưa một vụ lúa, hai vụ khai, sắn, bắp ngô. liền nói với Vũ Dũng: Ở đây làm ăn phơi phới muốn gì được nấy chẳng thiếu thứ chi. Muốn cá thì có cá từ con suối con sông. Muốn có thịt ăn thời từ rừng từ núi. Muốn có ngô, khoai, sắn thời đi vào canh tác, muốn có thổ canh thì mở rộng khai hoang vỡ hóa. Nếu chưa chủ động được nước, thì ăn theo nước trời cũng làm được một vụ lúa, hai vụ ngô, khoai, sắn. Chúng tôi quyết đi theo Cậu Chủ thành lập khu làng mới đặt tên là thôn Thượng Điền.
***
Hết Phần 1 xem tiếp Phần 2
————————————————-

PHẦN 2

Nói về Ông Lợi chiều nào cũng chờ đợi sáu gia đình trở về thôn Vĩnh Hạ để thu mua nông sản. Nhưng hơn nửa tháng mà không thấy sáu gia đình trở về thôn Vĩnh Hạ liền sanh nghi không lẽ cọp, beo ăn thịt hết rồi sao? Ông định cho người đến khu rừng thầm bí dò la tin tức, thì nhìn thấy Đổi Đời trở về nhà liền đến thăm hỏi: Mọi người bình yên chớ. Đổi Đời lễ phép nói: Thưa Lợi gia, sáu gia đình không những bình yên mà còn khỏe mạnh hơn xưa nhiều, không những ăn no mà còn ăn ngon nào cá nào thịt, nào mật ong, nào sừng tê giác, da hổ, da báo, da trâu, da bò, xương hổ cốt chất đầy lều trại. Sáu gia đình chúng tôi không muốn trở về đây nữa mà ở đó lập làng lập thôn, gọi là thôn Thượng Điền.

Ông Lợi nghe xong như không tin là chuyện có thật. Giống câu chuyện thần thoại quá. Ông trở về nhà sau đó thì đến người con cả tên là Trùm Sò. Trùm Sò cũng là tay buôn nông sản rất giỏi giống hệt Ông. Ông nói vợ chồng Trùm Sò: Con theo Cha đến Thôn Thượng Điền thu mua nông sản, Trùm Sò kinh ngạc hỏi lại: Thôn Thượng Điền ở xa hay gần ?! Ông nói cách đây ba dặm. Trùm Sò hỏi lại: Có Thôn Thượng Điền thật sao ? Ông nói: Hãy đem theo thật nhiều tiền bạc thậm chí cả vàng cùng Cha tới đó,

Nói về gia đình Ông Bảy vốn đông con đứa nào đứa nấy khỏe mạnh, lại siêng năng lao động không biết mệt mỏi. Ông thu được kết quả nhiều hơn bốn gia đình kia. Nếu bán đi cũng được vài chục lượng bạc. Chưa kể mật ong, da hổ da báo thậm chí có cả trầm, kiếm được vài cây vàng như không.
Gần sáu mươi năm cuộc đời, cuộc đời nghèo khổ chỉ trong vòng hơn nửa tháng giàu lên một cách nhanh chóng. Không những riêng gia đình Ông Bà bảy mà cả bốn gia đình kia đều biết ơn Vũ Dũng, coi Vũ Dũng như là cứu tinh gia đình họ. Bằng suy tôn Vũ Dũng là Cậu chủ của năm gia đình. Ông Bảy nhìn thấy Đổi Đời trở về còn dẫn theo Cha Con Ông Lợi. Ông Lợi vừa đến nơi thời há hốc, ngớ người nhìn đất thổ canh bằng phẳng rộng lớn, chất đất màu mỡ, có hơn sáu bảy mẫu, túp lều nào lều nấy chất đầy sắn, ngô, khoai, bí, tưởng là mình đi lạc đến xứ nào đâu. Trùm Sò coi qua nông sản thì không khỏi kinh ngạc ngô, sắn, khoai, bí, ở đây không những đạt yêu cầu mà còn trên cả yêu cầu không nơi nào hàng đẹp như thế. Vì muốn làm ăn lâu dài nên không ép giá, mua theo thị trường giá hàng đẹp. Vì được giá năm gia đình đều bán hết cho Ông Lợi. Với số tiền cũng như vàng bạc mang theo cha con Ông Lợi không đủ chi trả, đành mua một nửa hẹn mười ngày sau tới thu mua hết. Với hàng đẹp cha con Ông Lợi chở bán đến đâu là hết sạch đến đó, chưa đầy năm ngày cha con Ông Lợi trở lại Thôn Thượng Điền mua hết tất cả nông sản năm gia đình, cũng như của Vũ Dũng, bán ra kiếm lời khổng lồ giàu nhanh như thổi trở thành thương gia nổi tiếng Huyện Sơn Hạ. Năm gia đình nhờ có tiền có bạc có vàng, mua sắm dụng cụ phương tiện làm nông thuê người đi vào khai hoang vỡ hóa theo cách làm của Vũ Dũng trước đây mỗi gia đình ít nhất khai hoang vỡ hóa cũng được bảy tám mẫu, nhờ thâm canh giỏi, một vụ lúa ăn nước trời, hai vụ ngô. Cũng như nguồn lợi từ thiên nhiên núi rừng phát giàu nhanh chóng, gia đình nào cũng nhà to ngõ lớn, gái trai lớn nhỏ đều học võ theo sự chỉ dạy của Vũ Dũng. Trộm cướp nghe danh không dám bén tới.

Nói về những người vì sợ Quá bỏ thôn Vĩnh Hạ ra đi làm ăn tứ xứ nơi xa nhưng cái nghèo vẫn đeo bám, nghe Thôn Thượng Điền có nhiều gia đình làm ăn phát giàu không còn sợ yêu tinh, quỷ quái cũng như hổ, báo, rắn, sói. Còn săn bắn lấy da đem bán thi nhau trở về tìm đến Thôn Thượng Điền gia nhập làm ăn sinh sống. Chưa đầy ba năm lên đến 200 hộ gia đình. Gia đình nào cũng được vài mẫu đất thổ canh. Thôn Thượng Điền trở nên giàu có nổi tiếng như cồn đâu đâu cũng biết.

Nói về Đổi Đời không muốn lấy vợ biết bao người con gái theo đuổi, nhưng Đổi Đời luôn né tránh vì Đổi Đời đã yêu một người Cô Nhị con gái thứ Ông Lợi nổi tiếng giàu có khắp vùng. Đổi Đời đang tập luyện võ công sau nhà bổng nghe tiếng nói ngọt ngào: Anh Đổi Đời. Đổi Đời liền nhận ra tiếng Cô Nhị trong lòng hồi hộp vô cùng. Đổi Đời nhìn Cô Nhị với ánh mắt thương yêu triều mến, hai người thương yêu nhau từ lâu có hơn bảy tám năm rồi còn gì. Đổi Đời nhìn Cô Nhị nói: Cô Nhị tìm tôi có chuyện gì. Cô Nhị có vẻ hờn giận nói: Có chuyện mới tìm sao. Tưởng đâu hiểu được lòng người ta nào hay đâu vô tình đến thế. Cô Nhị định quay mình bỏ đi, Đổi Đời như biết mình có lỗi chạy tới nắm lấy bàn tay mềm mại, mịn màng trắng nuốt, miệng nói: Cho anh xin lỗi. Cô Nhị nũng nịu nói: Tha cho đó, bảy tám năm qua lúc nào hai người cũng chờ đợi phút giây nầy. Hai người quên đi tất cả.

