ĐỀ 47

HẠ NGƠN MẠC PHÁP

Hỏi
Thời mạc pháp là thời như thế nào ?
Đáp
Thời mạc pháp là thời kỳ đến chu kỳ hạ ngơn mạc pháp, ở vào giai đoạn cuối mỗi kỉ nguyên. Rộng lớn hơn nữa là cuối chu kỳ 10 nghìn năm cuối chu kỳ 100 nghìn năm. Rộng lớn hơn nữa cuối chu kỳ triệu năm. Thời kì cuối mỗi chu kỳ là đi vào mạc pháp Âm Khí thịnh hành bao trùm nhân gian. Phù hợp cho cái Ác trổi dậy, áp đảo cái Thiện, làm cho cái Thiện bị lu mờ khó phát huy sáng tỏ được.

Thời Kỳ mạc pháp không phải là thời kỳ hủy diệt mà chỉ là thời kỳ Âm Khí hưng thịnh phù hợp cho cái Ác phát triển lên ngôi. Cũng như trời chuyển đêm thời những con vật hung dữ Độc Hại ra đời làm nên những cuộc tàn bạo tàn sát lẫn nhau. Thời mạc pháp chính là thời Ma. Quỷ lộng hành, đầu thai vào các Tôn Giáo, Đạo Giáo giảng sai triết lý, của Phật, của Chúa, Của Thánh. Cũng như ra đời lèo lái con thuyền nhân loại đi vào chiến tranh.
Hỏi
Thế nào là giảng sai lời dạy của Chúa, của Phật, của Thánh.
Đáp
Ví dụ 1: Phật dạy Tâm là Phật, muốn thành Phật không thể tìm Phật ngoài Tâm. Thời mạc pháp phần đông tu hành bỏ Chân Tâm, cầu cạnh Phật bên ngoài càng cầu càng xa nên không mấy ai thành được Phật.

Ví dụ 2 : Phật dạy giáo pháp chỉ là phương tiện tuỳ bệnh cho thuốc. bệnh nào thuốc nấy, chúng sinh có nhiều bệnh nên có nhiều giáo pháp khác nhau để truyền dạy. Đến thời chu kỳ mạc pháp Âm Khí hưng thịnh cái Ác ra đời , những người truyền dạy giáo pháp không hiểu được Chánh Pháp trở lại chấp pháp, cho lối tu chỗ nầy là đúng, lối tu chỗ kia là sai không hiểu được diệu dụng Chánh Pháp tùy bệnh cắt thuốc của Phật. Hành Động Thuyết Giáo Sai lệch Phật Ý theo xu thế mạc pháp, nghiêng về cầu cạnh xa vời. Trở thành buôn Thần bán Thánh.

Ví dụ 3 : Phật dạy giáo pháp của Ta như ngón tay chỉ mặt Trăng, Mặt Trăng mới là chỗ các ngươi tìm đến, Có nghĩa là nhờ giáo lý của Ta mà tìm thấy Chân Tâm, Chân Tánh, Chân Tướng, Chân Pháp, thật tướng của chính mình. Đi vào Minh Tâm Kiến Tánh bất tử trường sanh. Thời Mạc pháp ít ai hiểu được lời Phật dạy, dù cho học hết kinh luân cũng khó mà đắc chứng quả vị Trí Tuệ, huống chi chỉ đọc vài ba quyển kinh Phật dạy cho là đắc chứng không mạc pháp thời còn gì nữa. đọc hết giáo lý của Phật mà không tìm đến mặt Trăng lấy đâu đắc chứng. Bỏ Tâm cầu Tâm, bỏ Phật cầu Phật.

