NGƯỜI CHỒNG TỐT

Ngày xửa ngày xưa thời thượng Hùng Vương, đến đời Hùng Vương thứ 12 Hùng Quế Lang non sông đất nước thái bình thịnh trị dân chúng no ấm âu ca có vị Quan Tri Huyện không những tài giỏi đủ mọi mặt nhất là thanh liêm nổi tiếng nên không giàu có như các Quan Huyện khác. Thanh Liêm Đại Nhân là cái tên tôn vinh của dân chúng Điền Hà.
Theo như người ta Quan Huyện thường là con đàn cháu đống như người ta thường nói, đa tử đa tôn đa phú quý. Ngược lại Thanh Liêm Đại Nhân duy nhất chỉ có một tiểu thơ con cái lớn lên xinh đẹp tuyệt trần tên là Mỹ Hạnh, nói động một tí là giận dỗi rơi nước mắt. Vợ chồng Thanh Liêm Đại Nhân vì thế mà chiều con hết mực, lại nữa Cô là người độc nhất nên cả nhà ai nấy cũng hết mực thương yêu Mỹ Hạnh muốn gì được nấy.

Ở đời Cha Mẹ thương con quá hóa sinh hại, tạo cho Mỹ Hạnh không những tinh nghịch mà còn sinh tánh cuồng ngạo xem ai cũng chẳng ra gì. Đôi lúc Thanh Liêm Đại Nhân nói: Con nên chăm chú học hành trau dồi đức hạnh, chỉ có học hành trau dồi đức hạnh con mới vượt qua bao khốn khổ chướng ngại sau nầy. Mỹ Hạnh nói: Cha khỏi lo con là con Quan Tri Huyện lại có nhan sắc trời cho, trai có tài làm nên nghiệp lớn, gái có sắc cũng làm nên nghiệp lớn, cần gì phải học hành cho mệt. Thanh Liêm Đại Nhân nghe Mỹ Hạnh nói thế định muốn quát mắn cho một trận. Mẹ của Mỹ Hạnh thấy chồng nổi giận liền vút nhẹ mấy câu, Ông không thấy sao Mỹ Hạnh môn nào cũng giỏi giống Ông như đúc chuyện gì cũng biết nhất là Cầm, Kỳ, Thi, Họa. Ông chơi cờ không lại nó mà còn la nổi gì. Thanh Liêm Đại Nhân vốn biết Mỹ Hạnh tinh nghịch nói một đường hành động một nẻo miệng nói không thích học nhưng không bỏ qua môn học nào.
Đến tuổi cập kê lấy chồng nhưng với tánh cao ngạo Mỹ Hạnh thường cho rằng không ai xứng đáng làm chồng, nên Cô chẳng cần để ý đến ai xem bao chàng trai như đôi dép Cô thường mang. Nhưng Cô nào có biết xấu nết đánh chết vẻ đẹp mà trời đã ban tặng cho Cô. Cô nổi tiếng là ngạo mạn bao chàng trai nghe đến Cô thì lắc đầu.

Cho đến một hôm Mỹ Hạnh nhìn thấy một người xa lạ đến thăm. Thanh Liêm Đại Nhân tiếp đón niềm nở ra vẻ kính trọng nữa là khác Mỹ Hạnh lấy làm kinh ngạc. Mỹ Hạnh vốn hiểu rõ tánh của Cha dù cho Quan Triều Đình đến thăm cũng không tỏ vẻ kính trọng như vậy Mỹ Hạnh lắng tai tìm hiểu. Thì ra người mới đến là bạn thân cùng học một thầy tên là Dương Đại Nghĩa thi đổ đầu bảng nhưng không làm quan trở về quê ở ẩn, không hiểu vì lý do gì mà Đại Nghĩa làm như vậy phí uổng học hành tổn thất đi hạt ngọc nguyên khí quốc gia.
Thanh Liêm Đại Nhân với người khách phải nói là tâm đầu ý hợp, khi hỏi về gia thế Đại Nghĩa nói Đệ chỉ có một người con trai năm nay 17 tuổi nhưng chỉ lo học hành chưa chịu có vợ con. Theo Luật Pháp Văn Lang hôn nhân là do con cái tự chọn, với điều Luật nầy con dân thường ít khi sai phạm có lợi hơn cho sự hôn nhân nữa là khác. Còn nhà Quan rất khó làm theo Luật Pháp Văn Lang luôn nặng về gia quy dòng dõi tông môn thường là Cha Mẹ đặt đâu con ngồi đấy,
Thanh Liêm Đại Nhân nói: Đệ nói sai rồi đã là Luật Pháp thì Quan cũng như Dân công bằng bình đẳng như nhau. Đệ cũng biết nước có phép nước theo Đạo Luật xã hội, gia đình có gia quy theo Đạo Luật gia đình. Kỷ cương xã hội nội quy gia đình luôn song hành với nhau tùy cơ ứng biến. Gia quy gia đình tốt thì cuộc sống xã hội mới đi vào ổn định. Vì gia đình là cái Gốc của xã hội. Có răng dạy con cái tốt thì xã hội mới tốt được. Nói thì nói vậy nhưng khó làm theo ý muốn được Thanh Liêm Đại Nhân thở dài.

