NỢ TRẦN

Nợ trần lận đận lao đao
Sáng trưa chiều tối bám đeo chẳng dừng
Nợ trần cái nợ khắp cùng
Chúng lôi chúng kéo bù đầu quanh năm
Duyên trần duyên khổ triền miên
Khổ chồng lên khổ cho thêm mùi trần
Ốm đau bệnh tật xoay vần
Để cho con tạo dệt mầm tai ương
Nợ trần càng bận càng vươn
Càng thêm buộc chặt càng thêm khổ sầu
Nợ trần theo mãi cuộc đời
Chán chê, chê chán, chẳng rời chán chê
Ai mê trần tục thời mê
Còn tôi cảm thấy ê chề nơi tâm
Hiểu trần vì quá rõ thông
Dứt mê thức tỉnh qua sông về Nguồn
Trở thiên giới cõi trời
Rời xa trần thế cõi trần rời xa
Nợ trần là cái bóng ma
Có không, không có, chuyển xoay vô thường
Nợ trần chỉ tạm cõi trần
Nào ai cũng thế đâu chừa Thần Tiên
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————–