ĐỨC TIN ĐÚNG CHỖ
NIỀM TIN ĐÚNG NƠI

Trong con hẻm 47 phần nhiều là ngôi nhà xụp xệ trong đó có nhà chị Hà. Chị Hà sinh được ba người con vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên hai người chị Út Tí, học mới lớp năm thôi học một người tên Nhung một người tên Lụa kiếm cơm chạy bửa. Chị Hà nhìn đàn con buông tiếng thở dài ước gì nhà mình khá giả nuôi con cái học hành đến nơi đến chốn, nhỏ Út Tí rất thông minh học đâu nhớ đó năm nào cũng nhận giấy khen học sinh giỏi. Chị quyết tâm làm lụng suốt ngày không nề mệt nhọc hầu dành dụm ít tiền để nuôi con học thành tài.

Chị đang miên man suy nghĩ thì nghe tiếng ông xã nói: Hôm nay chủ nhật Bà theo tội lên nhà thờ cầu nguyện Chúa phù hộ may ra mới khắm khá được.

Chị Hà nghe Ông Xã nói vậy trong lòng không vui từ chối khéo: Hôm nay tôi mắc bận Ông đại diện gia đình đi cũng được. Tô Nghị Ông xã Chị Hà nói: Bà lúc nào cũng thế hình như không có lòng tin nơi Chúa. Chị Hà bực quá mới nói ra những gì sự thật và bấy lâu nay Chị nhẫn nhịn.
Chị thẳng thừng nói: Nếu tin Chúa mà thay đổi được vận mệnh gia đình thời tôi đã theo Ông lễ lạy Chúa cần gì Ông phải biểu. Tôi thấy Ông đúng là con Chiêng ngoan đạo, gần hai mươi năm rồi Ông có bỏ sót chủ nhật nào đâu. Nếu thật Chúa là Đấng quyền năng sao Chúa không thương đến Ông chuyển đổi số mạng cho Ông, gặp nhiều may mắn làm đâu được đó tôi bớt khổ cực hưởng nhờ.  Nhưng sự thật vẫn là sự thật Chúa nào phù hộ cho Ông. Ông vẫn khổ vẫn nghèo người ta không theo Chúa, nhưng họ có thua kém gì Ông đâu có khi còn may mắn hơn ông nhiều. Còn Ông theo Chúa thế mà luôn kém sự may mắn thấy toàn những gì xui xẻo đến với Ông nào người ta quịt nợ, nào bị xe tông, nào bệnh tật triền miên, luôn làm khổ cho bản thân Ông còn làm khổ lây vợ con. Tôi chỉ tin những gì linh ứng sự thật theo hoài mà không linh ứng tôi nản lắm.
Tôi không mơ ước cao xa chỉ mơ ước mấy đứa con học hành đến nơi đến chốn như con cái người ta là được. Chỉ có thế thôi tôi chờ mãi sự mầu nhiệm của Chúa, đối với con Chiêng ngoan đạo của Chúa, nhưng chờ mãi không thấy hồng ân của Chúa ban cho. Đây chính là sự thật Ông thường biện luận là Chúa thử thách Ông nên chưa ban phước cho Ông. Ông không nên biện luận gì nữa tôi chỉ tin những gì sự thật thôi.

Tôi là vợ lúc nào cũng tôn trọng sự lựa chọn của chồng không bao giờ phản đối. Nhưng biểu tôi tin vào những gì mơ hồ thiếu cơ sở khoa học, chỉ dựa vào đức tin đặt không đúng chỗ, tin không đúng nơi, chạy theo những gì trừu tượng xa xôi, thì tôi không cam tâm tình nguyện để làm.