Nói thật với Đệ, Huynh chỉ có một người con gái ương bướng không đức hạnh gì cả e khó có chồng, nếu có chồng thì khó mà có hạnh phúc, nền Quốc Đạo Văn Lang luôn chú trọng lấy Đức làm đầu. Những gì ngược lại Đạo Đức thường là không có kết quả tốt đẹp.
Đại Nghĩa nghe xong liền nói: Sao lại thế được, ở đời xưa nay ai cũng biết con cháu nhà Ông không giống lông thời cũng giống cánh Huynh khiêm nhường nói thế mà thôi Huynh nổi tiếng đa tài môn nào cũng giỏi lại nổi tiếng thanh liêm vang dội khắp vùng miền, làm gì có chuyện con cái không giống Cha, nếu Huynh không chê anh em ta trở thành một nhà.

Thanh Liêm Đại Nhân có vẻ suy nghĩ rồi nói, chuyện nầy quá bất ngờ, Mỹ Hạnh nhà Huynh lại ương bướng khó mà làm theo ý Cha, lời hứa của những người trọng nhân cách xuất ngôn như phá thạch, bốn ngựa khó theo. Đại Nghĩa tưởng Thanh Liêm Đại Nhân tử chối khéo, nhưng không lấy đó làm buồn, hơn nữa câu chuyện làm sui thường là vòng vo dài dòng đâu phải là món hàng bỏ tiền mua là được.
Mỹ Hạnh nảy giờ lắng nghe ngứa lỗ tai để bổn cô nương cho lão mầy biết tay. Bằng bưng nước sôi lên cho Cha pha trà, Đại Nghĩa nhìn thấy Mạnh không khỏi giật mình không khác gì nàng tiên giáng trần, sự chào hỏi của Mỹ Hạnh là trợt chân làm đổ nước sôi vào chân Đại Nghĩa cũng may là chưa phỏng chân nhưng cũng khá đau vì nóng, không lạ gì sự tinh nghịch của Mỹ Hạnh Thanh Liêm Đại Nhân la mắn định xáng cho một bạt tai. Đại Nghĩa liền nắm lấy tay lại nói: Sư Huynh tha cho tiểu thơ đi, đây chỉ là sự trợt ngã mà thôi tiểu thơ nào có ý làm như thế.
Trước khi ra về Đại Nghĩa nói: Tiểu Đệ lúc nào cũng mong đợi từ phía Sư Huynh trên đường về Đại Nghĩa không khỏi trằm trồ bởi vẻ đẹp của Mỹ Hạnh nhất là ánh mắt đầy sự tinh nghịch phải nói là ớn lạnh hoa hồng có gai. Con mình tuy thông minh hơn người nhưng lại quá thật thà, không khéo Mỹ Hạnh ăn hiếp con mình nữa là khác. Nhưng đã mở lời cầu hôn thì phó mặt cho số mệnh vậy.

Nói về Dương Đại Nghĩa thấy hơn hai tháng không thấy Thanh Liêm Đại Nhân có hồi âm chi cả chỉ cách nhau khác huyện mà thôi, nếu không gả thì cũng cho người hồi âm để mình chọn chỗ khác, Dương Đại Nghĩa hơi buồn người mình luôn tôn sùng lại xem thường mình như vậy sao.
Bổng nghe tiếng ngựa dồn dập trên đường làm náo động thị trấn Tam Nông. Dương Đại Nghĩa không khỏi vui mừng cuối cùng Huynh cũng đến. Thanh Liêm Đại Nhân dừng ngựa trước cổng nhìn khu dinh thự giàu sang có thể nói giàu nhất huyện Tam Nông. Sự thắc mắc lâu nay của Thanh Liêm Đại Nhân đã sáng tỏ thì ra Dương Đại Nghĩa đổ cao nhưng không làm quan vì nối nghiệp thương gia của Cha quản lý cả gia tài đồ sộ.

