LẼ ĐÚNG, ĐIỀU SAI

Một khu vườn cà phê khá rộng sát đường lộ, không ai là không trằm trồ với sự được mùa trĩu cành chính đỏ. Bên cạnh vườn cà phê một ngôi nhà tuy không lớn nhưng khang trang sạch đẹp. Trên đường về Thính Nhĩ ngày nào cũng dừng chân dưới bóng cây nghĩ mệt vì đã đi đoạn đường khá xa, cô bán nước mía đang phục vụ cho khách, thấy Thính Nhĩ ghé vào hỏi: bữa nay chú Thính Nhĩ uống gì ? Thính Nhĩ nói: Như mọi bữa. Cô bán nước mía trông thật xinh đẹp duyên dáng cô nhìn khách hàng với nụ cười tươi như hoa chỉ nhìn một lần là khó quên.
Khách uống nước mía có người nhận ra Thính Nhĩ chào hỏi nói: Thính Nhĩ vào rẫy hay về nhà vậy, Thính Nhĩ cười nói từ rẫy bắp vừa về đến đây nghĩ xả hơi cho khỏe lấy sức đi tiếp.
Húp ngụm nước mía vào bụng Thính Nhĩ cảm thấy khỏe hẳn ra. Lỗ tai Thính Nhĩ thính hơn tai người khác Thính Nhĩ nghe tiếng con muỗi bay cách đó cả mét, quả đúng với cái tên của chú. Thính Nhĩ vô cùng ngạc nhiên hình như có cuộc đấu khẩu kịch liệt, không ai chịu thua ai.
Cô nước mía nhìn thấy Thính Nhĩ chăm chú lắng nghe mỉm cười nói: Ông Xã nhà tôi hôm nay gặp cao thủ rồi, Ông Xã nhà tôi thường khen chú Thính Nhĩ có tài biện luận không ai bằng, còn sớm mà vào đó chơi cho vui.

Thính Nhĩ trả tiền ly nước mía đi vào vườn cà phê đến ngôi nhà khang trang cách đó không xa vài ba chục mét. Nơi ngôi nhà khang trang ấy hai người đang tranh luận dữ dội thấy Thính Nhĩ đi vào thì dừng lại không tranh luận nữa.
Chủ nhà vườn tên là Trung Chính vừa nhìn thấy Thính Nhĩ thì vui vẻ chào hỏi nói: Ngọn gió nào đưa chú đến đây vậy, để tôi giới thiệu cho chú một người rất đặc biệt từ trong nội thành đến thăm tôi.
Trung Chính chỉ tay vào người đối diện trước mặt tuổi khoảng 40 mặt mày sáng láng nhìn qua cũng biết là người đa tài. Trung Chính nhìn Thính Nhĩ rồi nhìn sang người đối diện nói đây là bạn Năm Luận một chuyên gia sưu tầm triết lý Đời, Đạo, đều thông suốt có thể nói là chưa bao giờ gặp đối thủ, nhưng hôm nay thì lại khác có lẽ Ông Trời xuôi khiến cho hai người gặp nhau. Ở khu vực nầy không ai có thể tranh luận lại chú Thính Nhĩ tuy nghe tiếng chú đã lâu nhưng chưa tận mắt thấy.
Thính Nhĩ nhìn Trung Chính hỏi tranh luận về đề tài gì vậy ?
Trung Chính nói: Đề tài Lẽ Đúng, Điều Sai . Mỗi người đều nói lên cái đúng của mình để cho người khác phản biện lại. Thính Nhĩ nghe xong lấy làm thú vị đây cũng là cách đấu trí thật mới mẻ. Có thể nói xưa nay chưa từng có.
Không chờ đợi lâu vì muốn xem tài phản biện của Năm Luận, Thính Nhĩ đi ngay vào đề tài.
Trong thời thế hiện nay đất nước Việt Nam đang gặp nhiều hiểm họa, một là hiểm họa mất nước, hai là hiểm họa Đạo Đức xuống cấp quá trầm trọng, ba là quốc nạn tham nhũng. Bốn là sự tai hại độc tài độc trị của Thể Chế, năm là chia bè rẽ phái dẫn đến nội chiến khi chiều hướng xấu xảy ra.