Tôi chỉ cần những thực tế như yêu nước thương nòi, đền ơn đáp nghĩa những người hết lòng vì Tổ Quốc non sông. Tôn thờ người khai sinh ra Dân Tộc mình theo đạo lý uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây làm sáng lòng trung hiếu, đức nhân con người, đó chính là Đạo về Trời từ xưa đến nay trong trời đất vẫn thế. Tô Nghị nghe xong cứng họng những cũng ra vẻ là bề trên nói: Bà lúc nào cũng lấy Quốc Tổ so sánh với Chúa. Lấy truyền thống anh linh dựng nước giữ nước ra so với lời dạy của Chúa đúng là kém hiểu biết. Chúa là Đấng con Trời còn Quốc Tổ Hùng Vương chỉ là.
Chị Hà như có vẻ không bằng nói:  Chỉ là sao, ý Ông nói Quốc Tổ không phải con Trời chắc chị biện luận, chỉ ở vào ngôi vị Quốc Vương chính là Thiên Tử, Thiên là Trời Tử Là Con.
Quốc Tổ Hùng Vương chính là con trời khác gì Đức Chúa Giê su. Tôn Thờ Quốc Tổ cũng được Trời phù hộ, sự tôn thờ vừa chính đáng, vừa có trung, có hiếu, có nhân, có nghĩa. Đôi lúc tôi linh cảm tôn thờ Quốc Tổ mới thật sự đem lại hiệu quả như mong muốn vì chúng Ta là con Dân Quốc Tổ và chỉ có Quốc Tổ mới che chở cho con Dân của người. Những người bỏ Cội bỏ Nguồn không tôn thờ Quốc Tổ, tôn thờ người ngoài thời nhất định Hồn Thiên Sông Núi không phù trị. Quốc Tổ không bao giờ phù hộ. Đương nhiên tai họa theo đó khởi sanh ra ít khi gặp được sự may mắn.
Tô Nghị nghe xong không nói gì một mình đi đến nhà thờ. Sự thật mình chính là con Dân Việt Nam con cháu Vua Hùng bỏ Nguồn bỏ Cội đi theo Chúa. Niềm tin đức tin đặt đúng chỗ không ? trong lòng với bao điều suy nghĩ.
Cho đến một hôm chị Hà đang lo cho bữa cơm chiều, thì một người phụ nữ ăn diện xinh đẹp bước vào nhà. Chị Hà không lạ gì người phụ nữ xinh đẹp nầy tên Phước bạn thân đã xa cách mấy năm không gặp. Hai người gặp nhau thân thiện như hai chị em ruột, hai chi em nói qua nói lại một hồi Phước lấy ra tấm thiệp mời dự đám cưới con trai lớn của Phước.
Hà nhìn Phước rồi nói: Phước lấy chồng trước tôi nên có dâu sớm mừng cho Phước. Phước nói: Tôi ở gần nhà Hà đâu có xa xôi gì tôi ở trên đường Trần Hưng Đạo còn Hà thời ở con hẻm 47 Trần Hưng Đạo, thế mà đến nay tôi mới biết Hà ở đây nhờ qua người bạn. Hà còn nhớ Cúc không Cúc nay giàu có lắm đó các con của Cúc đều thành đạt kỹ sư bác sĩ không hà. Hà nghe Phước nhắc đến Cúc liền nhớ lại ba đứa ngày nào cũng gặp nhau cùng học một trường đứa nào cũng học giỏi nổi tiếng tam khôi của trường Hùng Vương, những kỉ niệm xưa hiện về như mới hôm nào, Hà buông tiếng thở dài như luyến tiếc một thời dĩ vãng đã qua.

