KHÔN DẠI, DẠI KHÔN

Người khôn tìm Cội tìm Nguồn
Sáng nhân sáng nghĩa sáng lòng hiếu trung
Nở cành xanh ngọn sum xuê
Nương theo truyền thống anh linh hào hùng
Khơi nguồn Đạo Đức giống nòi
Rạng danh con cháu sang giàu vinh hoa
Bỏ Nguồn bỏ Cội Ông Cha
Để rồi nhận lấy, đắng cay ngậm ngùi
Người khôn tự chủ cuộc đời
Thiện lành bước đến chân trời bình an
Người khôn biết Tổ biết Tiên
Người dại mất gốc hồn linh dại khờ
Dại, khôn, đều ở tại lòng
Phải đâu xa tận chân trời mà xa
Người khôn danh đức nở hoa
Người dại chỉ biết ba hoa nói bừa
Được gì bỏ Cội, bỏ Nguồn
Như cây mất gốc, lá cành héo khô
Dại khôn, khôn dại đâu xa
Tại tâm tất cả mà ra chính mình
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————–