MỤ PHÙ THỦY ÁC ĐỘC

Ngày xửa ngày xưa vào thời thượng Hùng Vương, đến đời Hùng Vương thứ 9 Bách Việt Văn Lang an cư lạc nghiệp ngủ không đóng cửa, của rơi ngoài đường không ai lượm, dân chúng tự do mưu cầu hạnh phúc thi nhau phát triển làm ăn dân giàu nước mạnh.

Nơi Kinh Châu có gia đình Viện Ngoại giàu có nổi tiếng, nhất là cô tiểu thơ Bảo Châu tuổi vừa 15 xinh đẹp tuyệt trần chim sa cá lặn đổ nước nghiêng thành, cầm, kỳ, thi, họa, không ai sánh bằng. Bảo Châu đàn hát hay đến nỗi nhiều loài chim bay đến nghe cô đàn ca hát. Biết bao công tử, con quan, nhà giàu đến dạm hỏi nhưng Bảo Châu đều từ chối.
Tiếng đồn lan truyền đến tận Phương Tây không may đến tai mụ Ác Độc Phù Thủy, Mụ Phù Thủy thầm nghĩ trên đời nầy có nàng con gái xinh đẹp tài hoa như vậy sao. Ác Độc Phù Thủy từ lâu muốn chu du Phương Đông một chuyến Mụ nghe nói nước Văn Lang không những rộng lớn mà còn giàu có vô cùng, sơn hào hải vị món ngon vật lạ nào cũng có không nước nào sánh kịp, nhất là nhờ vào nền văn minh lúa nước cũng như sắt, thép, đồng, thau, tơ tằm dệt lụa trở nên hùng mạnh vô cùng.
Mụ Phù Thủy có con ngựa Thần, nhưng Mụ luôn bạc đãi không coi con ngựa Thần ra gì, mụ đến chuồng ngựa nói: Ta muốn chu du phương đông một chuyến ngươi đưa Ta đến nước Văn Lang Ta sẽ không bạc đãi với ngươi nữa, con ngựa Thần hình như khiếp sợ mụ Phù Thủy gật đầu lia lịa.
Thế là con ngựa Thần ngày đi ngàn dặm phi nước đại chở mụ Ác Độc Phù Thủy vượt qua nhiều nước không bao lâu thời tới nước Văn Lang. Mụ Phù Thủy thấy nước Văn Lang trù quả nhiên trù phú giàu có hơn các nước Phương Tây, nơi đâu cũng một màu xanh mướt lúa, ngô, khoai, sắn, đồng xanh bát ngát, rộng lớn bạt ngàn, cò bay thẳng cánh, chó chạy ngay đuôi, dòng sông lượn quanh, lũy tre làng ôm lấy nếp nhà tranh, ánh trời chiều sắp đi vào hoàng hôn hừng đỏ, khói lam chiều lan tỏa, đường làng quanh co như Phụng múa Rồng bay, tạo lên bức tranh chân quê làm xao xuyến lòng người khi bước đến nơi đây.
Mụ Phù Thủy đang say sưa ngắm nhìn non nước hữu tình bổng nghe giọng ngâm nga của những chàng trai cô gái:

Một đất nước, như bồng lai tiên cảnh
Mạnh sang giàu, không tưởng chốn trần gian
Nền văn minh, có ai hơn đâu nhĩ
Khiếp hồn kinh, những lũ quỉ xâm lăng
Một đất nước, có Cội Nguồn trụ vững
Nhất trần gian, nước nào sánh được chăng
Khắp địa cầu, mãi lừng danh muôn thuở
Mạnh như Rồng, đẹp lộng lẫy như tiên.

Mụ Ác Độc Phù Thủy nghe những lời thơ đầy khí phách anh linh hào hùng Mụ cảm thấy trong người như ớn lạnh. Mụ Phù Thủy nói với con ngựa: Ngươi hãy đưa Ta đến nơi khác. Tức thời ngựa Thần đưa mụ Phù Thủy đến Kinh Châu Mụ Phù Thủy thấy nơi đây khác hẳn miền thôn quê, dân chúng phần nhiều giàu có vô cùng Mụ Phù Thủy say sưa ngắm nhìn quên hết thời gian, ánh hoàng hôn cũng dần dần đi vào lịm tắt bóng đêm buông xuống bao trùm khắp non sông, làm tăng thêm vẻ đẹp của Kinh Châu về đêm ánh đèn màu khắp nơi tỏa sáng lấp lánh như những vì sao muôn màu muôn sắc, người đi không ngớt áo quần nhung gấm chen chúc đông như ngày hội ôi đúng là cảnh giới Thần Tiên mụ say sưa ngắm nhìn bổng nghe tiếng đàn du dương từ xa vọng đến lời ca ngọt ngào như tiếng chim oanh. Mụ liền cho ngựa lần theo tiếng đàn ca hát, đến nơi mụ thấy trước mắt là một khu vườn rộng lớn trồng đủ các loại hoa quý hiếm mùi hương lan tỏa cảm khoái lòng người mụ Phù Thủy mê mẫn tâm thần lắng nghe tiếng đàn du dương vọng ra từ khu dinh thự, mụ thầm nghĩ ai mà đánh đàn ca hát hay như vậy đời ta chưa từng nghe thấy bao giờ.
Không lẽ đây là khu dinh thự viện ngoại có người con gái tên là Bảo Châu xinh đẹp mà thiên hạ thường đồn, mụ nói với con ngựa Thần, ngươi ở đây chờ Ta, mụ như bóng Ma nhanh như bóng Quỉ lẻn vào khu vườn hoa lần theo tiếng đàn đến ngôi nhà cổ lộng lẫy nhìn thấy một cô con gái đẹp tuyệt trần đang khảy đàn ca hát. Mụ Phù Thủy nhanh như chớp lao tới bắt đi tiểu thơ Bảo Châu. Bảo Châu chỉ la ré lên mấy tiếng hãi hùng rồi im bặt.

Gia đình Viện Ngoại nghe tiếng la ré của Bảo Châu liền thi nhau chạy tới ngôi nhà cổ đèn đuốc sáng choang không thấy Bảo Châu đâu cả thất kinh la hoảng, cả gia đình tá hỏa tìm kiếm suốt đêm cho tới sáng vẫn không tìm thấy Bảo Châu. Viện Ngoại báo lên quan lại Kinh Châu, nhờ quan lại Kinh Châu truy tìm tung tích Bảo Châu, một tháng trôi qua quan lại Kinh Châu cho người thông tin khắp các địa phương cũng như cho người truy tìm tung tích Bảo Châu nhưng bặt vô ám tín.
Viện Ngoại ra thông bào ai tìm ra Bảo Châu có vợ rồi thời nhận nghìn lượng vàng, trâu, bò trăm con, lúa thóc mười tấn, còn chưa có vợ thì gả Bảo Châu cho chia nửa phần gia tài đến khi Viện Ngoại qua đời thời hưởng trọn gia tài Viện Ngoại. Thế là không biết bao nhiêu người ra sức truy tìm nhưng chỉ luống công phí sức không đem lại kết quả gì cả dù chỉ là một thông tin nhỏ nhoi về Bảo Châu.

