CÂU CHUYỆN SÔ 51

CÂU CHUYỆN ĐỔI ĐỜI

Cách đây vài thập niên ở xứ Thái Lan, có gia đình Sinlat ở Chiang Mai, sinh cậu con trai Sinphat, Sinphat rất đẹp trai nhưng nổi cái nghèo không đủ ăn đủ mặc, nhưng lại thích những cô gái đẹp.

Một hôm Sinphat nhìn thấy một cô con gái phải nói là xinh đẹp tên là Janine đeo đuổi tán tỉnh, hai người yêu nhau một hôm cô vô tình nhìn thấy Sinphat đi vào trong một con hẻm, cô theo sau thấy Sinphat đi vào ngôi nhà xụp xệ nghèo xác nghèo xơ. Cô liền trở mặt từ đó tránh né Sinphat, Sinphat vô cùng đau khổ sinh bệnh tương tư, cho đến một hôm tình cờ Sinphat gặp lại Janine liền chạy tới nắm lấy tay thân mật nói: Anh tìm em khắp nơi nhưng không gặp, may quá anh gặp em nơi đây, sự trả lời của Janine là những cái tát vào mặt Sinphat chẳng hiểu nếp tẻ gì cả đờ người ra. Janine nói: Người như ngươi mà làm bạn với bổn tiêu thơ được ư. Cô nhìn người bạn trai sang trọng nói: Đây là sự hiểu lầm, Sinphat như hiểu ra cúi đầu lủi thủi bỏ đi. Sinphat lấy làm đau khổ mình vẫn thương yêu chung thủy thế mà Janine lại bỏ rơi mình, khi trở về nhà thì nhận được phong bì của người xa lạ, khi mở phong bì ra thì chẳng có gì cả chỉ mấy dòng chữ như sau:

Gối rơm xong phận gối rơm
Thấp hèn dưới đất mà chồm lên cao
Ngu si dại dột biết bao
Đĩa đeo chân hạc làm sao mà thành.

Sinphat sửng sờ thì ra nghèo cũng là có tội. Từ đó không còn dám mơ mộng đến con gái đẹp nữa ra sức làm ăn, không may người Cha đột ngột qua đời. Sinphat trở thành anh chàng mồ côi nhưng được bản tánh thông minh lại khéo ăn nói nên cũng làm quen được một cô bạn tình, cô ấy cũng chẳng giàu sang gì sắc đẹp tuy bình thường nhưng nhìn đi nhìn lại cũng dễ coi. Sinphat quyết định đi đến hôn nhân liền dẫn cô gái tên Kanimi về nhà, cô gái nhìn thấy gia cảnh nghèo khổ của Sinphat liền trề môi nói: Nhà anh thế nầy sao ? Sinphat nói: Anh sẽ ráng làm ăn làm thay đổi cuộc đời cô gái Kanimi lặng thịnh, sắc mặt không như hồi mới gặp nhau lạnh nhạt khác thường chơi được một lát Sinphat vào bếp chuẩn bị đồ ăn thức uống mời Kanimi dùng bữa cơm thân mật, khi quay trở ra thì không thấy không thấy Kanimi đâu nữa. Thấy mấy dòng chữ cầm lên đọc:


Gái như ta vẫn luôn có giá
Nghèo như chàng hàng tá thiếu chi
Gỗ cẫm lai cần chi rao bán
Khối người mua tối sáng chờ trông
Gỗ huỳnh đàn luôn là quý hiếm
Không cần mời cũng khối người mua.

