CÂU CHUYỆN SỐ 45

CON ĐƯỜNG VINH QUANG

Ở thôn Mỹ Hạnh, có một gia đình bác Hiền, vợ chồng thường tu nhân tích đức, sinh được một cậu con trai khôi ngô tuấn tú tên là Dương Quang. Quang càng lớn càng thông minh, học đâu nhớ đấy nhưng vì nhà nghèo chỉ học hết cấp 3.  Quang thường mơ ước trở thành người nổi tiếng, nhất là nổi tiếng Thánh Nhân. Cho đến một hôm Quang đi vào giấc ngủ, trong giấc mơ Quang thấy một vị Thần xuất hiện nói với Quang rằng: Ước mơ của con sẽ thành hiện thực nếu con không quên Cội Nguồn. Nói xong vị Thần biến mất.
Quang nào biết Cội Nguồn là cái chi, hai chữ Cội Nguồn luôn ám ảnh Quang, để hiểu rõ về hai chữ Cội Nguồn Quang thường đi hỏi nhiều người nhưng mỗi người giải thích mỗi kiểu khác nhau: Có người nói Cội Nguồn là Tổ Tiên Ông Bà của Quang, có người cho Cội Nguồn là Đấng Tạo Hóa. Có người cho rằng Cội Nguồn là Lạc Long Quân và Âu Cơ, như vậy Cội Nguồn là Tổ Tiên Ông Bà, hay Đấng Tạo Hóa, hay Lạc Long Quân và Âu Cơ. Quang lấy làm đau đầu về Cội Nguồn.

Cho đến một hôm buổi sáng đẹp trời, ánh bình minh rực hồng tràn về khắp non sông, đất nước. Trên lũy tre làng đàn chim ríu rít, nhảy nhót, ngoài đường cũng đã đông người qua lại bất ngờ Quang nhìn thấy một người bạn thân quen bước vào sân có lẽ từ thành phố mới trở về.

Quang chào hỏi: Thiện về hồi nào vậy, trông Thiện có vẻ lên đời lắm giàu có rồi hả. Quang nắm lấy tay Thiện cười nói: Ba năm rồi nhỉ đúng là thời gian trôi qua tựa tên bay. Thiện nhìn Quang hóm hỉnh nói: Khách tới nhà không gà thì vịt. Quang nói: Tưởng gì là khó chuyện đó thì có ngay liền sai người nhà qua bên đường mua ngay một con gà quay về đãi Thiện. Thấy Quang sai người nhà đi mua gà quay liền nói: Tao nói chơi vậy mà mầy làm thiệt.

Quang, Thiện lâu ngày gặp nhau nói hết chuyện nầy sang chuyện khác. Hình như sực nhớ ra điều gì Thiện lấy từ trong túi xách ra một quyển kinh nói về Cội Nguồn đưa cho Quang. Thiện nói: Tao nhờ vào quyền kinh nầy mà làm nên ăn ra, gặp không biết bao nhiêu là sự may mắn.
Quang cầm quyển kinh nói: Về Cội Nguồn nhớ lại giấc chiêm bao sao lại có sự kỳ diệu như thế nầy. Không lẽ Thần Linh đưa đường chỉ lối cho mình gặp Văn Hóa Cội Nguồn. Thiện thấy Quang trầm ngâm suy nghĩ tưởng là Quang không thích, Thiện nói: Mầy không thích sao? Quyển kinh linh thiên lắm đó. Quang cầm quyển kinh lẩm bẩm: Đúng là ý Trời, số mạng con người phần lớn do Trời quyết định, nếu có nhân duyên với Trời. Thiện không hiểu gì cả, chỉ ngồi nhìn Quang mà thôi.

Quang đem cất quyển kinh vào tủ rồi cùng Thiện nhậu lai rai cho đến trưa. Từ ngày chia tay với Thiện, Quang vì bận nhiều công việc phải nói không có thời giờ rảnh, nên Quang quên mất quyển kinh thơ.
Quang rời xa quê hương vào thành phố làm ăn hơn năm mà chẳng dư dã gì, đủ ăn, đủ mặc tiêu qua ngày. Quang mua được điện thoại đa năng nên thường truy cập Internet vô tình Quang thấy Văn Hóa Cội Nguồn liền nghĩ đến quyển kinh thơ mà Thiện tặng cho. Quang liền trở về quê lấy quyển kinh thơ mang theo vào thành phố đêm nào cũng đọc, càng đọc càng ngộ ra nhiều điều chẳng bao lâu thời tâm trí Quang tỏa sáng, nhất là nhận thức tầm quan trọng của Văn Hóa Cội Nguồn và rồi Quang đi đến một quyết định, là truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn.