Khi ấy nơi Tân Điền, Huyện Hà Châu nói đến Ông Bà Hạnh thì ai cũng biết nổi tiếng tu nhân tích đức không việc lành nào mà không làm. Một hôm Bà Hạnh nằm mơ thấy một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp hiện đến nói Ta vân lệnh Mẹ Âu Cơ đưa Kiên Trung đến trần gian đầu thai làm con của Bà nói xong người ấy biến mất sau đó Bà có mang sanh ra một cậu con trai khôi ngô tuấn tú đặt tên là Kiên Trung. Kiên Trung lớn lên thường hay làm lành đi theo con đường của Ông Bà Hạnh, đã nổi tiếng làm lành thường là có chút ít của cải là đem bố thí giúp đỡ người khác lấy đâu ra dư giả như người ta nên đi vào cảnh nghèo khổ, không mấy ai làm nổi điều nầy.
Một hôm Ông Hạnh nói với Kiên Trung rằng: Trần gian chỉ là cõi tạm, không phải là quê hương trường cửu của con người, quê hương trường cửu con người chính là thiên đàng cực lạc. Kiếp trần của Cha Mẹ cũng sắp mãn Cha Mẹ cũng sắp về cõi trời sự nghiệp của Cha Mẹ làm ra chính là để đức lại cho con. Nhờ phước đức Cha Mẹ để lại cho con, con sẽ gặp nhiều may mắn hưởng trọn niềm vui hạnh phúc nơi chốn trần. Quả đúng như lời nói của Ông Hạnh mấy tháng sau Ông vô bệnh qua đời. Qua năm sau Bà Hạnh cũng ra đi về trời theo Ông Hạnh.
Kiên Trung mồ côi cha mẹ, chẳng còn người thân thích, lại nghèo khổ không còn gì để quyến luyến nơi đây, với quan niệm người xưa đất cũ thường đãi người mới Kiên Trung liền bỏ quê nhà ra đi tìm nguồn sống nơi đất khách quê người.
Nhưng tìm nơi thích hợp sinh sống đâu phải là dễ, Kiên Trung đi từ nơi nầy đến nơi khác, nhưng vẫn chưa tìm được ra nơi dừng chân nơi đất khách.

