ĐỀ 34

Sự thật ở đời có thể nói hầu như gần hết, không có người nào là xấu cả, hay người nào là tốt hết. Sự xấu tốt thường lẫn lộn trong mỗi linh hồn con người. Phần đông ai cũng hiểu được điều nầy. Nhưng loại bỏ ác tánh trong linh hồn con người quả thật là khó, nhưng không phải là không có cách.

Vì thế con người cần phải về Nguồn hướng thiện làm tăng giác tánh Thiện trong linh hồn con người, cái ác vì thế bị hạn chế không phát triển. Cái Thiện phát triển lớn mạnh trí huệ tỏa sáng liền nhận thức hiểu rõ những định luật vũ trụ trong đó có luật Nhân Quả, định luật Báo Ứng. Hành Thiện về trời, hành ác về Địa Phủ. Thiện là Dương ác là Âm. Các tần trời cảnh giới Dương, các tần Địa Phủ cảnh giới Âm. Gieo nhân ác Âm thời phải sa đọa về Địa Phủ. Gieo nhân Thiện Dương thời siêu sanh trở về trời. Đó là Định Luật vũ trụ từ khai Thiên lập Địa đến nay vẫn thế. Hiểu rõ Định Luật vũ trụ, thời về trời xuống địa phủ đều do ta cả. Tự mình độ lấy mình không ngoài ai khác.

Nếu tâm hành ác thời nhất định sa đọa xuống Địa Phủ, mười phương chư Phật cũng bó tay không cứu được, phải chịu lấy quả báo khốn khổ vô biên. Nếu tâm hành Thiện thời trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa về trời biết Tâm tự độ, biết tánh tự tu, gieo nhân lành hưởng phúc báo. Còn tìm cầu gì nữa cho mệt.

Để có nhân tốt gặt quả lành chọn cho mình một hướng đi đúng tăng trưởng cái Thiện loại bỏ các ác, không gì hơn làm chủ Văn Hóa Cội Nguồn tu theo Văn Hóa Cội Nguồn dần dần cái ác không còn trở thành Thánh Thiện, quả vị Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa trở lại các tần trời, cõi trời , cõi Thiên Đàng cực lạc.

Sự thay đổi của một con người, bắc đầu từ sự nhận thức giác ngộ những Định Luật vũ trụ, mà Cha Trời truyền dạy cho nhân loại con người. Để con người làm chủ những Định Luật làm chủ số phận tương lai tốt, xấu của chính mình. Thành quỉ do Tâm tạo, thành Phật do Tâm làm, về trời do mình định hướng, xuống Địa Phủ do tăm tối u mê không hiểu rõ về Định Luật, gieo ác đương nhiên gặt họa, gieo Thiện gặt phúc. Không ai độ mình cho bằng chính mình độ lấy mình.

Ở đời sự chân thành bao giờ cũng tốt hơn là sự dối trá, không mấy ai cảm động trước cái ác, mà còn căm ghét cái ác. Nhưng sự chân thành thời ngược lại được sự cảm động của mọi người, sự chí hiếu, chí trung, chí nhân, chí nghĩa chí đức làm lay động lòng Trời huống chi là lòng người.

Sống trên đời chỉ có Nhân Cách, Đạo Đức, Phẩm Hạnh và lòng yêu thương mới cảm hóa được con người. Tỏa hương thơm Đạo Đức mãi mãi tồn tại với thời gian.

Sự sống tàn nhẫn lừa bịp hại người, hại nước, hại dân. Tranh giành quyền lực cho lắm cuối cùng cũng trở thành con số không. Sự độc tài độc trị chỉ có lợi cho mình nhưng làm hại vô số người khác, vì thế trong số những lãnh tụ độc tài độc trị thường bị nhân loại căm ghét nguyền rủa kết quả là như thế, thiên đàng mất lối về địa phủ thời nhanh chân đi xuống.

Mỗi lời nói, mỗi hành động nhích chân động tay con người đều gây ra nghiệp quả xấu, tốt. Nhận lấy quả báo hiện tại vị lai nhất là khi xác trần mất đi. Linh hồn luân chuyển theo nghiệp quả thọ lãnh quả báo do chính mình gieo ra.
Bậc giác ngộ thường làm chủ Tâm mình, hiểu rõ Định Luật gieo nhân Thiện lìa nhân ác nên mãi mãi thọ lãnh phước báo muôn nghìn sự vui. Chỉ có người bạc phúc Tâm tánh ngu si mới xem nhẹ lời dạy Cha Trời xem thường lời dạy Quốc Tổ. Để rồi sa đọa mãi mãi khốn khổ vô cùng trong luân hồi mất thân người muôn kiếp khó trở lại.

Tóm lại: Những ai hội ngộ Cội Nguồn vì dân vì nước, vì nhân loại Đồng Bào sống theo lương Tâm làm theo Thiên Ý những người ấy là Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa không sai, từ các cõi trời sanh xuống nhân gian tận độ nhân loại về trời theo huyền cơ vũ trụ mở hội Long Hoa Rồng Tiên, khắp cùng thế giới.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng, từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một dân tộc bình thường trở thành Dân Tộc phi thường, dân tộc Thần Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————