Dương Đại Nghĩa ba chân bốn cẳng hối hả sai gia nhân chửng bị sơn hào hải vị tiếp đãi khách quý. Dương Đại Nghĩa đích thân ra tận cổng đón tiếp Liêm Đại Nhân với sự niềm nở hân hoan.
Nơi ngôi nhà chính người ta nhìn thấy Thanh Liêm Đại Nhân cùng Dương Đại Nghĩa nói chuyện cởi mở không e ngại gì cả, hơi trà lan tỏa vô cùng dễ chịu. Tuấn Kiệt từ trong phòng bước ra cúi đầu chào Thanh Liêm Đại Nhân nói con là Tuấn Kiệt xin chào Bá Bá tiếng nói như chuông dáng đi như hổ, gương mặt sáng láng khôi tuấn tú hơn hẳn Dương Đại Nghĩa hồi còn trẻ. Thanh Liêm Đại Nhân không khỏi kinh ngạc Kỳ Lân trong đời tương lai không biết đâu mà lường quả thật Tuấn Kiệt xứng đôi vừa lứa với Mỹ Hạnh con mình.
Dương Đại Nghĩa nhìn thấy Thanh Liêm Đại Nhân nhìn Tuấn Kiệt rồi thở dài trong lòng nghi ngờ không lẽ đến đây để từ chối, thì cần gì lặng lội đến đây, cho gia nhân hoặc quân binh đến đưa tin là được. Dương Đại Nghĩa nói: Mọi sự trên đời đều có tiền duyên chỉ cần Huynh tới đây là Đệ thỏa mãn lắm rồi. Tình nghĩa Huynh Đệ vẫn như thuở năm nào. Thanh Liêm Đại Nhân nói: Huynh tới đây không phải là từ chối sự cầu hôn cho con trai Đệ, mà chỉ sợ Tuấn Kiệt chê Mỹ Hạnh mà thôi. Dương Đại Nghĩa nghe xong lấy làm kinh ngạc chê ư không có chuyện đó đâu. nước Văn Lang nầy tìm đâu ra người xinh đẹp như Mỹ Hạnh. Không những sắc nước hương trời, mà còn xuất thân từ gia đình danh giá bậc nhất Giang Châu.
Thanh Liêm Đại Nhân là người nhân từ có sao nói vậy liền kể lại tất cả đầu đuôi sự việc không bỏ sót chi tiết nào. Mỹ Hạnh vì có chút nhan sắc sanh ra kêu ngạo, lại được gia đình chiều chuộng quá mức bao tật xấu cũng vì đó sanh ra, không hiểu tinh nghịch thế nào làm hỏng đi bộ mặt xinh đẹp của mình bầm đen nhiều chỗ trên mặt nhiều thầy đến chạy chữa nhưng không hết suốt ngày ru rú trong phòng chẳng muốn gặp ai.
Dương Đại Nghĩa lấy làm kinh ngạc có chuyện ấy sao, muốn trị hết bệnh phải hiểu chuyện xảy ra như thế nào mới chữa khỏi được. Thanh Liêm Đại Nhân nói: Theo như lời Mỹ Hạnh kể lại rằng Mỹ Hạnh thấy con chim lạ liền đuổi bắt không biết từ đâu những vệt nước lạ bay đến trúng vào mặt Mỹ Hạnh sau đó thời sung vù bầm tím mấy ngày sau hết sưng để lại nhiều vết bầm trên mặt. Biết bao thầy giỏi cũng bó tay không làm tan những vết bầm đó được. Tuấn Kiệt đang đứng hầu bên người cha thở dài nói chắc Mỹ Hạnh buồn lắm. Tuấn Kiệt nói: Thưa Bá Bá sự tinh nghịch của Mỹ Hạnh không phải là tánh xấu vô đạo đức đâu mà là tiểu thơ quá thông minh nên không coi ai ra gì. Ở đời cô gái nào xinh đẹp cũng có tánh cao ngạo như thế, hoa đẹp thì càng có gai vì có gai nên bao chàng trai háo sắc phải toi mạng dưới móng vuốt đầy gai. Con rất thích cái tánh tinh nghịch đầy thông minh của tiểu thơ mấy vết bầm trên mặt có nghĩa là gì. Nếu Bá Bá không chê Tuấn Kiệt con thì con nguyện làm rể Bá Bá vậy.
Thanh Liêm Đại Nhân không khỏi khen thầm lời ăn tiếng nói đều hơn hẳn người thường lấy làm hài lòng chấp nhận Tuấn Kiệt làm con rể của mình. Dương Đại Nghĩa nói con mau ra mắt Nhạc Phụ đi, Tuấn Kiệt liền hành lễ bái lạy kêu Thanh Liêm Đại Nhân bằng Nhạc Phụ.
Tuấn Kiệt giờ đây không phải là người xa lạ đối với Thanh Liêm Đại Nhân bằng thưa rằng: Thưa Nhạc Phụ theo con nghĩ bệnh bầm tím có thể chữa khỏi, nhưng không khỏi thời cũng chẳng sao sự thông minh mới là quan trọng di truyền từ dòng tộc. Thanh Liêm Đại Nhân thầm khen Tuấn Kiệt tuổi tuy còn nhỏ nhưng trí thức to lớn như đại thụ, tuy không đề cập đến mua heo lựa nái, mua gái lựa dòng nhưng cũng nói lên được thâm ý như thế quả là tài trí hơn người.

Tuấn Kiệt nói: Muốn Mỹ Hạnh trở thành con người tốt làm tan biến tánh kêu ngạo phải có kế sách mới thực hiện được những hạt kim cương không dễ mài dũa nên hình mà phải đạt đến công phu của sự kiên nhẫn. phải thể hiện thật sự là người chồng tốt, cũng như tạo điều kiện cho Mỹ Hạnh trong điều kiện gian khổ cùng chồng chia sẻ đánh thức bổn phận làm vợ, những đảm đang mà người vợ cần có thì Mỹ Hạnh sẽ trở thành một báu vật vô giá sau nầy sẽ cống hiến nhiều cho xã hội lưu danh muôn thuở rạng danh hai nhà. Thanh Liêm Đại Nhân vô cùng kinh ngạc không ngờ Tuấn Kiệt trở thành triết gia tâm lý tài giỏi như vậy.
Tuất Kiệt nói: Nhạc Phụ cho con theo về làm quen với Mỹ Hạnh, Thanh Liêm Đại Nhân nói Mỹ Hạnh tuy gặp nạn như sự kêu căng của nó không giảm mấy đâu. Tuấn Kiệt nói: Nhạc Phụ con biết rồi con đã gặp Mỹ Hạnh trong hội họa nhưng Mỹ Hạnh nào có để ý đến ai, lại thường nghe người ta đồn rằng Mỹ Hạnh thường nói nếu không phải người giỏi nhất nước Văn Lang thì nhất định không bao giờ chịu nâng khăn sửa túi. Dương Đại Nghĩa nói: Từ ngày Tuấn Kiệt nhìn thấy Mỹ Hạnh. Tuấn Kiệt thường nhắc đến Mỹ Hạnh luôn. Cũng bởi vì Tuấn Kiệt nhắc đến Mỹ Hạnh luôn nên Đệ mới đến Huyện Môn làm mặt dày mở đề làm sui gia.