Trước hiểm họa nguy cơ như thế Dân Tộc Việt Nam là gì để vượt qua, theo Năm Luận thì làm cách nào đưa đất nước non sông trở về bình yên ?
Năm Luận nở nụ cười tự tin và còn cho đó là câu hỏi quá dễ nên nói: Chuyện gì là khó chỉ tôn thờ Phật, đi theo Phật. Tôn thờ Chúa, đi theo Chúa. thì Chúa, Phật sẽ cứu Dân Tộc Việt Nam vượt qua tất cả, các Tăng, Ni, cũng như các Cha thường dạy như thế khối người đi theo Phật cho đó là đúng. Cũng khối con Chiêng cho đó không hề sai. Lúc nào cũng tin Phật. Chúa cứu Dân Tộc mình, ra sức cúng dường Phật, Chúa, không chỉ sức lực mà cả của cải vật chất tiền bạc không kể xiết.
Trung Chính nhìn Thính Nhĩ chờ đợi sự xác nhận câu trả lời Năm Luận đúng hay sai, phải hay trái.

Thính Nhĩ không xác nhận lẽ đúng, điều sai, phải hay trái mà nói rằng:
Nếu nói tin Phật, theo Phật, tin Chúa, theo Chúa. Phật. Chúa sẽ cứu Dân Tộc Việt Nam, làm cho Dân Tộc Việt Nam có những kết quả tốt đẹp như thái bình thịnh vượng an vui hạnh phúc. nhưng kết quả thời ngược lại sự mong muốn của Dân Tộc Việt.
Bằng chứng cụ thể Dân Tộc Việt Nam trải qua bao kiếp nạn như nghìn năm nô lệ giặc Tàu, trăm năm nô lệ giặc Tây, ba mươi năm nội chiến từng ngày nồi da nấu thịt tương tàn anh em. Khốn khổ nào cho bằng sự khốn khổ nô lệ, thảm hại nào cho bằng thảm hại nội chiến anh em tương tàn nồi da nấu thịt hàng triệu người bỏ mạng, hàng trăm nghìn người thương tật thê thảm vô cùng.
Phật là Đấng Từ Bi kia mà. Chúa là Đấng thương người lại là Đấng quyền năng làm gì cũng được sao Phật. Chúa. Lại để cho Dân Tộc tôn thờ mình, ca ngợi mình rơi vào tình cảnh khốn khổ như vậy không đáng suy nghĩ sao.
Sự tôn thờ Phật, tin Phật. Sự tôn Chúa tin Chúa đâu phải một ngày mà đã trải qua hàng thập kỉ. Lòng tôn kính Phật. Lòng tôn kính Chúa đối với Dân Tộc Việt Nam người dân thường còn thấy, huống chi là Phật Chúa không thấy sao? Sao Phật, Chúa, lại để cho Dân Tộc Việt Nam khốn khổ như thế. Khốn khổ nô lệ, khốn khổ chiến tranh tương tàn, hàng triệu người bỏ mạng, hàng trăm nghìn người thương tật, vẫn còn sờ sờ ra đó.
Nay lại tiếp tục tin Phật, tin Chúa. Chúa, Phật, sẽ cứu Dân Tộc Việt Nam thoát khỏi mất nước vào tay Trung Cộng. sự tin tưởng vào Chúa, Phật như thế. Có phải là điều hoang tưởng không, tin những chuyện không bao giờ có. Phật, Chúa nào cứu Dân Tộc Việt Nam thoát cảnh nô lệ lầm than, cũng như thoát cảnh nội chiến tương tàn nồi da nấu xáo thịt, đi đến yên bình Tự Do Công Bằng, Bình Đẳng Văn Minh. Không có Phật, Chúa nào cứu cả.
Mà Phải tự người Việt Nam con cháu Tiên Rồng trở về Cội Nguồn đoàn kết Dân Tộc làm theo lời dạy Quốc Tổ. Đổi mới đất nước. Xóa bỏ độc tài độc trị, thực thi Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ. Được Hiến Định thành Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp, đi vào cuộc sống Công Bằng Bình Đẳng Tự Do.
Phật chẳng qua là có Lòng Từ. Chúa cũng thế chẳng qua là có Lòng thương người mà thôi. Phật, Chúa cũng chỉ là con người. Con người có Lòng Thánh Thiện. Nếu chúng Ta biết thương người, không hại người, thường giúp đở người thì chúng Ta là Phật, Chúa vậy.

