VÀO THUỞ ẤY

Vào thuở ấy, tôi nào có hiểu
Mãi chạy theo, bao kẻ lạc Nguồn
Ôi cuộc đời sình lầy lam lũ
Tưởng rằng mình khốn khổ qua truông
Nào hay đâu, càng theo càng khổ
Sống lạc Nguồn viễn cảnh bơ vơ
Một kiếp sống vùi chôn muôn thuở
Sống đọa đày bể khổ trầm luân
Tôi thức tỉnh, theo về Quốc Tổ
Liền hồi sinh, nẩy nở chồi xuân
Và từ đây, cuộc đời dứt khổ
Rạng danh thơm, tỏa sáng hồn linh
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————–