Thanh Liêm Đại Nhân trở về nhà mang theo Tuấn Kiệt đặt hết niềm tin vào Tuấn Kiệt.
Tuấn Kiệt vừa đặt chân đến Huyện đường thì hiểu rõ vì sao lại nổi tiếng Thanh Liêm Đại Nhân. So với Huyện Đường Huyện Tam Nông thì Huyện Đường ở đây không bằng một nửa nhưng quan cảnh lại rất hữu tình như bồng lai thu nhỏ đầy cốt cách Tiên Đạo.
Tuấn Kiệt tuy ở Huyện đường ba ngày dạo chơi trong vườn nhưng không bao giờ nhìn thấy Mỹ Hạnh xuất hiện hình như Mỹ Hạnh không muốn gặp ở mãi trong phòng, Tuấn Kiệt trong lòng cảm thấy lo lắng không yên, không lẽ chẳng duyên không nợ, liền ngâm mấy dòng thơ nói lên tâm trạng của mình.

Quê hương hoa phượng đỏ
Lơ đãng một bóng hồng
Anh ngập ngừng nào dám
Nhìn phương trời đợi trông

Tiếng ngâm thơ đầy nổi buồn man mác muốn bước đến nhưng sợ người ta không tiếp, cánh hoa trời đầy gai chông rào cản.
Bổng tiếng ngân nga trong như ngọc Tuấn Kiệt vô cùng hồi họp làm rung động con tim
Hoàng hôn sẽ lặng mất
Ngơ ngác án mây hồng
Đêm sẽ mò lần đến
Gió lặn tìm trống không
Giọng ngâm thơ đầy nổi buồn gặp nhau để rồi khổ, người sẽ ra đi, để án mây hồng ngơ ngác, bao tuyệt vọng sẽ mò lần đến, gió lặn lội tìm kiếm trống không. Một lối tỏ tình đầy thông minh đáp trả lại lời thơ của Tuấn Kiệt. Người ta nhìn thấy Tuấn Kiệt không khóc mà nước mắt cứ chảy ròng ròng. Ở được bảy ngày có lẽ đây là ngày cuối nếu Mỹ Hạnh không tự động đến gặp thời coi như duyện nợ không thành nhìn ánh hoàng hôn Tuất Kiệt liền ngâm mấy dòng thơ với bao nỗi khát khao nói lên sự tuyệt vọng của mình.
Nhìn thấy ai, như chưa nhìn thấy
Người vội vàng, bay mất trời xa
Một chàng trai, gọi tên không dứt
Giấc mơ đời, như cánh nhạn bay qua
Bổng nghe tiếng ngẹn ngào hình có người đã khóc
Tiếng ngọc du dương nói lên bao nỗi niềm tâm sự
Em chờ trong nổi nhớ
Một biển trời mông mênh
Người về từ gió bụi
Cho người nhớ mãi không quên
Tiếng ngâm thơ vừa xong không bao lâu một bóng hồng xuất hiện người ấy chính là Mỹ Hạnh mặt tuy nhiều vết bầm nhưng không mất vẻ đẹp chim sa cá lặng thân hình tròn trịa lưng ong da trắng như tuyết như một nàng tiên. Mỹ Hạnh tự động bước đến nắm lấy tay Tuấn Kiệt: Tha lỗi cho em mấy ngày nay em quá bận Mỹ Hạnh nở nụ cười tươi như hoa em đã tìm thấy người trong mộng rồi em dễ gì bỏ qua. Tuấn Kiệt tưởng mình nằm mơ nói: Anh không mơ đấy chứ. Mỹ Hạnh nói: Một con bé lọ lem như em mà mơ tưởng nổi gì. Cha em nói anh là con của Dương Đại Nghĩa Thúc Thúc. Sau khi Cha anh thi đổ đầu bảng, không nhận chức quan về quê ở ẩn Thúc Thúc quả thật khác thường. Tuấn Kiệt nói: Nên anh quê mùa em tha lỗi cho anh. Mỹ Hạnh nói: Anh mà quê mùa dưới con mắt của em anh là người thông minh bậc nhất người mà em mơ ước bấy lâu em không đòi hỏi gì cao đâu, em chỉ cần tấm lòng của anh đối với em mà đủ.
Mỹ Hạnh nhìn Tuấn Kiệt mỉm cười nói: Anh ngâm thơ hay lắm không hiểu bài thơ đó tựa đề là gì ? Tuấn Kiệt nói: Làm gì có tựa đề theo sự cảm xúc con tim của anh mà thôi. Mỹ Hạnh nói em đặc tên cho bài thơ của anh được không? Thế thì hay lắm anh muốn được nghe. Mỹ Hạnh nói đề thơ của anh một bài là (tỏ bày tâm sự). Một bài là (tuyệt vọng) Tuấn Kiệt nói hai tựa đề quá hay đúng luôn tâm trang của Huynh. Anh muốn đặc tên cho hai bài thơ của Muội một bài là (Chiếc Bóng ) một bài là ( nỗi nhớ) Mỹ Hạnh thầm khen đôi ta đúng là tri kỷ hiếu thấu tấm lòng nhau. Từ đó về sau ngày nào Tuấn Kiệt cũng vui bên Mỹ Hạnh lúc thời đánh đàn, lúc thời hội họa, lúc thì đánh cờ Mỹ Hạnh không thua kém gì tuấn kiệt kẻ năm lạng người nửa cân, Thanh Liêm Đại Nhân thấy Tuấn Kiệt cùng Mỹ Hạnh yêu nhau không muốn xa nhau, lấy làm mừng.
Không bao lâu thời Thanh Liêm Đại Nhân gã Mỹ Hạnh cho Tuấn Kiệt, tổ chức đơn sơ không rình rang chi cả.
Mỹ Hạnh theo Chồng không biết là đi đến xứ nào cuối cùng thấy Tuấn Kiệt dẫn mình đến một vùng thôn quê ruộng đồng bao la bát ngát, màu xanh tăm tắp có lẽ đây cũng là sự sắp xếp của hai bên tạo điều kiện cho đôi lứa gian khổ có nhau tình yêu càng thêm gắn chặc rèn luyện đức tánh, nhân cách, phẩm hạnh đạt đến tiêu chuẩn cao của một con người theo yêu cầu của Tuấn Kiệt.
Tuấn Kiệt chỉ ngôi nhà tranh tuy không lớn nhưng khang trang sạch sẽ chúng ta sẽ ở nơi đây. Mỹ hạnh sững sốt ngôi nhà kia ư, Tuấn Kiệt pha trò nói: Em hối hận rồi phải không? Mỹ Hạnh nói: Anh chưa biết em nên nói thế. Em đã chọn đừng nói là ngôi nhà kia dù cho lên rừng ở em cũng không bao giờ hối hận việc mình đã chọn, em cũng không bao giờ chịu khuất phục trước gian nan, đã từng nổi tiếng là bứng bỉnh. Nói xong thời nở nụ cười như không có gì. Tuấn Kiệt biết mình không chọn lầm trong lòng lấy làm mừng khôn xiết.