Cho đến một hôm Kiên Trung đi qua một cánh đồng thấy một người già nằm bên vệ đường có lẽ là đói quá nên không còn đủ sức để đi. Kiên Trung vô cùng thương xót cho cảnh già nua, không biết Ông cụ là ai ở xứ nào thân phận ra sao, cảnh già cả mà đi một mình như vậy. Kiên Trung bước đến đỡ Ông cụ dậy rồi hỏi cụ Ông ở đâu để con cõng cụ về. Ông cụ nói: Ta đói quá nên đi không nổi nữa ngươi có gì cho Ta ăn không. Kiên Trung liền nhớ lại cục xôi trong túi từ sáng đến giờ không dám ăn, nếu ăn mất thì lấy đâu ra nữa để mà ăn trong khi chưa tìm ra được việc làm, hơn nữa trong túi cũng chẳng còn đồng bạc nào vì đã tiêu xài trên đường đi kiếm tìm việc làm khắp nơi. Nhưng nhìn thấy Ông cụ vô cùng tội nghiệp đành lấy cục xôi ra đưa cho Ông cụ nói: Ông cụ ăn đở cục xôi lấy lại sức lực để mà đi. Ông cụ nhận cục xôi không cảm ơn mà lại nói: Ít thế nầy sao ? Kiên Trung không giận mà còn lễ phép nói: Thưa cụ con chỉ còn bấy nhiêu thôi. Ông cụ ăn xong nói: Ngươi đỡ Ta đứng dậy. Kiên Trung vui vẻ làm theo đỡ Ông cụ dậy. Ông cụ đi được vài chục bước liền nói: Ta đi không nổi nữa ngươi cõng Ta đi vậy. Kiên Trung bụng đói người đã mệt nhưng cũng ráng ra sức cõng Ông cụ đi, đi được một đổi khá xa Kiên Trung cõng không nổi nữa để Ông cụ xuống nói: Nghỉ xả hơi một tí rồi đi tiếp.
Ông cụ biết rõ với sức trai thời đủ sức để cõng Ông đi, nhưng vì đói quá nên kiệt sức cõng không nổi nữa. Ông quan sát sắc mặt chàng trai trẻ thấy Kiên Trung không biểu lộ sự bất mãn cũng không có sự phàn nàn lúc nào cũng vui vẻ thân thiện thảng nhiên không giống như bao người thường khác. Ông cụ nói: Nầy chàng trai tốt bụng hãy đi đi, Ta thấy ngươi không còn đủ sức để cõng Ta, lại ngươi cũng đã quá đói không khéo thì mất mạng như chơi, Ta không sao đâu ngươi cứ đi đi. Ông cụ thúc dục Kiên Trung hãy đi đi. Tuổi trẻ tương lai còn dài tương lai đang đợi chờ phía trước. Lão nói thật cho ngươi biết lão không phải là người có thân phận gì khá đâu chỉ là một lão ăn mày lang thang đây đó, thân xác đầy bệnh tật. Kiên Trung nghe xong không lấy làm khinh khi, liền nói: Thật ra con đây cũng chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng lang thang nay đây mai đó mà thôi Cha Mẹ con thường dạy sự giàu có của con người chính là hành thiện. Ông Cụ đi với con để con giúp đỡ Cụ được ngày nào hay ngày ấy. Thế là Ông Cụ đi theo chàng trai trẻ Ông nói: Ta thấy ngươi có sức mạnh phi thường về ý chí chịu đựng được mọi hoàn cảnh trái ngang Ta có biết một chỗ khiên vác nặng nề đến đó kiếm cơm. Kiên Trung vô cùng mừng rỡ Ông Cụ chỉ đường cho con đến đó. Ông Cụ nói: Ta đi không nổi ngươi cõng Ta đi. Kiên Trung ráng sức cõng Ông Cụ lê từng bước cuối cùng cũng đến được nơi khuân vác nặng nhọc kiếm cơm. Ông cụ nói Ta còn một ít bạc vụn đủ ăn cho hai người một bữa no, lấy lại sức sáng mai khuân vác kiếm cơm. Kiên Trung nhờ ăn một bữa no nê thể lực hồi lại như cũ. Kiên Trung ra sức khuân vác cực nhọc tối ngày nếu một người ăn thì có dư nhưng thêm một người ăn nữa thì vừa đủ chẳng dư chút nào, ngày nào xong ngày đó Ông Cụ ăn rất khỏe Kiên Trung không lấy đó làm phiền cho sự tốn kém mà còn vui mừng nói Ông cụ đã khỏe hơn nhiều. Ông cụ nói: Mới đây mà hơn hơn tháng trôi qua Ta cũng sắp ra đi vì tìm thấy người thân quen, thiếu chút nữa thời Ta quên mất tên họ ngươi là gì ? ngươi quê ở đâu ? năm nay được bao nhiêu tuổi, khi Ta đi rồi ngươi muốn tìm đến Ta thời đây là địa chỉ.
Kiên Trung lễ phép thưa: Thưa cụ Ông Con tên là Kiên Trung quê ở Tân Điền, Huyện Hà Châu, Cha Mẹ mất sớm năm nay vừa tròn 16 tuổi giờ chỉ còn lại một mình tìm kiếm công việc sinh nhai để sống. Cụ Ông nghe nói thì thở dài tướng ngươi đầy phúc hậu sao lại thế được biết đâu ngày mai ngươi sẽ gặp nhiều may mắn. Nói xong Ông Cụ bỏ ra đi chẳng cảm ơn hơn tháng nay nhờ Kiên Trung phụ cấp ăn uống Ông cụ mới khỏe được như như vậy.
Ở đời cuộc sống đâu là suôn sẻ Kiên Trung làm thêm được một tháng nữa dư được chút ít chủ cơ sở gặp trở ngại nên dừng hoạt động, Kiên Trung phải nghỉ việc tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra thời được biết chủ cơ sở vì làm ăn bất chính nên chính quyền địa phương đóng cửa. Kiên Trung thở dài thế là mất việc không lẽ ngồi ăn chơi không thì lấy gì để sống, liền nhớ đến Ông cụ dù sao cũng là người ân đã tìm cho mình công việc làm liền mua ít quà biếu cho Ông cụ, Kiên Trung theo địa chỉ tìm hoài mà không ra tình cờ gặp một người tàn tật đã lớn tuổi không thể đi qua cầu Kiên Trung bước tới nói: Thưa Ông để cháu cõng Ông qua người ấy nói cảm ơn cậu trai, Kiên Trung cõng người tàn tật qua cầu, Người tàn tật vừa đứng xuống liền nói tôi là người tàn tật nghèo không lấy gì để trả công cho cậu trai, chỉ trả ơn bằng lời chúc, chúc ân nhân gặp nhiều may mắn ân nhân tên gì ? Kiên Trung lễ phép nói:    Thưa Ông con tên là Kiên Trung. Người tàn tật nghe xong liền nói: Cái tên nghe hay lắm Kiên là sức chịu đựng Trung là Thánh. Từ xưa đến nay những bậc Kiên Trung thường là trở thành Bụt, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Các bậc cao nhân cũng từ người mà ra người ấy nói xong rồi khấp khiễng bỏ đi, không quên nói với Kiên Trung rằng:  Hãy đến với những người cùng khổ thường giúp đỡ cho họ. Từ đó trở đi hể gặp người khổ là Kiên Trung ra tay giúp đỡ không bao lâu thời tiếng tăm lừng lẫy khắp nơi. Kiên Trung tìm địa chỉ Ông cụ nhiều tháng mà vẫn không ra cho đến một hôm Kiên Trung đang định tìm người hỏi địa chỉ Ông cụ, thì bổng một người xuất hiện nói: Con đi theo Ta. Kiên Trung thấy người đó thì mừng quá thì ra là Ông cụ, Ông cụ cho địa chỉ khó quá con tìm mãi mà không tìm được. Con đã mua được một ít nhân sâm để Ông cụ tẩm bổ. Ông cụ nói: Con tốt bụng quá. Ông cụ dẫn Kiên Trung đến chỗ vắng người nắm lấy tay Kiên Trung vụt bay lên mây bay đến dãy núi cao. Kiên Trung kinh hãi thì ra Ông cụ là cao nhân đắc Đạo. Ông đưa Kiên Trung đến một sơn động hiện nguyên hình là một lão Ông râu tóc bạc phơ tiên phong đạo cốt. Kiên Trung quỳ lạy nói: Con có mắt như mù xin Tiên Ông thứ cho. Con hãy gọi Ta bằng Quỷ Cốc Tiên Ông Sư Phụ. Từ đó Kiên Trung ở lại sơn động. Quỷ Cốc Tiên Ông truyền dạy Văn Thơ, Kiếm Thuật thời gian trôi qua rất nhanh mới đó mà đã ba năm. Quỷ Cốc Tiên Ông thấy Kiên Trung đã thành tài bằng gọi vào trong động dạy rằng: Xưa kia Thầy vốn theo phò Quốc Tổ nhờ tu luyện thành tựu nhị xác thân nên tuổi thọ rất cao, đáng lý ra Thầy theo Quốc Tổ về trời, nhưng vì Thầy còn chút nợ trần chưa dứt nên Thầy ở lại chờ đợi người ấy tái sanh làm người trần gian trở lại để Thầy trả ơn. Nguyên con trước đây là một tướng tài trong nước Văn Lang đã cứu Thầy thoát chết trong một cuộc chiến đấu với yêu Tinh vị tướng Văn Lang đó vì cứu Thầy mà bỏ mạng, người mà Thầy chờ đợi trả ơn đó chính là con.
Con có tiền duyên với Hoa Cung Ngọc Nữ đã đầu thai xuống chốn trần gian trở thành tiểu thơ Bảo Châu con của Viện Ngoại giàu nhất Kinh Châu. Tiểu thơ Bảo Châu đã bị mụ Ác Độc Phù Thủy bắt đi hiện đang giam cầm trong cung đền của Mụ.
Con hãy cầm lấy túi vải nầy trong đó có dựng một hòn đá, một khúc gỗ, và một bầu nước. Khi con đến Phương Tây lẻn vào ngôi đền mụ Ác Độc Phù Thuỷ đưa cho tiểu thơ Bảo Châu truyền lại thần chú cũng như cách sử dụng. Và đây là thanh kiếm trừ yêu xưa kia, trong tiền kiếp trước con đã dùng thanh kiếm trừ yêu đánh bại rất nhiều yêu tinh cứu dân lành thoát khổ. Nay kiếm Thần hoàn lại cố chủ. Con hãy mau đến Phương Tây cứu Bảo Châu. Quỷ Cốc Tiên Ông vỗ tay một cái tức thời một con chim to lớn bạch hạc bay đến, Tiên Ông nói với con chim: Hạc nhi con Kiên Trung đến ngôi đền mụ Phù Thủy. Kiên Trung liền từ biệt sư phụ nhảy lên lưng hạc, chim hạc cách bay lên trời nhắm hướng Phương Tây bay đến trải qua ngày đêm thì đến nơi Kiên Trung nhìn thấy tòa lâu đài nguy nga lộng lẫy, đó chính là lâu đài của mụ Ác Độc Phù Thủy chim hạc hạ cánh cánh xa 7, 8 dặm vì sợ mụ Phù Thủy phát hiện. Chim hạc đã hoàn thành nhiệm vụ từ biệt Kiên Trung bay vút lên trời xanh mất dạng.
Kiên Trung giờ đây là chàng trai trẻ khôi ngôi tuấn tú văn, võ, song toàn, nhờ tính thông minh hơn người Kiên Trung chờ trời tối mới đi vào hành động.

Màn đêm buông xuống cảnh núi rừng càng thêm u tối, cây cối rậm rạp che khuất những ánh sao, những con vật ăn đêm đã bắt đầu hoạt động sự chết chóc đang rình rập, khắp mọi nơi chập chờn như bóng ma, tiếng động trên cành cây những con rắn có cánh bay qua, xa gần sặc mùi báo, sói. Kiên Trung nhờ có nội lực thâm hậu nhìn xuyên màn đêm không khỏi ớn lạnh nơi nào cũng giăng ra những sát thủ chết người chỉ cần sơ sót một tí là đi đời toi mạng.
Đúng là:
Cảnh chết chóc, đã bày ra khắp lối
Trong bóng đêm, đầy ăn nuốt lẫn nhau
Chỉ hớ hinh , là đi đời mạng sống
Thành miếng mồi, vào bụng chẳng còn đâu.