Phật, Chúa có con mắt huệ có thể nhìn thấy Đạo Đức Dân Tộc Việt Nam xuống cấp trầm trọng, nhưng Phật, Chúa không thể cứu được đâu. Vì sao lại nói như vậy theo Định Luật Vũ Trụ. Hể gieo ác thời gặt Họa. Gieo lành thì gặt Phúc. Phật, Chúa cũng không dám làm điều Ác. Như vậy những Định Luật Vũ Trụ còn cao hơn cả Phật, Chúa.
Những gì sự thật thời gian đã phơi bày tất cả. Tôn thờ Phật tôn thờ Chúa, thậm chí lạy sói đầu nhưng hiểm họa Việt Nam càng ngày càng trầm trọng. Nếu Dân Tộc Việt Nam không tự thức tỉnh hiểu biết về những Định Luật Vũ Trụ cứ mãi cuồng tín mê muội. Gieo nhân cuồng tín vọng tưởng mơ hồ để rồi nhận lấy những kết quả cay đắng trái ngược. Phước đâu không thấy họa cứ kéo tới trùng trùng. Dẫn đến mất nước rơi vào nô lệ. Bình yên đâu không thấy chỉ thấy chia bè rẽ phái tương tàn chém giết lẫn nhau. Muốn thoát khổ phải tự mình hiểu rõ Nhân Quả Thiện Ác cũng như Cây còn Gốc nở cành xanh ngọn. Sông còn Nguồn Nước chẳng cạn chẳng khô. Dân Giàu Nước Mạnh.
Tôn thờ Ông Quốc Tổ. là sự Tôn Thờ chính đáng vừa tỏa sáng lòng Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa. Vừa đoàn kết Dân Tộc. Vừa phát huy nội lực. Vừa làm khiếp đảm ngoại Xâm. Sự thông minh chính là đây. Niềm Tin Đức Tin đã đặt đúng chỗ luôn đi đến thành công.

Trung Chính nghe xong khen rằng: Lời biện luận của chú Thính Nhĩ vừa khoa học, vừa sự thật, không có Phật, Chúa nào cứu Dân Tộc Việt, mà người Việt Nam tự cứu lấy mình, với lòng yêu nước và sự quả cảm của Dân Tộc Việt Nam.
Năm Luận nói: Đôi lúc Tớ cũng nghĩ như thế 70 phần trăm theo Phật Giáo. 10 phần trăm theo Chúa, nhưng sao Phật Chúa lại để cho Việt Nam trải qua nhiều kiếp nạn như thế, phải nói là vô cùng thê thảm. Ngay cả Tây Tạng hầu hết là theo Phật Giáo đi vào lâm nạn nào thấy Phật cứu chết lần chết mòn dưới thống trị Trung Cộng.

