ĐỀ 99

Văn Học Nghị Luận

Người ta thường nói:
Không Thầy đố mầy làm nên;
Người Thầy phần đông không phải là người làm ra của cải vật chất, mà người làm ra những hạt ngọc Văn Hóa. Văn Hóa khoa học, Văn Hóa nghề nghiệp, nuôi dưỡng ý thức nhận thức. Nhất là Văn Hóa Đạo Đức nuôi dưỡng Linh Hồn con người. Người Thầy là người giàu có trí thức, nhất là những người Thầy làm chủ kho tàng Văn Hóa Cội Nguồn. Những lời dạy Cha Trời lời dạy ngọc ngà châu báu kim cương. Ra công ra sức truyền dạy cho con người nhân loại nói chung. Những hàng đệ tử nói riêng. Trở thành người hữu ích cho xã hội, cũng như hữu ích cho bản thân gia đình sự nghiệp.

Thầy là người chăn dắt Linh Hồn, dẫn dắt khoa học, nghề nghiệp, kỹ thuật.
Công lao sánh bằng Cha Mẹ song thân;
Cha Mẹ sanh tạo nên thân dưỡng nuôi khôn lớn;
Công Thầy truyền dạy những lời châu báu khai sáng trí tuệ trở thành có Đức có Tài hữu ích cho xã hội, phục vụ cho đất nước non sông, với công ơn to lớn như vậy phận làm học trò cũng như đệ tử phải luôn yêu kính trọng thầy, như yêu kính Cha Mẹ.

Tôn Sư trọng Đạo là vẻ đẹp trong Tâm Thức người Việt, nét đẹp vừa văn minh, vừa mang triết lý hiếu kính đối với người có công giáo dục làm cho trưởng thành nên người. Thầy không những là kho tàng kiến thức mà còn là gương sáng về Nhân Cách, Đạo Đức, Phẩm Hạnh, luôn là mẫu mực trong cuộc sống. Bởi vì lẽ ấy Tôn Sư trọng Đạo là vẻ đẹp trong Tâm Thức của người Việt Nam.

Muốn nên người chúng Ta phải có Thầy, trao kiến thức cho chúng Ta, sự nổ lực học tập không bỏ phí thời gian vô ích góp nhặt những hạt kim cương Văn Hóa làm giàu cho chính bản thân một gia tài vô giá. Nhất là góp nhặt Văn Hóa Thiên Ý Cha Trời tức là Văn Hóa Cội Nguồn. Thứ Văn Hóa hàng triệu triệu năm mới xuất hiện một lần.

Chúng Ta phải biết thời cơ, nắm bắt thời cơ kính trọng các nhà truyền giáo, truyền khoa học, truyền kỹ thuật thời chúng Ta sẽ gặt hái những kết quả tốt đẹp, vì Ta biết lắng nghe.

Nghèo tiền nghèo bạc chưa hẳn đã mất vị trí trong xã hội, còn nghèo Đạo Đức, nghèo Văn Hóa, nghèo hiểu biết về khoa học, nghèo nghề nghiệp kỹ thuật đây mới thật là cái nghèo đầy bất hạnh của một con người. Sống không có Văn Hóa sống vô Đạo Đức, sống không có khoa học, vô nghề nghiệp thì coi như chấm hết, cuộc sống không còn ý nghĩa nữa, cuộc sống chẳng lợi ích gì cho bản thân và xã hội.

Muốn có Đạo Đức Nhân Cách trí tuệ, cũng như hiểu biết về khoa học, thành thạo về nghề nghiệp không phải tự nhiên mà có được. Mà phải có Thầy, hay tự mình tìm đọc trong kinh thơ, sách vở. Vì kinh thơ sách vở vừa là bạn vừa là Thầy.
Như chúng Ta đã biết Văn Hóa Đạo Lý dưỡng nuôi Linh Hồn, không có Văn Hóa Đạo Lý Linh Hồn trở nên tăm tối ngu si vướng vào vòng lao lý gây ra không biết bao nhiêu là tội lỗi. Không có Văn Hóa khoa học cũng như Văn Hóa nghề nghiệp thì cuộc sống của chúng ta trở nên khó khăn không nói là lạc hậu khó phát triển.

Ở vào thời đại Văn Minh con người đã giàu trí tưởng tượng. Có thể tự học qua sách vở. Kinh Thơ. Tự mình làm Thầy cho chính mình. Tự thắp sáng ngọn đuốc mà chọn lấy đường đi. Sự thành công trên con đường tự học đạt đến cảnh giới vô sư. Tuy không trực tiếp có người truyền dạy, nhưng học qua Kinh, Sách, cũng coi như có Thầy. Người Thầy giáng tiếp truyền bá.
Nhưng mấy ai tự nghĩ xem, ai đã nói ra Kinh Thơ ấy, ai viết lên sách vở ấy để cho chúng ta học hỏi, tuy chúng Ta tự làm Thầy chính mình, nhưng chúng Ta đã có Thầy là người đã truyền lại Kinh Thơ cho đời. Cũng như sách vở khoa học, sách vở nghề nghiệp cho đời. Mà chúng ta là người may mắn đã gặp được. Ví như người xưa vô tình gặp được bí kiếp võ công. Liền bái người để lại cuốn bí kiếp ấy làm sư phụ. Vì có Tâm như vậy nên đọc đâu hiểu đấy. Thành tài nhanh chóng mà không cần có Thầy trực tiếp truyền. Những người nầy thường là những người có căn cốt Đạo Đức tốt cũng như sự thông minh hơn người.

Khi gặp Văn Hóa Cội Nguồn cũng vậy tuy không gặp người truyền lại. Nhưng nhờ vào căn cốt Đạo Đức thông minh hơn người. Tiếp nhận sự kế thừa trở thành người học trò giỏi, đệ tử chân chính của vị Tổ Sư đó, hết lòng thành kính như người thầy đang ở trước mắt. Vì có tấm lòng Nhân , Nghĩa, Trung, Hiếu cao như vậy nên những gì dạy trong Kinh Văn liền thông suốt. Nhanh chóng thành tài danh vang bốn bể.

Còn những người tuy có duyên gặp được Văn Hóa Cội Nguồn, chỉ là xem đọc tìm hiểu cho biết. Thì không bao giờ thành công. Không thể nào nhận ra đó là bí kiếp vũ trụ, cũng như không bao giờ nhìn thấy những hạt Văn Hóa kim cương lóng lánh trong đó.

Tóm lại: Người thầy phần nhiều không phải là người làm ra của cải vật chất, mà là người Thầy làm ra những hạt ngọc. Những ai tiếp nhận những Văn Hóa ấy thành Tâm nghiên cứu học hỏi đương nhiên trở thành những học trò, đệ tử đã được bái Sư tiếp nhận kế thừa Văn Hóa đó.
Truyền thống Tôn Sư trọng Đạo là nét đẹp vẻ đẹp trong Tâm Thức của người Việt Nam. Dù cho gián tiếp qua kinh Thơ hay trực tiếp người Thầy truyền dạy cũng thế mà thôi. Sự thành đạt là ở căn cơ của mỗi một con người. Dù suốt ngày ở gần bên vị thầy. Thầy dạy một đường hiểu một nẻo cũng như không. Nhận thức sai nhầm về lời dạy.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường. Dân tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————————-