DÒNG NƯỚC THÁNH

Thiên nhiên Tạo Hóa luôn xảy ra điều kỳ diệu hết nơi nầy đến nơi khác. Dưới chân núi Lĩnh một hôm trong khe đá chảy ra dòng nước Thánh, cách khe đá chảy ra dòng nước Thánh không xa có một Tu Sĩ dựng am để tu.

Người nầy phải nói là bịnh đầy mình, các bác sĩ đã chạy chỉ còn chờ ngày chết. Người ấy lên chân núi lập am để tu hầu mong giải thoát Linh Hồn.

Vị Tu sĩ Tu chưa được một năm, một hôm nghe mùi thơm kỳ lạ liền tìm đến nơi phát hiện mùi thơm từ nơi khe đá không thấy hoa, quả, chi cả mà chỉ thấy dòng nước chảy ra vi Tu Sĩ ngơ ngác nhìn dòng nước. Trong lúc ấy thấy một con chim bị thương bay đến tắm trong dòng nước ấy tức thời những vết thương không còn nữa.

Vị Tu Sĩ đến gần chỗ khe đá nghe mùi thơm từ dòng nước chảy. Không lẽ đây là dòng nước Thánh, bằng đưa bàn tay bị tê liệt hết mấy ngón hứng vào dòng nước chảy thời điều kỳ diệu xảy ra mấy ngón tay lâu nay tê liệt trở lại cử động bình thường. Vị Tu Sĩ mừng quá nhất định là dòng nước Thánh rồi. Liền lấy hai tay bụm nước uống liền mấy ngụm nước ngấm tới đâu con người thấy khỏe tới đó. Vị Tu Sĩ liền uống no không còn thấy đói khác gì nữa đêm ấy vị Tu Sĩ ngủ một giất an lành không còn nghe đau nhứt gì nữa. Mấy hôm sau thời khỏe mạnh hầu như không còn bệnh tật.

Vị Tu Sĩ ấy tên thật là May. May thấy mình như không còn bệnh gì cả, nhưng cần phải kiểm tra May đi khám bệnh trở lại thật bất ngờ các bệnh trong người đều biến đi đâu mất. Người hàng xốm quê làng của May thấy May trở về với thân hình khỏe mạnh hình như không còn bệnh tật có người nghĩ rằng Trời, Phật độ nên mới được như vậy. Có người xầm xì nếu tu mà bớt bệnh như vậy thời ai mà không tu. Có người nói bộ tu dễ lắm sao phải có căn tu thời mới tu được, tu hành không phải dễ đâu. May dọn dẹp nhà cửa vì cả năm nay May không về. Nhìn thấy May làm việc không biết mệt mõi dân làng ai nấy cũng tin là May thật sự đã hết bệnh không còn chút nghi ngờ nào nữa,

Trước đây May vốn mang trong mình nhiều bệnh nên không nghĩ đến vợ con. Cha Mẹ đã qua đời nên May không còn bận bịu gì nữa lên chân núi Lĩnh lập am để tu hầu siêu thoát Linh Hồn vì biết mình sống không được bao lâu dân làng không gọi May mà gọi là Bất Hạnh. Từ đó cái tên Bất Hạnh được lan truyền nhiều người biết đến.

Anh em May đều ở xa lâu lâu cũng gỡi tiền về cho May. Nhờ vậy mà Bất Hạnh Tu Sĩ May cũng đủ sống qua ngày. Nhưng nay Tu Sĩ May đã khác, không như May trước đây người đầy bệnh tật, không hiểu Tu Sĩ May tiếp tục tu, hay trở về nhà lấy vợ sống đời với nhau.

Khi ấy trong làng cũng có nhiều người mang bệnh chạy chửa hết tiền cũng không bớt được, nhất là những gia đình nghèo lại càng thê thảm không có tiền chửa trị ngày đêm chịu khổ với những cơn bịnh hành xác đau đớn hết ngày nầy đến tháng kia.

Tu Sĩ May liền mách bảo cho họ hãy lên múc dòng nước Thánh uống vào thời bệnh gì cũng khỏi. Dân chúng nghe xong liền tin ngay vì họ đã nhìn thấy May khỏe mạnh không còn bệnh tật. May nói đối với dòng nước Thánh thời không được tham nếu tham lam thời dòng nước Thánh sẽ biến mất.
Tu Sĩ May dẫn những người bệnh lên chân núi Lĩnh múc nước Thánh để uống, người nào uống người đó khỏi hẳn bệnh tiếng đồn dòng nước Thánh xuất hiện lan truyền nhanh chóng khắp nơi kéo về mỗi lúc một đông.

Dân Chúng tới múc nước Thánh, thấy cách đó không xa có Am Tu chỉ vài chục mét thi nhau mà cúng dường Tu Sĩ May mặc sức mà hưởng lộc. Của tiền vô như nước không biết làm gì cho hết ngày nào cũng như ngày nấy Tu Sĩ May lấy bao bố mà đựng bạc.