Kiên Trung nhắm tòa lâu đài phi thân nhẹ nhàng như cánh bướm bay trên lùm cây tiến đến tòa lâu đài, những ánh ma trơi bay đi bay lại như canh giữ tòa lâu đài của mụ Ác Độc Phù Thủy, Trong màn đêm Kiên Trung nhìn thấy nơi đây thầm bí vô cùng mỗi gốc cây ngọn cỏ hình như cũng biết di động chỉ cần một sơ sót nhỏ là có chuyện xảy ra ngay, Kiên Trung không biết tìm Bảo Châu ở nơi nào vì tòa lâu đài khá rộng lớn.
Nói về Bảo Châu bị mụ Ác Độc Phù Thủy bắt đi trở thành người phục vụ cho Mụ. Mụ hành hạ Bảo Châu đủ điều ngày thì đấm bốp cho mụ, đêm thời đánh đàn ca hát cho mụ nghe. Mụ Phù Thủy rất ghét những người xinh đẹp kể cả những chàng trai phong độ khôi ngô tuấn tú. Biết bao chàng trai cô gái xinh đẹp chết dưới tay mụ Phù Thủy Ác Độc nầy. Biến những chàng trai cô gái xinh đẹp thành thành chó mèo dê ngựa canh giữ tòa lâu đài cho Mụ. Bảo Châu nghĩ mình rồi đây cũng không thoát khỏi số phận qua ngày mai mình sẽ biến thành heo thành chó canh giữ lầu đài cho Mụ, liền đành đàn ca hát những khúc hát thương nhớ thê lương. Tiếng đàn trầm bổng du dương theo tiếng hát lời ca thật não nề Kiên Trung vô cùng xúc động không cầm được giọt nước mắt.

Bốn năm, thương nhớ quê nhà
Nhớ ao sen quý, nhớ là Kinh Châu
Nhớ Cha, nhớ Mẹ lòng đau
Nhớ vườn hoa thắm vui chơi sớm chiều
Nay thân lưu lạc xứ người
Sống đày sống đọa dập vùi tả tơi
Bỏ thây vùi xác xa xôi
Mịt mù vạn dặm còn đâu trở về
Nguyện cầu Cha Mẹ trên trời
Cứu con thoát khỏi giam cầm thảm thê
Ngày mai con biến thành dê
Thành heo thành chó thương đau tột cùng.

Kiên Trung không cầm được giọt nước mắt lần theo tiếng đàn ca hát nhẹ nhàng như bóng ma tìm ra nơi Bảo Châu, thì ra Bảo Châu đang ở trong một căn phòng dành riêng cho người sắp biến thành heo thành chó. Có lẽ giờ nầy mụ Phù Thủy Ác Độc cũng đã say sưa đi vào giấc ngủ. Nhanh như bóng ma Kiên Trung tiến sát tòa lâu đài con tim chợt rộn lên vì biết rõ nơi ở của Bảo Châu. Bổng Kiên Trung nghe tiếng nói như con muỗi vo ve: Công Tử muốn cứu người phải không mau lại đây ngựa Ta chỉ cách cho. Để mụ Phù Thủy phát hiện thì không còn mạng sống Kiên Trung nhìn thấy con ngựa đem bóng lại biết nói tiếng người đúng là ngựa Thần, đang bị nhốt trong chuồng Kiên Trung liền tới bên con ngựa tính đụng vào chuồng ngựa, con ngựa liền lên tiếng không được đụng vào nếu đụng vào thì mụ Phù Thủy hay liền cả ngựa Ta và Công Tử cùng chung số phận tiêu đời luôn. Ngựa Ta được một Tiên Ông báo mộng là Công Tử sẽ đến cứu Ta và tiểu thơ Bảo Châu. Qua ngày mai là Bảo Châu sẽ biến thành một thân hình khác không còn là Bảo Châu nữa mà trở thành một con ngựa như ta và bị nhốt như Ta đó là nguyền của mụ Phù Thủy.
Vào lúc canh ba mụ Phù Thủy ngủ Công Tử lén vào phòng Bảo Châu đánh thức Tiểu Thơ dậy đưa Bảo Châu ra đây chờ tiếng gà gáy thì Công Tử chặt ổ khóa Ta thoát ra khỏi chuồng chở hai người trở lại Phương Đông đến nước Văn Lang.

Kiên Trung làm theo lời chỉ dẫn của ngựa Thần, đúng canh ba Kiên Trung lẻn vào phòng Bảo Châu có lẽ vì Bảo Châu nhớ nhà cũng như hiểu rõ ngày mai mình sẽ biến thành con ngựa trắng làm nô dịch phục vụ cho mụ Phù Thủy như con ngựa đen. Bảo Châu đã biến mất trên đời nổi buồn và sợ hãi trong lòng Bảo Châu nên không sao ngủ được trong lòng cứ hồi hộp mãi. Bổng Bảo Châu thấy một bóng người lao nhanh vào trong phòng là một chàng trai khôi ngô tuấn tú vai mang bảo kiếm như hiệp khách giang hồ thì biết người nầy đến cứu mình trong lòng vui mừng vô kể.
Kiên Trung nắm lấy bàn tay Bảo Châu trao cho túi vải căn dặn cách sử dụng.
***
Hết phần 1 xem tiếp phần 2
———————————————

