ĐỀ 96

Văn Học Nghị Luận

Loài người ra đời không phải tự nhiên mà có, mà do Tạo Hóa tức là Tổ Tiên Khai Hóa hiện thân ra Cha Trời, Mẹ Trời thâu tóm Tinh Hoa tứ đại đất, nước, gió, lửa khai tạo ra thân xác con người tiểu thiên vũ trụ trong bụng Mẹ Âu Cơ. Từ đó nhân loại con người mới được ra đời.

Con người là kết Tinh của Tinh Hoa đất, nước, gió, lửa do Cha Trời, Mẹ Trời tóm thâu sanh tạo ra. Để duy trì sự sống con người cần có dưỡng chất Tinh Hoa đất, nước, gió, lửa, nên phải ăn uống, hít thở, hoạt động, duy trì hơi ấm.

Tạo Hóa Tổ Tiên, Cha Trời, Mẹ Trời Không những sanh tạo giống người, mà còn sanh tạo muôn sanh linh cùng vạn vật, để cho con người sanh sống. Để nhớ ơn sanh thành dưỡng dục. Chúng Ta không chỉ sống có hiếu, có nhân, có nghĩa, đối với Ông Bà, Cha Mẹ, Phụ Thân, Phụ Mẫu hiện tiền, mà còn có Hiếu có nhân, có nghĩa đối với Tổ Tiên Tạo Hóa, Cha Trời, Mẹ Trời Chánh Thân, Chánh Mẫu của chúng Ta.

Sống có Nhân Đức chính là sống không quên Nguồn Cội. Luôn nhớ đến Nguồn Cội, tỏ lòng bằng cách ca ngợi Tổ Tiên, Cha Trời, Mẹ Trời cúng dường của cải vật chất, nghe theo lời dạy Cha Trời, Mẹ Trời. Sống có lý tưởng chính là sống thiện, sống có ích cho đời, sống vì mọi người. Góp phần xây dựng quê hương đất nước, sống luôn có sự cống hiến như vậy mới xứng đáng một kiếp con người. Mãn kiếp trần Linh Hồn trở về Thiên Giới.

Được sinh ra trên đời là niềm hạnh phúc, được làm người không phải dễ đâu, phải nói là vô cùng khó khăn. Có những Linh Hồn trải qua hàng triệu năm mới được đầu thai làm người, đã được làm người mà còn thừa hưởng những gì Trời dạy, thời diễm phúc nào bằng. Trong giây phút nhận được món quà Văn Hóa Thiên Ý thời coi như đã nhận được hồng ân trải qua hàng triệu triệu năm mới có một lần.

Tạo Hóa đã ban cho Ta thân người, Tạo Hóa đã ban cho Ta sự sống, Tạo Hóa đã ban cho Ta Văn Hóa, Tạo Hóa ban cho Ta những Định Luật vũ trụ. Để Ta làm chủ muốn lên trời thời lên, chỉ cần hành Thiện, muốn hưởng giàu sang chỉ cần giúp người tạo ra phúc báo. Làm đâu được đó.

Chúng Ta phải làm gì để không hổ danh là con Rồng cháu Tiên. Lẽ nào Ta sống cho riêng mình, quên ơn Tạo Hóa quên ơn Cha Trời, Mẹ Trời, quên ơn Quốc Tổ quên người dựng non. Đã là con người đương nhiên Ta phải khác với loài Cầm, Thú. Có Nhân, có Nghĩa, có Trung, có Hiếu, có trí nhân biết lẽ phải. Có trách nhiệm và bổn phận. Đối với Dân Tộc đối với Đồng Bào, đối với non sông đất nước.

Truyền thống Đạo Lý uống nước nhớ Nguồn ăn quả nhớ người trông cây. Là truyền thống nhân văn tốt đẹp nhất của Dân Tộc. Có thể nói đáng sợ nhất là sự quên Cội, lạc Nguồn như cây mất Gốc đương nhiên trở nên lạc lõng trong cõi đời giả tạm vô thường. Linh Hồn không biết sẽ về đâu khi chưa hiểu về Nguồn Cội của chính mình. Không biết Lương Tâm của chính mình là Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Lo cầu cạnh mãi cuối cùng trở thành con số không. Phật, Thánh trong Tâm không cầu, cầu Phật, Thánh bên ngoài.

Những tâm Hồn giác Ngộ, thường là không đánh mất Cội Nguồn nương tựa Cha Trời, hiếu thuận Cha Mẹ hiện tiền, ít sa ngã vào dục lạc, nhất là dục lạc đê hèn làm hại chính bản thân mình, mà còn làm hại xã hội.

Trần Gian vốn là trường thi không bằng phẳng, nhân loại căn cơ lại khác nhau, kẻ thiện, người ác, kẻ khôn, người dại. người sống theo lương Tâm, kẻ sống theo dục nghiệp không ai giống ai, lại bị những Định Luật xoay chuyển không ngừng hết họa tới phúc, thăng trầm, sanh tử, chia ly. Trần gian cõi tạm là như vậy, chỉ là cõi trường thi tu luyện tiến hóa Linh Hồn không phải là quê hương đích thực con người. Quê hương đích thức con người ở trên các tầng trời cõi trời, gọi là Thiên Đàng Cực Lạc quê Tiên.

Một sự giác Ngộ về Nguồn Cội, một niềm tin về Nhân Quả trở thành con người sống có Nhân Cách, sống Đạo Đức mở rộng lòng yêu thương chuyển mình theo con đường chân thiện. Xa lánh điều ác vượt lên phàm tục thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa trở lại quê hương Thiên Đàng cực lạc.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường, Dân Tộc Thần Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————–