Đúng là:
Nói thế nào, cũng không bằng không nói
Cứ ôm nhau, quên trời đất bên nhau
Trót vấn vươn, thời vượt qua cay đắng
Nắm lấy tay, cùng sống chết bên nhau.

Thế là Đổi Đời cùng Cô Nhị, như keo sơn luôn dính chặt vào nhau.

Bão dông thời mặc bão dông
Cặp đôi Oanh Yến như không thả hồn
Dắt nhau vào chốn non bồng
Quên đi trời đất thét gầm rền vang.

Chừng nghe tiếng tằng hắn hai người mới buông nhau ra. Thì ra Ông Lợi đã đến đó tự lúc nào hai người cũng không hề hay biết. Ông Lợi nói: Trời sắp tối con mau theo Cha về Cô Nhị nhìn Đổi Đời nói khẻ: Không có chuyện gì đâu. Cô Nhị vội bước theo Cha Đổi Đời như đang luyến tiếc những gì đã qua.
Nói về Ông Bảy ngày nay đã khác ngày xưa giàu có chỉ đứng sau Vũ Dũng. Đất đai lên đến hàng chục mẫu người làm lúc nào cũng đến mấy mươi. Nhà cửa rộng rãi to lớn khang trang. Tuy giàu có không bằng Ông Lợi nhưng cũng chẳng thua là mấy. Cũng có thể nói đi vào môn đăng hộ đối Ông Bảy đến nhà Ông Lợi trong sự niềm nở tiếp đón, câu chuyện làm sui trôi chảy. Không bao lâu Đổi Đời cùng Cô Nhị nên duyên vợ chồng.

Cô Nhị còn tài giỏi hơn người Cha là Ông lợi. Không bao lâu Cô trở thành nhà thương gia nổi tiếng sự cung cầu nông sản không những trong Huyện mà còn lan rộng ra nhiều Châu, Huyện, thậm chí đến nhiều Châu Phủ, tỉnh khác, Thị trường mua bán nông sản của Cô hơn cha gấp bội. Những chuyến hàng do chồng cô cùng một số trai tráng trong Thôn Thượng Điền đảm nhiệm đều trôi chảy, phần lớn nhờ sự thông minh cũng như sự can đảm của Đổi Đời, cộng thêm võ công cũng thuộc vào hạng khá nhờ Vũ Dũng truyền dạy.

Nói về Vũ Dũng tuổi đã 25 là cậu Chủ Thôn Thượng Điền. Ông Bà Hậu chỉ có Vũ Dũng là người con duy nhất lúc nào cũng lo lắng, không phải là sự lo lắng nghèo khổ mà lo lắng cho sự lấy vợ của Vũ Dũng, tuổi sắp qua 25 mà Vũ Dũng vẫn chưa để ý đến cô nào chỉ lo trau dồi văn chương.

Vũ Dũng đang thả ngựa đi xem cánh đồng rộng lớn lúa non xanh mướt tuy chỉ làm có một vụ mùa ăn nước trời, nhưng người dân Thôn Thượng Điền không bao giờ ăn hết chuyên chở bán đi khắp nơi. Bổng Vũ Dũng nhìn thấy Đổi Đời từ xa phi ngựa đến. Vũ Dũng nghĩ trong bụng: Coi bộ anh chàng thương gia nầy bữa nay rảnh không ở nhà hú hí với vợ ra đây làm gì. Đổi Đời vừa phi ngựa đến nói: Cậu Chủ có nghe gì không? Vũ Dũng hỏi là chuyện gì ? Đổi Đời nói: Đệ mấy hôm nay ở Tân Châu nghe nói Đệ Nhất Phú Gia có một thanh bảo kiếm gia truyền, chém sắt như chém bùn, báu vật vô giá. Nghe đâu Đệ Nhất Phú Gia đã từng nổi danh là Thánh Kiếm muốn tìm một đệ tử chân truyền cũng như kế thừa Thánh Kiếm, nhưng với một điều kiện dưới 27 tuổi, phải đánh bại năm vị kỳ nhân, đã từng theo hầu Thánh Kiếm. Chỉ cần nghe năm vị kỳ nhân thì ai cũng lắc đầu le lưỡi. Một người là Võ Lâm Tuyệt Đao. Một Người Vương Thông Song Kiếm. Một người là Cự Linh Thần Chưởng. Một người là Ảo Ảnh Ma Quân. Một người là tuyệt đại mỹ nhân Châu Châu văn hay xuất chúng. Nếu thua trong một năm người là bỏ cuộc. Tin nầy đã lan truyền khắp nơi, Đệ cũng muốn đến đó để xem những cao thủ trẻ tuổi thi đấu, ai là người vượt qua sự khó khăn ấy trở thành chủ nhân của bảo kiếm, cũng như được sự chân truyền của Kiếm Thánh. Nhưng dạo nầy công chuyện quá bận rộn lại thêm vợ cũng đến ngày sắp sanh. Đệ Thấy Cậu Chủ tướng người khôi ngô tuấn tú, lại trong người mang đầy tuyệt học có thể đến đó thử vận mệnh một phen. Nghe đâu người thắng cuộc không muốn làm đệ tử thời nhận lãnh vạn lượng vàng cùng cây bảo kiếm cái giá quá lớn như vậy bỏ qua cũng uổng.

Vũ Dũng nghe xong nói: Chuyện nầy hấp dẫn lắm đây, thôi thì thử vận mệnh một phen cho biết, Vũ Dũng nói: Huynh cũng muốn đến Tân Châu một chuyến vì Tân Châu có nhiều cảnh đẹp, lúc nào cũng đông người những chàng trai cô gái đến đó vui chơi tham quan, có cả những quán xá cao cấp, nhà trọ sang trọng, phục vụ ăn uống sơn hào hại vị món gì cũng có. Nhất là nơi cảnh đẹp thanh niên nam nữ ngâm thơ thi phú đối đáp lẫn nhau vô cùng tình tứ. Không ít những cặp đôi nên duyên vợ chồng, Vũ Dũng liền về nhà nói với Ông Bà Hậu rồi lên đường đến Tân Châu.

Trên đường đi đến gần địa phận Tân Châu thời gặp một chàng công tử phải nói là hào hoa rất đẹp trai, mới nhìn thời có thiện cảm ngay, hai người đi bên nhau một đoạn đường khá xa. Vũ Dũng chủ động làm quen chấp tay chào hỏi: Tại Hạ là Vũ Dũng hân hạnh làm quen với huynh đài, Tại Hạ đi về Tân Châu không biết Huynh Đài đi về đâu ? chúng ta đã đi một đoạn đường dài cũng coi như là bạn. Công tử đi tham dự cuộc ti thí hay đi tham quan du lịch ? Chàng công tử đẹp trai vui vẻ nói: Tôi chưa mở miệng thì huynh đài đã nhanh hơn tôi một bước chủ động làm quen, thật ra tôi cũng giống như huynh đài đi về Tân Châu tham quan cảnh đẹp, cũng muốn tỉ thí thử thách vận mệnh một phen. Vũ Dũng nói hai ta tuy xa lạ, nhưng đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu đúng là. Có duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Chàng công tử đẹp trai kinh ngạc huynh quả là văn chương xuất chúng, tôi đã từng chu du khắp nơi nhưng chưa có người nào ăn nói lưu loát như vậy.