Trong ngôi nhà tranh người ta không khỏi kinh ngạc đôi vợ chồng trẻ những phút rảnh rỗi thường đàn ca ngâm thơ với nhau như đôi thần tiên lâm phàm xuống thế.
Nói về Tuấn Kiệt biết rõ Mỹ Hạnh sống trong chìu chuộng có người phục đời nào xuống bếp nấu ăn nên lúc nào cũng lúng túng trong công việc bếp núc. Tuấn Kiệt làm tất cả những món ăn Tuấn Kiệt nấu rất ngon Mỹ Hạnh vô cùng kinh ngạc chăm chỉ học tập dần dần Mỹ Hạnh cũng nấu được những món ăn ngon.
Sự khôi ngô tuấn tú của Tuấn Kiệt cũng như lao động quần quật suốt ngày nơi đồng nội, đêm về chăm chỉ học hành, với nghị lực phi thường ấy làm cho Mỹ Hạnh vừa kính nể vừa yêu thương, với đôi bàn tay tuy không được rắn chắc như những người luyện võ nhưng Tuấn Kiệt đủ sức mạnh quật ngã một con bò. Mỹ Hạnh theo Tuấn Kiệt ra đồng phụ giúp chồng một tay cuốc đất, trồng ngô khoai, cấy lúa. Tuấn Kiệt nhìn bàn tay thon nhỏ xinh đẹp trắng nuốt của Mỹ Hạnh ra sức cấy lúa trồng ngô những giọt mồ hôi thấm ước xuống áo Tuấn Kiệt như muốn khóc, không ngờ một tiểu thơ đài các vì thương chồng không quản ngại cực khổ gian nan. Tuấn Kiệt lau những giọt mồ hôi trên trán Mỹ Hạnh, em khổ cực quá, Mỹ Hạnh nhìn Tuấn Kiệt nói có cực nhọc như thế nầy em mới hiểu nỗi cực nhọc của người nông dân, sự tiêu pha phung phí của em trước kia là một tội lỗi.
Mỹ Hạnh nhìn Tuất Kiệt nói: Quê Nội anh phải nói là tuyệt vời người dân ở đây họ giúp đở vợ chồng mình rất nhiều nào thu hoạch mùa nào xuống giống em thấy vợ chồng mình luôn được sự che chở của bà con nơi đây, đôi lúc em nghĩ lại thấy xấu hổ bao năm sống trong sự ích kỷ chỉ biết cho bản thân làm khổ những người xung quanh, tệ hơn nữa là những người thân của mình, thứ quý nhất trên đời nầy chính là tình yêu thương rộng lớn, luôn biết hi sinh cho người khác, làm cho cuộc sống được an vui. Thấm thoát thoi đưa mới đây mà đã ba năm. Em học hỏi từ những người nông dân thôn quê ở đây nhiều lắm, tình làng nghĩa xóm bảo bọc lẫn nhau.
Chính vì lối sống tình làng nghĩa xóm ở đây họ cho em nhiều thứ đó là sự cần cù chịu khó, giúp đỡ lẫn nhau, dù nghèo khổ đến đâu, cũng không than thân trách phận, vẫn vui tươi trong sáng đôi lúc em cảm thấy hạnh phúc sống bên họ như sống bên người thân của mình. Em không thấy cô đơn vì có anh bên cạnh, có bà con lối xóm nay em đã hiểu câu nói người xưa, bà con xa không bằng láng giềng gần. Đôi lúc em nghĩ sống ở đây tuy không bằng sống trong nhung lụa giàu sang nhưng đầy tình người. Sống trong giàu sang nhưng đánh mất tình người trở thành cao ngạo tự đắc, sống ích kỷ chỉ biết mình. Tuất Kiệt vui mừng vô kể nói: Không ngờ em thay đổi tính tình nhanh như vậy.