Trung Chính thở dài nói: Sự thật vẫn là sự thật thời gian đã hiển bày chứng minh tất cả. Không có Phật, Chúa nào cứu Dân Tộc thoát khỏi nô lệ, cũng như không có Chúa, Phật nào ban cho Việt Nam tiến đến Dân giàu nước Mạnh xã hội Công Bằng Văn Minh cả. Mà Dân Tộc Việt Nam cần những bước đi đúng, trở về Nguồn Cội làm chủ vận mệnh đất nước của mình. Lèo lái con thuyền Dân Tộc đi trên lộ trình Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Công Bằng, Bình Đẳng.
Sự thật vẫn là sự thật đã nói lên tất cả, đáng để cho Dân Tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng suy nghĩ, niềm tin phải đặt đúng chỗ.
Ví dụ : Tin Quốc Tổ cứu Dân Tộc Việt Nam hơn là tin Chúa, Phật cứu Dân Tộc Việt Nam.
Tin Hồn Thiên Sông Núi che chở phù trì cho Dân Tộc Việt Nam, hơn là tin vào các vị Bồ Tát phù trì che chở cho Dân Tộc Việt Nam. Cũng như con cái tin vào Cha Mẹ bảo bọc che chở, hơn tin người ngoài bảo bọc che chở là niềm tin đặt đúng chỗ.
Niềm tin đặt không đúng chỗ là niềm tin tiền mất tật mang, tốn bao công sức tin vào những chuyện không thể có, cuối cùng cũng nhận lấy kiếp họa tai ương.
Thật ra mà nói ngay cả dòng dõi Vua Tịnh Phạn bị tiêu diệt Phật cũng không cứu nổi, phải chịu theo định luật xoay chuyển của Trời. Thế mà nhiều người cuồng tín cho Trời nhỏ hơn Phật. Để rồi phải chịu nhiều định luật của Trời xoay chuyển đi vào kiếp nạn tai ương.
Ngay cả trong Phật Giáo, người theo Quốc Gia, kẻ theo Cộng Sản đấu đá lẫn nhau, cũng không có Phật nào giải quyết nổi. Ngay cả trong Thiên Chúa cũng thế người theo Cộng Sản, kẻ theo Quốc Gia đấu đá chém giết lẫn nhau Chúa chỉ đứng nhìn không cứu nổi. Sự thật là như vậy chỉ tội nghiệp cho có kẻ cuồng tín trí mù mới không thấy.
Trung Chính đưa đến kết luận: Không Phật, Chúa, nào cứu Dân Tộc cả. Lìa bỏ Cội Nguồn chạy theo ngoại bang, tùng phục ngoại bang thì Dân Tộc đó phải sa đọa vào tối tăm khốn khổ, muốn giải khổ hiểm họa đất nước thì dân tộc đó phải tự đứng lên giải khổ cho Dân Tộc mình. Chân Lý chính là đây không có chân lý nào khác nữa. Hãy nắm bắt Chân Lý đi sâu vào Chân Lý. Làm chủ vận mệnh chính mình, làm chủ vận mệnh non sông đất nước loại bỏ sự lỗi thời, tiến tới sự non trẻ văn minh hơn tiến bộ hơn.

Năm Luận cũng thừa nhận rằng: Phật chỉ là người giác ngộ hành thiện. Chúa cũng thế, gieo nhân thiện để rồi nhận lấy bao phúc lành. Sự tôn sùng đánh bóng quá mức đưa con người vào cảnh giới ảo, sống ảo tin ảo những chuyện không thể xảy ra, chờ đợi trong vô vọng tự biến Linh Hồn trở thành nô lệ cho Thần Quyền, sống mãi trong sự lạy lục van xin, để được người khác ban cho. Mất hết tự chủ độc lập, mất hết Những Quyền cơ bản mà Tạo Hóa đã ban cho ai cũng như ai, không ai khác ai. Bình Đẳng.

Thính Nhĩ như hồi tưởng về quá khứ thở dài nói: Ai tin Chúa theo Chúa cho bằng gia đình trị Ngô Đình Diệm. Thế mà Chúa vẫn để cho gia đình trị Ngô Đình Diệm chết thê thảm. Khi gia đình Ngô Đình Diệm lâm nạn lúc ấy Chúa ở đâu ? không đáng để cho con cháu Tiên Rồng suy nghĩ hay sao. Ngày nào gia đình Ngô Đình Diệm cũng quỳ lạy Chúa những khi lâm nạn Chúa lại bỏ rơi không cứu sự thật là như vậy.