Chàng công tử Hào Hoa nhìn Vũ Dũng rồi nói: Tiểu Đệ tên là Châu Châu năm nay vừa tròn 20 tuổi, Vũ Dũng nói: Tại Hạ tuổi cũng đã 25. Châu Châu cười nói: Thế là Huynh lớn hơn Đệ năm tuổi. Hai người càng nói chuyện càng tâm đầu ý hợp.
Vũ Dũng hỏi công tử Châu Châu: Đường đi đến vạn cảnh tiên còn xa không? Công tử Châu Châu nói: Đệ cũng đi đến vạn cảnh tiên. Vũ Dũng lấy làm vui vẻ nói: Như vậy tại hạ không cần tìm người hỏi thăm nữa thật là may mắn cho tôi. Trên đường đi Vũ Dũng nhìn thấy dân chúng ở Tân Châu phần nhiều là giàu có, cuộc sống thật êm ả thanh bình, cái phúc an vui luôn tràn đầy khắp làng quê ngõ xóm, ngọn gió nồm nhè nhẹ lướt qua. Làm cho con người cảm thấy yêu đời, nhớ đến công ơn người dựng nước Vũ Dũng liền ngâm mấy dòng thơ.

Quốc Tổ vì dân, cả cuộc đời
Là nguồn ánh sáng, chẳng hề vơi
Soi đường dẫn lối, dân thoát khổ
Công ơn sánh tựa, biển đất trời
Suối Nguồn chân lý, từ muôn thuở
Đi vào cuộc sống, trải xuân phơi
Dân giàu nước mạnh, luôn trụ vững
Đã mấy nghìn năm, vẫn sáng ngời.

Vũ Dũng ngâm mấy dòng thơ trong lòng cảm thấy sảng khoái, nhìn lại người bạn đồng hành không khỏi ngỡ ngàng, vì thấy vị công tử Châu Châu lau nước mắt. Vũ Dũng hối hận nói: Ta đã làm buồn lòng Công Tử. Công tử Châu Châu nói: Tôi vô xúc động khi nghe những dòng thơ nầy, dòng thơ đầy lòng Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa đối với Cội Nguồn chỉ nội bài thơ nầy Huynh sẽ vượt qua tỉ thí lần thứ năm tôi có sự linh cảm như vậy.
Vũ Dũng nghe xong làm thinh chẳng nói gì, chỉ thấy chàng công tử Châu Châu đẹp trai lâu lâu liếc nhìn Vũ Dũng không hiểu chàng trai Hào Hoa nầy nghĩ gì. Đi thêm một đoạn đường khá xa công tử Châu Châu nói: Cảnh sắc xuân nơi đây rất đẹp, nhưng đẹp hơn nữa tôi rất thích nghe những dòng thơ từ Huynh Đài, Vũ Dũng ngay từ đầu gặp gỡ đã cảm mến người bạn đồng hành nầy liền ngâm mấy dòng thơ:

Xuân về nắng dệt, ánh hồng say
Sông lượn uốn quanh, núi tỏ bày
Mây trời, luôn mãi niềm cổ vũ
Để xuân vầy cảnh, sắc hương khoe
Cho bao thế cuộc, đầy suy ngẫm
Kết đọng bao điều, những lẽ hay
Nghiền ngẫm tinh hoa, trong cuộc sống
Cho đời luôn mãi, cất cánh bay.

Công Tử Châu Châu nghe những dòng thơ tưởng chừng như người tiên hạ giới, bằng nói: Huynh Đài không phải người thường. Vũ Dũng nói: Tại Hạ chỉ là người dân bình thường ở Thượng Điền chẳng có gì là lỗi lạc. Công tử Châu Châu lấy làm kinh ngạc hỏi Huynh ở Thượng Điền, Huyện Sơn Hạ phải không ? Vũ Dũng gật đầu. Hào Hoa Công Tử Châu Châu nhìn Vũ Dũng lặng thinh không nói gì nữa.
Hai người vừa đến cảnh vạn tiên nơi đây đông nghịt người nhất là đôi cặp tình nhân thả hồn theo nhịp tim đôi lứa. Câu hò giọng hát, ngâm thơ thi phú đối đáp lẫn nhau. Chàng Công Tử Hào Hoa Châu Châu nói: Nơi đây thật là lãng mạn, không có sự bó buộc nào cả, Liền ngâm mấy dòng thơ:

Tự do đua sắc khoe tài
Tự do mời mọc dẫn đường xe duyên
Vạn tiên đúng nghĩa vạn tiên
Biết bao trai gái nên duyên vợ chồng.

Lời ngâm thơ trong như ngọc quyến rũ như tiếng hót họa mi, hàng trăm con mắt nhìn công tử Châu Châu khen ngợi không hết lời. Nhã hứng Vũ Dũng ngâm mấy dòng thơ đáp lại:

Nơi đây đẹp tựa, chốn bồng lai
Mưa xuân lấm tấm, lất phất bay
Nắng ốm nhìn đời, mây rượt đuổi
Hoa tình chớm nở, chất men say
Cỏ non dệt thảm, còn non mởn
Tình đã sanh tình, ai dệt xây
Sông thương núi nhớ, ai gầy nhĩ
Vạn lối đường tình, ai mãi vay.

Giọng ngâm thơ đầy truyền cảm như tiếng chuông ngân, lời văn thoát tục Công Tử Hào Hoa Châu Châu khen mãi, khen vùi. Bao chàng trai cô gái ngơ ngẩn tưởng như mình gặp phải Thần, Tiên.
Hai người dạo chơi mà quên đi hoàng hôn sắp lặn. Công Tử Châu Châu nói: Tôi có biết nơi đây có một nhà nghĩ sang trọng, bằng dẫn Vũ Dũng đến nhà nghỉ. Châu Châu Công Tử nói: Ông chủ cho hai căn phòng ở hai dãy nhà đối diện nhau. Vũ Dũng ở trong phòng nghĩ đến chàng trai Hào Hoa Công Tử Châu Châu có nhiều điểm khác lạ vừa bí mật, vừa cởi mở khó mà đón lường ra được, đến khi nghe tiếng đàn réo rét như đang nhớ một người, Vũ Dũng liền mở cửa sổ thời thấy bên kia dãy nhà có một căn phòng đối diện Công Tử Hào Hoa Châu Châu chăm chú đánh đàn âm thanh trầm buồn, như đang nhớ người yêu. Công tử Châu Châu Nhìn thấy cảnh cửa sổ bên kia vừa mở liền cất lời ca tiếng hát theo nhịp đàn.

Nhịp cầu đã bắt lối chung
Đưa nhau về bến tình yêu lầu đài
Để lòng vương vấn cõi lòng
Chung nhau hẹn ước lối vào vườn xuân
Dập dìu cánh bướm bay sang
Đón mời vào cảnh tình say đắm tình
Lòng thu đang vội ốm vàng
Tìm người trong mộng hỏi chàng ở đâu.

Vũ Dũng nghe xong liền ngẫm nghĩ chàng Công Tử Hào Hoa Châu Châu nầy sao giống tính tình con gái quá. Những lời thơ không giống nam nhi, hình như đang tỏ tình với ai đó. Lời thơ thoát tục không mấy ai làm được, Liền ngâm mấy dòng thơ đáp lại cho vui.

Gởi lòng một chút tình si
Gởi theo mây gió bay đi tìm nàng
Vườn hoa đầy lối lạc đường
Vụng về lời nói khó mòng đến nơi
Lòng xuân trổi dậy tình xuân
Lấp đầy chật kín con tim lấp đầy
Cảnh quan như nở nụ hề
Lao xao con sóng vỗ bờ lao xao
Giọng ai trong trẻo thanh tao
Bay theo chiều gió trút vào tâm tư
Nặng lòng vì đã thầm yêu
Dấy lên hi vọng vẹn theo cuộc tình.