PHẦN 2

Nói về Bảo Châu nhận túi vải lắng nghe thần chú cũng như cách sử dụng không quên một lời, hai người hết sức nhẹ bước hạn chế gây tiếng động rón rén đến nơi chuồng ngựa, yên lặng chờ đợi tiếng gà gáy nhưng chờ mãi không thấy tiếng gà gáy. Kiên Trung, Bảo Châu vô cùng sốt ruột, vì trời sáng thì coi như không còn cơ hội để mà thoát thân. Đang lo lắng thời tiếng gà nổi lên gáy ó o nơi chân trời cũng đã hừng đông. Kiên Trung rút kiếm chém ngay vào ổ khóa một tiếng sấm nổ vang lên con ngựa Thần liền phóng ra hối nhanh lên Bảo Châu trèo lên tuột xuống không còn cách nào khác Kiên Trung bế Bảo Châu nhảy lên lưng ngựa con ngựa hí lên một tiếng lao nhanh hơn tên bắn nhắm hướng mặt trời mọc phóng đi Bảo Châu ôm chặt lấy Kiên Trung vì sợ rớt xuống ngựa, con ngựa Thần với tốc kinh người càng lúc càng nhanh. Bổng tiếng cười sau lưng nổi lên muốn điếc lỗ tai: Các ngươi chạy đâu cho thoát. Mụ Phù Thủy Ác Độc từ phía sau lao theo vun vút gần đuổi kịp ngựa Thần. Mụ vung tay lên tức thời cuồng phong nổi dậy mù trời mịt đất rắn rít hiện ra phun chất độc xối xả vào ngựa Thần, Kiên Trung, Bảo Châu. Kiên Trung một tay giữ chặc Bảo Châu, một tay vận thần công chống trả. Bảo Châu thò tay vào túi vải lấy ra một hòn đá ném về phía sau niệm chú hô biến tức thời một ngọn núi lớn hiện ra cao chọc trời xanh ngăn bước tiến của mụ Phù Thủy. Bảo Châu vui mừng nói: Chúng ta thoát nạn rồi nhưng ngựa Thần thì hiểu rõ pháp thuật mụ Phù Thủy Ác Độc dù ngọn núi cao chọc trời kia ngăn cản bước chân của mụ nhưng không dễ gì ngăn cản được đâu. Con ngựa Thần càng tăng tốc độ lao như bay về phía trước, mặt trời đã lên cao mụ Phù Thủy Ác Độc vượt qua ngọn núi lao theo phía sau với tốc độ kinh công kinh người của mụ Phù Thủy phải nói là khiếp đảm. Mụ đuổi theo gần kịp liền vung tay tức thời những tia sáng lao tới gào thét xé gió đến rợn người Mụ quát to như sấm: Chạy đâu cho thoát ngã xuống nầy. Bảo Châu bình tỉnh thò tay vào túi lấy ra khúc gỗ liệng ra sau niệm chú hô biến tức thời một cánh rừng bạt ngàn cao chọc trời thăm thẳm hiện ra ngăn bước chân của mụ, con ngựa Thần nói: Chưa thoát khỏi bàn tay của mụ đâu, quả đúng như vậy mụ Phù Thủy Ác Độc đã vượt qua khu rừng đuổi theo gần kịp. Bảo Châu vô cùng kinh hãi liền thò tay vào túi vải lấy bầu nước quăng ra sau niệm chú hô biến tức thời một biển cả rộng lớn mênh mông hiện ra sóng cao như núi cuồn cuộn gào thét dữ dội. Ngựa Thần nói: Chúng ta thoát nạn rồi vì đã chạm ranh giới Phương Đông Bảo Châu vô cùng mừng rỡ.

Nói về Viên Ngoại cùng gia đình thương nhớ Bảo Châu suốt bốn năm liền cho người tìm kiếm vô cùng tốn kém, như Bảo Châu vẫn biệt vô âm tín không hiểu là đã lưu lạc đến phương nào bốn năm rồi còn gì nếu còn sống trên đời đến nay cũng đã tròn 20 tuổi Viện Ngoại nói với gia đình tôi linh cảm là Bảo Châu trở về trong nay mai. Bà Viên Ngoại cũng nói tôi cũng có linh cảm như vậy cả nhà ai nấy cũng cảm thấy như thế nên ai nấy cũng thức suốt đêm luôn niệm Cha Trời Lạc Long Quân Mẹ Âu Cơ hiển linh che chở phù hộ, cũng như đưa Bảo Châu trở về với gia đình.
Xa xa tiếng chó sủa đàn chim cũng đã thức giấc gọi nhau ríu ra ríu rít ánh bình minh cũng bắt đầu ló dạng cả nhà bổng nghe tiếng vó ngựa tất cả đều chạy ra cổng thấy một con ngựa ô bóng láng chở theo hai người cả nhà nhìn thấy Bảo Châu xúc động khóc òa Bảo Châu từ trên lưng ngựa bước xuống ôm lấy Ông Bà Viên Ngoại nước mắt chảy ròng ròng con nhớ Cha Mẹ quá.
Bổng nghe một tiếng sấm nổ con ngựa Thần biến mất hiện ra là một Thái Tử trông rất oai nghi cả nhà Viện Ngoại ai nấy cũng lấy làm kinh hãi. Thái Tử nói tôi vốn là con người là một Thái Tử nước Đa La tên là Đa Ly ở Trung Đông bị mụ Phủ Thủy bắt cóc biến tôi thành con ngựa phục vụ cho mụ. Nay pháp thuật của mụ đã hóa giải tôi liền trở lại thành người. Thái Tử Đa Ly vái lạy Kiên Trung cảm ơn cứu mạng. Thái Tử Đa Ly móc trong người ra cái gương Thần định trao cho Kiên Trung đền ơn đáp nghĩa nhưng khi nhìn vào gương Thái Tử Đa Ly hốt hoảng nói. mụ Phù Thủy Ác Độc đã đến nước Đa La tàn sát quân binh Phụ Thân và Mẫu Hậu khó thoát chết, chỉ có Công Tử mới cứu được vương quốc của Đa La cũng như hoàng cung khỏi bị thảm sát diệt vong. Thái Tử Đa Ly quỳ xuống cầu xin Kiên Trung giải cứu.
Kiên Trung vốn từ lâu nổi tiếng là hiệp sĩ chuyên giúp đỡ người hoạn nạn, bằng nhận lời Thái Tử Đa Ly nhưng làm sao đi đến nước Đa La cho kịp. Viên Ngoại vốn có con ngựa huyết hản long câu ngày đi nghìn dặm quý báu vô cùng vì nhớ ơn ngựa Thần chính là Thái Tử Đa Ly đưa Bao Châu trở về, bằng cho người dắt con ngựa Long Câu đến trao cho Kiên Trung nói con đã cứu Bảo Châu chính là người một nhà nay nước Đa La lâm nạn Cha trao cho con con ngựa Long Câu quý hiếm nầy làm tin chờ ngày con trở lại làm lễ thành thân với Bảo Châu.
Bảo Châu nắm lấy tay Kiên Trung em ngày đêm trông chờ Chàng trở lại. Kiên Trung với bao công chuyện dập dồn chưa nhìn kỷ Bảo Châu, đến giờ nầy mới nhìn rõ không khỏi giật mình vì Bảo Châu quá đẹp đúng là chim sa cá lặn đổ nước nghiêng thành. Thái Tử Đa Ly không lạ gì Bảo Châu vì ngày nào cũng nhìn thấy Bảo Châu cũng thường nghe Bảo Châu đánh đàn ca hát thầm nghĩ trong lòng người ở đâu mà đẹp như thế thảo nào mụ Phù Thủy Ác Độc chẳng bắt về đây.
Thái Tử Đa Ly nhìn thấy Kiên Trung sững sờ trước sắc đẹp của Bảo Châu sợ Kiên Trung đổi ý ở nhà bên người đẹp liền nắm tay Kiên Trung nói: Cứu người như cứu hỏa không còn kịp nữa đâu. Kiên Trung liền nhảy lên ngựa cùng Thái Tử Đa Ly quên chào hỏi gia đình Viên Ngoại cũng như từ biệt Bảo Châu, con ngựa Thần Long Câu phóng vút đi chớp mắt là mất dạng.
Ngựa phi nước đại tới chiều thời đến nước Đa La khi gần tới kinh thành thời thấy binh lính chết như rạ. Tiếng binh khí vẫn rền vang không dứt. Kiên Trung nhìn thấy mụ Phủ Thủy đang đều khiển bọn yêu tinh quỷ dữ thi nhau tàn sát quân binh Đa La liền phi ngựa đến hét lớn như sấm làm cho bọn yêu tinh quỉ dữ giật mình. Mụ Phù Thủy nhìn thấy Kiên Trung cùng Thái Tử Đa Ly thì cười lớn nói: Ông trời có mắt Ta chẳng cần tìm kiếm hai ngươi cũng dẫn xác đến đây nộp mạng.
Nói về Vua Na Đề lúc nào cũng nhớ đến Thái Tử Đa Ly căm thù mụ Phù Thủy Ác Độc làm hại Thái Tử người con trai duy nhất nối nghiệp ngôi vua. Vua Na Đề quyết sống chết với mụ thúc quân binh xông lên quyết một mất một còn. Càng nghĩ đến mụ Phù Thủy Ác Độc bắt Thái Tử cách đây năm năm thời sôi máu tuy tuổi đã lớn nhưng sức mạnh vẫn hơn người lao vào quyết chiến, nhưng làm sao đánh lại mụ Phù Thủy Ác Độc mỗi lần mụ ra đòn là quân binh ngã rạp Vua Na Đề chết sống trong đường tơ kẻ tóc. Vua Na Đề chỉ còn biết liều mạng với quân thù không hi vọng gì đánh bại được mụ Phù Thủy khi nhìn thấy quân binh thây phơi chật đất. Đến khi nghe mụ Phù Thủy nói hai ngươi dẫn xác đến đây là nói ai Vua Na Đề nhìn hai người mới đến Vua Na Đề thét lớn với nỗi vui mừng thì ra là Thái Tử đã trở về Vua Na Đề vui mừng vô kể bằng phi ngựa đến trao kiếm báu cho Thái Tử cũng như chiến mã giáp mão cho con. Thái Tử nhận kiếm báu như hổ thêm cánh mặc giáp xông vào chém giết yêu tinh. Trận chiến một mất một còn rền núi vang trời.
Đúng là:
Nơi trận chiến thư hùng quyết tử
Giữa con người, quỷ dữ yêu tinh
Rền trời rền đất rền non
Giáo gươm vang dậy rung rinh đất trời
Một trận chiến một còn một mất
Nào kể gì, chết sống xông pha
Người cùng yêu quỷ thây phơi
Máu loan đẫm máu khắp nơi chiến trường

