CHÁN CHÊ

Đôi lúc cuộc đời, thật chán chê
Lăng xăng cuộc sống, khổ tứ bề
Ba chìm bảy nổi, may biến nở
Phúc đi, phước bỏ, khổ lê thê
Mộng tưởng phiêu lưu, mơ với tưởng
Thấy toàn đèo dốc, cảnh cheo leo
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn đâu là bến
Khổ chồng lên khổ, nợ mãi đeo
Chán chê, chê chán thời với thế
Khổ bu theo khổ, khổ chèo queo
Nghĩ lại càng thêm, đời chán ngán
Ước gì Quốc Tổ cho mình theo
Quên đi nổi khổ trong cuộc sống
Chán chê, chê chán biết bao nhiêu
* * *
Văn Hóa Cội nguồn
————————————