Công Tử Hào Hoa Châu Châu nghe những lời thơ như chảy vào tim lòng đầy xao xuyến thầm nghĩ không lẽ người ấy phát hiện ra điều gì, Công Tử Hào Hoa Châu Châu liền ửng hồng đôi má, bằng đáp trả lại.

Tiếng đàn như nước chảy mây bay

Lời ca ngọt ngào làm say đắm lòng người.
Gió cũng biết tỏ tình nho nhỏ
Luôn thì thầm bên những vần mây
Dắt nhau tắm nắng đó đây
Ngày ngày sánh bước phiêu diêu đất trời
Hoa vẫn nở, âm thầm trong tối
Khi bình minh, thời hé nụ cười
Ấp ôm một mối duyên đầu
Đợi chờ ong bướm đi vào mộng mơ
Ai mà biết tình yêu thầm kín
Gởi đến ai, theo bước chân đi
Người ơi có hiểu cho không
Tình yêu là một hố sâu nỗi lòng.

Nghe tiếng đàn cũng như lời thơ làm say đắm lòng người Vũ Dũng không khỏi nghĩ rằng trên đời nầy sao có người tài hoa đến thế. Đã quá đẹp trai mà còn hát hay, đàn giỏi thế nầy thì khối những cô gái đẹp đeo bám tha hồ mà lựa, sao còn tâm trạng như đeo đuổi một ai đó. Vũ Dũng nghĩ vơ nghĩ vẫn ngủ lúc nào không hay, đến khi thức dậy thời thấy trời đã sáng.
Bổng nghe tiếng gõ cửa, Vũ Dũng hỏi: Ai vậy? Tôi đây mà giọng nói thật ngọt ngào. Vũ Dũng nói: Vào đi. Chàng Công Tử đẹp trai Châu Châu tức thời xô cửa bước vào nhìn thấy Vũ Dũng đã ăn mặc giống hệt như tên nhà quê thì kinh ngạc: Huynh thích kiểu cách nầy lắm sao ? Không phải là thích mà nó gắn bó cả cuộc đời tôi. Vũ Dũng nói: Công Tử thuê phòng ở giờ đến tôi dẫn Công Tử đi ăn. đi một đổi thấy một đại quán, phải nói là sang trọng người ăn kẻ uống khá đông. Nơi đây phục vụ đủ sơn hào hải vị, món đặc sản nào cũng có. Vũ Dũng dừng ngựa cùng công tử Hào Hoa Châu Châu bước vào trong quán, hàng chục cặp mắt tò mò nhìn hai chàng trai trẻ ăn mặc hai cảnh giới khác nhau, một người lịch sự sang trọng, một người nhà quê bần hàn nghèo khổ.
Vũ Dũng nhìn thấy trong quán phần nhiều là những chàng trai trẻ vai mang đao kiếm có lẽ là những cao thủ anh hùng đến Tân Châu để tỉ thí. Đối với sơn hào hải vị, thì Vũ Dũng nào có lạ gì, Vũ Dũng chỉ kêu những món ăn tầm thường dân dã theo cách ăn mặc của mình. Công tử Châu Châu nhìn Vũ Dũng ăn rất ngon miệng, hơi có vẻ suy nghĩ không lẽ Vũ Dũng đây khác với Vũ Dũng mà Ông Nội thường nhắc đến cũng như chỉ cho mình đến đây để gặp Vũ Dũng.
Công Tử Hào Hoa Châu Châu nhìn Vũ Dũng rồi nói: Huynh ở Thượng Điền có quen biết Vũ Dũng nào nữa không ? Vũ Dũng lấy làm ngạc nhiên với câu hỏi nầy nhưng rồi cũng trả lời ở Thượng Điền Huyện Sơn Hạ làm gì có tới hai Vũ Dũng. Để cho rõ ràng hơn công tử Hào Hoa Châu Châu hỏi Huynh có quen người nào râu tóc bạc phơ không ? Vũ Dũng nhìn sửng công tử Hào Hoa Châu Châu rồi nói: Công tử có biết người nầy sao? Công tử Hào Hoa Châu Châu nói: Đệ đã gặp một hai lần. Vũ Dũng nói rất khẽ: Đó là Sư Phụ của Tại Hạ đấy. Công tử Hào Hoa Châu Châu trong lòng vô cùng mừng rỡ quả đúng là anh ấy. Nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên không biểu lộ gì cả.
Vũ Dũng tuy gần người bạn vô cùng đẹp trai hơn cả tuần nay nhưng ít khi để ý vì né tránh đôi mắt hút hồn chàng Công Tử Hào Hoa Châu Châu thầm bí nầy. Nhưng vì những câu hỏi có liên quan đến mình thì không khỏi nghi ngờ liền quán sát chàng Công Tử Hào Hoa Châu Châu thấy da trắng như tuyết, mịn như trứng gà bóc, còn đẹp hơn những cô gái xinh đẹp. Vũ Dũng kinh ngạc trên đời nầy có người đẹp trai đến như vậy sao, nhất là đôi mắt hút hồn người đối diện. Vũ Dũng né tránh không dám nhìn thẳng vào đó nữa.
Chàng công tử Hào Hoa Châu Châu nói: Vũ Huynh đến Tân Châu tỉ thí mà không mang kiếm, thì lấy gì để tỉ thí.

Vũ Dũng nói: Tôi không có đao kiếm lấy gì để mà mang. Vì tánh hiếu kỳ tôi đến đây để thử vận may. Nhiều chàng trai trẻ lực lưỡng lồ lộ võ công tuyệt học nghe Vũ Dũng nói: Đến Tân Châu thử vận may thì không khỏi cười ồ lên. Có người nói: Trông có vẻ tầm thường nhà quê thế kia mà cũng đòi đến Tân Châu thử vận may. Vũ Dũng không hề tức giận vì những lời vô lễ khinh khi, nào hay đâu chàng công tử Hào Hoa quắc hai con mắt sáng quắc phát tỏa ra hai luồn chân khí lạnh buốt nhìn những chàng trai hổn láo ai chạm phải đôi mắt lạnh buốt ấy thì cảm thấy rùng mình. Vũ Dũng vô cùng kinh ngạc không ngờ công tử Hào Hoa Châu Châu có nội lực thần công kinh hồn như vậy. Có nhiều chàng trai đã biết gặp thứ dữ nên không dám phát ngôn bừa bãi nữa. Có người nhận ra công tử Hào Hoa mỗi bước chân nhẹ như lông hồng không gây ra tiếng động, đạt đến võ công tuyệt đỉnh chân nhân bất lộ tướng.

