ĐỀ 20

Ngoại xâm tuy là hiểm họa lớn, nhưng không bằng hiểm họa lạc Cội mất Nguồn. Sự lạc Cội mất Nguồn là trùng trùng tai hại không thể nào nói cho hết ở đây chỉ kể sơ vài mối họa để minh chứng cho sự lạc Cội mất Nguồn.

Hiểm họa thứ nhất: Khi lạc Cội mất Nguồn dân tộc Đại Việt trở nên tối tăm u minh. Cây mất Gốc tự rũ cành héo ngọn, dân tộc hùng anh liền trở thành dân tộc nhu nhược, mất đi khí phách hào hùng, tiêu tan bất khuất Anh Linh khiếp sợ ngoại bang.

Hiểm họa thứ hai: Khi lạc mất Cội Nguồn đương nhiên tiêu tan sự đoàn kết thống nhất, sức mạnh Đại dân tộc không còn, chia năm xẻ bảy, sức mạnh bó đủa đại dân tộc biến mất. Chỉ còn sức mạnh yếu ớt của bè nhóm. Không đủ sức mạnh chống lại ngoại xâm. Sức mạnh bè nhốm đã yếu lại còn mỗi bè nhóm chí hướng khác nhau dẫn đến tranh bá lẫn nhau trở thành nội chiến nồi da nấu thịt tương tàn anh em, hận thù chồng chất không còn cách nào hòa hợp đoàn kết lại được nữa. Còn đâu sức mạnh đại Dân Tộc chống lại ngoại bang.

Hiểm họa thứ ba: Khi đã chiến tranh nội chiến xảy ra thời nhà ta cửa nát máu đổ đầu rơi. Kẻ theo Nga theo Tàu. Người theo Mĩ theo Pháp. Chúng bán cho vũ khí nào có cho không, cái giá phải trả là chúng vét sạch tài nguyên đất nước, những gì quý nhất rừng vàng, những gì quý nhất biển bạc, những gì quý nhất nơi lòng đất. Nói chung là khoáng sản tài nguyên quốc gia bị chúng vét sạch.

Hiểm họa thứ tư: Đã đấu đá tương tàn lẫn nhau đương nhiên sẽ có bên thắng cuộc, nếu đó là bên thắng cuộc tay sai cho Nga, cho Tàu. Thì cái giá phải trả cho Nga cho Tàu. Nếu Nga không lấy đất đai của Việt Nam thì Nga cũng sẽ lấy những gì quý nhất rừng vàng, quý nhất biển bạc, quý nhất trong lòng đất. Trung Cộng không lấy được những gì quý nhất rừng vàng biển bạc, lòng đất, thì chúng sẽ chiếm lấy biển đảo một phần đất đai Việt Nam. Có cơ hội là chúng nuốt luôn Việt Nam, xóa sổ Việt Nam. Không còn đất nước Việt Nam nữa,

Hiểm họa thứ năm: Khi chiến tranh tương tàn xảy ra, bom rơi đạn nổ binh đao máu lửa. quê hương xơ xác tiêu điều. Những cái chết phi lý nạp mình cho chiến tranh, kẻ thù không ai khác hơn chính là anh em của mình cùng Cha Mẹ, cùng Dòng Họ, chung non nước, chung Cội Nguồn, tình đồng loại nghĩa Đồng Bào không còn nữa, trở thành kẻ thù truyền kiếp với nhau. Đây chính là cơ hội cho Trung Cộng nuốt trọn Việt Nam trở thành thuộc địa của chúng.

Hiểm họa thứ sáu: Sự lạc hậu đói nghèo phần lớn là do chiến tranh mà ra để lại nhiều di chứng thương tật cho cả hai bên. Bên thắng cuộc luôn luôn kìm kẹp biên thua cuộc không khí lúc nào cũng bao trùm sự chết chóc, tù đày, gây hoang mang cho sợ hãi cho bên thua cuộc, lại không có cơ hội để phát triển làm ăn, coi như một nữa dân số đất nước chỉ làm ăn tạm sống lấy đâu ra sức mạnh phát triển xã hội,

Hiểm họa thứ bảy: Bên thắng cuộc đương nhiên xưng Vua bên thua cuộc đương nhiên trở thành giặc. Sự chiến thắng không phải vì dân vì nước mà là sự chiến thắng của bè đảng. Đương nhiên bên chiến thắng phải thờ trùm đảng trưởng của mình Chính là Mác Lê, Mao. Bỏ rơi Quốc Tổ Vua Hùng Ông Tổ dựng nước là điều tất nhiên. Nhưng vì mình là con cháu Quốc Tổ Vua Hùng nên chỉ quan tâm cho có lệ. Màn kịch tuy hơi thô nhưng cũng còn khá hơn là không quan tâm. Văn Hóa Cội Nguồn truyền thống Anh Linh không dạy mà chỉ truyền dạy mác lê, là nguyên nhân làm cho Hồn Thiên Sông núi tức giận, nhất là Quốc Tổ. Quốc Tổ đã cầu lên Cha Trời ngăn chặng trong tâm linh con người không cho con cháu Tiên Rồng học thuyết Vô Thần nữa. Tránh đi sự điên loạn trong tâm hồn.

