ĐỀ 97

Văn Học Nghị Luận

Có bao giờ bạn nghĩ, người đem lại sự sống cho bạn nhiều nhất chính là ai ?
Bạn có thể sống không cần người thân, sống không cần Tổ Quốc, không cần bạn bè, cũng như xã hội. Giống như một ly khai biệt lập rời xa xã hội một mình trơ trọi nơi hang động chốn núi non.

Nhưng bạn không thể không cần đến không khí, không cần đất, nước, gió lửa cũng như cây cỏ. Bạn có biết những thứ ấy do ai tạo ra không, nếu bạn nói không khí, đất, nước, gió , lửa, cây, cỏ tự nhiên mà có. Thì bạn đã đoạn tuyệt công ơn người khai tạo ra nó chính là Tạo Hóa Tổ Tiên, hiện thân là Cha Trời Mẹ Trời. Không có gì tự nhiên mà sanh ra cả, đều có nguyên do cặn cội sự khởi nguồn ra nó.

Không khí cho bạn sự hít thở, đất cho bạn sự đi đứng nằm ngồi, không có nước bạn lấy gì để uống cũng như trồng trọt, bạn không thể nhịn ăn. Có phải Tạo Hóa Tổ Tiên cho bạn đủ thứ cho chúng Ta nhiều hơn tất cả.

Chúng Ta là con người mà con người là do Cha Mẹ Trời sanh tạo lưu truyền đến tận bây giờ. Cha Trời Mẹ Trời chính là Chánh Thân Chánh Mẫu, Ông Bà Cha Mẹ chúng ta là Phụ Thân Phụ Mẫu, phụ diễn lưu truyền nòi giống .
Người thứ hai cho bạn nhiều vô số sau Tổ Tiên, Cha Trời Mẹ Trời là Ông Bà, Cha Mẹ chính là Phụ Thân Phụ Mẫu của bạn, cho bạn vóc dáng hình hài, nuôi bạn khôn lớn thành người công ơn như non cao biển cả.

Chỉ có Cha Mẹ Trời Chánh Thân Chánh Mẫu, Cha Mẹ hiện tiền Phụ Thân Phụ Mẫu đáng để cho chúng Ta tôn kính phụng thờ. Bao công khó nhọc khai tạo giống người, bao công khó nhọc sanh con đẻ cái lưu truyền nòi giống chăm sóc cho khôn lớn. Bạn tìm đâu ra người thương yêu bạn cho bằng Cha Mẹ bạn. Cha Mẹ bạn là Phật sống của bạn. bạn xem thường Ông Bà Cha Mẹ thậm chí bỏ rơi Cha Mẹ. Bạn đã phạm vào năm đại nghịch:

1, Đại nghịch Bất Hiếu,

2, Đại nghịch Bất Nhân,

3, Đại nghịch Bất Nghĩa,

4, Đại Nghịch phản bội Bất Trung,

5, trở thành Đại Ác Nhân. Sống trái ngược lại lương Tâm. Lương Tâm chính là Phật là Thánh, dù bạn tu đến cở nào cũng không thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa được.
Vì thế Phật, Thánh, Tiên, dạy. Dù xuất gia, cũng không quên công ơn Ông Bà Cha Mẹ. Như Mục Kiền Liên là minh chứng cụ thể.

Đã làm người mà quên ơn Tạo Hóa, Tổ Tiên, Cha Trời Mẹ Trời, Quên ơn Ông Bà Cha Mẹ thời không gọi là người nữa. Khi mãn thân người Linh Hồn sa đọa xuống các tầng Địa Phủ, đầu thai trở lại loài Cầm, Thú, súc sanh khó mong trở lại kiếp người.
Dù Ta có đi đâu đi đến thế giới nào chúng Ta cũng không ra khỏi bao la vũ trụ. Tất cả đều sống trong Pháp Thân Tạo Hóa Tổ Tiên, Cha Trời Mẹ Trời, cũng như loài cá sống trong nước, ra khỏi nước thời không thể nào sống được. Ý Thức Linh Căn của chúng Ta cũng vậy, không thể ra khỏi Pháp Thân Cội Nguồn Tổ Tiên, Cha Trờ Mẹ Trời. Mỗi ý nghĩ của chúng Ta Tổ Tiên, Cha Trời, Mẹ Trời đều biết rõ. Cá làm gì nghĩ gì nước cũng hiểu rõ biết rõ. Nên nói mới nghĩ ác Trời đã biết rồi. Có ý muốn làm thiện Trời đã hay. Không gì là qua được thấy, nghe, hay, biết, của Trời.

Vì vậy cho dù trong đường đời gặp nhiều bão tố phong ba, hoạn nạn đến đâu, chúng Ta không vì sự hoạn nạn ấy mà quên đi công ơn Ông Bà Cha Mẹ. Không những phạm luật Trời mà còn mang tội Bất Hiếu với Ông Bà Cha Mẹ. Tuy thiện hạ không biết bạn quên đi Nguồn Cội của mình Bất hiếu với Ông Bà Cha Mẹ. Nhưng Cha Trời Mẹ Trời thì rất rõ bạn đối xử với Ông Bà, Cha Mẹ bạn. Đương nhiên phước đức của Ông Bà Cha Mẹ bạn khó mà được hưởng vì bạn đã Bất Hiếu với Ông Bà Cha Mẹ.

Có nhiều người nghĩ rằng tôi sống không cần ai cả, không cần gì cả, nhưng thật ra họ cần đủ thứ. Họ cần không khí để thở, cần đất để trồng trọt, cần nước để uống. cầm cơm gạo để ăn áo quần để mặt. Thậm chí cần có sự bảo vệ anh ninh trật tự để sống được yên lành. Bạn không cần đến người thân, bạn bè. Nhưng bạn không nói bạn không cần đến xã hội, vì xã hội là nơi đem lại cho bạn đủ thứ những sanh hoạt cần dùng trong cuộc sống. Dụng cụ lao động, phương tiện đi lại của bạn.

Nên Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa dạy không được quên Tứ Ân công đức:

1, là luôn ghi nhớ công ơn Tổ Quốc đất nước,

2- Luôn ghi nhớ công ơn Ông Bà Cha Mẹ,

3, Công Ơn Thiên Hạ Đồng Bào tức là công ơn Bá Tánh muôn dân,

4, Luôn nhớ đến công ơn Thầy là người có công dạy bảo chỉ dạy.

Làm người quên bốn ân Đức, thì không còn là con người nữa. Lối sống bất cần của bạn, nhưng thật ra bạn cần đủ thứ để mà tồn tại. không nói là điên rồ thì cũng là người loạn trí, mới có những lối phát ngôn vô trách nhiệm như vậy.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Học. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường trở thành Dân Tộc phi thường. Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————————