Những tháng ngày gần đây Tuấn Kiệt thấy tấm lòng của Mỹ Hạnh còn đẹp hơn con người Mỹ Hạnh Tuất Kiệt như đắm say trong hạnh phúc.
Nhìn làng da trắng nuốt như trừng gà bóc dáng hình thon nhỏ ngực nở lưng ong mông đầy nếu xóa đi những vết bầm trên mặt người ta lầm tưởng Mỹ Hạnh là người Tiên lưu lạc xuống trần. Mỹ Hạnh thấy Tuấn Kiệt đứng ngây người ra nhìn mình, thì cười nói lạ lắm sao mà nhìn Tuấn Kiệt lẩm bẩm: Ba năm rồi còn gì giờ đây nàng lại đang mang thai sự tôi luyện gian khổ đã đưa Mỹ Hạnh đến đỉnh cao nhân cách của một con người. Nàng sẽ được trả lại ngôi vị tiêu thơ đài các như thuở ban đầu.
Tuấn kiệt biết mình sắp xa nơi đây vì khoa thi trạng nguyện sắp đến, tuy sống nơi đây là nơi miền quê thôn dã nhưng đầy ắp kỷ niệm gắn bó với ruộng đồng Tuấn Kiệt cảm xúc liền ngâm bài thơ

Quê hương đẹp mãi trong tôi
Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh
Cánh cò bay lã bay la
Bay qua sường núi lũy tre quê làng
Bức tranh đồng nội đẹp lành
Bình yên thanh đạm chang hòa yêu thương
Bóng quê xanh thẳm màu xanh
Du dương khúc hát xa xa vọng về
Điệu hò non nước xóm làng
Giọng ru người mẹ một đời vì con
Quê nội quê ngoại nơi đây
Bóng ai dưới ruộng thi nhau cấy cày
Mồ hôi chảy ước thấm đầy
Cho đôi chồng vợ vui vầy tháng năm
Bao nhiêu kỷ niệm khó quên
Tháng năm đèn sách càng thêm nghĩa tình
Dù sao cũng phải lên đường
Sau lưng bỏ lại những gì đã qua

Mỹ Hạnh nghe bài thơ liền hiểu rõ tâm trạng của Tuất Kiệt có lẽ Tuấn Kiệt không muốn mình khổ nhọc, ra sức học hành chờ ngày thi đổ làm quan.
Mỹ Hạnh xúc động trong lòng lại nghĩ rồi đây mình sẽ làm mẹ đi theo Tuấn Kiệt rời xa nơi đây, nơi đầy ắp kỷ niệm liền ngâm bài thơ rằng.

Từ ngày về sống bên nhau
Hòa mình vào cảnh thiên nhiên quê làng
Lắng nghe hơi đất rộn ràng
Trĩu bông lúa chín trên đồng vàng ươm
Nơi đây đầy ắp tình thương
Thủy chung gắng chặt vấn vươn ruộng đồng
Bình minh nắng sớm chiều hồng
Nghĩa tình chồng vợ mặn nồng càng thêm
Dẫu rằng nghèo khổ vẫn vui
Chồng đâu vợ đó sớm hôm cận kề
Nơi đây đẹp mãi trong lòng
Cho ta quả ngọt trái vàng tình chung

Tuấn Kiệt nghe vợ ngâm thơ mà lòng xót xa, Tuấn Kiệt nắm lấy tay vợ rồi nói: Tất cả là tại do anh, để em khổ nhọc ba năm trời.
Tuấn kiệt nói: Nơi đây là quê nội quê ngoại của anh cánh đồng rộng lớn nầy trước kia là của Nội anh, những người nông dân cày bừa kia là những người gắn bó với Ông Nội anh. Nội anh lên thị xã Tam Nông trở thành nhà thương buôn lớn liền cho không những người nghèo khó, bán rẻ cho người có của, những người đã từng gắn bó với Ông Nội. Những người dân nơi đây luôn nhớ ơn Ông Nội họ biết anh là cháu nên họ bảo bọc thương yêu hết mực.

Cha anh thừa kế gia tài kết xù thi đổ đậu cấp Bộ nhưng không làm quan vì nối nghiệp thương gia của Ông nội chỉ có anh là không ra tích sự gì mãi mê chăm lo học hành chờ thi Trạng. Anh chọn lấy nơi thanh tỉnh đồng quê vừa tu luyện gian khổ vừa học hành sau nầy trở thành người hữu ích cho xã hội hết lòng vì nước vì dân như Cha Em nổi tiếng Thanh Liêm Đại Nhân. Sự gian khổ có nhau tình yêu càng thêm gắn chặt.
Mỹ Hạnh nghe xong ôm mặt khóc ròng cũng tại em tất cả với cái tánh ương bướng xem người chẳng ra gì, sợ em thất kính với Cha Mẹ người sanh ra anh, ơn chưa trả nợ chưa đền còn rước thêm một bà chằn làm cho Cha Mẹ buồn phiền vì tội bất hiếu của anh chọn lầm người vợ. Anh còn yên tâm đâu mà lo học hành. Người chồng đạt đến đỉnh cao phải có người vợ đảm đang trung hậu. Còn em chỉ là một con người cao ngạo luôn làm buồn phiền những người xung quanh, em cảm ơn anh cho em những tháng ngày cải hối trở thành con người mới, con người mà anh hằng mong muốn ở nơi anh một người vợ Đức Hạnh hơn người. Tuấn Kiệt vô cùng kinh ngạc một Mỹ Hạnh mẫu mực khác Mỹ Hạnh năm xưa.
Vì có sự biết trước ba hôm nữa Cha Mẹ đến đón rước về khu biệt thự. Vợ chồng Tuấn Kiệt nhìn thấy từ xa có người phi ngựa đến, thì kinh ngạc còn ba ngày nữa kia mà hay có sự thay đổi nào chăng. Tuy còn xa nhưng Tuấn kiệt cũng đã nhìn ra người đến không phải là Cha mà là người hầu của Cha, người hầu phi ngựa vào ngôi nhà tranh xuống ngựa lễ phép chào Tuấn Kiệt nói: Thưa Cậu Chủ. Cha Cậu Chủ gởi cho cái nầy Ông Chủ dặn Cậu Chủ đắp lên chỗ bầm Mợ Chủ trong ba ngày thời tan biến vết bầm. Tuấn Kiệt vô cùng mừng rỡ làm theo lời dặn của Cha quả thật ba ngày sau những vết bầm trên mặt Mỹ Hạnh không còn nữa mà còn xinh đẹp hơn xưa. Mỹ Hạnh vui mừng khôn xiết. Tuấn Kiệt nhìn Mỹ Hạnh đẹp như nàng Tiên trong lòng rộn lên bao niềm vui nghĩ mình có phước mới lấy được Mỹ Hạnh vừa đẹp người đẹp nết một món quà vô giá mà Cha Trời Địa Mẫu đã ban cho.
Mỹ Hạnh nhìn Tuấn Kiệt như thầm cảm ơn bằng nói Anh là người chồng tốt nhất trên đời, em có phúc mới được ưng anh cảm ơn trời đất đã ban tặng cho một người chồng phải nói là như ý. Nước Văn Lang khó kiếm được người thứ hai.
Bà con lối xóm hình như họ cũng biết vợ chồng Tuấn Kiệt sắp về thị xã Tam Nông. Có hơn mười gia đình đến đưa tiển, vợ chồng Tuấn Kiệt gắn bó với họ gần ba năm qua, thắm tình đậm nghĩa nên cũng bùi ngùi xúc động.