Ví dụ 4 : Phật dạy Chân Tâm Tự Nhiên, phản bổn hoàn nguyên sống theo Chân Tâm, Chân Tánh là tối thượng Như Lai không còn chỗ Trụ, chi theo Đại Nguyện độ tận nhân loại, chúng sinh, nên thường ở vào Ngôi Phật Tổ, Thánh Tổ, Tiên Tổ, Thần Tổ, Chúa Tổ. Ở thời mạc pháp không mấy ai hiểu nổi Như Lai thiền nầy. Mà phần lớn chỉ dựa vào kinh giáo an trụ trong phương tiện lời dạy của phật sanh ra chấp pháp chấp ngã, nếu đạt phẩm vị cũng chỉ ở ngôi vị Thinh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát mà thôi. Còn đại đa số tu hành rơi vào mạc pháp cả. Tức là không hiểu lời dạy của Phật, Cầu phước cầu tài cầu danh cầu lợi. Tu hoài mà không thấy thành chi cả, tu sai đường lạc lối. về trời còn khó huống chi là thành Đạo thời mạc pháp thường là như thế.

Ví dụ 5: Phật tuy không làm Vua, Chúa, vì Phật luôn an trụ Tánh Không, Thân Không, Tánh Không, Pháp Không, nhưng lại dạy cho Vua, Chúa , biết thương dân yêu nước. Ân Tổ Quốc, Ân Đồng Bào, Phật lạy đống xương khô không quên công ơn Ông Bà Cha Mẹ. Phật dạy chúng Tăng kính phụng lạy mười phương chư Phật để nhớ công ơn dạy bảo các vị Phật Tổ. Nhưng đến chu kỳ Hạ Ngơn mạc Pháp. Cơ vận huyền cơ Âm Khí hương thịnh, phù hợp với Ác Tánh trong người. Vì chưa hội ngộ được Chân Tánh Chân Tâm nên Ác tánh dấy khởi làm chủ Linh Hồn giảng Đạo sai lệch. Lìa xa tứ ân không tham gia Chính Trị. Cho tham gia chính trị là sai lời Phật Dạy, lìa bỏ non sông Tổ Quốc Đồng Bào, xem thường Ông Bà Cha Mẹ. Gieo nhân bất chính kết quả chẳng lành. Khó mà về trời lấy đâu ra chứng quả Giác Ngộ.

Các Thánh Tổ dạy: Con Người phải giữ tánh Trung, phải sống theo Luật. Tánh Trung ở đây là Ngay Thẳng, cũng chính là ở Giữa không ngã theo Tà không nghiêng bên Chính. Tà- Chánh phạm Luật bị hành xử như nhau. Chỉ biết hành động theo cán cân Công Lý mà hành sự, không hành động theo ý riêng tư cá nhân. Nhưng đến thời mạc pháp, con người cũng theo lời dạy đó mà hành động lệch lạc. Chữ Trung Chính trở thành Trung với bè Đảng, Bè Phái, đấu đá lẫn nhau, trở thành anh hùng lạc Đạo. khó mà trở lại thiên đàng cực lạc rơi vào cảnh oan oan tương báo theo luật Nhân Quả, Luật Vay Trả xoay vần. hết kiếp nầy đến kiếp khác. Lẫn quẩn trong càn khôn Định Luật.

Tóm lại: Thời Mạc Pháp là thời U Minh ít ai làm đúng những gì Phật dạy, Thánh dạy, không phải do lỗi người tu. Mà tại cơ Vận Tạo Hóa xoay chuyển đến chu kỳ mạc pháp. Âm Khí hưng thịnh cái Ác lên ngôi, yêu, tinh, quỷ dữ lộng hành lại nắm Chính Quyền nên cái Thiện khó mà phát triển.

Trời chuyển đông Thiên Hạ chuyển theo đông sống theo đông khó ai thoát ra khỏi. Nên tu triệu người may ra một người đắc đạo, hiểu rõ Đạo Luật, hiểu rõ Y Bát Chánh Pháp của Phật. Ly Giáo bất ly Tâm an trụ Chân Tâm, Chân Tánh tự nhiên mà hành sự Tùy bệnh cắt thuốc ra toa đi vào tận độ nhân loại.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích, làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Hóa cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————