CÂU CHUYỆN SỐ 50

CÓ NHÂN CÓ ĐỨC
KHÔNG SỨC MÀ HƯỞNG

Thời thượng Hùng Vương đời thư 11 Hùng Tâm Lang lên Ngôi Quốc Vương Từ năm 2188 đến 2113 trước công nguyên. Ở Hồng Châu có một gia đình giàu có, sinh được hai người con một trai, một gái. Cô con gái lớn tên là Kim Ngọc có chồng con nhà giàu nổi tiếng ở Tân Hiệp. Người con trai còn lại là Phú Quý, tính tình Phú Quí nhân đức hơn người, khi Phú Quí lên 17 tuổi Cha Mẹ lần lượt qua đời. với tài sản khổng lồ Cha Mẹ để lại có thể nói cả đời Phú Quí không làm gì cho hết. Phú Quí là người con có hiếu lúc nào cũng nghĩ đến cha mẹ, thường làm từ thiện cầu cho Cha Mẹ siêu sanh về trời.

Một hôm Phú Quí đi ngang qua xã Kỳ An, Thôn Vạn Thạch thấy dân chúng nơi đây quá nghèo khổ, nghe đâu một năm về trước chịu nhiều cơn bão lụt trôi nhiều nhà cửa, bò, trâu, dê, heo, gà, vịt không mấy gia đình vực dậy được đủ ăn qua ngày còn phần đông là đói khổ, bữa đói bửa no. Phú Quí vô cùng thương xót cho cảnh khốn khổ của người dân với tấm lòng thương người, Phú Quí bán sạch gia tài Cha Mẹ để lại đem giúp người dân Xã Kỳ An, nhất là Thôn Vạn Thạch vượt qua đói khổ. Nhờ sự giúp đỡ của Phú Quí dân Xã Kỳ An, cũng Thôn Vạn Thạch mua giống, Ngô, Lúa, Khoai, Bò, Trâu, Dê, Gà, Vịt đi vào chăn nuôi trồng trọt làm ăn.

Xã Kỳ An, cũng như Thôn Vạn Thạch không bao lâu thì trở lại bình thường, chúng dân Xã Kỳ An, Thôn Vạn Thạch coi Phú Quí như vị cứu tinh. Phú Quí không còn nhà để về, ở với người dân Vạn Thạch bày mưu tính kế cùng làm ăn giàu lên thấy rõ. Cách Vạn Thạch không xa có Ông Phú Hộ giàu nhất huyện Định Hưng, nhưng chỉ có một cô con gái vô cùng xinh đẹp tên là Mỹ Tiên 16 tuổi trăng tròn lẻ tuổi cập kê. Mỹ Tiên nổi tiếng xinh đẹp lại là con một Phú Hộ giàu có nên không biết bao nhiêu người đến dạm hỏi. Ông Phú Hộ là người kén Rể nên đưa ra những điều kiện khó khăn, không mấy ai vượt qua nổi nên chưa vừa ý ai cả.

Cho đến một hôm có chàng Công Tử từ phương xa đến tên là Tự Lặng, có vệ sĩ hầu hạ. Phú Hộ biết ngay là con quan xin đến làm rể. Phú Hộ nói: Làm rể ta khó lắm phải trải qua khảo sát của ta. Nhiều Công Tử con quan đã bỏ cuộc không ít con nhà giàu trốn chạy. Nghe Phú Hộ nói thế chàng Công Tử Tự Lặng cười nói: Thế lực và tài trí mỗi người mỗi khác không ai giống ai, nếu đó là một nàng tiên như lời đồn thì không có nhiều người bỏ cuộc như vậy, liền nói cho tôi xem qua Tiểu Thơ Mỹ Tiên nếu đúng như lời đồn thời khó khăn mấy tôi cũng làm nhất định không bỏ cuộc.
Ông Phú Hộ nhìn Tự Lặng một hồi lâu như đánh giá qua con người trước mặt. Ông liền gọi: Mỹ Tiên đâu ra đây cho Cha biểu. Tức thời một giọng nói ngọt ngào trong như tiếng chim hót từ trong nhà vọng ra: Con ra ngay, tức thời một bóng hồng thấp thoáng từ trong nhà bước ra một cô gái đẹp như Tiên Nga giáng trần, nở nụ cười tươi thắm như vạn mùa xuân. Chàng công tử Tự Lặng như không còn biết gì nữa đờ người ra nhìn Mỹ Tiên tưởng là mình đang mơ. Mỹ Tiên chào hỏi xong quay gót trở vào phòng để lại mùi hương thoang thoảng. Đến khi công tử Tự Lặng nghe tiếng tằng hắn của Phú Hộ như sực tỉnh cơn mê miệng nói: Khó khăn mấy tôi cũng làm, có chết tôi cũng xin làm rể Phú Hộ.
Phú hộ nói: Ta có một cánh đồng rộng lớn thường thiếu nước, nhất là ở vào mùa nắng hạn nội trong nửa tháng Công Tử có cách gì làm cho có nước để gia nhân ta xạ cấy.
Nếu Công Tử làm được thì ta trả công mười lạng vàng coi như thành công đợt một. Nếu Công Tử thành công ba lần thì Phú Hộ Ta gả Mỹ Tiên cho mà còn thừa hưởng cả gia tài nầy khi ta qua đời.
Nếu Công Tử không làm được thời phải mất đi 20 lạng vàng cho cuộc đánh cược thử thách nầy. Công Tử có dám đánh cược phần khảo thí bước đầu không ?