Vợ chồng Tuấn kiệt ăn cơm vừa xong thời thấy hai chiếc xe ngựa sang trọng trên đường chạy về ngôi nhà tranh Tuấn Kiệt dẫn vợ ra đón. Từ trên xe ngựa Dương Đại Nghĩa cùng Dương Phu Nhân bước xuống Ông ngắm nhìn Tuấn Kiệt tuy chai sạm đi rất nhiều nhưng đầy vẻ rắn chắc phong thái già dặn như người đứng tuổi, Ông nhìn sang Mỹ Hạnh trông Mỹ Hạnh ngoài xinh đẹp ra trông chửng chạc hơn nhiều có lẽ chịu nhiều gian khổ nên Mỹ Hạnh bây giờ khác với Mỹ Hạnh xưa. Mỹ Hạnh quỳ lạy vợ chồng Dương Đại Nghĩa, nói con dâu mừng Cha Mẹ mới đến. Dương Đại Nghĩa nói ba năm rồi nhỉ các con vẫn bình yên là Cha Mẹ mừng rồi còn mấy tháng nữa là hết năm, triều đình mở khoa thi trạng nên Cha không thể để hai con ở đây được, lại được tin sắp có cháu nội. Nhất là Mỹ Hạnh không đựợc lao động nặng nhọc cháu nội có bề gì Ông nội Bà Nội nầy làm sao sống nổi.
Dương Phu Nhân Mẹ Tuấn Kiệt lần đầu tiên gặp con dâu Bà nhìn sững sờ Mỹ Hạnh có người đẹp đến thế sao thảo nào thằng Tuất Kiệt chịu gian khổ như vậy. Bà bước tới đở Mỹ Hạnh đứng dậy triều mến vô cùng nói con dâu của Mẹ xinh đẹp như thế nầy ư quả là phúc phận cho thằng Tuấn Kiệt.
Dương Đại Nghĩa từ trong nhà tranh bước ra, nhìn đàn gà vịt có hơn trăm con con nào con nấy mập ù rất là có giá. Dương Đại Nghĩa nói vợ chồng con làm ăn ba năm, dư được vài tấn lúa, ngô bắp đầy nhà, gà vịt có hơn trăm con thành tích không nhỏ với sức lực mồ hôi gian khổ của mình sao con không giải quyết nó đi vợ chồng con trở về cho nhẹ. Tuấn Kiệt nói: Con cũng muốn giải quyết cho rồi nhưng Mỹ Hạnh nói: Đợi Cha Mẹ đến xin ý kiến cũng như dạy bảo cách xử lý cho. Dương Đại Nghĩa nhìn Dương Phu Nhân, Dương Phu Nhân liền hiểu ý Bà muốn nhìn thấy tận mắt con dâu mà lúc nào Ông xã bà cũng ca tụng đức hạnh hơn người. Ông nói với Tuấn Kiệt vợ chồng con giải quyết đi rồi lên đường ra về. Tuấn Kiệt hỏi ý kiến Mỹ Hạnh. Mỹ Hạnh nói: Ăn là hết nhưng cho là còn Thưa Cha Mẹ con muốn đem thành tích của vợ chồng con gian khổ ba năm, nay biếu hết cho mười gia đình đã gắn bó với vợ chồng con, con muốn đi theo con đường của Ông Nội. Còn ngôi nhà tuy vợ chồng gắn bó ở đây được ba năm nhưng không thuộc quyền sở của vợ chồng con nên con không có quyền mua bán hoặc cho, vì chưa có ý kiến của Cha Mẹ, khi nào có ý kiến của Cha Mẹ thì vợ chồng con mới dám quyết định. Dương Phu Nhân nói: Vợ chồng con quyết định luôn đi Tuấn Kiệt nói: Anh trao quyền cho em. Em muốn giải quyết sao tuỳ thích, Mỹ Hạnh nhìn đôi vợ chồng trẻ rất nghèo không đủ sức làm nhà ở riêng bụng lại có mang bằng gọi đến nói rằng vợ chồng tôi biếu cho vợ chồng Thu có nhà cửa để ở sanh con đẻ cái trú mưa đụt nắng làm ăn sanh sống. Vợ chống Thu bước tới lạy vợ chồng Tuấn Kiệt, Hãy lạy hai ngọn núi Thái Sơn kia kìa Mỹ Hạnh chỉ Dương Đại Nghĩa cùng Dương Phu Nhân.
Người cứng cõi như Dương Đại Nghĩa cũng không cầm được nước mắt thằng Tuấn Kiệt quả nhìn không lầm người. Dương Phu Nhân thầm khen, chỉ một hành động nhỏ cũng đã nói lên tiết hạnh trung hiếu vẹn toàn. Xuất giá tùng phu đi theo con đường gia phong của chồng, trả hiếu cho chồng, làm rạng rỡ tông môn dòng họ. Tuấn Kiệt lấy làm vui sướng liền chia đều phân phát cho mười gia đình trước sự cảm ơn không ngớt.

