ĐỀ 36

Sự bình yên phát triển của một Dân Tộc không phải là sự cạnh tranh thi đua hổn loạn mà phải phát triển theo định luật đường hướng chung của xã hội. Theo Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp.

Phát triển theo xu thế mạnh được yếu thua, là sự phát triển theo kiểu độc tài độc trị nó phá hoại nền kinh tế xã hội, hơn là sự phát triển xã hội. dù cho đó là cạnh tranh gì đi nữa Cạnh tranh Tôn Giáo Đạo Giáo, kinh tế, Đảng Phái, cạnh tranh theo kiểu độc tài bảo thủ chỉ đem lại bất ổn xã hội. Làm cho đất nước ẩn tàn đại họa hơn là đem lại sự bình yên cho cuộc sống.

Mà phải phát triển cạnh tranh theo khuôn khổ Luật Pháp. Hiến Pháp, Đạo Pháp cho phép. Sự cạnh tranh công bằng bình đẳng nầy sẽ đem lại kết quả tốt đẹp cho xã hội cho non sông đất nước. Cạnh tranh phát triển giàu mạnh chỉ có ở Thể Chế Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Không phải ở Chế Độ Thể Chế độc tài độc trị.

Ở vào thời điểm mạc vận của Chế Độ nhất là Chế Độ độc tài độc trị, những thành phần quyền lực trong Chế Độ đó luôn vi phạm Hiến Pháp, Luật Pháp do Chế Độ đó đặt ra. Thường bị các thế lực ngoại bang giật dây sai khiến. Gây ra sự hổn loạn thối nát trong Chế Độ dẫn đến khai tử Chế Độ.

Những màn kịch hài hước trước khi khai tử Chế Độ luôn đi ngược lại lợi ích của muôn dân, đi ngược lại truyền thống Ông Cha. Sự đi ngược nầy Hồn Thiên Sông núi không còn che chở nữa, lòng dân cạn kiệt đối với Chế Độ, oán hận Chế Độ không còn sự bảo bọc bao che Chế Độ, ngược lại khinh bỉ mỉa mai Chế Độ.

Có thể nói Chế Độ nào Tổ Tiên Ông Cha không thờ. Thờ những nhân vật ngoại lai. Phải nói thật rằng Phật, Thánh, trong nhà không thờ, thờ quỷ ma ngoài đường. Sự phản bội Tổ Quốc non sông, phản bội Nguồn Cội Ông Cha tôn thờ ngoại lại, thờ Ma Quỷ những tên háo chiến khác máu. Có thể nói Chế Độ đó tồi tệ nhất trong các thời kỳ Chế Độ đã qua.

Sự lạc Cội lạc Nguồn của một Chế Độ Nhất là Chế Độ độc tài độc trị kết cuộc dẫn đến tan nhà nát cửa, tàn phá nhân tài nguyên khí quốc gia. Nhân tài bị tàn phá thì đất nước cũng đi vào nghèo đói lạc hậu, cuộc sống ngơ ngáo mất phương hướng rơi vào cảnh tối tăm. Cái ngu cái ác lên lãnh đạo thì chuyện gì sẽ xảy ra, xã hội đất nước không rơi vào khốn khổ mới là chuyện lạ.

Có thể nói Chế Độ ấy luôn tạo ra những thảm kịch bi ai băng hoại nhân cách Đạo Đức sống đảo điên theo dục vọng tiền tài danh lợi, hại dân bán nước cho là chuyện bình thường. Sự thấm thía yêu nước cho là phản động, hại dân bán nước là quan vinh. Lẽ phải vùi chôn sự xảo trá cho là trình độ, truyền thống anh linh tốt đẹp cho là bình thường, bè phái tàn sát lẫn nhau cho là thăng hoa. Sự tự tôn Dân Tộc luôn bị chà đạp, rước giặc vào nhà cho là chính nghĩa. Một Chế Độ như thế mà cho là muôn năm quả thật cuồng điên hết chỗ nói.

Một Chế Độ mất Gốc lạc Cội lạc Nguồn tôn thờ học thuyết ngoại bang thời tai họa đã rình rập trong Chế Độ đó rồi. Những căn bệnh ung thư càng lúc càng nhiều trong Chế Độ đó. Sự khai tử đã báo chờ ngày ra đi.

Một Chế Độ không đánh mất Nguồn Cội thời tự nói tạo ra bao cái đẹp đem lại mùa xuân sắc thắm hương hoa.

Một Chế Độ đánh mất Cội Nguồn, tự nó sanh biến loạn dẫn đến khai tử Chế Độ,

Trong cái xã hội lạc Cội mất Nguồn sống theo Thể Chế Độc tài độc trị, phần đông con người trở nên gian xảo tâm địa hiểm độc, thường là bất nhân, bất nghĩa, bất trung, bất hiếu đối với các bậc tiền nhân, sống vô cảm ai chết sống mặt ai, phần mình sống giàu sang phú quý là được rồi. Thậm chí nước nhà sắp mất vào quân xâm lược cũng chẳng quan tâm. Mà chỉ quan tâm bè Đảng.

Cuộc sống Chế Độ độc tài độc trị, là luôn đánh bóng vẻ bề ngoài sử dụng cái tốt che đậy cái xấu, bên trong chỉ là những mưu mô thôn tính lẫn nhau vì lợi ích riêng, không mấy ai vì dân vì nước cả. Chỉ mở ra cơ hội cho các thế lực ngoại xâm, xâm chiếm đất nước mà thôi. Nhất là cảnh nô lệ không sao thoát khỏi.

Muốn cho đất nước yên bình không có con đường nào khác là phải xây dựng lên Chế Độ Thể Chế Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Công Bằng, Bình Đẳng, Tự Do. Ai cũng như ai có quyền mưu cầu hạnh phúc. Chế Độ Thể Chế của sự muôn năm ví như tuổi thọ của Cây, và tuổi thọ của Cỏ. Tuổi thọ của Cỏ là Thể Chế, Chế Độ độc tài độc trị cao lắm thế kỷ là cùng, còn Thể Chế Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ Công Bằng, Bình Đẳng, Tự Do có thể kéo dài tuổi thọ đến hàng nghìn năm. Như Niên Đại Hùng Vương chẳng hạn kéo dài độc lập 2701 năm.

Tóm lại: Sự bình yên của một Dân Tộc là không đánh mất Cội Nguồn, đi vào Thể Chế, Chế Độ Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Công Bằng, Bình Đẳng, Tự Do. Sống theo Hiến Pháp Luật Pháp, Đạo Pháp. Tự nó phát sanh ra bao điều tốt đẹp đơm hoa kết trái sang giàu ấm no hạnh phúc, độc lập kéo dài ít lắm cũng mấy nghìn năm. Không như Chế Độ Thể Chế độc tài độc trị tuổi thọ ngắn không thể tồn tại lâu được. Vì từ trong Thể Chế Chế Độ độc tài độc trị sanh ra quá nhiều nghịch lý đầy rẫy sự mâu thuẫn tạo ra nhiều căn bệnh ung thư khai tử Chế Độ.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Hóa cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường trở thành Dân Tộc phi thường, Dân Tộc Thần Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————–