Chàng Công Tử Tự Lặng nói: Đối với tôi 20 lượng vàng thì chẳng đáng là bao. Nhưng với điều kiện là làm cho cánh đồng có nước để cày cấy tôi làm cách nào miễn có nước là được. Phú Hộ nói: Đúng vậy đó là quyền của Công Tử. Công Tử suy nghĩ cho kỹ trước khi quyết định không nên vội vàng mà mất đi mười lượng vàng, nếu đã quyết định thì lăn chỉ tay cam kết. Chàng công tử Tự Lặng nghĩ mình có quyền, có thế, có tiền mướn thuê người đào ao tát nước thì khó chi liền bỏ ra 20 lạng vàng đánh cược bước đầu, rồi đi theo Gia Nô Phú Hộ đến cánh đồng rộng lớn bát ngát. Tự Lặng nhìn cánh đồng choáng ngợp trời lại khô hạn lấy đâu ra nước để đưa vào ruộng, nhưng nghĩ tới Mỹ Tiên quá xinh đẹp thì không cam tâm bỏ cuộc. Tự Lặng trở về nhà. Nhờ có thế lực Cha làm quan lại có bạc, có vàng chàng Công Tử tên Tự Lặng vừa mướn, vừa thuê, vừa dùng quyền lực huy động có hơn trăm người với lực lượng hùng hậu nầy thì làm gì không nổi. Tự Lặng tự tin vượt qua giai đoạn đầu.
Người ta nghe Tự Lặng la hét trên cánh đồng rộng lớn: Cố lên cố lên… Hơn trăm người ra sức đào ao. Bất kể ngày đêm Tự Lặng quên ăn bỏ ngủ miệng luôn hối thúc: đào nhanh lên, đào nhanh lên… Tự Lặng cho người đào có hơn 50 cái ao nhưng toàn là mạch rịn tát hết phải chờ ra nước mới tát nữa. Trải qua mười ngày nước chưa thấm hết cánh đồng nói gì có nước để cày cấy. Tát đến ngày thứ 13 cánh đồng có chỗ nước chưa thấm tới. Tự Lặng ôm đầu than thở mất toi 20 lượng vàng đánh cược, hơn trăm lạng bạc thuê người, quên ăn bỏ ngủ ốm hơn chục ký, mặt mũi hốc hác bơ phờ. Cuối cùng chỉ là con số không Tự Lặng âm thầm chuồn mất hơn trăm người cũng bỏ đi luôn.

Không bao lâu lại có một người đến xin làm rể người ấy là một thanh niên lực lãm có thể quật ngã con cọp là con của võ sư đang sở hữu một môn phái, hơn vài trăm môn đồ Họ Lỗ tên Thâm. Lỗ Thâm gặp Phú Hộ lễ phép nói: Tại Hạ người Đông Hà đến đây thử vận may xin làm rể Phú Hộ. Phú Hộ nhìn người thanh niên lực lãm nói: Nhiều người đã bỏ cuộc những đã mở lời xin làm rể thì Phú Hộ Ta không lý do gì để từ chối, cũng như mọi lần trước đễ được làm con rể ta phải trải qua những thử thách cũng như sự đánh cược 20 lượng vàng cho một lần thử thách, để phải khỏi hối hận Công Tử cứ đi xem cánh đồng trước đã rồi đi đến đây quyết định cũng chưa muộn. Phú Hộ gọi Mỹ Tiên bưng trà tiếp khách. Mỹ Tiên từ trong phòng bước ra Lỗ Thâm sững sờ trước sắc đẹp khuynh quốc nghiêng thành, chim sa cá lặng của người đẹp, lại thêm lời nói ngọt ngào như mật rót vào tai: Tiện Thiếp kính mời Công Tử dùng trà.
Mỹ Tiên trở gót vào phòng Lỗ Thâm vẫn còn như trong mộng đến khi nghe Phú Hộ tằng hắn, Lỗ Thâm giật mình lấy lại bình tỉnh. Phú Hộ nói: Công Tử theo người nầy đến cánh đồng nếu thấy đủ sức thì trở lại đây đọc cọc đánh cược.
Nói về Lỗ Thâm đi theo người quản gia đến nơi cánh đồng rộng bát ngát. Lỗ Thâm đi Khảo sát thấy có hơn có hơn 50 cái ao chứa đầy nước, Lỗ Thâm nghĩ với số lượng ao như thế nầy thì thua cuộc là phải vì không đủ nước cho cánh đồng lấy đâu nước mà cày cấy bằng nghĩ đào thêm 50 cái ao nữa may ra mới đủ nước, với nửa tháng thời dư sức đưa nước vào cánh đồng để cày cấy. Những người thua cuộc trước mở đường cho ta đi đến thành công.
Lỗ Thâm trở về nhà Phú Hộ đặt cược 20 lượng vàng cho một lần thử thách, đúng ngày cam kết Lỗ Thâm dẫn một đội quân hùng hậu đến cánh đồng ra sức đào thêm 50 cái ao đến ngày thứ bảy thì đồng loạt thi nhau tát nước vào cánh đồng. Đến ngày thứ 14 nước tráng đều mặt ruộng nhưng sáng ra thì nước khô mất, ngày thứ 15 Lỗ Thâm đôn đốc hơn 200 người ra sức tát. Phú Hộ cho 20 đôi trâu ra cày, cày đến đâu nước rút đến đó không đủ nước cho cày bừa xốc phả, mặt trời đã xế chiều Lỗ Thâm ôm đầu than rằng: Vợ thì chẳng thấy đâu, đi toi thâm hụt 20 lượng vàng tốn kém lỗ nặng gần trăm lạng bạc nửa tháng phục vụ ăn uống hơn 200 người. Nhọc bao công sức mà chẳng nên công trở thành công cốc, lủi thủi bỏ đi các môn sinh không lẽ ở lại cũng đi theo chủ.

