THƠ YÊU NƯỚC Thơ yêu nước, như cam lồ tuôn chảy Làm cho hồn, rực tỏa ánh bình minh Thơ yêu nước, như con kênh
THƠ YÊU NƯỚC Thơ yêu nước, như cam lồ tuôn chảy Làm cho hồn, rực tỏa ánh bình minh Thơ yêu nước, như con kênh
ĐỊNH, TUỆ Suốt đời ẩn dật luyện tu Không danh không lợi kiếp tù tu tâm Lắng yên đại định thậm thâm Huệ quang thấu
TIẾNG GỌI TÂY NGUYÊN VẪN CHỜ TIN EM Em đi rừng núi ai coi Đồi thông ai ngắm trăng ngà ai xem Tây Nguyên buồn
QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC Ta đang sống, trên bầu trời trái đất Nước Việt Nam, hình chữ S quê hương Một Tổ Quốc, trải dài
MẶT TRỜI LẶNG MẤT BÓNG ĐÊM TRÙM LẤY NON SÔNG Cũng bởi do biến động thời thế, thời đại Hùng Vương kết thúc, chuyển sang
RÚT NGẮN ĐƯỜNG TU Theo Nguồn theo Cội, theo Cha Ông An vui hạnh phúc, khắp non sông Thờ Ông Quốc Tổ, người dựng nước