Không ai có thể ngăn cản được khi con người đã ý thức nhận thức cao về chân lý, nhất là chân lý Thiên Ý tối cao vũ trụ, đâu là Tà, đâu là chánh, đâu là đọa, đâu là siêu. Đâu là họa, đâu là phúc, tất cả đều do mình chọn lấy con đường mình đi. Nhân Mệnh gieo nhân do con người tạo. định luật Thiên Ý sẽ giữ cho mình những gì mình đã gieo ra, gieo gì gặt nấy đó là Thiên Định.

Quang càng đọc về Văn Hóa Cội Nguồn trí huệ càng tỏa sáng như ánh mặt trời, trong tâm Quang u minh dần dần biến tan, có thể nói đạt đến minh tâm kiến tánh. Để cống hiến đời mình cho nhân loại siêu độ nhân loại về trời Quang mua ngay một máy vi tính, Chuyển tải Văn, Sử, Kinh, Thơ, Triết, Truyện lên Google – Facebook, truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn bước đầu Quang gặp nhiều trắc trở kẻ chê, thậm chí còn cho là Tà Đạo, nhưng cũng có nhiều người đồng tình với Quang nhất là Thiện, bạn bè Quang những người chỉ biết vì tiền, chỉ biết ăn chơi trụy lạc thì xa lánh, chỉ có Thiện là đồng hành cùng với Quang.

Đôi lúc Quang nghĩ Ma bất khảo bất thành đại đạo, vàng thử lửa vàng càng sáng. Quả thật vậy Quang đã gặp không biết bao nhiêu cú điện thoại nào là mầy sẽ bị bắt, nào là Tà Đạo, nào là cuồng tín. Văn Hóa Cội Nguồn có gì hơn Phật, Chúa, sẽ không có người đi theo làm chuyện điên rồ. Mỗi lần Quang bị khảo đảo như thế Quang chỉ biết mỉm cười và thầm nghĩ rằng: Nghe theo lời dạy Quốc Tổ mà là Tà Đạo, yêu Truyền Thống Anh Linh Dựng Nước Giữ Nước mà là cuồng tín, thế mà vẫn nói được đúng là chuyện lạ thế gian, lời nói sặc mùi ngu dốt. Kính trọng tôn thờ Ông Quốc Tổ thể hiện lòng Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa của đạo làm con Dân Đại Việt mà gọi là Tà. Làm cho lòng Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa tỏa sáng thành danh cái Gốc của sự làm lành mà cho là dại. Truyền Văn Hóa Cội Nguồn để cho con cháu Việt Nam ý thức tự Tôn Dân Tộc, cho đó là bậy.

Những người đả phá nầy vừa ngu, vừa dốt vừa thiển cận, vừa trí mù. Tự mình phơi bày những điều ghê tởm Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu, phản bội lại giống nòi, phản bội tiền nhân những người đã hi sinh xương máu gìn giữ đất nước cho đến ngày hôm nay. Niềm tin vào Ông Cha là niềm tin chính đáng hơn hết, con tin vào Cha Mẹ là niềm tin nhân hiếu vẹn toàn. Làm Sáng lòng Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa không là Thánh Thiện thì còn gọi là gì? Làm cho con cháu Việt Nam biết tôn thờ Nguồn Cội của chính Dân Tộc mình chống trả lại ngoại xâm giữ vững độc lập an vui thái bình an lạc không gọi là Đại Nhân, Đại Đức thì gọi là gì ?

Làm người biết Nguồn biết Cội, Đại Đức, Đại Trí như thế không muốn trở thành vĩ nhân cũng trở thành vĩ nhân. Muốn làm phàm phu cũng không được vì danh tỏa sáng hiển Thánh. Có công truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn góp sức chung tay cùng đồng đội anh em làm cho cuộc sống Văn Minh, Dân giàu nước mạnh, xã hội Công Bằng, Bình Đẳng Tự Do mà là việc làm Tà Giáo. Đúng là ngu hết nói, cái ngu có căn vì nhiều kiếp đã ngu. Ông Cha không thờ mà thờ người ngoài cái dại nhiều đời đã dại. Những người ngu dại như thế tuy là thân xác người nhưng linh hồn chưa phải là người.