Vũ Dũng thầm nghĩ đến Tân Châu chỉ có một mình nên kết bạn hơn là gây thù, nhịn không phải hèn mà giữ lấy sự bình yên. Vũ Dũng nhìn công tử Hào Hoa Châu Châu rồi nói: Huynh đến đây chỉ có một mình. Và cũng chỉ có quen biết một mình Đệ mà thôi, Hào Hoa Châu Châu nghe xong mỉm cười, nụ cười đẹp làm sao: Đệ biết rồi. Vũ Dũng kinh ngạc hỏi lại: Đệ biết thân thế của Huynh. Hào Hoa Châu Châu nói: Huynh chính là Ông Tổ khai sáng ra Thượng Điền danh tiếng lẫy lừng ai mà không biết. Vũ Dũng vô cùng kinh ngạc nói: Không ngờ tên Vũ Dũng nhà quê tôi lại bay xa đến thế. Chàng công tử Hào Hoa Châu Châu ra vẻ bí mật nói: Danh tiếng lỗi lạc tài ba vang dội ai mà không biết. Vũ Dũng nghe Châu Châu nói thế làm thinh không nói gì. Chàng công tử Hào Hoa Châu Châu thầm nghĩ: Ông Nội mãi khen người nầy quả là không sai. Ông Trời xuôi khiến cho chàng gặp mình nghĩ đến đây quả tim chàng công tử Hào Hoa Châu Châu rung lên không lẽ mình đã yêu chàng. Công tử Hào Hoa Châu Châu không ai khác chính là con của Thánh Kiếm tên là Châu Châu người thứ năm trong khảo thí, hóa trang thành chàng trai công tử Hào Hoa. Nhưng Vũ Dũng là người chất phát thật thà tuy đã gần nhau hơn một tuần nhưng không phát hiện ra chàng công tử Hào Hoa Châu Châu chính là gái giả trai.

Trong quán có nhiều chàng thanh niên đã từng nghe danh Vũ Dũng Ông Tổ Thượng Điền là đấng anh hùng diệt quỉ, trừ yêu võ công cái thế ở Thôn Thượng Điền, Xã Âm Giao. Huyện Sơn Hạ còn chàng trai nhà quê trước mắt tự xưng Vũ Dũng Ông Tổ Thượng Điền thì không khỏi bực mình. Nhiều chàng trai bước tới bàn Vũ Dũng nói rằng: Giả danh người khác thì không tốt đâu. Võ công cái thế mà tầm thường thế nầy sao, nổi tiếng là Ông Tổ Thượng Điền giàu có nhất Huyện Sợ Hạ mà chỉ ăn mặc như thế nầy sao? Có người quát: Ngươi giả danh người ấy để làm gì, gạt gẫm thiên hạ hả.
Châu Châu mỉm cười nói: Các công tử đã gặp Vũ Dũng rồi chắc nên mới biết Vũ Dũng đây là giả hiệu. Mấy chàng trai công tử nín thinh. Vũ Dũng biết ngồi đây lâu sẽ sinh ra nhiều chuyện, bằng trả tiền rồi ra khỏi quán dắt con ngựa ra đi. Châu Châu theo sau nói mai là ngày tỉ thí, tỉ thí mà không có kiếm làm sao tỉ thí được. Đệ có quen một người bán kiếm đến nơi ấy Đệ tặng cho Huynh một cây làm quà kỷ niệm Huynh Đệ gặp nhau. Vũ Dũng nói: Huynh thường nghe ở Tân Châu có nhiều cửa hàng bán kiếm tốt, nhưng chưa có dịp đến Tân Châu để mua. Công Tử Châu Châu nói: Đi theo Đệ thế là hai người đi không bao lâu thời tới cửa hàng bán kiếm. Chủ cửa hàng vừa thấy Châu Châu thì vồn vã tiếp đón, công tử đến mua kiếm phải không? Trước đây công tử đã mua một thanh kiếm với giá trăm cây vàng, còn một cây cũng với giá đó cổ kiếm thời xưa. Vũ Dũng nghe nói cây thanh kiếm với giá 50 lượng vàng thời vô cùng kinh ngạc đắc khủng khiếp vậy sao. Bà chủ nói tuy không phải báu kiếm nhưng không phải loại kiếm tầm thường, với giá ấy vẫn còn rẻ không đắc đâu. 50 cây vàng đối với Vũ Dũng không phải là khó nếu ở Thượng Điền nhưng ở đây Vũ Dũng chỉ có vài chục lượng bạc chi tiêu mà thôi. Vũ Dũng nói: Mua cây khác rẻ hơn đi vài chục lượng bạc là đủ. Châu Châu nói: Bà chủ đem thanh kiếm ra đây cho tôi coi thử, tức thời bà chủ vào nhà lấy ra một thanh cổ kiếm trông bề ngoài thời rất bình thường nhưng khi rút kiếm ra lưỡi kiếm sáng giới, hơi lạnh rợn người. Vũ Dũng nhìn thấy trong lòng ưng lắm nhưng vàng đâu để mua đây. Châu Châu viết ký hiệu vài ba chữ đưa cho bà chủ như lần trước, công tử Châu Châu cầm thanh cổ kiếm trao cho Vũ Dũng nói: Huynh nhận đi cho Đệ Vui, hơn nữa kiếm không ai cho mượn đâu không lẽ tỉ thí bằng tay không.
Vũ Dũng nhận lấy kiếm thân thiện nói: Đệ ở Tân Châu có biết Đệ Nhất Phú Gia Thánh Kiếm không ? Công Tử Châu Châu không trả lời còn nói: Đệ Nhất Phú Gia Thánh Kiếm có người con gái rất xinh đẹp. Huynh đến Tân Châu vì kiếm, hay vì người. Vũ Dũng thật thà nói: Huynh đi thử vận mệnh đã vượt qua tỉ thí đâu mà nghĩ đến chuyện vì người hay vì kiếm. Vì kiếm thì Huynh có thể hiểu còn vì người thì sao ? Công Tử Châu Châu nói: Vì người là vì người đẹp biết rồi giả đò còn hỏi.
Vũ Dũng ngơ ngác nói: Huynh chỉ nghe nếu thắng được năm vị tuyệt thế kỳ nhân, một là làm đệ tử chân truyền Thánh Kiếm. Hai là nhận lấy vạn lượng vàng cùng thanh báu kiếm không nghe nói mỹ nhân tuyệt thế nào cả. Công Tử Châu Châu phì cười nhìn Vũ Dũng nói: Đệ nói chơi cho vui vậy thôi. Nếu Dũng Huynh vượt qua tất cả thời Huynh chọn cái nào. Báu Kiếm vạn lượng vàng hay là làm đệ tử châu truyền Thánh Kiếm. Vũ Dũng nói: Huynh đã có Sư Phụ là Võ Lâm Đệ Nhất Gia người mà Huynh mãi mãi tôn thờ trọn đời, nếu Huynh tỉ thí vượt qua được năm người ấy thời Huynh chỉ chọn báu kiếm vạn lượng vàng mà thôi. Công Tử Châu Châu khen: Huynh là bậc có Trung có Hiếu, có Nhân có Nghĩa nên Huynh mới làm những chuyện mà không ai làm được, tuổi còn rất trẻ mà đã vang danh thiên hạ ai nghe đến danh cũng phải kính phục.
Hai người thong thả dạo trên đường phố bất chợt mây đen kéo đến trời cũng đã sắp lặng để tránh cơn mưa hai người nhìn thấy đề chữ nhà nghỉ thời vào đó thuê ở tạm qua đêm mai đến gia trang Đệ Nhất Phú Gia tỉ thí.
Phòng trọ chật kín người thuê chỉ còn một phòng chỉ có một cái gường. Vũ Dũng nói: Huynh thường dãi nắng dầm mưa, còn Châu Châu đệ thời khác không quen nằm dưới đất thôi thời nằm trên gường vậy. Nhiều lúc Vũ Dũng lấy làm lạ đứng gần Châu Châu mùi hương thoang thoảng cảm giác như đang kề mỹ nhân. Cơn mưa kéo dài trời rét giá. Châu Châu hình như ngủ không được bằng nói: Người ta khinh bỉ Huynh mà sao Huynh không giận.
Vũ Dũng nhớ lại những gì người ta khinh khi mình trong phố quán liền ngâm mấy dòng thơ.