Dân chúng kéo đến mỗi ngày một đông không đếm xể, Tu Sĩ May xây một ngôi am rộng lớn thờ Thần Linh thật khang trang đầy đủ tiện nghi, thời gian cứ thế trôi qua gần hai năm.
Bổng một hôm dòng nước Thánh không chảy nữa, không hiểu ai đã xúc phạm đến dòng nước Thánh. Hay người ta đến đông không giữ vệ sinh làm cho nơi đây ô uế dòng nước Thánh không chảy nữa. Người ta kéo đến mỗi ngày mỗi đông dòng nước Thánh lại ngường chảy làm cho những người bệnh hụt hẩn kéo nhau đến hỏi Tu Sĩ May sao lại có chuyện kỳ lạ như vậy. Tu Sĩ May chỉ biết lắc đầu.

Trong những người bệnh có nhiều người gia đình bạc tỉ vì khao khác Chữa bệnh bằng nghĩ ra một phương pháp là rước các thầy tài giỏi, cũng như các cao tăng đến tụng kinh cầu khẩn Phật, Trời. cũng như tẩy uế may ra dòng nước Thánh mới chảy ra. Những người bệnh thi nhau gốp tiền gốp bạc mời đến mấy trăm vị Sư giỏi tụng kinh , niệm chú, triệu Thần Triệu Thánh, tụng kinh đại thừa, làm dậy cả núi rừng. Tụng đã bảy ngày bảy đêm mà dòng nước Thánh vẫn không chảy ra .

Tu sĩ May thắp hương cầu khẩn cả ngày lẫn đêm cầu cho nước Thánh chảy ra. Một hôm Tu Sĩ May đang thiu thiu ngủ liền thấy một vị Thần xuất hiện nói Ta là Thiên Thần trước đây theo phò Chí Tôn Quốc Tổ vì sự thành tâm của những người bệnh, nên ta đến mách bảo cho cách cầu nước Thánh chảy ra.

Thiên Thần nói thế gian trọng tiền, còn Thánh hiền thời trọng đức. Giàu sang phú quý mua gì cần gì có thể có được, nhưng cầu nguyện thời ít linh, vì âm đức quá mỏng. Các vị thầy tụng kinh kia cũng chỉ vì tiền vì bạc nên âm đức cũng chẳng được bao nhiêu khôn thể cầu nước Thánh chảy ra được. Ta có thể chỉ cho ngươi một người đến đây cầu nguyện thời dòng nước Thánh tự động chảy ra người ấy ở làng An Mỹ tên là Bà Năm nói xong vị Thiên Thần biến mất.

Tu Sĩ May thức dạy suy xét lại điềm chiêm bao vị Thiên Thần mách bảo. Liền xuống núi tìm đến làng An Mỹ và được người ta chỉ cho nhà Bà Năm.
Tu Sĩ May tìm đến nơi thời thấy một ngôi nhà tranh xụp xệ có lẽ nghèo nhất xốm. Tu Sĩ May nghĩ người có đức lớn mà lại ở ngôi nhà xụp xệ như thế nầy sao. Nhưng Tu Sĩ May tin vào lời mách bảo của vị Thiên Thần nên ngồi chợ chủ nhân trở về, chờ đợi gần cả buổi Tu Sĩ May thấy một người phụ nữ đứng tuổi từ xa đi tới rồi đi vào nhà Tu Sĩ May biết đây là Bà Năm liền đứng lên chấp tay thi lễ nói chào Bà Năm.

Bà Năm nhìn vị khách hỏi chú đến đây có chuyện gì ? Tu Sĩ May nói, Tôi là Tu Sĩ May từ núi Lĩnh đến đây có chuyện cầu thỉnh. Bà Năm nói tưởng ai chứ Tu Sĩ May tôi đã nghe danh từ lâu, mời Tu Sĩ vào nhà. Bà Năm xô cửa bước vào nhà Tu Sĩ May cũng theo sau. Nhìn thấy trong nhà chẳng có gì lấy làm kinh ngạc. Bà Năm như hiểu ý nói tôi ở một mình còn con cái ở thành phố.

Tu Sĩ may nhìn lên bàn thờ thấy có bài vị thờ Quốc Tổ không thờ ai nữa khác, Tu Sĩ May vào đề ngay Thưa Bà Năm Tôi theo lời chỉ bảo của một Thần Linh Thiên Thần trước đây theo phò Quốc Tổ bảo tôi đến cầu Bà Năm đến núi Lĩnh cầu nước Thánh chảy ra chữa bệnh cho người. Bà Năm nghe đến vị Thiên Thần mách bảo trước đây từng làm Hộ Pháp cho Quốc Tổ. Thời nói đã có vị Thiên Thần mách bảo như thế thời còn từ chối làm sao được.