Nói về Phú Quí một hôm đi ngang qua nhà Phú Hộ bất ngờ nhìn thấy Mỹ Tiên đang cùng mấy cô hầu nữ vui chơi nơi vườn hoa. Phú Quí ngắm nhìn Mỹ Tiên đùa giỡn thỏa thích không khác gì nàng tiên đi lạc xuống trần. Phú Quí trở về Vạn Thạch đi đứng nằm ngồi lúc nào cũng thấy Mỹ Tiên trong tâm trí của mình. Phú Quí thầm nghĩ: Không lẽ ta đã yêu nàng, ôi điên rồ mất Phú Quí cố quên hình bóng Mỹ Tiên, nhưng nào có được, càng cố quên hình bóng Mỹ Tiên thời hình bóng Mỹ Tiên càng hiện rõ Phú Quý càng thêm thương nhớ. Cho đến một hôm Phú Quí cột võng năm dưới bụi tre lúc nào cũng nghĩ về Mỹ Tiên bổng nghe con chim sáo bay đến đậu trên cành tre hót rằng:

Nầy chàng Phú Quí
Tưởng nhớ làm gì
Mau đến thỉnh cầu
Làm rể Phú Hộ
Thần Linh hộ độ
Việc gì cũng xong
Mau lên mau lên
Chậm thời vuột mất
Đêm ngày sầu khóc
Cũng chẳng ích chi
Có đức có nhân
Lo gì chẳng được vợ xinh
May lên kẻo trễ mất đi vợ hiền.

Phú Quí lấy làm kinh ngạc vì con chim biết nói tiếng người. Nói về người dân Thôn Vạn Thạch, thấy Phú Quí thường bóp trán suy nghĩ sắc mặt u sầu thì thi nhau hỏi.
Phú Quí vốn thật thà có sao nói vậy nói là: Mình đã yêu Mỹ Tiên con Ông Phú Hộ, nhưng không cách nào có được Mỹ Tiên. Phú Quí nói: Phú Hộ chọn rể với những yêu cầu thử thách rất cao ai vượt qua những gì Ông đưa ra sẽ gả con gái. Dân làng hỏi Ông Phú Hộ thử thách những gì ?

Phú Quí nói: Có khối người đến xin làm rể nhưng đều thất bại bởi những điều kiện chọn rể vô cùng khó khăn của Ông. Như trong vòng nửa tháng phải đưa nước vào cánh đồng rộng lớn của Ông, để Ông cho người cày cấy, chưa có ai làm được điều nầy. Có người huy động hàng trăm người đào trăm cái ao tát nước, mà vẫn bị thua cuộc, trời nắng hạn thế nầy tát lên đâu khô đến đấy, chưa hết đâu một lần đánh cược là 20 lượng vàng, thua cuộc là mất luôn. Dân Vạn Thạch nghe xong lắc đầu không biết làm cách nào để giúp Phú Quí. Phú Quí bằng ra bụi tre cột võng nằm nghĩ thì thấy một con sáo bay đến đậu trên cành tre hót rằng:

Có nhân có đức
Điều tốt sẽ đến
Có phước có phần
Sẽ được Cha Trời
Phù hộ chở che
Lắng lặng mà nghe
Có nhân có đức
Thánh Thần trợ giúp
Việc gì cũng qua
Mau lên mau lên
Tới nhà Phú Hộ
Mỹ Tiên đang đợi
Mau lên mau lên.

Dân Vạn Thạch thấy Phú Quí lúc nào cũng buồn, thì nói: Ân nhân tới đó thử vận mệnh xem sao. Phú Quí không còn cách nào hơn là đi thử vận mệnh liền đến nhà Ông Phú Hộ ra mắt Phú Hộ xin làm con rể.
Phú Hộ nhìn Phú Quí khôi ngô tuấn tú đẹp trai mặt mày sáng láng trong lòng ưng bụng, nhưng thấy cách ăn mặc của Phú Quí chỉ ở vào giai cấp bần nông nghèo khổ bằng lắc đầu nói: Nhiều người đến đây không những không được vợ mà còn mất toi 20 lượng vàng cả đời người dân bần nông mơ ước vài lượng cũng không bao giờ có. Phú Quí nghe Phú Hộ nói thế ra chiều suy nghĩ. Nhưng sau đó mạnh dạng nói: Phú Hộ cứ ra điều kiện thử thách nếu thấy không đủ sức thì kẻ nghèo nầy tự động bỏ đi. Mỹ Tiên ở trong nhà nhìn ra thấy Phú Quí khôi ngôi tuấn tú đẹp trai, ăn nói chuẩn mực tính tình hiền hậu sinh lòng yêu mến ngay. Để xem rõ Phú Quí Mỹ Tiên từ trong phòng bước ra đôi mắt Phụng chăm chăm nhìn Phú Quí. Mỹ Tiên không khỏi kinh ngạc một mẫu người khác thường không nói là phi phàm trong lớp áo thường dân. Mỹ Tiên chào hỏi xong trở vào phòng. Phú Quí không tỏ thái độ gì cả phong thái vẫn ung dung điềm đạm như khi mới đến.
Phú Hộ thầm khen trọng bụng: Quả là trầm tĩnh điềm đạm khác thường thấy sắc như không, thấy giàu sang không luồn cúi, mẫu người như thế thật hiếm trên đời. Phú Hộ không để Phú Quí đợi lâu liền đi ngay vào vấn đề chính bắt đầu vào ngày mai đi vào cam kết bảy ngày sau đi vào thực hiện đến nửa tháng đi vào kết thúc. Mực nước trên cánh đồng chỗ cao cũng phải ngập nước như thế là đạt kết quả. Công Tử sẽ nhận được 20 lượng vàng người thắng cuộc.
Phú Quí lễ phép từ giả Phú Hộ trở về Thôn Vạn Thạch nói với người dân tìm cách giúp đở, người dân Thôn Vạn Thạch nói với 20 cây vàng không lấy gì làm khó, cái khó làm sao cho nước ngập khắp cánh đồng khi trời nắng chang chang, với trăm cái ao ra sức tát liền trong nửa tháng cũng khó mà đủ nước để cày bừa, phải chi có nước nguồn thì dễ như trở bàn tay. Phú Quí liền nhớ đến dãy núi cách cánh đồng hơn dặm có con suối chảy xuống thung lũng phía bắc tuôn chảy ra dòng sông nhưng làm sao mà lấy nước từ con suối đó cho được. Phú Quí cùng dân chúng vắt óc nghĩ mãi không ra chỉ còn ba hôm nữa là đến ngày đánh cược những lúc gặp trắc trở Phú Quí thường mắc võng nơi bụi tre tĩnh lặng suy nghĩ kỳ lạ thay chim sáo bay đến đậu trên cành tre hót rằng:

Lắng lặng mà nghe
Cái vè dẫn nước
Lấy tre làm ống
Dẫn nước dòng suối
Bắc qua thung lũng
Trụ cọc giữ vững
Chảy ngược về đông
Như thế là xong
Khai rãnh đào mương
Nước chảy về đồng
Liền đạt thành công
Lắng lặng mà nghe
Phải làm thật nhanh

Phú Quí nghe xong liền tỉnh ngộ vái lạy trời đất cảm ơn chim Thần, sau đó thời trình bày kế sách đưa nước về cánh đồng, bà con trong xã nhất là Thôn Vạn Thạch hết lòng tận lực giúp Phú Quí. Phú Quí liền cử người đầu đàn huy động lực lượng chia ra làm ba chủ lực. Một cánh đảm nhiệm chặt những cây tre to lớn dài nhất chẻ ra phá ruột cột lại như cũ trở thành ống tre. Một cánh chặt tre đảm nhiệm việc chôn cọc treo giữ ống. Một cánh đào mương vét rãnh còn ba hôm nữa là đi vào hành động nên  chuẩn bị tre lạt ống, phương tiện cuốc xẻng đồ ăn thức uống người phục vụ, tiền tuyến, hậu phương đúng ngày đồng loạt ra quân.
Phú Quí cùng một số dân đến nơi dòng suối khảo sát địa hình chặn đứng dòng suối từ trên cao cho chảy ngược về hướng đông theo ý của mình dẫn nước bằng uống tre đóng cọc chôn cọc giữ thăng bằng đảm bảo độ dốc chảy của ống tuôn chảy xuống mương.
Thời hẹn đã đến Phú Quí liền đến nhà Phú Hộ đi ngang qua vườn hoa liền nghe tiếng đàng cùng với giọng ngân nga của Mỹ Tiên trông thật buồn.

Người đâu gặp gỡ mà chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không
Trách trời cũng trách Phú Ông
Gieo chi ngăn cách dòng sông đôi bờ
Ngưu lang chức Nữ đợi chờ
Mỏi mòn trông ngóng bao giờ gặp nhau
Vượt qua thử thách dễ đâu
Cái nghèo đeo bám lấy đâu ra vàng
Giờ nầy chàng đã lên đàng
Cao bay xa chạy chân trời xa xăm.

Mỹ Tiên bổng nghe một giọng ngân thơ trầm ấm phụ họa:

Thương em mấy núi cũng trèo
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua
Thương em đâu kể xông pha
Lên non xuống biển vẫn đi không sờn
Dù cho đến tận chân trời
Chông gai gian khổ suốt đời vẫn đi
Sá chi thử thách sá chi
Bền lòng gắng sức đến nơi cần tìm.

Mỹ Tiên vô cùng mừng rỡ: Cuối cùng chàng cũng đến không bỏ cuộc, từ trong nhà Mỹ Tiên chạy ra cổng đón Phú Quí. Phú Hộ làm ngơ như không thấy gì. Phú Quí trao cho Phú Hộ 20 lượng vàng đánh cược in dấu tay cam kết. Phú Hộ nhìn Phú Quí đánh giá lại thân phận nghèo khổ cũng như lòng tự tin vượt qua thử thách, nghi ngờ về thân phận của Phú Quí.