Quang không còn để ý với những người ấy nữa, chuyên tâm truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn tạo ra những trận mưa pháp liên miên trút xuống quê hương đất nước làm cho dân trí Việt Nam lên cao đến bất ngờ. Trở thành Dân Tộc Thần Thánh. Liền nhận thức được đâu là chính nghĩa và phi nghĩa.
Hàng chục tổ chức tranh giành đấu đá lẫn nhau, với mưu đồ cướp lấy non sông, đất nước của Ông Cha, thậm chí ăn nuốt lẫn không kể gì đồng loại anh em. Miệng nói không ngớt vì dân vì nước những không bao giờ nhắc đến Quốc Tổ, Cội Nguồn của Dân Tộc.

Với con mắt trí tuệ Quang nhìn thấu rõ của những tổ chức quỷ quyệt đầy háo danh háo lợi nầy, không kể gì đến Uống Nước Nhớ Nguồn, Ăn Quả Nhớ Người Trồng Cây. Những tổ chức Cáo Già nầy nhất định đi vào thất bại vì dân chúng nhìn thấy bộ mặt thật của chúng nên không ủng hộ hay cổ vũ nên dần dần tan rã. Những tổ chức bè nhóm mang biệt danh ba phỉnh:

Một là: đem lòng yêu nước giả dối ra lừa phỉnh thiên hạ.

Hai là : không tôn thờ truyền thống, tôn thờ tôn giáo đảng phái mà nói là vì dân vì nước.

Ba là : không tôn thờ Quốc Tổ, tôn thờ người ngoài mà nói là kế thừa di chí Ông Cha.

Với thuyết ba lừa chúng không lừa nổi con cháu Tiên Rồng đã hấp thu Văn Hóa Cội Nguồn trình độ dân trí đã đạt đến đỉnh cao. Những những tổ chức bè nhóm mang biệt danh ba lừa nào chịu thua cho mình là tổ chức Khổng Minh nữa là khác. Ra sức chống phá Văn Hóa Cội Nguồn. Vì nếu để Văn Hóa Cội Nguồn thì những gì đen tối của chúng sẽ bị phơi bày ra tất cả. Những tổ chức phi chính nghĩa nầy tìm trăm mưu nghìn kế tiếp cận Quang. Hỏi Quang những câu hỏi hóc búa. Quang trả lời đúng những gì chúng hỏi thì coi như rơi vào phản động, chúng mượn tay chính quyền để hại Quang. Với mưu mẹo cầm dao chúng nắm đàng chuôi, buộc Quang phải nghe theo lời sai khiến của bọn chúng. Chúng thường tạo ra một phát tên trúng hai mục tiêu, Một là hãm hại những người truyền Văn Hóa Cội Nguồn phá tan những án mây đen của chúng. Hai là làm cho những người thật sự vì Dân Tộc vì non sông đất nước vì truyền thống anh linh dựng nước giữ nước Cha Ông, bất mãn chế độ, trở lại ủng hộ những tổ chức ba lừa nầy, thì mưu đồ cướp lấy giang san mới đi vào thành công. Khi thành công bọn ba lừa nầy sẽ xóa đi Văn Hóa Việt. Không tôn thờ Quốc Tổ ăn cháo đá bát. Vùi chôn Truyền Thống Anh Linh Dượng Nước Giữ Nước hướng ngoại tôn thờ ngoại bang. Coi như Đại Việt đi vào con đường nô lệ, như đã từng nô lệ Tây, Tàu.

Nói về Quang đã hội nhập Văn Hóa Cội Nguồn trí Thánh đã tỏa sáng những án mây đen làm gì che được. Quang vừa ra sức kiếm tiền sinh sống hằng ngày, vừa ra sức truyền kinh, Quang cảm thấy mệt vừa nằm xuống là ngủ thiếp không hay biết gì nữa. Trong lúc mơ màng Quang thấy một bầy quỉ dữ hiện ra chúng ra sức thổi những luồn hung khí vào người Quang. Quang không sợ hãi bình tỉnh lập trận ngũ hành đại pháp:

Đầu đội Cha Trời Mẹ Trời. Trước mặt Quốc Tổ, Bên Tả Truyền Thống Anh Linh dựng nước giữ nước. Bên Hữu Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. Sau lưng là những vị cấp cao thật sự vì dân vì nước. Lũ yêu quỷ khiếp hoảng bỏ chạy. Quang giật mình thức giấc nhớ lại tất cả lòng vô cùng vui sướng: Đúng là mầu nhiệm vô cùng.
Mặt trời lên cao nhưng Quang vẫn chưa dậy vì bao ngày qua Quang cố gắng làm lụng. Bà chủ nhà thấy Quang đã dậy liền đưa cho quan giấy mời của Công An Quận, với nội dung triệu tập Quang đến Công An Quận làm việc: Chuyện gì nữa đây. Không lẽ Ma khảo ớn, giờ đến Quỉ khảo. Quang cho đây là cơ hội mặt với thử thách, thành tựu trí huệ vô ngại của mình tuy trong lòng có chút hồi hộp nhưng Quang rất tự tin.

Vì tôn trọng luật pháp Quang ăn sáng xong liền đến quận theo giấy mời. Đồng chí Công An thấy Quang đến với vẻ mặt lạnh lùng không khác nào tảng băng Bắc Băng Dương. Tuy trời nắng nóng nhưng Quang cảm thấy cái lạnh bao phủ quanh người. Không để lâu Đồng Chí Công An huy hiệu đại tá tên Đen, mời ngay Quang vào làm việc, thêm mười đồng chí Công An ngồi xung quanh uy hiếp tinh thần của Quang. Với phép ngũ hành trận Quang tự tin không ai làm gì mình được.

Đại tá Công An tên Đen liền mở máy thật bất ngờ những cuộc nói chuyện của Quang với những tổ chức ba lừa, nào là nhà nước nầy cần thay đổi, nào là xóa bỏ Thể Chế độc tài, độc trị đi đến Đa Nguyên Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Công Bằng Bình Đẳng. Nào là nhận tiền tài trợ của những bè phái phản động chống lại nhà nước của Dân, do Dân và vì Dân.

Quang nhìn thấy những hành ảnh bằng chứng như thế liền nói: Đúng là những tổ chức Cáo già đã ló cái đuôi. Đại Tá Đen nhìn Quang trợn mắt: Ông Quang nói Ai Cáo già đã ló cái đuôi.

Quang bình tỉnh nói: Những tổ chức phản động ấy chớ ai. Hơn mười đồng chí Công An ngơ ngác không hiểu Quang muốn dở trò gì.
Đại Tá Đen đi ngay vào vấn đề chính: Những bằng chứng rõ ràng như thế Quang còn gì để nói nhận tội đi cho nhẹ tội. Hãy khai ra sự thật thì nhà nước có thể khoan hồng giảm bị tù, chỉ phạt hành chính.
Quang nói: Những gì đồng chí Công An nói tôi sẽ khai ra tất cả, nói lên tất cả những sự thật. Nhưng đồng chí Công An trả lời với tôi vài câu hỏi trước khi làm rõ vấn đề.
Đại Tá Đen nhìn Quang thầm nghĩ đã vô rọ rồi chuẩn bị đưa lên lò mổ nữa là xong còn ra vẻ bình tỉnh hỏi nầy hỏi nọ.
Quang dõng dạt nói: Thưa các đồng chí Công An các đồng chí trước khi chọn vợ không lẽ quờ con nào là dính con ấy, không cần tìm hiểu sao? Đã tìm hiểu thì phải đi sâu đi sát thậm chí chiều theo lời nói làm cho người ta tin mình mới đánh giá được bề trong che kín của cô nàng. Những hành động tìm hiểu như thế có tội không ?
Hơn mười đồng chí Công An ngơ ngác. Quang nói tiếp: Qua tìm hiểu sâu sát của tôi những tổ chức ấy chỉ là tổ chức phi chính nghĩa không đáng để cho tôi bán mạng vì chúng. Mà những gì tôi theo chính là Quốc Tổ, Truyền Thống Anh Linh dựng nước giữ nước Dân Tộc, cũng như Hiến Pháp, Luật Pháp cương lĩnh tối cao của Đảng và Nhà Nước.
Bằng chứng qua Facebook trang cá nhân của tôi, để ủng hộ chủ trương tôi phê phán những đồng chí lợi dụng chức quyền làm sai Hiến Pháp, Luật Pháp. Tôi nói lại một lần nữa, Quốc Tổ cũng là Quốc Tổ của các đồng chí. Truyền Thống Anh Linh dựng nước giữ nước cũng là Truyền Thống Anh Linh dựng nước giữ nước của các đồng chí. Chủ trương nhà nước đi vào Quốc Tổ, Quốc Giỗ, Quốc Lễ cũng là chủ trương cấp cao của các đồng chí. Như vậy tôi và các đồng chí có mặt ở đây đều mang một nhiệm vụ là bảo vệ đất nước, tôn thờ Cội Nguồn Cha Ông chúng Ta. Gìn giữ những gì Ông Cha đã hi sinh xương màu để lại cho chúng ta.