Đời đâu phải như mặt hồ phẳng lặng
Như con đường, đầy rẫy khúc quanh co
Muốn bình yên, phải tịnh tâm cho vững
Không hận thù, thời giảm bớt âu lo

Đời nghĩ gì, khi mưa về lạnh lẽo
Hoa im lìm, trong gió bão lê thê
Ánh trăng buồn, vì mây đen đùa giỡn
Cóc xù xì, đời nhìn thấy mãi chê

Đời là thế, hận chi cho rắc rối
Đêm gợi buồn, đàn dế cũng tỉ tê
Lòng thanh tịnh, nên lòng luôn tỏa sáng
Biết nói gì, khi người vẫn còn mê.

Công Tử Châu Châu hình như đã ngủ, Vũ Dũng cũng đi vào một giấc say sưa. Chừng thức dậy không còn thấy Công Tử Châu Châu đâu nữa chỉ nhìn thấy mấy chữ: Đệ lại hẹn gặp Huynh nơi đấu trường tỉ thí.

Nói về nơi Gia Trang Đệ Nhất Phú Gia không biết từ lúc nào đã dựng lên một kháng đài. Dưới kháng đài những anh hùng hảo hán chật ếm. Vũ Dũng tìm kiếm Công Tử Châu Châu tìm hoài mà không thấy.
Cách khán đài chín mười mét có một cái đài quan sát theo dõi các trận đấu. Có sáu người ngồi trên ấy Một người dung mạo khác thường ngồi chính giữa chính là Thánh Kiếm Phú Gia, ngồi kề bên Thánh Kiếm Phú Gia là một người che mặt dáng hình thon nhỏ. Những người còn lại ngồi hàng ghế phía sau. 1- là Võ Lâm Tuyệt Đao. 2- là Vương Thông Song Kiếm. 3- là Cự Linh Thần Chưởng. 4 là Ảo Ảnh Ma Quân. Hồi trống tỉ thí đã vang lên Võ Lâm Tuyệt Đao từ chỗ ngồi phi thân qua khán đài hạ mình không tiếng động với kinh công siêu đẳng như thế ai cũng thán phục. Võ Lâm Tuyệt Đao nói: Có ai lên tỉ thí không ? Dưới khán đài im phăng phắc Võ Lâm Tuyệt Đạo định nói lên lần nữa. Bổng dưới khán đài một người vai mang đao phi thân bay lên hạ xuống khán đài nhẹ nhàng không tiếng động quả là cao thủ võ lâm. Người ấy tuổi trạc 25 tuy không được khôi ngô tuấn tú nhưng cũng dễ nhìn, chấp tay nói rằng: Tại hạ là Nhất Vương Chi Đao lên đây tỉ thí. Nhưng trước hết được xem qua Bảo Kiếm có phải như lời đồn không. Đệ Nhất Thánh Kiếm Phú Gia đưa kiếm cho người ngồi kế cạnh: Con đem kiếm qua đó cho người ta xem. Tức thời người che mặt nhận lấy bảo kiếm với thân hình thon nhỏ phi thân bay lượn một vòng trên không rồi hạ mình xuống khán đài nhẹ tựa lông hồng trông đẹp mắt vô cùng, dưới khán đài vổ tay ca tụng không ngớt.
Dưới khán đài Vũ Dũng trông thấy dáng hình quen quen không biết là đã gặp ở đâu. Nhất Vương Chi Đao nhận lấy Bảo kiếm liền rút ra khỏi võ tức thời luồn khí lạnh tỏa ra đến rợn người. Nhất Vương Chi Đao vận thần công vào thanh kiếm, tức thời thanh bảo kiếm tỏa ra ánh sáng chóa mắt Nhất Vương Chi Đao kinh hãi đúng là bảo kiếm liền đút kiếm vào vỏ trả lại cho người mang đến.
Người che mặt nhận kiếm rồi nói: Đây chỉ là cuộc tỉ thí không phải là cuộc đấu chí mạng, chỉ đánh bại đối phương trong trăm chiêu là đủ, nếu thủ huề thì coi như phần thắng thuộc về Công Tử. trong trăm chiêu Võ Lâm Tuyệt Đao không đánh bại được Công Tử thì coi như Võ Lâm Tuyệt Đao đã thua. Hoặc Công Tử không chịu nổi vài mươi chiêu của Võ Lâm Tuyệt Đao là bạị, người ấy nói xong rồi phi thân trở về chỗ cũ.