Sinphat choáng váng mặt mày, cái nghèo không chỉ là có tội mà còn lắm kẻ khinh khi. Nhờ sự thông minh đầu óc như bừng lên tia sáng Gỗ Cẫm Lai. Gỗ Huỳnh Đàn. Sinphat liền bán ngôi nhà xụp xệ đi đến vùng sâu vùng xa lập nghiệp. Sinphat khai hoang vỡ hóa đi vào trồng trọt chăn nuôi lấy ngắn nuôi dài, đi vào kế hoạch trồng rừng những cây gỗ quý như Trắc, Cẫm Lai, Huỳnh Đàn. Với thể lực sức khỏe hơn người Sinphat vào rừng sâu tìm những cây con đem về trồng cứ thế ngày qua tháng lại gần mười năm tuổi đã 30 vẫn chưa có vợ. Nghĩ đến có vợ là đầu óc choáng váng. Nhờ làm ra khoai, sắn, ngô, bắp, gà, vịt cũng có khối người đến mua. Trong số những người thu mua nông sản có cô con gái tuy không đẹp nhưng nhanh nhẹn hơn người, miệng như tay, tay như miệng. Sinphat để ý lâu rồi nhưng không dám mở miệng mượn câu thơ chọc ghẹo.

Rinrada, Rinrada
Từ đâu em đến
Cho người để ý
Thầm nhớ trộm thương
Nhưng nào dám nói
Nhớ lại ngày xưa
Luôn là bị đá
Gối rơm xong phận gối rơm
Ai cho dưới thấp mà chờm lên cao
***
Rinrada đáp lại rằng:

Gá duyên đừng sợ chê cười
Sao cho xứng cột vừa kèo thời thôi
Nghèo chọn nghèo
Thời thật xứng đôi
Có chi mà ngại tự do mở lời
Có duyên xa mấy cũng gần
Vô duyên dù ở cận kề vẫn xa
Yêu người ta
Thời cứ nói ra
Mắc chi mà cứ giữ chi trong lòng
Lòng em cũng đã thương thầm
Dù người nghèo khổ trong lòng vẫn yêu.

Thế là Sinphat cùng Rirada nên nghĩa vợ chồng. Nhờ sự lanh lợi của Rirada cuộc sống trở nên khắm khá, Rirada sinh được ba người con trai theo Sinphat chăm sóc gỗ quý. Người con lớn tên là Sinmari. Người con thứ hai tên là Sinvichai. Người con thứ ba cũng là người con út tên là SinnaWat. Hai anh lớn đã lập gia đình con cái đầy nhà, còn SinnaWat giống hệt Cha đẹp trai 30 mươi tuổi vẫn chưa lấy vợ.
Cho đến một hôm Sinphat nói với gia đình rằng: Trước đây là vùng sâu, vùng xa nhưng giờ đây đã trở thành thị xã thị trấn đường sá rộng lớn mở ngang, mở dọc thuận lợi cho việc giao thương đất đai có giá lại thêm. Gia đình ta trồng được vài mẫu cà phê cũng như mãng cầu. Nhất là trồng được hơn 5000 cây gỗ quý có hơn 60 mươi năm nhưng nhờ chăm sóc bón phân, nhanh lớn hơn những cây gỗ quý sống tự nhiên, trong khu rừng trồng có cây còn lớn hơn những cây trăm năm mọc tự nhiên, có cây hơn hai người ôm có thể đi vào khai thác được.

Hai người con lớn nói: Gia đình mình đâu thiếu thốn gì mà khai thác, cũng nhà lầu xe hơi, hơn nữa khai thác đâu có dễ, bán rẻ uổng lắm. Sinphat nói: Cha đã bị cái nghèo mà đời trai của Cha gặp nhiều trắc trở khốn khổ không nói là nhục nhã nữa là khác. Nhớ lại những năm ấy Cha còn thấy đau nhói trong tim. Vì quyết đổi đời Cha mới đến nơi nầy quyết tâm hi sinh đời bố củng cố đời con cháu. Giấc mơ đã thành hiện thực. Nghĩ lại Cha rất cảm ơn những con người bội bạc sỉ nhục Cha, nên Cha mới được như ngày hôm nay.
Người xưa thường nói biết ơn kẻ dữ, chỉ có kẻ dữ hãm hại mình cũng như sĩ nhục mình mới làm cho mình quyết tâm đứng dậy, làm nên bao chuyện to lớn chuyển số đổi đời

