NGƯỜI THẦY ĐÁNG KÍNH

Tôi gặp thầy, qua một lần gặp gỡ
Nhưng lòng tôi, luôn nhớ mãi không quên
Bóng hình người, luôn sống mãi trong tim
Ánh mắt người, không thể nào tả nỗi
Tóc đã bạc, nhưng người đầy rắn rỏi
Vẻ bình thường, đầy bí ẩn cao siêu
Một mẫu người, đầy phong cách uy nghi
Thầy đã qua, cái thời còn trai trẻ
Nhưng lòng thầy, vẫn luôn là mạnh mẽ
Đầy phong ba, bão táp của thời gian
Vẫn hào hùng, đầy khí phách hiên ngang
Tôi thành kính, với tấm lòng vô hạn
Với những gì, trong tôi còn đọng lại
Một tấm lòng yêu kính mãi không thôi
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————-