Nói về Mỹ Tiên đã yêu thầm Phú Quí nên lúc nào cũng lo lắng không yên. Ngày nào cũng cho người đến cánh đồng thăm chừng không thấy Phú Quý huy động người tát nước vào ruộng chi cả đã trải qua ngày thứ 13 cánh đồng vẫn khô cháy như ngày nào Mỹ Tiên vô cùng thất vọng hay là chàng đã bỏ cuộc như bao chàng trai khác. Mỹ Tiên mất ăn mất ngủ cầu nguyện lên Cha Trời Lạc Long Quân, Địa Mẫu Âu Cơ phù trợ cho Phú Quí, ngày thứ 15 từ sáng sớm Mỹ Tiên cùng hai hầu nữ đích thân đến cánh đồng từ xa thấy nước tràn ngập mênh mông Mỹ Tiên như không tin vào đôi mắt của mình hỏi hai hầu nữ: Hai em có nhìn thấy gì không ? Hai hầu nữ cũng không ngờ chuyện xảy ra kỳ diệu như vậy mới hai đêm một ngày mà nước tràn ngập cánh đồng không thể nào tin được.
Nói về Phú Hộ ngày nào cũng cho gia nhân theo dõi hết ngày thứ 13 cánh đồng vẫn khô cháy thời thở ra thầm nghĩ: Lại thêm một người bỏ cuộc. Có lẽ ta phải suy nghĩ lại thôi đến ngày thứ 15 Phú Hộ chuẩn bị lên đô thị mua đồ thời con hầu nữ chạy về báo nói cánh đồng đã đầy nước Cô Chủ đang ở nơi ấy Phú Ông sửng sốt: Có chuyện đó sao, nói lại tao nghe lần nữa. Thưa phú Ông cánh đồng đã đầy nước.
Tức thời Phú Hộ cùng một số gia nhân đến cánh đồng Ông sững sờ nhìn nước ngập bờ con, Phú Hộ ra sức tìm hiểu phát hiện ra con mương dẫn nước như khô rang không có nước. Phú Hộ nào có biết Phú Quí nhấc hết cả mấy chục bộng tre nên nước từ suối không chảy xuống mương nữa. Từ xa xa Phú Hộ nhìn thấy Phú Quí đang đi lần tới Ông nghĩ thầm trong bụng: Con người nầy không thể nhìn bề ngoài được ẩn chứa toàn là chuyện bất ngờ. Phú Quí đến trước mặt Phú Hộ lễ phép nói: Tôi đã làm đúng những gì đề nghị của Ông. Phú Hộ nói: Chàng trai trẻ đã thắng cuộc. Ông liền lấy trong túi ra đưa 20 lượng vàng đặt cược trả lại cho Phú Quí còn đưa thêm 20 lượng vàng thắng cuộc. Phú Quí nhận vàng lễ phép nói: Cảm ơn Phú Hộ. Mỹ Tiên luôn nở nụ cười tươi như nói rằng: Chàng lúc nào cũng là người hùng của thiếp.
Phú Hộ nhìn Phú Quí rồi nói: Chàng trai trẻ có hứng thú tiếp tục câu chuyện xin làm rể không, hay đến đây là chấm dứt. Phú Quí lễ phép thưa: Thưa Phú Hộ đã đi là đi cho đến cùng, kẻ nghèo nầy xin lắng nghe thử thách tiếp theo. Phú Hộ nói: Kể từ giờ phút nầy đến nửa tháng chàng trai trẻ làm gì cũng được miễn là trông thấy màu xanh của lúa trên cánh đồng. Về giống Phú Hộ tôi sẽ cung cấp giống cần lúc nào có lúc ấy. Mỹ Tiên nói xen vào: Thưa Cha mạ gieo một tháng mới cấy được đằng nầy mạ còn quá nhỏ mới nửa tháng làm sao cấy được. Phú Hộ nói: Đã đánh cược đương nhiên phải có cái khó của nó. Nói xong Phú Hộ viết cam kết ngay tại cánh đồng không quên 20 lượng vàng đánh cược, Phú Quí chỉ còn lại 20 lượng vàng do dân Vạn Thạch chung sức đóng góp. Trước khi theo Cha trở về nhà Mỹ Tiên nói nhỏ vào tai Phú Quí: Thiếp lúc nào cũng cầu Trời phù hộ cho chàng mau chóng thành công, Phú Quí cười nói: Không thành công là mất vợ. Cả hai cùng cười, Phú Hộ nhìn thấy không khỏi ngạc nhiên chúng nó yêu nhau từ hồi nào, hình như là lâu lắm thì phải. Mỹ Tiên theo Cha về nhà. Phú Quí nhìn theo cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.

Còn lại một mình Phú Quí nhìn cánh đồng rộng lớn nhưng một năm chỉ làm có một mùa vì không chủ động được nước, thường là cỏ cháy đồng khô. Phú Quí trở về làng trả lại 20 lượng vàng do người dân đóng góp cũng như nói lại cho dân Vạn Thạch biết điều kiện Phú Hộ đưa ra tiếp theo là phải làm cho đồng ruộng có màu xanh, bàn qua tính lại không cách gì gieo mạ cấy cho kịp vì thời gian quá ngắn. Phú Quí vắt võng nằm suy nghĩ nhưng nghĩ mãi không ra giải pháp nào thích hợp nhất, thì nghe chim sáo trên cành tre hót rằng:

Giải pháp tốt nhất
Xốc phả xong hết
Tháo nước khô ráo
Gieo giống trực tiếp
Xuống ruộng cánh đồng
Xong trước mười ngày
Giống sẽ mọc lên
Trở thành màu xanh
Tháo nước vào ruộng
Thế là thành công.

Phú Quí nghe xong mừng quá, bàn cùng dân chúng thống nhất ý chí. Dân chúng Thôn Vạn Thạch kết hợp với dân chúng xã Kỳ An đồng loạt ra quân kéo đến cánh đồng đông như kiến, huy động hàng trăm đôi trâu bò cày, bừa, xốc phả vui như ngày hội. Phú Quí nhờ mười chàng trai làng khỏe mạnh đến nhà Phú Họ lấy giống đem về ngâm ủ.

Nói về Mỹ Tiên lúc nào cũng lo lắng không yên ngày đêm cầu nguyện lên Cha Trời, Mẹ Trời, ba ngày trôi qua sáng sớm cùng hai hầu nữ đến cánh đồng thấy hàng trăm đôi trâu bò hì hục cày kéo thì không khỏi kinh ngạc người có đủ quyền lực huy động sức dân như thế chỉ có Quan Tri Huyện, Quan Tri Phủ mà thôi. Phú Quí làm cách nào mà huy động được sức dân như vậy, ngay cả Cha người giàu có nhất Huyện cũng không có khả năng làm được việc nầy. Mỹ Tiên cùng hai hầu nữ hòa cùng dân chúng thi nhau phục vụ cơm nước động viên tinh thần hăng say lao động.