Đồng chí đại tá Đen càng nghe càng tái mặt, tỏ vẻ sợ hãi biết gặp phải cao thủ võ lâm, không khéo người ở tù chính là mình không phải là Quang. Bằng dịu dọng bắt tay với Quang nói: Đã hiểu nhau thì coi như không có chuyện gì. Quang có thể về nhà chúng tôi không có lý do gì để triệu tập Quang nữa.

Quang chào các đồng chí Công An rồi ra về. Vừa ra cổng đã thấy Thiện, Thiện hỏi: Không sao chứ tao lo quá. Quang nói: Thiện quên rồi sao Văn Hóa Cội Nguồn vô cùng mầu nhiệm. Thiện nói: Đối với tao thì tao tin lâu rồi, có thể nói muốn chi đặng nấy nên tao mới trở thành giám đốc công ty tiền của dư xài.
Nói về Quang vượt qua những khảo đảo trở thành nổi tiếng khối người biết đến nổi danh như một người hùng ở thời đại thế kỷ 21.
Thiện lúc nầy giàu có liền mở tiệc khao đãi bạn bè anh em, đương nhiên Quang vẫn là người bạn sáng giá hơn cả. Thiện kết giao rất rộng rãi quen biết với những người tự cho là chứng đắc phật giáo. Cũng như thấm nhuần Ý Chúa. Trong bàn tiệc những cặp mắt xoi mói nhìn Quang tỏ vẻ xem thường.
Thiện nhìn thấy bằng nói: Đừng nhìn bề ngoài mà đánh giá một con người nhất là con người đạt đến cảnh giới tối cao. Ái là người lúc nào cũng cho mình là bề trên phủi phủi chiếc áo nhà tu ra vẻ đạt đến đỉnh cao của sự giác ngộ. Ái nhìn Quang hỏi: Bạn Quang ở môn phái nào, khó mà nhìn ra quá. Quang cười nói: Thưa thầy, thầy khéo giả vờ, người mà không lộ ra đạo nào cả chính là Đại Đạo trên tất cả Đạo. Quá bất ngời với câu trả lời của Quang. Ái hỏi: Quang theo pháp môn nào ? Chứng đắc những gì ? Quang trả lời: Làm gì có chứng đắc Tâm như gương càng lau càng sáng chỉ có thế thôi.
Ái nghe xong lấy làm chưng hửng, rồi nói: Vậy Quang là Phật rồi. Quang nói: Phật ở trong Tâm. Lương Tâm chính là Phật còn tìm Phật gì nữa. Ái nói: Thì ra Quang ngang Phật Tổ rồi. Quang nói: Đúng vậy Phật Tổ cũng là con người những gì Phật Tổ có là Quang cũng có. Tổ Tiên Như Lại Tạo Hóa ban cho mỗi con người những quyền cơ bản ai cũng như ai, không ai khác ai Bình Đẳng. Trong những Quyền Tạo Hóa Ban Cho Đó, có Quyền Tự Chủ, Quyền Tự Do, Quyền Mưu Cầu Hạnh Phúc. Không ai có Quyền Xâm Phạm. Các Phật Tổ cũng đã hiểu rõ điều nầy. Nên đã nói rõ biết Tâm Tự Độ Biết Tánh Tự Tu, Biết những Quyền Cơ Bản Tạo Hóa Ban cho phải sống cho đúng. Không sống trái ngược lại Lương Tâm, Vì Lương Tâm cũng chính là Phật, cũng chính là Thánh. Cũng chính là tòa án Lương Tâm tối cao hơn hết. Những Quyền cơ bản của Phật Tổ, không ngoài những Quyền Tổ Tiên Tạo Hóa Như Lai ban cho những Quyền bất khả xâm phạm ai cũng như ai, không ai khác. Dù đó chỉ là người phàm tục, hay Ma, Quỷ. Bình đẳng như nhau trước Tạo Hóa.

