GIỌT SƯƠNG KHUYA

Sáo buồn trầm bổng giữa đêm khuya
Như oán như than như tiễn đưa
Như hờn như giận như thương hại
Kiếp đời lạc Cội tựa giấc mơ
Sáo bảo gió ơi mau dừng lại
Đụng chạm làm gì giọt sương khuya
Chẳng đặng bao lâu thời tan biến
Cuộc đời lạc Cội khổ thế kia
Không rõ từ đâu mình lại đến
Ngơ ngác đường trần giữa đêm khuya
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————–