Đúng như lời Cha Ông thường nói
Lấy dân làm Gốc sức mạnh dời non
Dễ nghìn lần không dân cũng chịu
Khó vạn lần dân liệu cũng xong

Mỹ Tiên thấy Phú Quí mồ hôi chảy ròng ròng thời thương yêu vô cùng, cũng chỉ vì muốn được vợ mà không nề quản nhọc gian nan. Mỹ Tiên liền bước tới đưa bầu nước cho Phú Quí uống để lấy sức. thuận tay lấy khăn lau những giọt mồ hôi trên trán. Dân làng nhìn thấy ai cũng trằm trồ khen ngợi đức hạnh của Mỹ Tiên.

Đúng là:
Sức mạnh tình yêu, thật phi thường
Vượt qua tất cả, để yêu đương
Sống chết là gì, nào để ý
Chỉ biết đôi tim, những nhớ thương
Miễn là có nhau trong cuộc sống
Dù cho nơi đó chốn núi non
Vẫn thấy niềm vui, trong hạnh phúc
Cần gì nhung lụa, cảnh vàng son

Nói về dân chúng Thôn Vạn Thạch cũng như dân chúng Xã Kỳ An nghĩ đến công ơn Phú Quí trước đây hi sinh cả gia tài giúp đở dân chúng. phi ân bất cầu báo không một chút vụ lợi nên thi nhau ra sức quên mình vì Phú Quí chẳng kể gian nan.
Chỉ trong vòng năm ngày thời cày, bừa, xốc, phả  xong những đôi tay rắn chắc từ những chàng trai trẻ hốt những hạt giống vung lên múa xuống như Rồng bay Phụng múa, rãi đều khắp trên mặt ruộng thay cho cấy một việc làm mới lạ ngay cả dân Kỳ An, Thôn Vạn Thạch lần đầu tiên tham gia cày cấy kiểu nầy. Nhờ chủ động được nước làm cho hạt giống phát triển thành cây nhanh chóng, ngày nào Phú Quí cùng một số dân Vạn Thạch ra sức chăm sóc sau chín ngày đồng ruộng trở thành màu xanh tăm tắp bạt ngàn.

Nói về Phú Hộ nhìn thấy mấy ngày nay Mỹ Tiên lúc nào cũng vui tươi cười, nói luôn miệng, thời lấy làm lạ hỏi: Con có chuyện gì mà vui vậy. Mỹ Tiên bí mật không nói nhưng làm sao qua mắt được người Cha đã dày dạng kinh nghiệm không những thông minh mà sự quyết đoán ít khi sai lầm mới trở thành đại Phú Gia giàu nhất Huyện Định Hưng không mấy ai làm nổi. Ông cũng đoán được phần nào sự thành công của Phú Quí.
Mặt trời vừa lên ánh bình minh rực hồng khắp non sông đất nước, cảnh vật đi vào nhộn nhịp đi vào ngày mới, trên bầu trời xanh lơ những đàn cò thi nhau bay về đồng nội. Phú Hộ cùng gia nhân cũng đã lên đường tới cánh đồng ngày cuối cùng của đánh cược. Vừa tới cánh đồng Ông vô cùng kinh ngạc màu xanh tăm tắp bạt ngàn. Ông quan sát cánh đồng một kiểu làm mới lạ chưa tường áp dụng trong nông nghiệp bao giờ cánh đồng vẫn giữ mực nước ổn định nên hạn chế được cỏ một sự phát minh mới không biết từ đâu, hàng trăm cái ao được thả chà nuôi cá không bỏ phí một tất đất nào. Không hiểu Phú Quí lấy nước từ đâu mà đi vào ổn định mực nước như vậy. Ông ra sức tìm hiểu thêm thì thấy Phú Quí từ xa đi đến Ông vốn đã kính nể Phú Quí ngay từ đầu gặp gỡ, giờ thấy Phú Quí làm những việc không tưởng. Muốn làm được những việc to lớn như thế nầy với thời gian rất ngắn phải huy động cả trăm đôi trâu bò, nhân lực lên đến vài trăm có khi cả nghìn người mới đưa nước được vào cánh đồng, nói gì đến nước luôn ổn định trong cánh đồng. Không pháp thuật nào làm được ngoài trừ là Vương, Quan chỉ đạo làm việc nầy, việc không thể có nhưng nó vẫn có, việc không thể làm nhưng vẫn làm được, Có lẽ Phú Quí con trời có khác. Ông gọi Phú Quí đến nói: Ta lại thua cuộc lần nữa vì chàng trai trẻ đã làm nên những chuyện không tưởng. Ông lấy ra 40 lượng vàng đưa cho Phú Quí. Phú Quí quỳ lạy nhận lấy số vàng. Phú Hộ thầm khen trọng bụng: Cậu con trai nầy cái tài luôn ẩn sau cái đức Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín luôn hiển lộ quả là bậc đại trí, đại đức trên đời. Ông nhìn Phú Quí nói: Chàng trai trẻ đã đi được hai phần đường chỉ còn một phần đường nữa là tới đích. Lần nầy không phải đặt vàng đễ đánh cược Ông muốn trợ giúp ngầm cho người rể tương lai nắm trong tay 40 lượng vàng dễ bề huy động nhân lực đi đến thắng cuộc trong lần thử thách thư ba.
Phú Hộ nói: Sự đánh cược lần thứ ba, là chàng trai trẻ vẫn giữ được nước ổn định trong cánh đồng, sự chăm sóc lúa do Ông đảm nhiệm khi lúa chín Ông sẽ cho người thông báo nội trong bảy ngày chàng trai trẻ phải gặt hết cánh đồng đổ lúa vào một chỗ. Nếu hoàn thành trước bảy ngày không những được nhận thêm 20 lượng vàng mà cả số lúa cũng thuộc về chàng trai trẻ luôn. Mỹ Tiên rất thông minh biết Cha mình không muốn mất con rể nầy mới ra đều kiện thuận lợi trợ giúp ngầm như thế. Phú Quí là người thông minh hơn người hiểu rõ thâm ý của Phú Hộ.
Công việc cam kết coi như đã xong Phú Hộ cùng gia nhân trở về để lại Mỹ Tiên trên cánh đồng cùng Phú Quí trò chuyện quên cả thời gian, bổng nghe tiếng nói của hai hầu nữ vang lên: Mặt trời đứng bóng rồi có lẽ Phú Hộ đang trông đợi. Mỹ Tiên nắm lấy tay Phú Quí triều mến như không muốn rời xa, rồi cùng hai hầu nữ trở về nhà.