Quân binh Đa La thấy Thái Tử còn sống trở về mà còn xông vào tử chiến với yêu tinh, quân Đa La sức mạnh tinh thần tăng lên chống cự với yêu tinh không lùi một bước. Nói về Kiên Trung thấy trong trận chiến có một người con gái xinh đẹp tả xông hữu đột có vẻ đà đuối sức sắp bỏ mạng đến nơi. Kiên Trung phi ngựa đến rút kiếm thần vận thần công thét lớn xem bảo kiếm của Ta đây ánh kiếm chớp lên chém vào yêu tinh quỷ dữ, hào quang tỏa sáng sấm sét dậy trời yêu tinh quỷ dữ bị chém tơi bời, người con gái thoát khỏi sự bao vây của yêu tinh quỷ dữ nghỉ tay xả hơi đưa mắt liếc nhìn người đến cứu mình là ai, thì không khỏi hội hộp vì chàng quá đẹp trai khô ngô tuấn tú con tim rụng động liên hồi một sức mạnh từ tình yêu chớm nở nổi dậy hồi sinh trong trái tim của nàng. Nàng cảm thấy sức lực tràn đầy quát lên một tiếng lãnh lót như tiếng sơn ca, cùng chàng trai thi nhau diệt quỷ. Lại một tiếng quát nổi lên có huynh đây muội đường sợ. Thì ra cô con gái xông pha chiến trận liều chết với bọn yêu tinh là Công Chúa Nê La nhìn thấy anh trai đã trở về Nê La càng thêm phấn chấn trường đao trong tay Công Chúa múa lên vùn vụt yêu tinh ngã rạp. Quân binh Đa La liền chiếm ưu thế tiêu diệt yêu tinh quỷ dữ ngã gục như rạ.
Mụ Phù Thủy vô cùng tức giận quát lên như sấm nổ chỉ tay vào Kiên Trung nói: Ngươi là yêu tinh xứ nào đến đây chống đối lại Ta. Kiên Trung nói: Mụ hãy lắng tai mà nghe cho rõ.

Ta là con cháu Tiên Rồng
Con dân Bách Việt hào hùng Văn Lang
Đi theo di chí Hùng Vương
Trừ yêu diệt quỷ cứu nguy con người
Ta là con cháu nhà trời
Phen nầy mụ đã hết đời hung hăng

Mụ Phù Thủy nghe hai tiếng Tiên Rồng thì run sợ, nhưng mụ tự tin vào tài năng của mụ. Mụ liền phất tay một cái thời hàng nghìn vệt sáng hiện ra lao đến tiêu diệt Kiên Trung. Kiên Trung vận thần lực vào Thần Kiến tức thời hào quang tỏa ra sấm nổ vang trời đánh tan hàng nghìn vệt sáng của mụ Phù Thủy, thấy phép mình bị phá mụ múa gậy yêu phi thân như bóng ma đánh vào Kiên Trung. Kiên Trung nào chịu lếp vế múa kiếm chống trả.

Thế là trận chiến xảy ra
Cát bay đá chạy cuồng phong ào ào
Gậy yêu xé gió thét gào
Kiếm thần cuồn cuộn trùng trùng bủa vây
Ầm ầm chuyển núi rung mây
Mịt mù trời đất tối đen mịt mù
Quần nhau trăm hiệp có thừa
Cuối cùng Phù Thủy chạy dài khiếp kinh.

