ĐỀ 103

Văn Học Nghị Luận

Muốn đưa đất nước đến sự giàu mạnh, đương nhiên phải phát huy nội lực Dân Tộc là chính, đi đôi với vươn ra biển lớn học hỏi ở các nước, nhất là các nước văn minh. Đã thành công trên nhiều lĩnh vực như: Mỹ, Nhật, Pháp, Đức, Anh. Gần nhất là singapore.

Sự học hỏi ấy không phải là đi vào lệ thuộc mà là góp nhặt Tinh Hoa thế giới áp dụng phát triển đất nước. Qua nội lực Dân Tộc nắm bắt Tinh Hoa thế giới mau chóng lớn mạnh.
Ví Dụ: Cây cần có phân để mau lớn, Nội lực tìm năng Dân Tộc cần kết hợp Tinh Hoa thế giới để phát triển.

Giá trị của một Dân Tộc ngoài tài nguyên đất nước. Còn có tài nguyên về Nhân Tài. Đất nước dù tài nguyên phong phú đến đâu, mà thiếu đi Nhân Tài thời cũng như không, cũng như dù gỗ tốt đến đâu, mà không có tay thợ giỏi thời khó mà nên hình nên vóc dáng tuyệt tác được.

Sự thiếu vắng Nhân Tài là điều tổn thất lớn cho nước nhà. Trọng dụng Nhân Tài không có cảnh kìm kẹp quản lý. Mà tạo điều kiện cho Nhân Tài phát triển hết tài năng của mình theo tư duy sáng kiến, độc lập tự chủ đã có trong Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. không có sự can thiệp bất cứ ai phát triển tự do đóng góp cho công cuộc phát triển đất nước.

Trong hoàn cảnh hiện nay ở vào giai đoạn thay đổi đất nước từ Chế Độ Độc Tài, Độc Trị, chuyển sang Chế Độ Thể Chế Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do. Thời Nhân Tài chính là nền móng xây dựng đất nước.
Không có con đường nào khác hơn là phát huy nguyên khí Quốc Gia. Chính là tìm năng nội lực mọi thành phần Nhân Tài của đất nước, làm nên cuộc cách mạng phát triển đất nước.

Phát triển đất nước phải đi đôi với Văn Hóa Cội Nguồn văn minh vật chất gắng liền với văn minh Tinh Thần.

Sự hội nhập quốc tế, thời Dân Tộc Việt Nam cần trụ vững Cội Nguồn tự tôn Dân Tộc. Phát triển đất nước không có nghĩa là đi vào con đường mất Gốc. Mà cần phải vững Gốc chống chọi lại trước phong ba thế giới. Cũng như định vị con đường tiến lui không mất phương hướng tiến lùi an toàn của một Dân Tộc.

Một Dân Tộc luôn tìm cách vươn lên, thời càng trụ vững nơi Nguồn Cội của mình, thi thố với các Dân Tộc khác. Đến giờ phút nầy chúng ta cũng đã quá hiểu rõ Cây mất Gốc thời nhất định phải héo cánh rũ ngọn. Dân Tộc mất Nguồn thời cạn kiệt Nhân Tính, tan rã đoàn kết khó mà đơm hoa kết trái thanh bình an vui được.

Ý thức sai lệch cực đoan hướng ngoại bỏ đi Nguồn Cội, là một sự sai lầm lớn. Sự hướng ngoại đi vào thế Âm bao giờ cũng từ lỗ đến lỗ. Trụ vững Dương Nội phát huy Nội Lực cả hai mặt Nhân Tài và sự sáng tạo. Địa lợi và thế mạnh của đất nước, chẳng hạn như du lịch, nông nghiệp, Địa Lợi thương nghiệp giao địch quốc tế. Mới là hướng đi đúng cũng như sự bền vững cho cả Dân Tộc.

Tóm lại: Muốn đưa đất nước đi lên, tiến đến Dân Giàu Nước Mạnh. Phải đi theo lộ trình dựng nước giữ nước cũng như hội nhập thế giới của Cha Ông. Con đường mà Quốc Tổ đã đi độc lập 2701 năm, niên đại Hùng Vương có một không hai trên địa cầu, từ ngàn xưa cho đến ngày nay.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ Phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường. Dân Tộc Thần Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————