Bóng Hồng đã khuất rặng cây
Sao ta cứ tưởng đâu đây có nàng
Thôi ta trở lại xóm làng
Chia bùi xẻ ngọt chung cùng có nhau

Phú Quí đem 40 lượng vàng mua thêm trâu bò phân phát cho người nghèo danh tiếng lẫy lừng vang dội khắp nơi. Bốn tháng trôi qua nhanh như bóng câu cửa sổ mới đó cánh đồng đả phủ một màu vàng ươm. Phú Hộ cho người mời Phú Quí đến nói: Bảy ngày nữa là đi vào thu hoạch, nội trong vòng bảy ngày chàng trai trẻ phải thu hoạch hết cánh đồng đổ lúa vào một chỗ như những gì giao ước cam kết trước đây.
Phú Quí lạy tạ rồi trở về Vạn Thạch bàn kế thu hoạch, lần nầy không chỉ người Thôn Vạn Thạch mà nhiều thôn trong xã Kỳ An cũng dốc sức trợ giúp Phú Quí. Để chứng kiến sự tài ba lổi lạc con rể tương lai Phú Hộ cùng Mỹ Tiên, gia nhân kẻ ăn người ở đi đến cánh đồng xa xa Ông đã thấy người đông như kiến, đến nơi ông vô cùng kinh ngạc sự ra quân có trật tự, sư phân công chặt chẽ không bỏ phí sức lực cũng như thời gian, kẻ gặt, người gánh, kẻ khiên người vác, trâu bò kéo xe tập kết lúa về một chỗ theo nhịp điệu chung sức chung lòng. Ông đã nhận ra phép mầu của Phú Quí chính là tài thao lược binh pháp, cũng như lòng thương yêu rộng lớn, mình vì mọi người, mọi người vì mình chung sức chung lòng làm nên việc lớn. Ông ngây cả người quên mất mình ở đâu hòa mình vào ngày hội gặt lúa Phú Hộ đi tới đi lui hết chỗ nầy sang chỗ khác. Ông nói với con gái: Nhìn tốc độ gặt nhanh như thế nội trong năm ngày là xong.
Quả đúng như sự đánh giá của Ông ngày thứ năm Ông cùng Mỹ Tiên đến cánh đồng mới hơn nửa buổi thời cánh đồng đã gặt xong Ông nhìn hơn trăm cái ao của những người thua cuộc trước đây đào ao lấy nước, nay trở thành những ao thả chà nuôi cá đã hơn bốn tháng chắc cá cũng đã lớn với số lượng người đông như thế chỉ cần nửa tiếng tức là nửa khắc tát cạn hơn trăm cái ao đã được lúa còn được cá thì còn gì bằng. Ông kêu Phú Quí đến nói lên sự suy nghĩ của mình. Phú Quí được Phú Hộ gợi ý khai thác cá. Người dân vốn gặt lúa đã vui như ngày hội lớn giờ thêm bắt cá thì còn cái vui nào hơn. Lúa được mùa cá cũng được mùa. Người dân chọn những con cá to lớn dâng lên Phú Hộ.
Phú Hộ nhìn Phú Quí nói: Tất cả những gì ở đây lúa, cá đều là công của chàng trai trẻ, kể cả sau nầy Mỹ Tiên cũng như gia tài của Ta. Ông lấy ra 20 lượng vàng trao cho Phú Quí đây là phần thắng cuộc. Phú Quí lễ lạy nói: Con cảm ơn Phú Hộ. Hai cô hầu nữ bụm miệng cười: Gọi Phú Hộ gì nữa. Gọi Nhạc Phụ mới đúng, Mỹ Tiên liếc mắt nhìn Phú Qui nói nhỏ trong miệng đồ ngốc bụm miệng cười.

Nói về Phú Quí nhìn đống lúa kể gì vài trăm tấn tuyên bố phân phát hết cho những người đổ công sức mấy ngày nay số cá cũng chia đều tuy ít nhưng đầy tình nghĩa. Phú Hộ nhìn cách cư xử Phú Quí đối với những người ân của mình đầy tình nghĩa như vậy, Ông càng thêm quý mến có một người con rể phải nói là đức độ hơn người, và Ông cũng hiểu thêm một điều giàu Nhân, Nghĩa cũng như tình thương rộng lớn mới thật sự là giàu.