Trước khi ra về Phước cho số địa chỉ nhà mình, Hà tiển chân Phước ra đến ngõ nhìn Phước đi mất hút mới trở vào nhà lo cho bữa cơm tối.
Sau đó mấy ngày Hà rong xe trên đường Trần Hưng Đạo không phải đi tìm nhà của Phước nhưng biển quảng cáo to lớn cửa hàng di động, vi tính ra bề phết giàu có lắm, có đề số nhà của Phước vừa ngạc nhiên vừa tò mò có phải đúng là nhà Phước bạn mình không. Hà dừng xe tìm hiểu.
Nghe tiếng còi xe te te một chiếc xe con đời mới chạy vào sân, người trong xe không ai khác chính là Phước. Phước nhìn thấy Hà xuống xe tiếp đón niềm nở nắm lấy tay Hà dắt vào nhà đi ngay vào phòng khách. Hà như choáng ngộp trước sự giàu sang của Phước. Lại thêm một sự bất ngờ người đàn ông lịch sự ra chào hỏi không xa lạ gì đối với Hà con Chiêng ngoan đạo của Chúa bảy năm rồi Hà không đi lễ nhà thờ nên không gặp Tự Ngộ, không ngờ Tư Ngộ lại là Ông Xã của Phước. Tư Ngộ nhìn thấy Hà liền hỏi anh Nghị có khoẻ không ? Hà chưa kịp trả lời Phước nói: Thế ra hai người đã quen biết nhau. Tư Ngộ nói: Đừng có hiểu lầm trước đây anh là con Chiêng ngoan đạo nên thường gặp vợ chồng anh Nghị.

Tư Ngộ tế nhị rút lui để cho hai người phụ nữ nói chuyện với nhau, Hà hỏi trong thiệp Phước có ghi làm sui gia với Cúc có phải Cúc tụi mình ba đứa trước đây không?
Phước nói: Đúng vậy Cúc tam khôi tụi mình đó, gia đình Phước nhờ Cúc chỉ vẽ mới được như ngày hôm nay. Cha của Cúc vốn là dòng Chúa nhưng lại có tấm lòng yêu nước hơn người nhất là Tôn Thờ Quốc Tổ luôn gìn giữ truyền thống Anh Linh dựng nước giữ nước. Nghe đâu Chính Quyền địa phương rất kính nể không những kính nể về lòng Tôn Thờ Cội Nguồn, Tôn Thờ đối với non sông Tổ Quốc. Mà còn kính nể đóng góp từ thiện cho xã hội. Cha của Cúc là nhà thương buôn cừ khôi làm ăn rất giỏi giám đốc công ty Thịnh Đạt đó Hà.

Ông Xã nhà tôi tỉnh ngộ trở về với Cội Nguồn là nhờ Thịnh Đạt cha của Cúc giải bày đâu là chân lý, đâu là đặt niềm tin đúng chỗ. Đức Tin không đi ngược lại Đạo Đức bỏ Cội Nguồn Tôn Thờ người khác dẫn đến Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu, nên không còn lạc lối làm đường nữa. Hà thở dài: Ước gì ông nhà Hà được như Anh Ngộ nhà Phước. Phước nhìn Hà rồi hỏi: Ông nhà Hà là con Chiêng ngoan đạo sao? Hà gật đầu, Phước nói: Cứng đầu lắm đây.
Phước nhớ lại như in cái ngày hai người cải nhau để làm rõ vấn đề kể lại cho Hà nghe. Ông Xã nhà tôi cho rằng theo Chúa Giêsu là khôn ngoan vì Chúa Giesu là con Chúa Trời thì không tôn thờ bất cứ ai đó mới là lẽ đúng.

