TỈNH MỘNG QUAY VỀ

Cõi đời trần thế, bến là đâu
Bể khổ mênh mông, khổ với sầu
Bả danh bả lợi, như ma ám
Miếng mồi níu kéo, xuống hố sâu
Muốn quay trở lại, nào phải dễ
Phóng lao đành phải, lao theo lao
Họa tai, tai họa, chồng với chất
Biết đến bao giờ, hết lao đao
Trở về Nguồn Cội, là bờ bến
Hết khổ dứt sầu, dứt lao đao
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————-