Năm Luận nói : Không phải là Chúa không cứu những con Chiêng ngoan đạo theo mình, trong khi Chúa không có đủ quyền năng đó. Ngay bản thân của Chúa cũng bị đóng đinh trên thập tự giá. Mình không cứu được mình còn cứu ai, gia đình Ngô Đình Diệm khi tỉnh ngộ thì cũng đã quá muộn.

Tạo Hóa đã ban cho con người những Quyền Cơ Bản. Hãy làm chủ những Quyền cơ bản ấy tự mình làm chủ bản thân mình, làm chủ vận mệnh của mình, làm chủ non sông đất nước của mình đây chính là chân lý, không có chân lý nào khác nữa. Lệ thuộc Chúa, lệ thuộc Phật. Mà quên mình cũng trở thành Phật, Chúa, khi đã có Lòng Từ Bi, cũng như có Lòng Thương Người,
Lương Tâm chính là Phật, Lương Tâm chính là Chúa bỏ lương Tâm cầu Phật, lìa Lương Tâm cầu Chúa. Là một sự sai lầm lớn. Cầu khắp mười phương chư Phật cũng không thành Phật. Cầu khắp mười phương Chúa cũng không thành Chúa,
Không làm chủ Chân Tâm, chạy theo Văn Tự, ngộ nhận chứng đắc ôi không có tai hại nào bằng. Giao số mệnh mình cho một người khác là một sai lần lớn, không tự chủ được độc lập, giao vận mệnh đất nước cho kẻ khác không nói là ngu. Đã ngu thì phải khổ, những gì quý nhất nơi con người là những Quyền Tạo Hóa ban, không sử dụng những quyền Tạo Hóa ban cho, mãi cúi đầu lệ thuộc để rồi nhận lấy bao tai ương kiếp họa.

Trung Chính nghe Năm Luận nói xong: Lấy làm kinh dị cho sự thông minh cũng như sự quyết đoán chính xác lẽ thật chính là đây. Chính mình tự quyết định vận mệnh cho chính mình. Thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, hay trở thành Ma quỷ là do mình quyết định tất cả, không ai ban cho cũng không ai tự quyết định được. Mà phải am hiểu làm chủ các Định Luật Thiên Ý. Như Luật Nhân Quả, Luật Nhân Duyên, Luật Vay Trả, họa hay phúc do mình gieo ra, tạo lấy, triệu đến.