Ông Thịnh Đạt phản biện lại rằng: Đã là cuộc sống là phải có nhiều sự tôn thờ. Tôn thờ Trời, tôn thờ người sáng lập lên đất nước. Tôn thờ Hiến Pháp, Luật Pháp, Tôn thờ Chân Lý, thì đời sống mới đi vào bình yên. Nếu phản lại Cội Nguồn thì chỉ có mang họa. Phản lại Hiến Pháp, Luật Pháp thì chỉ có đi tù. Phản lại sông đất nước xưa thì tru di tam tộc, nay thì mọc gông chôn thân.
Ví như Ông Adam và Bà Êva phản lại Cội Nguồn của mình là Chúa Trời bị Chúa Trời phạt nặng. Đó là nói về Ông Adam và Bà Êva. Còn con Dân nước Việt mà phản lại Cội Nguồn phản lại người khai dựng lên đất nước trở thành tội đồ Dân Tộc xưa thì xóa sổ ba đời, tru di cửu tộc. Ngày nay tuy có khác sống theo, Hiến Pháp. Luật Pháp ai làm nấy chịu nhưng với cái tội Phản Tổ Phản Tiên không nhỏ đâu. Nhà nước hiện nay vì lệ thuộc ngoại bang có thể bỏ qua tội phỉ báng Cội Nguồn, phỉ báng Quốc Tổ, Nhưng nhà nước Tâm Linh Văn Lang cũng như Hồn Thiên Dân Tộc năm nghìn năm không bỏ qua cho đâu nặng thì mất mạng nhẹ thì tai họa triền miên. Hơn nữa con cháu Vua Hùng không phải người nào cũng ngu khờ đâu khối gì những bậc Đại Trí, Đại Đức, Đại Trung, Đại Hiếu, Đại Nhân, Đại Nghĩa sẵn sàng vì Cội Nguồn Cha Ông vì Dân Tộc vì non Đất Nước. Quân xâm lược con khiếp sợ. Con Chiêng lấy gì chống trả lại được khi đã phản Cội Nguồn của Dân Tộc Việt Nam. Khi Dân Tộc Việt Nam con Cháu Tiên Rồng ra tay thời có chết. Chúa cũng không cứu nổi đâu. Đừng đem Chúa ra mà giỡn chơi với súng đạn, với lửa, nhất là giỡn chơi với lòng Trung Hiếu con cháu Việt Nam đối với Quốc Tổ Vua Hùng.

Đã là con người thời phải biết điều nầy. Tôn vinh Cha Trời mà phỉ báng người dựng nước thì coi như tự mình rước họa bị luật pháp nhà nước hành xử Chúa Trời không thể nào can thiệp được. Cũng như Vua đã đặc ra thể chế phạm vào thể chế cũng bị trục xuất như thường, đó chính là Công Lý là lẽ phải dù thời nào cũng thế mà thôi, ở trên trời ở thế gian cũng chẳng khác gì nhau.
Tôn thờ người dựng nước, tôn thờ Cha Trời mà vi phạm Hiến Pháp, Luật Pháp cũng phải đi tù hoặc chung thân. Đó là Định Luật chung đi vào tồn tại của sự sống xã hội và con người. Tự Ngộ ông xã nhà Phước Tôi, là nhà trí thức đang dạy học ở trường sư phạm nên nhận ra đâu là chân lý đâu là phi chân lý. Đâu là niềm tin đúng chỗ, đâu là đức tin đúng nơi. Tin người xa lạ phỉ báng Ông Bà Cha Mẹ coi như đi đời, tin Thần Thánh nơi đâu phỉ báng Quốc Tổ coi chừng gánh lấy tai họa. Từ đó Tự Ngộ nhà Phước tôi thay đổi cách sống bỏ con đường cũ đi theo con đường mới, thường ca ngợi tuyền thống anh linh dựng nước giữ nước, tôn vinh người dựng nước không quên ơn Quốc Tổ, biết quy hướng về Trời theo con đường Quốc Tổ. Thì kỳ diệu thay làm ăn phơi phới Ông Tự Ngộ nhà tôi lên chức lia lịa nay là hiệu trưởng trường đại học sư phạm đó Hà. Hà nghe say nghe sưa nhớ in từng lời nói của Phước. Hà ngộ ra nhiều điều mà trước đây Hà chưa bao giờ hiểu được những điều gút mắt luôn đè nặng trong lòng của Hà giờ đây coi như được giải tỏa.