Vì sự tò mò Tu Sĩ May nói Bà Năm tu theo pháp môn nào mà công đức to lớn như vậy ? Tôi có làm gì đâu mà công với đức. Tôi hay thường khuyên người ta tôn thờ Cha Lạc Long Quân, Mẹ Âu Cơ. cũng như tôn thờ Quốc Tổ. hàng đêm tôi thường thắp hương cầu nguyện chỉ có vậy thôi. Nhưng có một điều hơi lạ là Tôi thường cầu chi có nấy Linh Thiên như ý. Một hôn tôi được vị Thần báo là phước đức Tôi như biển cả. Vì đêm nào cũng thắp hương nguyện cầu tôn thờ Cha, Mẹ Trời, cũng như đương kim vũ trụ Quốc Tổ. Tu Sĩ May lắng tai nghe không bỏ sót lời nào nghĩ rằng pháp môn tu luyện của Bà Năm tuy đơn giản những hiệu quả vô biên. Thờ kính Cha Mẹ Trời bằng thờ Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa khắp vũ trụ, Pháp Môn Vạn Pháp Quy Tôn Tịnh Độ chính là đây. Lại Tôn kính Tôn Thờ Đương Kim vũ trụ Quốc Tổ, cũng chính là Pháp Môn Vạn Pháp Quy Tôn. Con, Cháu Đại Việt quy về một mối. Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa đồng phò, thảo nào phước đức không vô biên sao được. Tu Sĩ May nghĩ đến đây Tâm Trí liền sáng bừng ra.Ngộ Đạo thấu rõ Duy Thức Quy Tâm, Vạn Pháp Quy Cội Nguồn, Tâm, Thức liền thanh tịnh chứng Vô Sanh Pháp Nhẫn Vạn Pháp Quy Tôn. Tu Sĩ May liền vái lạy bà Năm nói nhờ lời chỉ dạy của bậc cao nhân tôi đã Ngộ Đạo. Bà Năm nói Tôi làm sao nói vậy thôi mà. Bà Năm nhìn Tu Sĩ May nói Tu Sĩ đến trể một ngày thời tôi đã lên thành phố rồi cũng may là tôi chưa đi. Con cái chúng nó về dọn đồ đạt đi trước rồi.

Tâm sự một lác Bà năm nói Tu Sĩ ngồi đây chờ tôi một lác. Một lác sau Bà năm ăn mặt sạch sẽ bước ra Tu Sĩ May tưởng như hai người khác không phải Bà Năm mình lúc ban đầu.

Bà Năm theo Tu Sĩ May đến chân núi Lĩnh thấy người bệnh đông đếm không xể hơn năm trăm vị thầy tụng kinh khói hương nghi ngút tiếng tụng kinh vang động cả núi rừng. Người người lớp thi nhau quỳ lạy.

Tu Sĩ May nói với các Thầy, các Sư ngưng tụng kinh, để Bà Năm cầu thỉnh thời nước Thánh tự chảy ra. Các thầy không nghe cứ tiếp tục tụng kinh. Cho Tu Sĩ May là người điên. Tu Sĩ May bực mình nói lớn tôi đã nói các thầy ngưng tụng kinh đi để cho Bà Năm cầu nước Thánh chảy ra chữa bệnh cho bà con. Có nhiều vị thầy nói Bà Năm gì đó là Quan Âm chắc.

Bổng có người lên tiếng nói, pháp lực năm trăm vị Thầy đức cao trọng vọng, cầu thỉnh vô lượng chư Phật, chư Thánh, chư Tiên, suốt bảy ngày đêm mà còn nước Thánh không chảy ra. Bà đây chỉ là người tầm thường thần lực ở đâu mà cầu nước Thánh chảy ra.

Bà Năm không chú ý đến những lời nói đó liền bước đến nơi kẻ đá nơi nước Thánh thường chảy ra. Chẳng cần hương nhang gì cả. Chấp tay nguyện cầu rằng công đức của con tôn thờ Cha Lạc Trời Long Quân, Mẹ Trời Âu Cơ, cũng như tôn thờ Quốc Tổ mấy mươi năm Dâng lên Dòng Nước Thánh cầu xin dòng nước Thánh chảy ra chữa bệnh cho mọi người thoát khỏi bệnh tật an vui khỏe mạnh.
Lời khấn nguyện của Bà Năm vừa xong thời kỳ diệu thay dòng nước Thánh từ trong kẻ đá chảy ra trước sự hoan hô sung sướng của người bệnh, năm trăm vị Thầy Cúng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Bà năm cầu dòng nước Thánh chảy ra xong thời lặng lẽ lên xe trở về nhà. Sau đó mấy ngày Người ta tìm đến nhà Bà Năm rất đông nhưng Bà Năm đã lên thành phố ở với các con rồi. Dòng nước Thánh chảy được một năm rồi mất hẳn, không còn chảy nữa. Tìm ở đâu ra người như Bà Năm để mà cầu
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————