Nói về mụ Phù Thủy biết đánh không lại Kiên Trung liền phi thân trốn mất bọn yêu tinh quỷ dữ cũng trốn theo. Để trừ hậu họa cho nhân loại con người Kiên Trung phi thân đuổi theo một đoạn thì không thấy mụ Phù Thủy Ác Độc đâu nữa. Nói về quân binh Đa La thắng trận hò hết vang trời. Thái Tử Đa Ly thúc ngựa đuổi theo sau Kiên Trung nói với Kiên Trung rằng: Muốn biết mụ trốn nơi đâu phải có gương thần chỉ điểm mới biết được Thái Tử Đa Ly liền trao gương Thần cho Kiên Trung đây là vật báu mà Tổ Tiên nhiều đời truyền lại. Kiên Trung nhận lấy gương Thần nhìn vào đó thấy mụ đang chạy trốn về hướng Tây. Thái Tử nhìn vào gương Thần nói với Kiên Trung có lẽ mụ trốn chạy về tòa lâu đài của mụ.
Kiên Trung nhờ có Huyết Mã Long Câu ngày đi nghìn dặm liền đuổi theo mụ Phù Thủy. Thái Tử Đa Ly chọn những chiến mã giỏi nhất cùng Công Chúa Nê La theo sau trợ chiến. Mụ Phù Thủy Ác Độc phát hiện Kiên Trung rượt đuổi theo sau vừa sợ hãi vừa tức giận chờ cho Kiên Trung đến liền phun lửa thiêu đốt Kiên Trung. Kiên Trung liền rút kiếm vận khí chỉ lên không tức thời sấm sét nổi lên mây đem hiện ra mù mịt tức thời một trận mưa trút xuống. Ngọn lửa đang cháy một góc trời bị trận mưa dập tắt.
Mụ Phù Thủy Ác Độc hoảng kinh phi thân như bóng ma trốn chạy. Kiên Trung nói:   Chạy đi đâu cho thoát sự rượt đuổi đến mấy ngày liền lạc vào khu rừng đầy hoa quả hoàng hôn cũng đã buông xuống, Kiên Trung mấy ngày không ăn chỉ có uống nước thế mà chịu đựng được là nhờ nội công thâm hậu, khi trận chiến không còn Kiên Trung thấy ruột đói cồn cào, cũng may nơi đây là khu vườn táo xen lẫn với đào. Kiên Trung ăn no nê đánh một giấc tới sáng.
Khi tỉnh giấc thời mặt trời cũng đã lên cao Kiên Trung lấy gương Thần ra xem thấy mụ Phù Thủy ở trong tòa lâu đài, chính là tòa lâu đài của Mụ, nhưng biết đi đường nào tìm đến tòa lâu đài tiêu diệt mụ Phù Thủy Ác Độc chuyên làm hại con người. Trong lúc bối rối liền nghe tiếng vó ngựa xa xa, Kiên Trung liền phi ngựa đến nơi ấy thấy quân binh Đa La hơn mấy mươi người trong đó có trong đó có Thái Tử Đa Ly cùng Công Chúa Nê La. Công Chúa nhìn thấy Kiên Trung phi ngựa tới mừng rỡ nói:   Thì ra Chàng còn ở đây. Kiên Trung nói: Mụ Phù Thủy trở về tòa lâu đài của mụ rồi nhưng không biết đường để đi đến đó. Thái Tử Đa Ly nói: Tôi biết rõ đường đi, thế là theo sự dẫn đường Thái Tử ngày đi đêm nghỉ ròng rả hai ngày hai đêm thì tới nơi, Thái Tử Đa Ly nói: Không nên giết gà, mèo, dê, heo ở đây tất cả đều là con người bị mụ Phù Thủy biến thành ra như thế. Chỉ cần giết mụ là tất cả đều trở lại hình người. Thái Tử cùng Công Chúa dẫn quân bình xông vào tòa lâu đài nhìn thấy gà, mèo, dê heo con nào con nấy to lớn hai con mắt đổ lửa định xông vào cắn xé quân binh. Thái Tử Đa Ly quát lên như sấm các ngươi không phải là gà, mèo, dê. Heo mà là con người bị mụ Phù Thủy biến thành như vậy muốn thành người trở lại các ngươi tránh ra để Ta tiêu diệt mụ Phù Thủy Ác Độc tức thời gà, mèo, dê, heo lui ra.
Mụ Phù Thủy Ác Độc định trốn thoát Kiên Trung liền nhớ lại lời thầy Quỉ Cốc Tiên Ông dạy bảo sự lợi của Kiếm Thần chính là quăng lên không trung niệm chú thời yêu tinh quỷ dữ khó mà trốn thoát. Kiên Trung tức tốc phóng kiếm thần lên không trung niệm chú tức thời một đạo hào quang chiếu sáng sấm sét vang trời Kiếm Thần từ trên không bay xuống mụ Phù Thủy kinh Ác Độc kinh hồn bạc vía chưa kịp chống đở thời bị Kiếm Thần chém trúng tức thời một tiếng nổ kinh hồn xảy ra thân xác mụ Phù Thủy Ác Độc nô tung thành trăm mảnh. Sau đó là hàng loạt tiếng nổ Gà, Mèo, Dê. Heo trở lại thành người có hơn cả trăm. Toàn là những người có tiếng tăm trong xã hội. Hơn trăm người thi nhau quỳ lạy ơn cứu mạng của Kiên Trung. Kiên Trung nói mụ Phù Thủy Ác Độc đã chết không còn làm hại con người nữa, gia đình đang trông chờ các vị, chúc các vị bình an thượng lộ.

Quan bình vào tòa lâu đài tha hồ mà lấy châu báu ngọc ngà rồi cùng nhau trở về nước Đa La. Với ơn cứu mạng con mình lại thấy Công Chúa quấn quít theo chân Kiên Trung, Đức Vua Na Đề muốn gả Công Chúa cho Kiên Trung hi vọng Kiên Trung trở thành con rễ, bằng giữ chân Kiên Trung ở lại tạo điều kiện cho Kiên Trung cùng Công Chúa gần nhau lâu ngày sinh tình cảm. Sự tiếp đãi vô cùng nồng hậu của Vua Na Đề, cũng như Công Chúa ngày nào cũng quấn quít bên Kiên Trung. Thái Tử Đa Ly thấy vậy thở dài tội cho muội muội quá Kiên Trung ân nhân đã có người nâng khăn sửa túi rồi, người ấy là một tuyệt sắc giai nhân, hơn nữa Kiên Trung là bậc kỳ nhân luôn trọng chữ tín thường là người đại nghĩa khó mà thay lòng đổi dạ. Công Chúa Nê La đeo đuổi hơn mười ngày thấy trái tim Kiên Trung luôn khép kín thời buồn rười rượi.
Từ ngày Kiên Trung đến nước Đa La đã hơn một tháng bằng thưa với Vua Na Đề rằng mụ Phù Thủy ác độc không còn trên cõi thế. Tạ Hạ không thể ở lại đây lâu trở về Nước Văn Lang. Vua Na Đề cũng đã từng nghe nước Văn Lang hùng mạnh giàu có không nước nào dám dồm ngó. Biết không thể nào giữ Kiên Trung ở lại bằng nói:  nước Văn Lang không thiếu gì châu báu. Để đền ơn cứu mạng Thái Tử cũng như giải cứu hiểm họa cho nước Đa La xin biếu gương Thần cho ân nhân. Kiên Trung nói gương Thần là báu vật của nước Đa La, Kiên Trung tôi không dám nhận. Thái Tử Đa Ly nói ơn cứu mạng như trời biển xin ân nhân nhận cho, Kiên Trung cực chẳng đã mới nhận gương Thần rồi từ biệt Thái Tử, Công Chúa, Vua Na Đề, trở lại nước Văn Lang. Công Chúa nhìn theo Kiên Trung ôm mặt khóc nức nở nước mắt rơi dầm dề thấm ước xuống vạt áo Vua Na Đề buông tiếng thở dài bóng Kiên Trung xa dần rồi mất hút, qua mấy ngày sau người ta vẫn còn nghe thấy tiếng nức nở của Công Chúa.

