ĐỀ 85

Văn Học Nghị Luận

Sống trong trong thời đại Văn Minh Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Công Bằng Bình Đẳng, tất cả người Dân ai nấy cũng ra sức làm việc đem lại thành quả tốt đẹp, tiến tới Dân Giàu Nước Mạnh là chuyện bình thường, phải nói đạt đến cảnh giới Thiên Đàng Cực Lạc nơi trần gian. Nếu Dân Tộc đó có nền Văn Minh Văn Hóa Chính Nghĩa.

Sự bất hạnh lớn nhất của một Dân Tộc. Là sống mất Quyền con người mất Quyền Công Dân không có Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Công Bằng Bình Đẳng. Sống dưới Chế Độ Thể Chế độc tài độc trị, dẫn đến đói nghèo lạc hậu, gây ra cảnh tang thương cho Dân Tộc.
Quốc Tổ dạy: Sự lạc Cội lạc Nguồn đã là một nỗi khổ không sao diễn tả cho hết, lại thêm Thể Chế độc tài độc trị không có Tự Do Công Bằng Bình Đẳng căn bản sống con người không có. Sống như cá trong ao, như chim trong khung lưới, sống trong sự xin cho cũng như đấu tố lẫn nhau đúng là họa chồng lên họa khổ chồng lên khổ.

Như chúng Ta đã thấy đất nước có Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền bao giờ cũng giàu mạnh sung sướng hơn, những nước độc tài độc trị, một sống như Thiên Đàng, một sống như Địa Ngục. Nỗi sợ hãi của người Dân dưới Thể Chế độc tài độc trị là không sao kể hết, như chúng Ta đã thấy nhân loại thế giới càng ngày càng hướng về Tự Do cũng như chân thiện lên án chiến tranh, lên án sự bất công, lên án mất Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, mất Công Bằng Bình Đẳng lên án phân biệt màu da sắc Tộc.

Có bao giờ các nhà chức trách độc tài độc trị tự hỏi, chúng Ta cứ mãi sống theo lối sống bảo thủ ích kỉ không cho người Dân Tự Do Mưu Cầu Hạnh Phúc, mãi sống trong sự xin cho để dễ bề cai trị. Đến một thời điểm nào đó người Dân quá chán ngán thể chế độc tài độc trị. Quay lưng lại với chính quyền nhìn về hướng chân trời mới. Thì Chế Độ độc tài độc trị còn tồn tại nữa hay không ? Lòng Dân đã cạn thì Cá cũng phải ra đi. Khi nhận ra chân tướng sự tồn vong của Chế Độ. Mất Dân là mất tất cả, vì tài sản lớn nhất của Chế Độ chính là lòng Dân. Khi lòng Dân không còn thời Chế Độ đó cũng sẽ biến mất. Đó là quy Luật tất yếu tự nhiên không có gì là mới mẻ cả.

Quốc Tổ dạy: Lòng Dân chính là tài sản lớn của Nhà Nước Văn Lang. Cũng vì sự nhận thức nầy Nhà Nước Văn Lang luôn lấy Dân làm Gốc luôn thuận theo lòng Dân.

Quốc Tổ dạy: Mỗi con người sanh ra ai cũng có những quyền cơ bản mà Tạo Hóa ban cho, Quyền Được Sống, Quyền Tự Do, Quyền Mưu Cầu Hạnh Phúc, không ai có quyền xâm phạm quyền ngăn cản. Nên Nhà Nước Văn Lang luôn tôn trọng Nhân Quyền, bảo vệ những Quyền cơ bản con người mà Tạo Hóa đã ban cho.
Sự nghiêm cấm Tự Do, Nhân Quyền, Dân Chủ thống trị độc tài, làm cho xã hội mất Công Bằng Bình Đẳng đưa Dân Tộc đến bờ vực thẳm thì Chế Độ đó cũng sẽ biến mất khi lòng Dân đã cạn kiệt quay lưng lại với Chế Độ. Hậu quả như cấy mất Gốc, như nhà không móng một cơn gió Bạo Động nổi lên liền sụp đổ. Trả giá cho sự trù dập trấn áp Nhân Quyền, Dân Chủ.

Căn bệnh lây lan xem nhẹ Nhân Quyền, Dân Chủ Tự Do, Công Bằng Bình Đẳng ở những thập niên trước dẫn đến chiến tranh tương tàn nồi da xáo thịt mở đường cho xâm lược ngoại bang.
Đôi khi (sự im lặng là vàng) ( vô tư là bạc) nhưng nước mất nhà tan “vì sự im lặng” không phải là vàng, mà là đi vào cái chết, chết trong nô lệ, chết trong nhục nhã mất nước. “Vô Tư phó mặt cho đời” không nhìn thấy sự lạc Cội lạc Nguồn để rồi chia bè rẽ phái, chiến tranh tương tàn binh đao máu lửa sự “Vô Tư” ấy là tự mình nhảy vào chảo dầu trở thành nạn nhân của chiến tranh.

Hãy cùng nhau lên tiếng thức tỉnh, bằng cách truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn, mỗi người Dân là một chiến sĩ xung kích vào mặt trận Văn Hóa thi đua thuyết giáo, làm sống dậy tinh thần yêu nước, sống dậy khí phách hào hùng Dân Tộc, chuyển đổi hướng đi. Loại bỏ độc tài độc trị. Tiến tới Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Công Bằng Bình Đẳng, giải thoát kiếp nạn nghèo đói lạc hậu, đánh đuổi quân thù xâm lược, chấm dứt chiến tranh, thái bình thịnh trị muôn năm.

Những bài học biết ơn “uống nước nhớ Nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây” Uống nước nhớ Nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây ở đây là biết ơn công lao dựng nước Quốc Tổ, biết ơn công lao Bách Việt Văn Lang. Thể hiện lòng biết ơn ấy là Tôn thờ Quốc Tổ, tôn thờ truyền thống Anh Linh dựng nước giữ nước của Ông Cha Ta.

Văn Hóa Việt là Văn Hóa dựng nước giữ nước lưu truyền cho đến ngày nay, cuốn hút bao thế hệ nối tiếp phát huy và gìn giữ, sự kế thừa Văn Hóa Cội Nguồn luôn là niềm tự hào của Dân Tộc Việt nam, là nền tản vững chắc để cho Dân Tộc Việt nam trụ vững bước tiến đi lên, nhất là hội nhập thế giới.

Tóm lại: Quốc Tổ để lại cho con cháu chúng Ta hai di sản quý báu, đó là non sông đất nước, Văn Hóa Cội Nguồn, trở thành tài sản vô giá của Dân Tộc Đại Việt. Muốn tồn tại non sông đất nước, cũng như Văn Hóa Cội Nguồn thời mỗi người Dân con cháu Tiên Rồng phải có trách nhiện và bổn phận gìn giữ cũng như phát huy quản bá về non sông đất nước, truyền bá về Văn Hóa Cội Nguồn hai di sản quý báu mà Quốc Tổ đã để lại cho chúng Ta.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường. Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————–