HƠN CẢ SƠN HÀO HẢI VỊ

HƠN CẢ SƠN HÀO HẢI VỊ

Nhìn ngôi biệt thự sang trọng, với vườn cây cảnh nhiều kiểu dáng đẹp lạ không phải ai cũng có được. Thời biết đây là một ông chủ giàu có, nức tiếng trong vùng.
– Nhìn bữa cơm đầy sơn hào hải vị, những người nghèo khó làm gì mà mơ tới được, chỉ cần nhìn thấy cũng đã khó rồi huống chi là thưởng thức.
– Bổng đang ăn, người đàn ông buông đũa hỏi các con. Cha có phải là người Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu không ? Những người con ngơ ngác chưa hiểu nếp tẻ ra làm sao. Thì người Mẹ lại chen vào, tươi cười nói. Anh bữa nay làm sao vậy, ai nghe ai nói anh là người bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa, thì người ấy là kẻ tâm thần bữa nay xỉn rồi chắc.
Người chồng nghiêm túc nói. Nếu anh là người có Trung có Hiếu, có Nhân, có nghĩa sao anh lại quên đi Cội Nguồn, quên đi người khai dựng lên đất nước nầy cho mình ở, đáng lý ra anh phải luôn nhớ ơn Quốc Tổ, cũng như bao lớp kế thừa giữ gìn đất nước nầy cho đến ngày hôm nay.
Anh thấy khối gì người giàu có hơn mình họ chỉ lo làm giàu không mấy quan tâm lo lắng khi đất nước lâm nguy. Suy bụng ta ra bụng người những người như thế đã đánh mất lòng Trung, Hiếu, Nhân Nghĩa đối với Ông Cha, đối với non sông đất nước.
Những người con vội lên tiếng, Cha nói lạ chưa, Cha rất trung thành với chủ nghĩa xã hội, lại thường hay đóng góp vào từ thiện rất có nghĩa có nhân.
Người Cha nghe các con ca ngợi mình có Trung có Hiếu có Nhân có nghĩa thời thở dài lắc đầu nói. Trung- Hiếu, với Cội Nguồn với non sông đất nước lòng Trung- Hiếu mới tỏa sáng chữ Trung gắng liền với chữ Thành. Thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa đó các con.
Còn Trung- Hiếu với Bè Đảng khác gì anh hùng lạc Đạo. Rốt cuộc chẳng được gì đôi khi còn mang họa nữa là khác, vì Bè Đảng luôn thôn tính lẫn nhau.
Hiếu- Trung với Cha Ông Cội Nguồn là Hiếu- Trung chính nghĩa phước đức vô cùng. Người vợ nghe xong liền nói, chuyện đó có gì là khó tất cả đều ở tại lòng ta, nếu ta thấy điều đó là đúng thì ta làm, tôn thờ Cha Ông Cội Nguồn là xong có gì là khó. Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa đúng chỗ không phải ai cũng làm được chỉ ở người lòng nhân thiện ở đỉnh cao.
Những người con nghe mẹ nói thế liền phản đối. Cha theo Chúa, Mẹ Theo Phật, chúng con theo Đảng làm sao mà tôn thờ Cội Nguồn được.
Người Mẹ nói các con nói sai rồi mình là Dân Việt Nam, phải tôn thờ Nguồn Cội Việt Nam dù cho theo Phật, theo Chúa hay theo Đảng.
Người Cha nói xen vào Mẹ các con nói đúng. Uống nước nhớ nguồn ăn quả nhớ người trồng cây. Lời mẹ các con nói chính là sơn hào hải vị, còn hơn cả sơn hào hải vị mà chúng ta đang dùng. Cha cảm thấy ngon và khỏe hẳn lên khi Cha cảm nhận được lời mẹ các con nói, thứ sơn hào hãi vị không thể dùng tiền mua được. Vì người ta có bán đâu mà mua. Có duyên thời gặp có phước thời được thưởng thức. Các người con nghe như sấm chẳng hiểu gì cả,
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s