ĐỀ 58

Chứng Quả Không Tánh;

1- Như chúng Ta đã biết Giác Tánh Linh Giác vốn không tánh. Tức là Tánh Không, Tánh Không chính là thể Tánh của Linh Giác. Hiểu như thế là đã Ngộ Tánh Không một trong bốn quả Tối Cao Vũ Trụ. Linh Giác vốn Vô Tánh. Vô Tánh đi đôi với Vô Tâm. Có nghĩa là Linh Giác vốn Không Tâm, Không Tánh. An trụ Chân Tánh, tức là an trụ Tánh không. An Trụ tự nhiên chính là Vô Trụ. Liền Chứng Quả Không Tánh. Một trong bốn Quả Vị Tối Cao Vũ Trụ. An trụ Chân Tánh tức là An Trụ Tự Nhiên Vô Trụ Vô Vi thường sanh kỳ Tánh diệu dụng vô cùng chỉ có Phật Tổ biết Phật Tổ, Thánh Tổ biết Thánh Tổ mà thôi.

2- Khi Giác Tánh Linh Giác, đi vào tiếp xúc phản tỉnh phân biệt lục trần mới sanh ra Giác Ý tức là Thức Tâm Thức Tánh. Từ Thức Tâm Thức Tánh đi vào phân biệt chấp trước mới sanh ra vui, buồn, thương, ghét, ái- ố , sân, si, hận, thù. Tạo ra nghiệp quả. Bậc chứng quả Không Tánh, không còn chấp Tâm chấp Tánh nữa. Vì biết rõ Thức Tâm Thức Tánh không thật có do Giác Tánh Linh Giác dấy khởi sanh ra. Chỉ tồn tại ở cảnh giới Mê Và biến mất ở cảnh giới Giác. Trở về Tánh Không Chân Tánh của chính mình. Bọt Nước trở lại là Nước.

3- Thức Tánh là do Giác Tánh Linh Giác Chân Tánh của mình tạo ra, thời mắc gì tạo ra Tánh Ác chi cho khổ, tạo ra Thiện Tánh để hưởng phước báo vui chơi. Nhất là vui chơi ở cảnh giới Thiên Đàng Cực Lạc. Hiểu như thế thời coi như đắc quả Trí Huệ Ba La Mật Đa. A nậu Tam Miệu Bồ Đề. Rõ Giác Tánh Chân Tánh, Rõ Tánh Thức Chủng Tánh, Rõ Nghiệp Thức Duy Nghiệp như trong lòng bàn tay.

4- Đã sanh Tánh Thức thời sanh ra chi chủng Tánh nghịch tử, những Ác Tánh Bất Nhân, Bất Nghĩa. Bất Trung, Bất Hiếu. Đại nghịch Vô Đạo làm hại Linh Giác Chân Tâm Chân Tánh của mình. Không phải là u mê lắm sao.

5- Hãy sanh ra những Thức Tâm Thức Tánh Từ Bi, Hỷ Xả. Thương người thương cả muôn loài chúng sanh. Nên nhớ mỗi Thức Tâm, Thức Tánh trong mỗi Linh Giác Linh Hồn đều có thể phân hóa ra vô lượng sự sống. Một Đức Chí Tôn phân hóa ra vô lượng Đức Chí Tôn khắp cùng vũ trụ. Một chí Tôn Di Lặc có thể phân hóa ra hàng vạn ức Di Lặc cùng khắp hoàn cầu vũ trụ. Ở khắp trong mọi tầng lớp xã hội. khắp năm màu da chủng tộc anh em. Khi giáo pháp Long Hoa ra đời thời toàn Pháp Thân Chí Tôn Quốc Tổ cũng chính là Pháp Thân Di Lặc hội tụ, trở thành Long Hoa Đại Hội nơi Trần Gian. Đến giữa tiểu kiếp thứ mười, tức là trải qua 8 triệu 400 nghìn năm nữa thời Long Hoa Đại Hội Vũ Trụ mở ra trên cõi trời Đà La, Đao Lợi Thiên trên không trung.

6- Không ai có thể ngờ Đức Chí Tôn Quốc Tổ Phân Hóa Chủng Tánh Linh Giác của mình. Trao cho những Linh Hồn có duyên với Chí Tôn Quốc Tổ, trở thành Giác Tánh Linh Hồn của người khác. Những Linh Hồn có Giác Tánh Quốc Tổ Liền trở nên thông minh một cách kỳ lạ, hiểu rõ kinh giáo một cách nhanh chóng, tận độ vô lượng chủng tánh trong Linh Hồn của mình trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Đi vào Cơ Long Hoa. Lên ngôi vị Phật Tổ, Thánh Tổ, Tiên Tổ, Thần Tổ, Chúa Tổ. Giáo hóa vô lượng vô biên Thiên Chúng, cũng như nhân loại Trần Gian.

Sự phân chia chủng Tánh của mình cho người khác. Coi Như Chí Tôn Quốc Tổ đã mất đi một phần Chủng Tánh của mình ngoài sức tưởng tượng của Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Không mấy ai đem chủng Tánh của mình trao cho người khác như vậy. Bố thí Ba La Mật Đa,

6- Tóm lại: Giác Tánh Linh Giác vốn Không Tánh. Nhưng lại sanh ra Thức Tánh. Mỗi chủng Tánh Thiện Ác, Mê – Ngộ khác nhau. Hiểu như thế tức là chứng Quả Không Tánh. Một trong bốn quả Tối Cao Vũ Trụ. Thường An Trụ Chân Tánh của chính mình, tức là An Trụ Tự Nhiên, năng sanh ra Kỳ Tánh. Tức là Chủng Tánh Đại Giác Đại Ngộ. Diệu dụng vô cùng. Đi vào tận độ Nhân Loại chúng sanh. Lập công lớn nơi vũ trụ. phước báo vô tận vô biên không thể nghĩ bàn.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh. Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường. Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————