Ái càng nghe Quang nói như vịt nghe sấm chẳng hiểu gì cả nhìn Quang rồi nói: Quang tự mình trở lại các cõi trời không cần có sự tiếp dẫn nào cả sao? Không cần Phật, không cần Chúa. Quang nói: Khi chưa có Phật, hay Chúa con người vẫn về trời được thậm chí làm vua các tầng trời. Cai quản vô lượng cõi nước trời. Hiểu rõ những định luật vũ trụ về trời, hay xuống địa phủ do mình làm chủ. Muốn xuống địa Phủ không phải dễ phải làm ác mới xuống được. Không muốn lên Thiên Đàng cũng phải lên khi đã hành thiện. Đã hành ác thì mười phương chư Phật Tổ cũng đàng bó tay không cứu nổi một linh hồn làm ác nói chi nhiều linh hồn.

Nhàn tự nảy giờ ngồi im lắng nghe thấy Quang trí huệ khác thường bằng hỏi: Người như thế nào không lên được thiên đàng? Quang nói: Những người Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu, hại dân hại nước phản bội Tổ Tiên. Thì nhất định không không siêu sanh về trời được.
Quang nói: Nhàn Hiện nay là Ông Chủ công ty. Nhàn có dám nhận những con người Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu, có tánh phản lại Ông Chủ. Nhàn có dám nhận những người đó về làm việc cho công ty mình không? Ở trên các cõi trời cũng thế mà thôi những vị vua trời hay những cõi Phật không ai nhận lãnh những linh hồn Bất Trung, Bất Hiếu, Bất Nhân, Bất Nghĩa về cõi nước của mình, để rồi nhận lấy hậu họa do những linh hồn bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa gây ra. Tu mà quên Cội quên Nguồn, là tu sai đường Lạc Đạo, rơi vào Tà Giáo. phản bội lại người dựng nước, uống nước quên Nguồn, ăn quả quên người trồng cây. Trở thành những kẻ Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu, quên công ơn cha mẹ sanh thành dưỡng dục, dù cho chứng đắc đến đâu cũng trở thành ma, thành quỉ. Mất thân người muôn kiếp khó trở lại, khó có cơ duyên trở lại làm người nói gì siêu sanh lên các Tầng Trời Cõi Trời. Sa xuống Địa Phủ là không sao tránh khỏi.

Đến lúc nầy những người có mặt trong bữa tiệc toàn là những người không ít nhiều đều có danh phận không giàu có, cũng bậc thầy đều kính nể Quang coi Quang như là kỳ nhân trong đời.
Thiện nhìn Hòa nói: Bạn chỉ là con chiêng, mãi mãi là con chiêng không tiếp cận được Cha Trời, nên không hiểu rõ được Ý Trời. Còn Quang đây thì lại khác tiếp cận được Cha Trời trở thành con Trời. Những gì Tạo Hóa Cha Trời tạo ra như tam thiên đại thiên thế giới, Nhật, Nguyệt, Tinh Tú, Thiên Hà, Ngân Hà, bốn cõi Ta Bà, Trần Gian, Địa Phủ là nhà của Quang. Hòa không thể nào được như vậy vì Hòa chỉ mới là Con Chiêng. Khi con đã gần Cha những gì Cha Trời tạo ra Quang thừa hưởng như một quy luật tự nhiên.

Ở đời cũng vậy Cha Mẹ giàu con thừa hưởng. Chỉ có những người con bất hiếu bất nhân bất nghĩa không nhìn nhận Cha Trời Mẹ Trời thì phải tự kiếm ăn theo công sức của mình. Không đi vào lộ trình đại phú do Thiên.

Bạn bè của Thiện nghe xong đều ồ lên nói: Thiện và Quang ai là thầy. Quang nói: Tôi được như ngày hôm nay là do Thiện chỉ cho con đường để đi. Bữa tiệc càng trở nên vui vẻ vì ai cũng hội ngộ được chân lý.
Từ đó Quang không còn nghĩ đến chuyện làm ăn nữa vì Thiện đã tài trợ cho Quang mọi mặt. Quang trở thành vị Thánh trong nền Quốc Đạo sau nầy. Tiếng tăm lừng lẫy khắp năm châu.
***

Câu chuyện Con Đường Vinh Quang Đến Đây là hết.
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————————