Ở dưới khán dài những lời xì xầm một người là Võ Lâm Tuyệt Đao. Một người là Nhất Vương Chi Đao chỉ nghe qua cũng biết cuộc tỉ thí có một không hai. Không để mất thời giờ Nhất Vương Chi Đao liền ra chiêu thần tốc tấn công vào thượng, trung, hạ ánh đao loang loáng hoa mắt người xem. Võ Lâm Tuyệt Đao nào chịu kém ánh đao như nước chảy mây bay, hóa giải thế đao của đối phương, Nhất Vương Chi Đao quát lên một tiếng ánh đao gào thét đến kinh người như thiên la đại pháp bao vây tấn công tới tấp vào đối phương, dưới khán đài ai nấy cũng kinh hãi. Võ Lâm Tuyệt Đao cũng quát lên một tiếng ánh đao như sấm sét chém vào đối phương phát nổ ầm ầm kẻ đánh qua người đánh lại chiêu thế biến ảo kỳ diệu không ai chịu kém hơn ai đến chiêu thứ 99 cũng chưa phân thắng bại chỉ cần một chiêu nữa là thủ hòa coi như Nhất Vương Chi Đao thắng. Không hiểu với chiêu pháp gì Võ Lâm Tuyệt Đao đánh bại Nhất Vương Chi Đao trong chiêu cuối cùng người ta nhìn thấy Nhất Vương Chi Đao lảo đảo muốn ngã, liền phi thân xuống khán đài đi mất.
Những người tiếp theo có trên 20 người không ai chịu nổi mười chiêu của Võ Lâm Tuyệt Đao. Vũ Dũng đang chờ còn ai lên kháng đài tỉ thí nữa không. Bổng có người nắm lấy tay Vũ Dũng nói: Huynh Lên tỉ thí đi không còn ai dám tỉ thí nữa đâu. Vũ Dũng mừng rỡ vì người động viên mình chính là công tử Chân Chân. Vũ Dũng liền nghe theo lách người vượt qua đám đông bước đến khán dài trèo lên. Dưới khán đài nhiều người cười ồ: Võ công như thế, mà cũng đòi tỉ thí xuống đi cho rồi làm mất thời giờ quá.
Võ Lâm Tuyệt Đao nhìn Vũ Dũng chỉ là chàng nhà quê nghĩ thầm: Võ công tầm thường mà cũng lên tỉ thí sao. Vũ Dũng chấp tay nói: Mời Võ Lâm Tuyệt Đao ra chiêu. Võ Lâm Tuyệt Đao chỉ vận năm thành công lực đánh ra một chiêu đao tầm thường nghĩ rằng chàng trai kia không bao giờ đỡ nổi, nào hay đâu Vũ Dũng múa kiếm chống đỡ chỉ nghe kiếm đao chạm vào nhau chói tai. Võ Lâm Tuyệt Đao bị thần lực Vũ Dũng làm cho loạng choạng lùi về sau mấy bước vô cùng kinh hãi.
Dưới khán đài lặng im không tiếng động theo giỏi trận đấu. Võ Lâm Tuyệt Đao biết gặp phải địch thủ không dám sơ xuất nữa liền ra chiêu toàn là tuyệt học đao pháp như sấm sét loang loáng bao phủ lấy Vũ Dũng, tưởng chừng như Vũ Dũng sắp bại trận đến nơi, năm mươi chiêu đã trôi qua chiêu pháp Võ Lâm Tuyệt Đao luôn bị hóa giải một cách tài tình. Đệ Nhất Thánh Kiếm Phú Gia kinh ngạc thầm nghĩ người thanh niên nầy là ai võ công cao cường đến thế, mỗi thế chiêu toàn là tuyệt học võ lâm. Ông nhìn qua người ngồi kế cận hỏi: Vừa rồi con đi đâu. Nghe nói con có quen một người có phải là chàng trai kia không ? Người ngồi bên Thánh Kiếm nói: Cha không thấy chàng ấy sử dụng chiêu pháp tuyệt học của gia đình mình sao. Thánh Kiếm nói: Có khi còn giỏi hơn Cha, Ông Nội của con thật có con mắt nhìn người nếu Cha không lầm trong trăm chiêu không cách gì Võ Lâm Tuyệt Đao thắng được thì kể như thua rồi. Đức độ của chàng trai trẻ nầy quả thật hơn người.
Quả đúng như những gì Thánh Kiếm đã nói trăm chiêu đã qua dù cho Võ Lâm Tuyệt Đao cố sức tới đâu cũng không làm chi được đối thủ bằng dừng đao lại nói: Bái phục, bái phục Công Tử đã thắng. Dưới khán đài có người lên tiếng: Võ Lâm Tuyệt Đao thua là phải. Vì đụng phải Vũ Dũng Ông Tổ sáng lập lên Thượng Điền đã từng làm khiếp đảm yêu tinh quỷ dữ.
Võ Lâm Tuyệt Đao không còn cảm thấy ê chề nữa, thua một người nổi tiếng như Vũ Dũng vẫn còn giữ nguyên danh dự. liền phi thân trở về chỗ cũ. Vương Thông Song Kiếm liền phi thân qua khán đài biết chàng thanh niên nầy trong người đầy tuyệt học không dám coi thường, trổ hết tài năng tuyệt học tấn công Vũ Dũng mỗi tay sử dụng chiêu thức khác nhau vô cùng lợi hại chiêu kiếm trùng trùng tấn công chớp nhoáng. Vũ Dũng kiếm thuật ra đòn biến ảo khôn lường lúc thời như mưa bão táp, lúc thời như gió thoảng mây bay, thân pháp ẩn hiện như ma như quỉ, khán giả nín thở hồi hộp vô cùng. Đến chiêu thứ 99 bổng nghe một tiếng quát như sấm tức thời Vũ Dũng với thân pháp kỳ diệu thoạt đông thoạt tây lúc biến lúc hiện kiếm pháp cuồn cuộn. Người che mặt ngồi bên Thánh Kiếm thấy Cha xuất thần chăm chú Thánh Kiếm tự nói cho mình: Nghe Vương Thông Song Kiếm làm sao hóa giải được chiêu nầy đành phải chịu thua.
Quả đúng như vậy Vương Thông Song Kiếm nhảy lùi ra sau thu kiếm nói: Ta chịu thua, liền phi thân trở lại chỗ cũ. Ảo Ảnh Ma Quân từ chỗ ngồi phi thân qua khán đài nói: Công Tử quả là lợi hại đánh bai hai cao thủ thượng đẳng võ lâm, tuổi trẻ tài cao hiếm thấy trên đời nhưng phải cẩn thận. Ảo Ảnh Ma Quân không phải là hư danh đâu. Chỉ thấy ánh kiếm chớp lên tức thời Ảo Ảnh Ma Quân biến mất. Chỉ thấy vũ Dũng đứng yên không cử động gì cả một lớp kim cang bất hoại thần công bao bọc toàn thân, Đệ Nhất Thánh Kiếm Phú Gia kinh ngạc với chừng tuổi ấy mà tu luyện đến mức nầy sao quả là hi hữu trên đời. Ảo Ảnh Ma Quân vừa đụng vào Thần Công Kim Cang hộ thể liền bị đánh bật ra ngoài vô cùng kinh hãi. Ảo Ảnh Ma Quân ra đòn tới tấp Vũ Dũng cũng không kém ra đòn chống đỡ dưới khán giả ai nấy đều say sưa với những lối đánh chiêu pháp kỳ diệu vô cùng, tới chiêu 99 Vũ Dũng đang đứng yên liền biến ra ba người tấn công vào. Ảo Anh Ma Quân, chỉ nghe những tiếng ầm ầm kinh thiên động địa, Ảo Ảnh Ma Quân loạng Choạng mặt mày tái mét. Chấp tay nói: Ảo Ảnh Ma Quân xin chịu thua. Nói xong trở về chỗ cũ. Từ nơi chỗ ngồi đứng dậy Cự Linh Thần Chưởng phi thân qua khán đài vừa hạ chân đánh liền ba chưởng vào Vũ Dũng. Vũ Dũng không hề né tránh vận thần công đánh ra ba chưởng chống trả ầm ầm đùng đùng kinh khiếp. Cự Linh Thần Chưởng đánh liên tiếp hai mươi tám chưởng, thập nhị bát chưởng, chưởng pháp trùng trùng. Vũ Dũng vận thần công kim cang chống trả dưới khán giả ai nấy thấy Vũ Dũng vô cùng lợi hại càng đấu càng hay. trận đấu chưởng kỳ phùng địch thủ xưa nay chưa từng thấy bao giờ. Tới chiêu thứ 99 Cự Linh Thần Chưởng không thắng được Vũ Dũng coi như là thua cuộc. Cự Linh Thần Chưởng ngừng trận đấu nói: Bái phục, bái tuổi trẻ tài cao như thế hiếm thấy trên đời. Thế là Vũ Dũng thắng luôn bốn trận, chỉ còn trân cuối cùng. Dưới khán đài người ta nhìn thấy người che mặt, thân hình thon nhỏ mảnh mai ngồi bên Thánh Kiếm, tay cầm báu kiếm phi thân đẹp mắt bay qua khán đài tuyên bố trận tỉ thí cuối cùng là khảo sát về văn không phải là tỉ thí võ người thắng cuộc sẽ được mười gặp tiểu thơ Châu Châu so tài về văn chương. Cuộc tỉ thí võ đến đây là kết thúc khán giả có thể ra về chúc thượng lộ bình an.
Vũ Dũng được mời đến một nơi phải nói là nguy nga, lộng lẫy có một người ngồi đang đợi, quay lưng ra cửa nên Vũ Dũng không biết là ai. Chừng người ấy quay mặt lại Vũ Dũng kinh ngạc thì ra Công Tử Châu Châu ở đây. Châu Châu nói: Không có chàng Công Tử nào ở đây cả chỉ có tiểu thơ Châu Châu mà thôi. Nói xong Công Tử Châu Châu trở vào phòng. Hai hầu nữ bưng trà ra tiếp khách nói: Tiểu thơ cải trang thành Công Tử đấy. Vũ Dũng như nhớ lại tất cả liền tỉnh ngộ hóa ra người đẹp bên mình cả tuần mà không hề hay biết gì cả. Đúng là cái đầu có vấn đề. Hai hầu nữ vừa lui, từ trong phòng bước ra một nàng tiên lạc bước xuống trần Vũ Dũng nhìn say nhìn mê. Châu Châu cười nói: Lạ lắm sao mà nhìn dữ vậy. Vũ Dũng nói: Cái đầu của Huynh đã có vấn đề, quen thân với Đệ cả tuần mà không phát hiện ra đệ là con gái. Châu Châu nói: Giờ mà còn gọi là Đệ nữa ư. gọi là Châu muội. Trận cuối cùng là Châu Muội sao ? Khảo sát gì nữa Huynh đã thắng Muội rồi. Muội đâu phải là đối thủ của Huynh. Nhưng muội thắc mắc một điều sao họ gọi Huynh là Ông Tổ của Thượng Điền. Vũ Dũng trầm tư một chút rồi nói: Vì Huynh là người sáng lập ra Thượng Điền liền ngâm mấy dòng thơ giải bày rằng:

Chợt một hôm, Huynh nhìn ra chân lý
Thấy lòng mình, đầy ắp những tình thương
Tự dặn lòng, phải làm cho cuộc sống
Thoát đói nghèo, và đổi mới vươn lên
Và từ ấy, Huynh giúp dân vượt khó
Thôn Thượng Điền, cũng từ đó làm nên
Để nhớ ơn, họ suy tôn Ông Tổ
Nào hay đâu, danh rạng tỏ uy linh.