Năm Luận nhìn Thính Nhĩ hỏi :
Làm sao phân biệt được sự chân chính, cũng như Tà Tâm của các nhà truyền giáo Tôn Giáo, Giáo Phái, Đạo Giáo ?
Thính Nhĩ nhìn Năm Luận nói:
Ví Dụ: Năm Luận có năm người con rong chơi lạc mất đường về lang thang khắp chỗ cho đến một hôm gặp người lạ, người ấy không chỉ đường cho những người con Năm Luận trở về nhà đoàn tụ với gia đình. Để cho Cha Mẹ vô cùng đau khổ vì đã mất những người con. Theo Năm Luận những người ấy Tà hay Chánh, Ác hay Thiện, Tốt hay Xấu?
Năm Luận trả lời không cần suy nghĩ: Những người ấy dù xuất thân từ thành phần nào cũng chỉ là những kẻ vô Đạo Đức. Không có Lương Tâm. Nếu là các nhà truyền giáo thì các người nầy chính là Ác Tà, bất Thiện.
Trung Chính xen vào Dân Tộc Việt Nam có Nguồn có Cội có Ông Quốc Tổ là Cha Già Dân Tộc. Đáng lý ra Các Tôn Giáo, Đạo Giáo, Giáo Phái khi đến Việt Nam phải chỉ đường cho Dân Tộc Việt Nam trở lại Cội Nguồn đoàn tụ anh em thì đây mới là những người Chân Chính có Lương Tâm có Đạo Đức.
Đằng nầy không làm như thế lại dẫn dắt con cháu Quốc Tổ rời bỏ Cội Nguồn trở thành nô lệ Thần Quyền bán rẽ Linh Hồn cho những nhà truyền giáo, tin vào những niềm tin không đúng chỗ, cầu cạnh mãi cũng không đem lại kết quả gì những việc làm như thế phải nói là có tội đối với Dân Tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng. Đáng lý ra Con Cái người ta lưu lạc phải chỉ đường cho con cái Họ trở về nhà, đằng nầy cướp luôn con cái của họ như vậy tốt hay xấu cũng đã rõ. Trong khi những nhà truyền giáo khi đến Việt Nam hiểu rõ Việt Nam có Ông Quốc Tổ, có truyền thống anh linh dựng nước giữ nước, có ngôi nhà chung là đất nước Việt Nam đã có hơn bốn nghìn năm Văn Hiến. Thế mà phớt lờ như không biết xem thường Quốc Tổ, xem thường truyền thống anh linh dựng nước giữ nước, coi ngôi nhà chung nước Việt Nam chẳng ra gì chỉ là đất nước vô chủ muốn làm gì thì làm đưa đất nước Việt Nam mất Nguồn lạc Cội con Dân Quốc Tổ con cháu Tiên Rồng lâm vào cảnh khốn nguy chia bè rẽ phái dẫn đến nô lệ ngoại bang dẫn đến chiến tranh tương tàn nồi da nấu thịt vô cùng thê thảm hàng triệu triệu người bỏ mạng, không phải bỏ mạng vì bảo vệ đất nước mà là bỏ mạng cho bè phái. Ôi đau đớn biết bao.

Những nhà truyền giáo từ ngoại bang du nhập đến Việt Nam họ cho họ là Phật, Thánh, Chúa là người trên trời mà chỉ có họ mới là Phật, Thánh, Chúa có quyền ban phước giáng họa cho người. Đây là một sự lừa. lừa có ý đồ bất chính, không có Phật, Thánh, Chúa nào có quyền ban phước hay giáng họa. Khi Dân Tộc đó không có tội sống đúng Lương Tâm hành xử theo Lương Tâm kế thứa di chí Cha Ông bảo vệ đất nước giữ yên bờ cõi.
Lương Tâm chính là Phật. Tòa án Lương Tâm chính là Chân Thánh. Sống theo Lương Tâm chính là Chúa. Như vậy Phật, Thánh. Chúa nào ở ngoài Tâm. Đã đến Việt Nam mà xem thường Quốc Tổ coi thường Đạo Lý kỷ cương Dân Tộc Việt Nam. Những thành phần nầy không đáng cung phụng cũng như không nên nghe theo làm theo.
Trung Chính, Năm Luận, Thính Nhĩ đồng loạt giải bày chính kiến như thế, những lời giải bày của Trung Chính, Năm Luận, Thính Nhĩ khác gì Phật nói Chúa nói đâu, vậy mới biết ai cũng có thể trở thành Phật, Chúa được. Tự mình làm chủ vận mệnh của mình, làm chủ vận mệnh non sông đất nước của mình cũng như thông hiểu các Định Luật Vũ Trụ, hiểu rõ Lương Tâm của con người, và những Quyền cơ ban Tạo Hóa ban cho Nhân Quyền. Quyền Công Dân của mỗi Dân Tộc. Những người hiểu rõ những nguyên lý như thế họ là Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Nếu truyền kinh thuyết giáo giải bày Thiên Ý độ người họ chính là Phật Tổ, Thánh Tổ, Tiên Tổ, Chúa Tổ, Thần Tổ, trở thành Vua, Chúa các cõi nước trời.
Nên trong Văn Hóa Cội Nguồn có câu, những ai ngồi trên đầu con cháu Tiên Rồng mà không bị quật ngã nhào xuống đất đó mới là chuyện lạ.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Lẽ Đúng, Điều Sai Đến Đây Là Hết