Nói về Kiên Trung trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng phi ngựa vượt qua nhiều nước, rừng, núi, sông hồ xóm làng Long Câu đang phi nước đại, bổng nghe nhiều tiếng la ré hãi hùng từ nơi thị trấn không xa Kiên Trung liền phi ngự đến đó.
Thời ôi thôi nhìn thấy một cảnh hãi hùng xảy ra, bọn cướp lâu la thi nhau cướp giật dân chúng nhiều người đã bỏ mạng. Nhất là chúng bắt những cô gái con trẻ hãm hiếp. Nỗi bất bình cho việc làm tàn ác giết hại dân lành, Kiên Trung phi ngựa đến quát: Dừng tay. Bọn lâu la không những không dừng tay mà lao tới bao vây Kiên Trung.
Kiên Trung nhìn bọn cướp nói các ngươi đều đáng tội chết với cái tội cướp của giết người sát hại dân lành hãm hiếp phụ nữ. Nhưng không vì thế mà Ta đi vào lạm sát giết sạch các ngươi, hãy kêu thủ lĩnh đầu đảng các ngươi ra chịu tội, bằng không thì tất cả lũ cướp các ngươi về chầu âm phủ. Từ trong bọn lâu la một người mặt mày hung dữ quát lên một tiếng rồi nhìn Kiên Trung múa thanh đao nói: Thằng nhóc con, ngươi từ xa đến nên chưa biết ta là ai mới phách lối như vậy quan Huyện, quan Phủ nghe đến danh ta còn phải chạy trốn, ngươi tự chặt cánh tay cũng như để lại con ngựa kia thời may ra ta tha cho mạng sống.
Kiên Trung hỏi ngươi là đầu đảng, tên hung dữ nói chính ta.
Ta chính là Hắc Báo Đại Vương nhóc con ngày nầy là ngày kị cơm sang năm của ngươi. Nói xong Hắc Báo Đại Vương phi ngựa đến chém một đạo vào đầu Kiên Trung. Kiên Trung không cần né tránh liền phất tay một cái một luồng chỉ phong tuông ra điểm huyện tên đảng cướp. Tên đảng cướp rú lên một tiếng ngã nhào xuống ngựa nằm bất động bọn lâu la kinh hồn định bỏ chạy. Kiên Trung dễ gì để cho bọn chúng tẩu thoát nhanh như chớp điểm huyện ngã nhào hai mươi tên.
Dân chúng mừng rở reo hò dùng cây gập đánh bọn cướp tơi bời có tên đã bỏ mạng. Kiên Trung nói trói hết bọn chúng lại giao nạp cho quan. Dân làng kéo đến mỗi lúc một đông cùng với sự nguyền rủa của dân chúng kẻ đá người đạp lên mặt bọn cướp. Không bao lâu thời Quan Huyện tới áp giải những tên cướp về Nha Môn, giao nạp lên Quan Phủ.
Nói về Kiên Trung thấy quân binh tới liền phi ngựa đi mất dân chúng chỉ biết vái lạy nhìn theo.

Trên đường đi người ta nhìn thấy một chàng thanh niên cỡi con ngựa Long Câu nhắm hướng nước Văn Lang phi đến khi gần tới biên giới bổng thấy trời đất tối mù tối mịt một con yêu tinh xuất hiện thò tay chụp bắt Kiên Trung. Kiên Trung không lấy làm sợ hãi rút kiếm ra chém vào yêu tinh thế là một trận chiến xảy ra vang dội núi rừng.
Hàng trăm năm nay chưa ai dám đi qua con đường nầy vì sợ yêu tinh bắt ăn thịt. Nhờ vào võ nghệ cao cường lại có Kiếm Thần trận chiến kéo dài một ngày một đêm cuối cùng Kiên Trung cũng tiêu diệt được con yêu tinh trừ hại cho dân lành hiện nguyên hình là một con cáo to lớn. Kiên Trung diệt xong con yêu tinh thấy bụng đói cồn cào liền phi nước đại vượt qua biên giới tới địa phận nước Văn Lang đi vào thị trấn Dương Tây, dừng chân một quán ăn đông khách phần đông toàn là thương gia.
Kiên Trung vô tình nghe được câu chuyện liên quan đến mình.
Một người thương gia nói: Không hiểu chàng trai nghĩ gì mà lại hành động như vậy có cô vợ xinh đẹp như Bảo Châu mà còn đi đâu nữa Viên Ngoại giàu có nhất nhì Kinh Châu bốn năm đời chơi không ăn cũng không hết. Sự nghiệp giàu có vợ đẹp trước mắt còn tìm chi nữa. Nghe đâu tiểu thơ Bảo Châu từ ngày người ấy bỏ đi không muốn ăn uống gì cả thân xác hao gầy trong nhà ai khuyên gì cũng không được. Kiên Trung nghe những lời ấy lấy làm xúc động trời cũng đã xế chiều sắp đi vào hoàng hôn Kiên Trung rời khỏi quán phi nước đại vượt qua nhiều châu phủ cây cối vùn vụt trôi qua không bao lâu thời đến Kinh Châu hoàng hôn cũng đã đi vào lịm tắt, màn đêm buông xuống khắp non sông.

Nói về Bảo Châu ngày đêm trông đợi Kiên Trung trở về hơn tháng trôi qua mà chàng vẫn biệt tăm không thấy trở lại nỗi buồn theo lời ca tiếng hát ai nghe đến đều rơi nước mắt.

Em nhớ chàng vô cùng
Trong tiếng nấc nghẹn ngào
Trái tim em đã trao
Và luôn mãi khác khao
Chàng bây giờ ở đâu
Đã yêu vạn dặm đau
Ôi thương nhớ biết bao
Đêm về lạnh đơn côi
Chàng đến cứu em chi
Rồi bỏ em mà đi
Chỉ còn là trong mơ
Mãi trông đợi xa xăm
Ôi người yêu
Chàng bỏ em sao
Khi tình yêu lên cao
Tràn ngập khắp trong tim
Chàng ở đâu chàng ở đâu
Cho hoa tàn héo đợi trông mỏi mòn
Chàng ở đâu chàng ở đâu
Đễ em lạnh lẽo cô đơn sầu buồn

Kiên Trung dừng ngựa trước cổng, vì cửa cổng đã đóng lắng nghe tiếng hát như xé ruột gan lòng đau như cắt con ngựa hình như cũng biết nỗi lòng của hai người dậm chân hí lên. Bảo Châu vừa đàn vừa khóc bổng nghe tiếng ngựa hí Bảo Châu nào lạ gì tiếng hí Long Câu liền bỏ cây đàn chạy bay ra cổng nhìn thấy Kiên Trung nước mắt đầm đìa cổng vừa mở ra hai người ôm nhau nhưng sợ rời ra thời không còn thấy nhau được nữa. Gia đình Viện Ngoại nhìn thấy cảnh nầy không khỏi xúc động. Kiên Trung buông Bảo Châu ra đến quỳ lạy nói: Con thật có lỗi làm cho gia đình lo lắng không yên.
Qua mấy ngày sau lễ thành hôn được gói gọn trong dòng tộc, bên Kiên Trung chẳng có ai vốn đã mồ côi Cha Mẹ cũng chẳng có người thân. Về sau Kiên Trung hốt cốt Cha Mẹ nơi quê nhà xã Tân Điền an tán nơi Viện Ngoại tiện bề hương khói.
Người Kinh Châu đi ngang qua gia đình Viện Ngoại nghe thấy tiếng trẻ con đùa giỡn thời ai cũng biết là con của Bảo Châu. Bảo Châu sanh được ba người con hai trai một gái, trai giống Cha gái giống Mẹ như đúc xinh đẹp tuyệt trần, đúng là ăn hiền ở lành bao kiếp nạn trôi qua, phước phần kéo đến an vui hạnh phúc tới già.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Mụ Phù Thủy Ác Độc đến đây là hết
—————————————————