Hà vừa bước vào nhà Tô Nghị cằn nhằn đi đâu mà lâu dữ vậy tối nay tôi mắc công chuyện ở Nhà Thờ lo công chuyện văn nghệ ca ngợi Chúa, Bà cùng mấy con đến đó để xem mới thấy Chúa cao cả thế nào dẹp bỏ những chuyện linh tinh đi, Quốc Tổ cái nổi gì. Truyền thống mà hơn lời dạy của Chúa sao. Hiến Pháp, Luật Pháp là do đảng phái bè phái tạo ra mục đích phục vụ cho Đảng Phái, Bè Phái lợi ích nhóm, sao bằng giáo điều của Chúa dạy.
Hà nghe xong rơi nước mắt Hà nói: Tôi không ngờ Ông càng ngày càng đi quá xa trở thành con người vô cảm chỉ biết mình không bao giờ nghĩ cho người khác.
Ông là người Việt Nam sống trên đất nước Việt Nam không tôn thờ Quốc Tổ thì thôi không nên phỉ báng. Dù cho Quốc Tổ chỉ là người thường thì cũng phải tôn trọng thờ kính, đó là Đạo Làm người. Đạo làm con Dân, Đạo thừa kế những gì Cha Ông để lại. Sao ông cứ mãi phỉ báng Cội Nguồn của chính mình. Tôi cũng đã đọc nhiều kinh thánh trần gian tuy là cõi tạm nhưng vô cùng quan trọng vì là trường thi tiến hóa Linh Hồn. Chúa rất ghét những gì bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa. Ông lúc nào cũng xem thường Quốc Tổ tạo cho mình những tính xấu Bất Trung, Bất Hiếu , Bất Nhân, Bất Nghĩa sự tu luyện tiến hóa Linh Hồn của Ông là như vậy sao.
Lời Chúa dạy con người có nhân cách có trí khôn, có khả năng suy đoán việc đúng hay sai, có kế hoạch định hướng tương lai của mình. Ông đang ở đâu, Ông là Dân Tộc nào Ông biết rõ sao Ông phản lại Nguồn Cội của mình. Tôi tin chắc rằng không những nước chúa, mà nhiều nước trên cõi trời các Ngài không bao giờ lựa chọn về với cõi nước họ. những con người Bất Trung, Bất Hiếu, Bất Nhân, Bất Nghĩa. Trong đầu Ông chứa quá nhiều tạp tánh tội lỗi như Bất Trung đối với người dựng nước. Bất hiếu đối với bề trên của mình. Bất nhân đối với người ân của mình, Bất nghĩa đối với người có công khai dựng lên đất nước của mình. Quốc Tổ nào có tội tình gì mà Ông phải xem thường hay phỉ báng. Phỉ báng người ân của mình mà thành nhân được sao.
Cõi nước trời nào nhận lãnh những con người như thế. Nếu cõi nước trời nhận lãnh những Linh Hồn Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu như thế thì cõi nước trời đó biến thành địa ngục, không phải cõi nước trời nữa.
Nhiều người vẫn lầm tưởng độc ác tàn bạo, đồi bại mới là tội, thật ra những tội lỗi còn lớn hơn tội lỗi đó nữa chính là phản lại Cội Nguồn của chính mình, Phản lại Ông Tổ dựng nước, phản lại truyền thống anh linh Dân Tộc. phản lại Hiến Pháp, Luật Pháp minh chính làm cho cuộc sống trở nên tăm tối. Đưa đất nước đến cảnh chiến tranh tương tàn nồi da xáo thịt thê thảm vô cùng.
Đã là vợ thì phải nghe theo lời chồng để cho con cái noi theo gương sáng của Cha. Nhưng nếu người chồng không đủ sáng suốt thời người vợ phải can ngăn vậy. Đó là đạo làm vợ.
Nhung, Lụa, nhỏ Út Tí ngồi nghe Cha Mẹ tranh luận mỗi lời nói của Mẹ là mỗi tia sáng làm Nhung, Lụa , Út Tí thức tỉnh bằng nói: Con theo đường hướng của Mẹ vừa thực tế vừa bình an, vừa được xã hội kính nể. Sống có Nhân có Nghĩa, có Trung, có Hiếu chính là sống có Đức Ông Bà xưa thường dạy sống có Đức không sức mà ăn. Sống không sai phạm vào điều cấm kỵ Đạo Đức Dân Tộc. Chính là sống an vui, tôn thờ Quốc Tổ là sự tôn thờ chính đáng, Quốc Tổ nhất định phù hộ, tôn thờ truyền thống anh linh dựng nước giữ nước sẽ được Hồn Thiên sông núi phù trì. Quốc Tổ thờ Trời con cháu Quốc Tổ thờ Trời, đâu phải theo Chúa Giêsu mới thờ Trời. Gia đình ta nhất định sẽ đổi đời vì đã đặt niềm tin đúng chỗ, đức tin đúng nơi.