Hiểm họa thứ tám: Sự truyền dạy nhồi sọ những ảo tưởng chủ nghĩa Mác Vô Thần không đi vào thực tế. Thậm chí rời xa thực tế Sự trồng người gieo hạt giống Mác, Lê Vô Thần vào Tâm Hồn của người Việt Nam. Đương nhiên là vô cùng tai hại. Vì Dân tộc Việt Nam là dân tộc tín ngưỡng yêu truyền thống yêu quê hương đất nước. Nay đem gieo hạt giống Vô Thần, Vô Pháp, Vô Thiên, Vô Đạo Đức gieo trồng vào Tâm Hồn người Việt Nam làm người Việt Nam trở nên tăm tối khờ dại đi đến cảnh vô cảm lạnh lùng, không còn quan tâm đến vận mệnh đất nước nữa, dù biết rằng Trung Cộng sắp chiếm lấy Việt Nam.

Hiểm họa thứ chín: là hiểm họa tham nhũng không cách gì loại trừ được, làm kiệt huệ đất nước. Đủ loại độc hại sanh ra, độc tài độc trị kìm hãm sự phát triển xã hội, độc Tâm độc Tánh việc ác nào cũng làm. Độc hại ô nhiễm môi trường. Độc hại hóa chất có mặt trong đồ ăn thứ uống. Độc ác tàn bạo đối với nhau như kẻ thù. Ông Bà ta thường nói không đau thời giàu biết mấy. Hiện tại ngày nay mười người mang bệnh hết chín, không bệnh này thì bệnh kia, không ăn cũng chết mà ăn cũng chết, thật là đau xót quá.

Hiểm họa thứ mười: Là hiểm họa do Thể Chế độc tài độc trị gây ra nói cướp sạch tất cả quyền cơn bản con người. Nhân Quyền, cướp sạch tất cả quyền cơ bản công dân, Dân Chủ Tự Do. Cướp sạch quyền cơ bản xã hội, Quyền Công Bằng Bình Đẳng. Cuộc sống trở thành chim lồng cá chậu, chỉ được hoạt động trong phạm vi nhỏ hẹp. Lấy đâu mà phát triển ý thức, phát triển nhận thức. Đương nhiên cái nghèo nhận thức, ý thức xảy ra. Làm cho Tâm Hồn tối tăm trở thành ngu dốt, không còn phân biệt biệt đúng sai, sống trong u minh cuồng loạn, tàn độc háo sát.

Đằng sau sự cuồng loạn háo sát, là những khôi hài giả nhân giả nghĩa, sống trên ngôn từ và sự dối trá. Mãi đem công sức phục vụ cho phi lý, không đem lợi ích cho dân tộc, mà chỉ đem lại lợi ích cho bè nhóm. Nhất là thói đời đen bạc, vắt chanh bỏ vỏ, ăn cháo đá bát.

Ở cái thời xu thế Bè Phái, Đảng Phái, Hiến Pháp chỉ là đặc ra lấy có, không có tác dụng gì cả. Mà tác dụng chính là Thể Chế độc tài độc trị. Thể Chế có lợi cho Quan, Quyền bất lợi cho dân, chỉ lợi cho một nhóm người. Dẫn đến đất nước nghèo nàn lạc hậu mầm họa mất nước là rất lớn.

Nói tóm lại: Một dân tộc lạc Cội mất Nguồn. Như cây mất Gốc, dương nhiên phải rũ cành héo ngọn. Sinh ra mười điều hiểm họa cơ bản như đã nói trên. Người yêu nước chân chính phải tự hiểu rõ điều nầy. Phải hướng dân tộc trở về Cội Nguồn giải thoát hiểm họa cho dân tộc. Làm cho đất nước đơm hoa Văn Minh, kết quả Giàu Sang. Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Công Bằng, Bình Đẳng Thái bình thịnh trị an vui Độc Lập, Tự Do hạnh phúc. Những ai hiểu rõ những hiễm họa như vậy, thì coi như trở thành Thánh Thiện rồi, huống chi ra công dìu dắt nhân loại về nguồn trừ đi mười điều hiểm họa Lưu danh mãi mãi gương sáng cho hậu thế noi theo.

Văn Học Nghị Luận, là Văn Học nghiên cứu thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Học, được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, một dân tộc bình thường trở thành dân tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————–