Nói về Phú Hộ chỉ có Mỹ Tiên là người con duy nhất người thừa kế cả gia tài. Phú Hộ trai gái cũng đó mà thôi, lại được con rể quý nên mời rộng rãi bạn bè xa gần trong đó có vợ chồng thương gia Kim Đình Quảng giàu có có thể nói nhất nhì Huyện Tân Hiệp. Vợ chồng Kim Đình Quảng nghe có Phú Hộ đến chơi liền ra tận cổng mời vào trong khi đàm luận nói chuyện Phú Hộ nhìn thấy Phú Kim Ngọc trông giống Phú Quí, thì lấy làm kinh ngạc liền hỏi Ngọc Phu Nhân có bà con nào tên là Phú Quí không, Ngọc Phu Nhân kinh ngạc nói đó là em trai của tôi. Không hiểu em tôi giờ ở đâu khi vợ chồng tôi về thăm thời Phú Quí không còn ở đó nữa. Nhà cửa ruộng vườn đã bán hết cho người khác từ đó đến nay tôi không liên lạc được với Phú Quí. Phú Hộ hỏi: Cha Phú Quí là ai ? Kim Ngọc phu nhân nói Cha Phú Quý là Phú Vĩnh Hưng. Phú Hộ hỏi: Có phải Phú Vĩnh Hưng ở Hồng Châu không? Thưa Phú Hộ đúng vậy. Phú Hộ như nhớ lại chuyện xưa Ông học hỏi rất nhiều ở Phú Vĩnh Hưng nên Ông mới trở thành Phú Hộ. Ông nói: Thảo nào con Ông không giống lông cũng giống cánh. Phú Hộ nhìn vợ chồng Kim Đình Quảng, thật ra tôi đến đây mời Ông Bà đến tham dự lễ thành hôn con gái tôi, con rể chính là Phú Quí. Tôi cứ tưởng Phú Quí không còn Cha Mẹ người thân, không ngờ có bà chị giàu có nhất nhì Tân Hiệp. Ngọc Phu Nhân. Phú Hộ nói thế lấy làm vui mừng vô kể khi biết em mình có Cha vợ là Phú Hộ giàu có nổi tiếng nhất Định Hưng. Trong lúc đang nói chuyện thời có người vào báo: Thưa ông chủ bà chủ có người muốn gặp. Người muốn gặp, người ấy tên là Phú Quí. Vợ chồng Kim Đình Quảng vô cùng mừng rỡ liền ra tận cổng đón em trai của mình. Kim Đình Quảng nhìn thấy Phú Quí nói: Em đi đâu mà Anh Chị tìm hoài không ra, Phú Quí nói: Em ở Vạn Thạch vì bận nhiều công việc nên chưa đến thăm anh chị được, nay em có việc trọng đại nên tìm đến Anh Chị. Kim Ngọc nói: Chuyện có vợ phải không ?
Phú Quí kinh ngạc: Sao Chị biết, Kim Ngọc nói: Rồi em sẽ nhận ra người nầy. Vợ chồng Đình Quảng dẫn Phú Quí vào phòng khách quá bất ngờ vì nhìn thấy Phú Hộ ở đây, Phú Quí liền quỳ lạy con là Phú Quí xin ra mắt Nhạc Phụ. Phú Hộ đở Phú Quí dậy nói: Vợ Chồng Phú Gia đây là quen biết với Cha. Phú Quí tuy biết chị có chồng về Tân Hiệp giàu có, không ngờ giàu có đến độ mức nầy. Phú Hộ biết được gia thế của Phú Quí lại nghe Phú Quí bán hết gia tài sản nghiệp Ông Cha để lại cứu giúp dân xã Kỳ An cũng như Thôn Vạn Thạch. Thảo nào mà dân chúng Kỳ An cũng như Vạn Thạch hết lòng ra sức giúp đở Phú Quí như vậy. Ông đã rõ tất cả tài phép thuật của Phú Quí chính là lòng từ thiện thương người, hết lòng vì người chính là phép mầu cao nhất không có phép mầu nào cao hơn. Có thể nói là dời sông lấp biển biến sỏi đá cũng thành cơm.
Ngày lễ thành hôn giữa đôi trai tài gái sắc Dân chúng xã Kỳ An, Thôn Vạn thạch nhảy múa ca hát chúc mừng cầu nguyện cho đôi phu thê Luôn bình an vạn sự.

Chung một lòng thệ nguyện
Tỏa ngát hương thủy chung
Sống an vui trăm tuổi
Gắn bó mãi thương yêu
Sống hòa thuận yên vui
Nhọc nhằn luôn có nhau
Như dạ xốn lòng đau
Như cờ bay trong gió
Mãi như chim liền cánh
Mãi như cây liền cành
Dù cho biển cạn
Dù cho non mòn
Lòng vẫn ngập tràn
Chung thủy cùng nhau
Dù cho nhan sắc tàn phai
Cũng không thay đổi tình yêu vợ chồng
***
Đã yêu yêu đến bạc đầu
Không vì hờn giận chia lìa lẫn nhau
Đường trần chung bước chung vai
Đắng cay chung chịu, sướng vui chung lòng
Tơ duyên là Đạo của Trời
Thương yêu là Đạo của người mình yêu
Vợ chồng giữ trọn thủy chung
Trăm năm gắn bó keo sơn một lòng
Đường đời trọn nghĩa vợ chồng
Dắt nhau đi đến thiên đàng cùng nhau.

Vợ chồng Kim Đình Quảng thấy dân chúng kéo đến chúc tụng, ca hát nhảy múa không cầm được giọt nước mắt: Cha Mẹ nơi chín suối linh thiên về đây chứng giám con cái thành đạt làm rạng danh dòng họ gia tộc. Cảm ơn Trời Đất, Cha Trời, Địa Mẫu, Lạc Long Quân, Âu Cơ. Quốc Tổ Hùng Vương ban phúc lành cho dân Văn Lang.
***
Câu Chuyện có Nhân có Đức không sức mà hưởng đến đây là hết

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hoá Cội Nguồn
————————————————-