Tô Nghị như thức tỉnh lặng thinh không nói, Hà nói: Ông còn nhớ Anh Tự Ngộ không. Tối nay Anh Tư Ngộ có đến xem văn nghệ không ? nếu có anh dẫn mẹ con tôi theo. Tô Nghị nói: Tư Ngộ là con Chiêng ngoan đạo nổi tiếng không hiểu vì sao không thấy Tư Ngộ đến nhà thờ năm sáu năm rồi có lẽ vì bề bộn cộng chuyện dạy học nên Tự Ngộ không đi đến Nhà thờ. Hà nói: Ông muốn gặp Anh Tư Ngộ không. Tô Nghị nói: Sao lại không đã tìm đến vài lần rồi, nhưng đã dời đến nơi ở mới biết ở đâu mà tìm.
Bữa cơm tối vừa xong Tô Nghị đi một mình đến Nhà Thờ trong lòng nặng trĩu không như mội khi. Đi sớm về khuya như thường lệ những đêm có văn nghệ.
Hà nhìn thấy qua mấy ngày nay Tô Nghị thường bóp tráng suy nghĩ cho đến một hôm Tô Nghị nói hình như bà biết nhà Tư Ngộ ở đâu thời phải. Đương nhiên là tôi biết rồi, mới đây Phước đến nhà mời dự đám cưới nữa kìa. Nhà Anh Tự Ngộ cũng ở gần đây thôi mới hồi nảy Phước gọi điện thoại cho Tôi, nói rãnh qua nhà chơi nhớ dẫn theo Ông Xã, Anh Tự Ngộ muốn gặp ông bạn đời mấy năm về trước lúc nào cũng làm ra vẻ con Chiên ngoan đạo trước mọi người.