Nói về cậu con trai út tên là SinnaWat quen thân với một người con gái có tên là Sammy tuy không đẹp nhưng rất có duyên chỉ nhìn qua một lần thì khó mà quên, gặp nhau trong một tiệc cưới cô là một sinh đại học loại giỏi ra trường chưa có việc làm nhưng cô rất rành về đồ mỹ nghệ vì cô thường làm quảng cáo cho những sản phẩm cao cấp. SinnaWat đã có cuộc hẹn với Sammy đến nhà cô cho biết nhà.
Cô đón SinnaWat tại bến xe sau đó kêu taxi chở đến nhà, SinnaWat nhìn taxi rời khỏi thành phố Bangkok, chạy về ngoại ô đến một ngôi nhà trong đường làng không nói là nghèo. Mẹ của Sammy thấy con về Bà liền ra đón vì Sammy đã nói trước bà không lấy làm ngạc nhiên. Bà nhìn sơ qua SinnaWat thấy người cao ráo nhất là đẹp trai đầy vẻ phúc hậu, Bà không khỏi mừng thầm.
SinnaWat không hề để ý đến cảnh nghèo của Sammy mà để ý đến một người trong ảnh rất xinh đẹp khá giống Mẹ của Sammy. Sammy nói đây là dì của ba của em ở thành phố Chiang Mai tên là Janine khi xưa gì rất giàu vì làm ăn nhiều lần thua lỗ không con giàu như trước. SinnaWat nào có biết người trong ảnh gì của Sammy xưa kia đã từng sĩ nhục Cha của mình cũng vì cái nghèo mà ra. Để đáp lại thâm tình của Sammy, Sinna Wat mời Sammy đến nhà chơi, được sự cho phép của Bà Janara Mẹ của Sammy, Sammy nhận lời SinnaWat đưa Sammy về ra mắt Cha Mẹ.

Ông Sinna Wat nhìn bạn gái của con với đôi mắt nhiều kinh nghiệm, Ông đã nhận ra người con gái nầy rất có tài với đôi mắt sáng lời ăn tiếng nói khéo léo, hơn nữa SinnaWat đã lớn tuổi cha già con muộn chơi vơi cha làm tới chết con chơi tối ngày. Ông cũng muốn con cái yên bề gia thất với tuổi ông giờ cũng đã 80 tuổi có thể nói là ra đi không biết ngày nào.
Nói về Sammy thấy nhìn thấy cách nhà không xa có khu rừng rộng lớn Sammy hỏi Sinna Wat: Khu rừng kia của ai vậy. SinnaWat nói: Đó là khu rừng nhà anh đã có hơn 60 năm rồi đấy trồng toàn là Cẫm, Trắc, Huỳnh Đàn Sammy kinh ngạc: Anh dẫn em tới đó được không. SinnaWat liền dẫn Sammy đến khu rường dạo chơi. Đến nơi Sammy nhìn thấy cây nào cây nấy cả ôm thì choáng ngợp như không tin đôi mắt của mình. Lấy lại sự hồi hộp Sammy nói: Không có người đến mua sao ? SinnaWat nói: Cha sợ bán rẻ nên chưa bán. Sammy nói: Bán chi cho uổng, tự mình khai thác tạo ra sản phẩm có giá trị, chỉ cần một cây gỗ cẫm cũng kiếm được vài tỉ chưa nói đến Huỳnh Đàn thì ôi thôi tiền để đâu cho hết. Em đã từng quảng cáo cho mỹ nghệ đồ gỗ, nên em biết rõ những giá trị của nó. Chỉ cần đầu tư máy móc cũng như tìm kiếm những tay nghề độc đáo không bao lâu trở thành tỉ phú không sai. SinnaWat vô cùng mừng rỡ cảm hứng ngâm rằng:

Lại đây anh nói câu nầy
Cưới em nhà ngói anh xây nhà vàng
Lát toàn châu ngọc làm sàn
Dùng toàn đồ xịn trang hoàng đẹp xinh
Anh xin chính thức cầu hôn
Trở thành bà chủ nổi danh sang giàu
***
Sammy đáp lại rằng

Giàu Cha, giàu Mẹ thời ham
Giàu cô chú bác ai làm nấy ăn
Em nguyền làm vợ của anh
Hai ta xây đắp giàu sang, sang giàu
Rừng vàng trước mắt đây rồi
Chỉ cần khai thác cuộc đời lên hương
Công Cha như núi Thái sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Kế thừa cơ nghiệp Mẹ Cha
Làm nên tỉ phú đâu là khó chi.

