ĐỀ 106

Văn Học Nghị Luận

Cuộc sống xã hội kéo dài vô tận, nhưng cuộc sống của mỗi con người có hạn, sáu mươi thời coi như hết muốn hết cuộc đời. Chúng Ta phải suy ngẫm lại, xem chúng Ta đã làm được gì có ích cho con người và xã hội. Nhất là đối với non sông Tổ Quốc. Đời người vụt thoáng qua rất nhanh mới đó đã cận kề cái chết có nghĩa là Ta sắp ra đi. Cuộc sống ở đời qua mau như vậy tham lam gieo ác nhân để mà làm gì. Thà làm một người bình thường sống có ích cho xã hội, còn hơn những người làm hại non sông đất nước, làm hại Đồng Bào.

Sống hữu ích cho đời là cuộc sống đẹp, sống có Đạo Đức. Thà được chết trong chính nghĩa, còn hơn sống thất Đức sống trong phi nghĩa, sống làm khổ Dân, sống làm hại nước. Sống hữu ích cho đời là cuộc sống có Nhân, có Nghĩa, có trách nhiệm làm tròn bổn phận của người Công Dân Đối với Cha Ông, đối với non sông đất nước.

Nói đến cái chết thời ai không chết, không chết trẻ thời cũng chết già. Không chết tai nạn, thời cũng chết bệnh. Cái chết sẽ đến không ai là tránh khỏi, dù cho người có quyền lực nhất thế giới cũng phải chết, cái chết cũng chẳng khác người bình thường, nhắm mắt xuôi tay thời tất cả không thuộc về mình nữa, chỉ hai bàn tay trắng. Ở đời ai cũng phải chết nhưng chết để lại tiếng vang Ác Bá ai nghe đến cũng nguyền rủa, hay để lại tiếng thơm muôn đời ai nghe đến cũng tôn kính, cuộc sống con người chỉ hơn nhau chỗ đó mà thôi.

Chết vì Dân vì Nước, chết vì Nhân Loại, hi sinh vì nền Quốc Đạo, những cái chết như vậy là chết trong bất tử. Anh Linh sống mãi theo thời gian, Một cái chết đầy vinh quang cái chết trở lại Thiên Đàng Cực Lạc. Nếu cái chết chỉ vì bản thân, chỉ vì Bè Đảng, tranh đấu cho Bè Đảng. Không liên quan gì đến non sông đất nước, không liên quan gì đến Dân Tộc, làm gì có chuyện Tổ Quốc ghi công, làm gì có chuyện thiên hạ lập miếu để thờ. Chẳng qua gia đình họ tộc mà thôi.

Trải qua không biết bao nhiêu triều đại những tử sĩ thường gọi là Tổ Quốc ghi công. Nhưng thật ra chết cho Bè Đảng, chết cho Gia Đình trị. Khi triều đại đó ra đi thời tất cả đều bị đập phá trở về con số không, được mấy ai là Tổ Quốc ghi công. Những triều đại thật sự vì dân vì nước. Thời triều đại đó phải Tôn Thờ Quốc Tổ, trong các cơ quan nhà nước, dù cho là Vua, là Chúa, Là Tổng Thống cũng chỉ là kế thừa cơ nghiệp Ông Cha để lại, theo di chí Ông Cha. Những kẻ không tôn thờ Ông Cha, quên đi lời dạy tiền nhân: Uống Nước Nhờ Nguồn, Ăn Quả Nhớ Người Trồng Cây. Họ chỉ cần xách tiền, không cần người chủ có xách tiền, đúng là Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu.

Những triều đại như thế làm gì kéo dài được lâu, phải trả giá cho sự sụp đổ. Ở đời ai cũng muốn sống hữu ích cho đời để trở thành những anh hùng Dân Tộc. Nhưng lại đi sai đường lạc Cội. Có nghĩa là Anh Hùng lạc Đạo mắc lừa vào Chính Trị theo Bè Đảng mà tưởng đâu phục vụ cho non sông đất nước. Khi tỉnh giấc thời mọi việc ôi thôi đã rồi.

Sự lãng phí thời gian, sai đường lạc Đạo của một kiếp người, phải chịu đến muôn đời khốn khổ. Vinh quang đâu chẳng thấy. Chỉ thấy tai ương bám lấy cuộc đời. Thời gian đã qua đâu thể níu kéo lại được. Tiêu phí hết thời gian vào con đường bất chính. Còn thời gian đâu nữa để làm lại cuộc đời, chỉ còn cách ăn năn sám hối, tiêu tan bớt tội lỗi may ra còn trở lại kiếp người, cũng như tận hưởng phúc báo kiếp sau.

Tóm lại: Mỗi con người sự sống có hạn, thời gian đã ấn định, có muốn thêm thời gian kéo dài cuộc sống cũng không được vì đã hết số, có nghĩa hết thời gian kiếp sống của một con người, số mệnh đã ấn định. Nếu biết sống hữu ích cho đời, Thì coi như tận dụng thời gian vào việc hữu ích. Nhân đã lành thời quả cũng sẽ tốt, có thể nói một đời Thiện Hạnh vạn kiếp thảnh thơi. Sống có ý nghĩa thời không uổng phí cuộc đời. Sự giác Ngộ cuộc sống là ở chỗ nầy không có gì xa vời cả.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phât, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường trở thành Dân Tộc phi thường. Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————————