THẦM KÍNH VÀ BIẾT ƠN
Từng ngày trôi qua;
Sống trong thực phẩm độc hại. Sống trong tăm tối u minh, sống trong lo sợ ung thư bệnh tật. sống trong đói nghèo thất nghiệp. Xì ke ma tý tràn lan, bạo lạc càn ngày càn gia tăng, đạo đức càng ngày càng xuống cấp. Sống trong đau buồn lo sợ mất nước, nhất là biển đảo mất lần. Ôi thôi kể sao cho hết nói sao cho cùng.
– Những người yêu nước thương dân họ quên đi bản thân, thậm chí bị tù đày, trù dập đến tan nhà nát cửa. Họ là ân nhân của những người đau khổ.
– Tôi tự hỏi rằng. Tạo Hóa sanh ra ai cũng có trái tim, có khối óc lý trí. Cũng là người nhưng hai cảnh giới khác xa,
– Những người yêu nước thương dân họ là ai ? Hay là Thần Tiên giáng hạ, hành động thương người khác lạ, không giống như những người chỉ biết bản thân, phó mặc cho đời những đau thương buồn tủi. Cười vui trên đau khổ của người khác.
– Những người yêu nước thương dân, phải chăng họ đã có quả tim vàng. Lý trí của họ là cả một tình thương, luôn đem về mùa xuân cho cuộc sống. Họ là Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, chốn nhân gian.
– Tôi đã hiểu và nay tôi đã hiểu, những người yêu nước thương dân họ là những người giàu sang, vì họ có quả tim vàng, và cả một biển tình yêu châu báu. lòng thương người rộng lớn vô biên
– Họ là người có sức mạnh nhất trần gian, không tà quyền nào thắng được, vì họ là cả bầu trời chính nghĩa. Như mặt trời làm tan biến bóng đêm. Tôi luôn thầm kính và biết ơn những người yêu nước thương dân. Trong đó có bản thân tôi nhờ ánh sáng soi đường của họ.
NAM MÔ- A MEN
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————–