Châu Châu nhìn mãi Vũ Dũng nói: Huynh đúng là bậc kỳ nhân trong đời với tấm lòng thương người quá lớn. Huynh luôn giúp đỡ dân vươn lên. Người đạo đức nhân từ như Huynh chắc là khối người đẹp đeo đuổi người nào may mắn làm vợ của Huynh vậy. Châu Châu nói xong mặt buồn rười rượi. Bổng nghe tiếng tằng hắn: Cậu ấy chưa có vợ đâu. Vũ Dũng vừa nhìn thấy người ấy liền quỳ lạy: Đệ tử xin ra mắt Võ Lâm Nhất Gia. Võ Lâm Nhất Gia đỡ Vũ Dũng dậy nói: Con đã làm rạng danh của thầy. Con giỏi lắm. Châu Châu chạy đến nắm lấy tay Võ Lâm Nhất Gia nói: Ông Nội cứ khen Anh ấy mãi mà quên đứa cháu nội nầy. Lại thêm một người nữa xuất hiện chính là Đệ Nhất Thánh Kiếm Vũ Dũng quỳ lạy không biết kêu gọi là gì. Thánh Kiếm nói: Con đã là đệ tử chân truyền của gia tộc Thánh Kiếm từ lâu đâu cần bái sư làm gì nữa, Đã là người một nhà nay Cha giao Châu Châu cho con. Võ Lâm Nhất Gia nói: Quỳ lạy Nhạc Phụ đi còn đứng đó làm gì nữa. Vũ Dũng mừng quá bước tới quỳ lạy Thánh Kiếm: Nói con là Vũ Dũng kính lạy Nhạc Phụ. Thánh Kiếm nói: Con thông báo cho gia đình biết là con đã chọn được vợ không bao lâu sẽ dẫn vợ về Thượng Điền. Vũ Dũng nên duyên cùng Châu Châu ở lại Gia Trang Phú Gia hơn ba tháng rồi trở về Thượng Điền.

Nói về Ông Bà Hậu được tin Vũ Dũng trở về thì vui mừng vô kể thông báo cho cả thôn Thượng Điền biết đến lúc nầy Thượng Điền có hơn 300 hộ, dân chúng rất đông bằng ba thôn đông dân cộng lại. Gia đình nào gia đình nấy cũng dư ăn. Phần đông là giàu có không thua gì dân thành phố. Buôn bán tấp nập cả làng đều treo đèn đón vợ chồng Cậu Chủ từ Tân Châu trở về. Người ta nhìn thấy hai chiếc xe kiệu tứ mã nhưng họ nào có biết một chiếc chở Cậu Chủ, Mợ Chủ. Một chiếc chở vạn lượng vàng cùng tư trang của Mợ Chủ. Xe ngựa vừa mới đến Thượng Điền thấy dân chúng hàng nghìn người đứng hai bên đường chào đón Ông Tổ Thượng Điền. Từ trong xe Châu Châu nhìn ra tưởng như mình là hoàng hậu được Vua đưa về dinh thự. Trong lòng cảm thấy vừa tự hào, vừa sung sướng vì có một tấm chồng tuyệt vời. Càng đi sâu Thượng Điền thấy dân chúng nơi đây giàu có thì không khỏi trằm trồ kinh ngạc. Năm gia đình chủ lực Thượng Điền cho đàn ca sáo thổi tiếp dón hết sức trang trọng. Dân Làng vì muốn nhìn thấy Mợ Chủ kéo đến rất đông. Hai xe ngựa dừng trước cổng khu nhà khang trang không thua kém gì nơi ở Gia Trang Phú Gia Thánh Kiếm. Từ trong khu nhà khang trang Ông Bà Hậu cùng vợ chồng Đổi Đời, Cô Nhị sinh con được ba tháng xinh đẹp hẳn ra, trông quí phái là Bà Chủ thương gia nổi tiếng mấy châu, ăn mặc lộng lẫy ra tiếp đón Mợ Chủ. Từ trên xe bước xuống hai người hầu ăn mặc xinh đẹp trông rất dễ thương nhiều người tưởng đâu Mợ Chủ một trong hai người ấy liền lễ phép vái chào. Từ trong xe kiệu Vũ Dũng nắm lấy tay một cô gái bước ra ai nấy đều sững sờ trước vẽ đẹp khuynh thành khuynh quốc, như tiên giáng trần.

Người đâu mà đẹp thế kia
Không là tiên nữ hằng nga xuống trần.

Ông Bà Hậu nhìn người con dâu tưởng mình như đang mơ, da trắng như tuyết, mịn như trứng gà bóc, đẹp không tả, nghĩ con mình có phước mới lấy được người vợ xinh đẹp tuyệt trần như vậy. Vợ chồng Đổi Đời bước đến cúi đầu miệng nói: Kính chào Mợ Chủ. Châu Châu nhìn thấy dân chúng sùng kính như vậy trong lòng không gì vui bằng.

Nói về Châu Châu trở thành Mợ Chủ Thượng Điền dân làng yêu quý vô cùng, theo bước đi của chồng, Châu Châu đem vạn lượng vàng giúp đỡ cho những gia đình mới gia nhập Thôn Làng đều có công ăn việc làm, khuyến khích các ngành nghề mọc lên như nấm, dân chúng Thượng Điền cứ thế mà giàu lên. Sau có thơ rằng;

Một Thôn Làng, như thiên đàng trần thế
Mạnh sang giàu, bậc nhất có ai hơn
Một cuộc sống văn minh đầy nhân bản
Sống vì nhau, nào ai dám rẻ khinh
Một Thôn Làng, nghe danh là kính nể
Nơi trần gian, nào ai sánh được chăng
Dân Thượng Điền, luôn biết ơn Ông Tổ
Người hết lòng, vì cuộc sống của dân

Nói về nơi Gia Trang Thánh Kiếm cứ vài tháng là Châu Châu trở về thăm, người ta thấy gần đây Châu Châu dẫn thêm một gái, một trai đứa nào cũng giống Cha, giống Mẹ về thăm Ông Ngoại, Ống Cố. Đúng là Ăn ở hiền lành, thương dân yêu nước Trời dành ngôi cao. Con Cháu nhà Tông không giống lông thì cũng giống cánh. Con Rồng mà lại cháu Tiên. Đã mạnh lại đẹp lừng danh đất trời.
***
Long Hoa Lược Truyện,Văn Hóa Cội Nguồn
Câu chuyện : Ông Tổ Thượng Điền đến đây là hết.
————————————————