Trên đường đi người ta nhìn thấy hai xe ngựa đi vào khu biệt thự rộng lớn đó là xe ngựa vợ chồng Dương Đại Nghĩa đưa vợ chồng Tuấn Kiệt trở lại khu biệt thự Tuấn Kiệt đã ba năm xa cách.
Nói về Mỹ Hạnh vô cùng sững sốt trước sự giàu có của gia đình Tuấn Kiệt. Từ trong khu biệt thự vợ chồng Thanh Liêm Đại Nhân bước ra. Mỹ Hạnh nhìn thấy chạy tới ôm Cha Mẹ mà khóc con nhớ Cha Mẹ quá.
Thanh Liêm Đại Nhân ở lại với con vài ba hôm rồi trở về Huyện Điền Hà.
Mỹ Hạnh phụ giúp gia đình xử lý trong công việc làm ăn không thua kém gì Dương Đại Nghĩa công việc trôi chảy thuận buồm xuôi gió mới đó mà đã hết năm. Tuấn Kiệt từ giả gia đình lên kinh đô ứng thí. Mỹ Hạnh tiễn chân Tuấn Kiệt một đoạn đường khá xa nói, chàng đậu rớt em không quan tâm miễn bình an trở về là được hai người bịn rin chia tay. Tuấn Kiệt vào Kinh Đô Văn Lang hơn năm mà chưa thấy trở về cả nhà vô cùng lo lắng, Mỹ Hạnh sanh được bé trai cả Nội Ngoại đều vui mừng đặt tên là Thừa Chí.
Dương Đại Nghĩa, nhận được thông tin Tuấn Kiệt đổ nhị khoa sau trạng nguyên, giỏi văn kém võ nên đổ nhị khoa nghe đâu Tuấn Kiệt theo giúp Trạng Nguyên bình định giặc biên giới Tây Nam thắng thua thế nào chưa rõ. Có lẽ nhớ Tuấn Kiệt Mỹ Hạnh nhìn con khảy đàn ngâm thơ.

Anh ở nơi nào em mãi trông
Lòng em thương nhớ anh biết không
Gối lạnh phòng đơn trông bóng nhạn
Đã có chồng, sao mãi thấy cô đơn
***
Thiếp ở quê nhà , mãi ngóng trông
Thuyền đi thuyền đến, chật đầy sông
Nào đâu thấy bóng, người xưa cũ
Cánh nhạn tung trời, vẫn biệt tăm
***
Một con hầu nữ ba chân bốn cẳng mợ chủ mợ chủ miệng nói không ra lời ấp a ấp úm cậu cậu Mỹ Hạnh hoảng hồn Cậu Chủ Tuấn Kiệt sao rồi, như lấy lại bình tỉnh Cậu Chủ đã trở về Mỹ Hạnh quên cả trang điểm vội ôm con chạy ra cổng thời nghe tiếng vó ngựa vang dội quân binh rầm rộ gươm giáo sáng ngời Tuấn Kiệt oan phong lẫm liệt ngồi trên con ngựa ô. Mỹ Hạnh vô cùng xúc động khi nhìn thấy sự vinh quang ấy làm rạng danh cả hai nhà. Nước mắt Mỹ Hạnh cứ chảy. Tuấn Kiệt nhìn thấy Mỹ Hạnh tay bồng con nước mắt chảy ròng ròng theo như trước đây gặp tình cảnh nầy cũng sẽ khóc như Mỹ Hạnh nhưng vì chinh chiến hơn một năm Tuấn Kiệt đã khác đi rất nhiều đè nắng cảm xúc trong lòng không hiển lộ ra ngoài đạt đến đỉnh cao của bậc anh hùng khí phách con Rồng cháu Tiên.
Trước khi về quê Vua Hùng Vương đời thứ 12 Hùng Quế Lang. Bổ nhiệm Tuấn Kiệt làm Quan Tri Phủ Giang Châu. Thay thế cho Quan Tri Phủ Vương Thông, Tri Phủ Vương Thông được điều động về Kinh Đô.
Ở nhà mấy hôm Tuấn Kiệt đưa vợ con về Huyện Điền Hà thăm Thanh Liêm Đại Nhân. Sau đó thì đến Giang Châu nhận chức trở thành Quan Tri Phủ Đại Nhân. Mỹ Hạnh phụ giúp chồng hết lòng vì dân vì nước lưu danh muôn đời.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện; người chồng tốt đến đây là hết
——————————————————