Tô Nghị nói: Sao Bà không nói sớm cho tôi chững bị ít quà cũng như trang trí đánh bóng bộ mặt lại một tí. Cả nhà đều cười ồ lên.
Người ta nhìn thấy hai chiếc hon đa dừng ngay trước ngôi nhà ba tần thì ra cả gia đình Tô Nghị đến thăm chơi Hiệu Trưởng đại học Tư Ngộ. Hay là đến cửa hàng di động, vi tính bề thế hàng xịn nhập ngoại có đủ ở đây để mua. Tô Nghị đang ngỡ ngàng sự giàu có của Tự Ngộ. Từ trong nhà vợ chồng Tự Ngộ chạy ra nắm lấy tay thân mật dắt vào ngay phòng ăn, không bao lâu thời những cao lương mỹ vị dọn lên nào là tôm hùm, cua huỳnh đế, vịt trời quay, thịt bò Mĩ. Với cái nghèo của Tô Nghị chưa bao giờ dám nghĩ tới nói gì đến ăn. Nhìn phòng ăn tân kỳ, món ăn cao cấp thầm nghĩ không hiểu vì sao Tư Ngộ lại tốt phước đến vậy. Chúa ban cho ư không đúng mình cũng là con Chiên ngoan đạo theo Chúa gần hai mươi năm kia mà nào có thấy gì đâu.
Bửa cơm thân mật dùng xong Ngộ mời sang phòng khách Phần Ông, Ông Tâm sự. Phần Bà, Bà tâm sự. Tô Nghị nhìn Tự Ngộ hỏi sao mấy năm nay không thấy Tự Ngộ đi lễ Nhà Thờ. Tự Ngộ nói: Một khi Ý Thức Nhận Thức thay đổi con người cũng thay đổi, cuộc sống cũng thay đổi theo, như Nghị đã biết trước đây Tư Ngộ tôi rất nghèo chỉ được cái là thành phần trí thức tầng lớp nhà giáo. Những từ khi tôi được Cha của Cúc khai ngộ lẽ thật, tôi từ bỏ con đường cũ bước sang con đường mới. Vì con đường mới phù hợp với tôi hơn cũng từ đây gia đình tôi làm ăn phát đạt có thể nói làm đâu được đó. Tô Nghị xem vào Chúa chuyển đổi vận mênh của Ngộ sao ? Ngộ nói: Làm gì có chuyện đó, mình tự trói ai mở trói cho mình được, tự mình giải thoát cho chính mình. Làm thay đổi vận mệnh của chính mình. Ngộ nhờ vào cái gì để làm thay đổi vận mệnh của chính mình. Tư Ngộ chỉ vài những quyển kinh văn do Quốc Tổ Vua Hùng truyền lại. Vì tò mò Tô Nghị bước đến xem thấy kinh, thơ, văn, triết, truyện, sử, Văn Hóa Cội Nguồn. Tô nghị nói: Những Kinh, Thơ nầy có uy lực đến thế sao làm thay đổi một con người đã từng ngoan đạo. Hơn hẳn Kinh Thánh cựu ước ( 39 quyển và tân ước 27 quyển ) tổng hợp lại 66 quyển do gần 40 người viết ra. Tự Ngộ nói: Đúng vậy hơn gấp trăm nghìn lần với những gì tìm đọc nghiên cứu năm năm theo sự nhận thức của tôi. Tư Ngộ có thể cho tôi mượn về nghiên cứu được không ? Tư Ngộ nói: Ai chứ Tô Nghị anh thì tôi biếu không. Nói về Tô Nghị từ khi có được Văn Hóa Cội Nguồn say sưa nghiên cứu càng nghiêng cứu trí càng sáng ra nhận thức ra được nhiều điều mà trước đây mình không nghĩ tới Tư Nghị không còn mặn mà đi Nhà Thờ nữa vì hiểu rõ Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa cũng chính là mình không cần ai ban cho cả, tự mình lập nên sự nghiệp cõi trời. Lập nên nước Chúa.  Có lẽ do Tâm trí khai mở Tô Nghị đi đến quyết định bán ngôi nhà ra mua đất ngoại ô thành phố với khu vườn rộng Chị Hà chăn nuôi trồng trọt, còn Tô Nghị thua mua rau, cũ, quả các nhà vườn đem vào thành phố bỏ mối. Không bao lâu thời gia đình giàu lên, lại thêm đất đai ngoại ô lên giá chóng mặt Tô Nghị bán bớt hai lô xây được ngôi biệt thự sang trọng, còn dư tiền mua xe con. Lâu lâu vợ chồng con cái vào nội thành thăm vợ chồng Tự Ngộ.
Tô Nghị thương yêu vợ hơn lúc nào hết nhờ người vợ thông minh lại chịu khó làm ăn cũng như đảm đang việc nhà, lại chọn đúng con đường mình đi, không còn sai đường lạc lối nữa, nên ngày nay mới được như thế nầy.

Đúng là Đạo Ta, Ta giữ Ta thờ
Dù trong dù đục, Đạo nhà vẫn hơn
Tôn thờ Quốc Tổ trả ơn
Uống nước nhớ Nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây.
Cuộc đời vận mệnh đổi thay.
Phật, Tiên, Thánh, Chúa đâu xa mà tìm
Ở ngay trong chính Tâm Mình
Đặt niền tin đúng chỗ đổi đời lên mây
Đức tin đúng hướng linh thay
Không cầu cũng đặng giàu sang, sang giàu
Bỏ Nguồn bỏ Cội sai lầm
Anh hùng lạc đạo mong gì sáng danh
***
Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện; Đức Tin đúng chỗ, Niềm Tin đúng nơi đến đây là hết.
—————————————-