SinnaWat nắm lấy bàn tay mịn màng Sammy: Anh sẽ thành hôn với em thực hiện ước mơ những gì có thể làm được trong tầm tay của chúng ta, hai người quên đi tất cả chỉ biết bên nhau cho tới chiều rồi trở về nhà.
Ông Sinphat nhìn sơ qua cũng biết hai đứa nó đã yêu nhau Ông cảm thấy vui trong lòng, bằng nói với SinnaWat:

Đời Cha trả giá nhiều rồi
Đời con phải được đắp bồi sự may
Cưới vợ thời cưới liền tay
Để lâu sanh chuyện không hay sự đời
Chọn rồi thời để làm gì
Một con cá lội mấy người buông câu
Lôi thôi lắm chuyện lôi thôi
Chi bằng đi đến thành hôn cho rồi

SinnaWat nói: Tuỳ Cha định đoạt vậy. Mẹ của SinnaWat là bà Rirada nói: Chuyện coi ngày giờ để tôi, còn Ông thời tiếng hành lễ lộc. Cuộc cưới vợ của SinnaWat đi vào nhanh chóng không bao lâu Sinna Wat cùng Sammy nên nghĩa vợ chồng. Sống chung với gia đình không được bao lâu. Một hôm Sammy đi vào công chuyện làm ăn trình bày kế sách khai thác khu rừng trọn gói từ khâu khai thác, cưa xẻ, đến khâu đóng đồ công mỹ nghệ sẽ đem lại nguồn lợi không sao tưởng tượng được.
Sammy dẫn cả gia đình tham quan các nơi cưa xẻ gỗ quý cũng như thành phẩm công mỹ nghệ món nào cũng bạc tỉ ít lắm cũng vài trăm triệu, gia đình Sinphat choáng ngợp với lợi ích to lớn nầy. Ông giao việc thành lập công ty khai thác gỗ cũng như đóng đồ công mỹ nghệ cho con dâu. Sammy thu mua gỗ quý từ nơi khác, cũng như khai thác gỗ quý từ khu rừng gia đình đi vào gia dụng tạo ra những sản phẩm có giá trị cao, xuất khẩu qua các nước cũng như bán trong nội địa, không lâu trở thành tỉ phú.
Nói về Sammy đang bận lo tính toán thì có người vào báo: Có bà chủ tên là Davika, Sammy nghe thì biết ngay con bạn gì từ Chiang Mai đến thăm, Sammy ra tận nơi tiếp đón, theo Davika là dì ba Janine tuy tuổi đã gần 80 tuổi nhưng vẫn còn xinh đẹp. Ông Sinphat nghe nó: Có dì con dâu đến thăm Ông liền đến phòng khách để chào hỏi. Ông sững sờ khi thấy Janine, Janine cũng nhận ra Sinphat không khỏi lúng túng bà vô cùng hổ thẹn nhớ lại khi xưa sỉ nhục Sinphat, giờ đây mình chỉ là con kiến soi với con voi. Ông Sinphat là người rộng lượng không nhớ đến chuyện đã qua tiếp đãi trọng hậu, nhìn sự giàu sang tỉ phú Sinphat, bà cảm thấy hối hận tự trách mình không có mắt nhìn người. Bà nhìn Sammy nói: Con có phước quá làm dâu nhà nầy. Không như con Davika gặp nhiều trắc trở đau thương chồng con đã ly dị.
Nó đã đi theo vết xe đổ của dì, chỉ có Mẹ con tuy nghèo mà hạnh phúc nhất, nghe đâu Mẹ con cũng lên thăm con phải không, dạ có Mẹ con mới tới hôm qua, nhưng đưa hai đứa cháu ngoại đi chơi rồi.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu chuyện đổi đời đến đây là hết
——————————————————-