HAI CẢNH GIỚI KHÁC XA

HAI CẢNH GIỚI KHÁC XA

Để minh chứng cho hai cảnh giới khác nhau.
– Một đi theo con đường thành quả theo luật tự nhiên.
– Hai ra sức tu luyện gian nan đi đến thành quả.
Minh chứng 1
Những người trở về Cội Nguồn nhận Tổ quy Tông, họ đi trên con đường may mắn tự nhiên, phúc, lộc, thọ tự nhiên, uy linh, quyền năng tự nhiên, trí huệ tỏa sáng tự nhiên. Như một định luật hiển nhiên ví như cây có Gốc nở cành xanh ngọn. Con thơ còn Mẹ con trẻ còn Cha. Sống an vui không cần lo đói lo no, vì có Cha Mẹ bảo bọc ban cho đủ đầy.
– Còn những người lạc Nguồn bỏ Cội, họ luôn ra sức tìm kiếm sự may mắn, tìm kiếm phúc, lộc, thọ, tìm kiếm sự uy linh, tận lực cũng cố quyền năng. Nhưng có rồi lại không, ra sức thời còn dừng ra sức thời mất, mãi đi vào cảnh giới công cốc, công dã tràng khổ hoàn khổ, họa trùng họa, vì sự tìm kiếm lạc vào con đường ác, tuy ra sức Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa, nhưng không đúng chỗ trở thành bất nhân, bất nghĩa, bất trung, bất hiếu đối với Cội Nguồn Ông Cha, đối với Dân Tộc, đối với non sông đất nước. Nhân không tốt đương nhiên quả chẳng lành. Đổ công sức nhiều nhưng thành quả tựa như mây khói Có thể nói là hai cảnh giới vì Nguồn ví Cội. Mất Nguồn lạc Cội khác xa, cây có gốc nở cành xanh ngọn. Cây không Gốc sống như chùm gởi nhờ qua nhựa sống của kẻ khác. Nước không Nguồn thời sông lúc cạn lúc khô. Không nước lấy gì gọi là sông. Bỏ Cha Ông lấy đâu ra Chính Nhân, Chính Nghĩa, Chính Trung, Chính Hiếu. Sự Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa theo bè theo phái, bè phái còn thời còn, bè phái mất thời mất, trở thành công cốc dã tràng. Có Trung có Hiếu có Nhân, có Nghĩa cũng như không. Ôi thôi một lũ thằng hề khói mây rồi cũng trở về khói mây.
Minh chứng 2
– Một bên đi theo con đường còn Nguồn còn Cội nhận Trời làm Cha, có Cha là Đấng Tạo Hóa nên thừa hưởng sự đại phú do Thiên. Muốn lên trời thời lên, muốn làm Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, thời làm Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, nói chung là muốn gì được nấy.
– Một bên đi theo con đường bỏ Nguồn bỏ Cội không còn Cha, tôn thờ Ông nầy Bà kia cầu xin sự may mắn, cầu xin phúc, lộc, thọ, cầu xin uy linh, cầu xin quyền năng, đi vào cảnh xin cho thời được mấy chút. Đi vào tự lực tìm cầu tiểu phú do cần gian khổ biết là bao. Thật ra Tiểu Linh Hồn mỗi con người ví như đàn con thơ vũ trụ. Rời bỏ Đại Linh Hồn vũ trụ. Chạy theo sự mong cầu. Không may gặp Cha Ma Mẹ Quỷ thời khốn khổ vô lượng ức kiếp.
Minh Chứng 3
– Một bên trở về Cội Nguồn nhận Tổ quy Tông, thời tự nhiên thành tựu Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa đạt đỉnh tỏa sáng, tỏa sáng nơi nhân gian tỏa sáng khắp cùng vũ trụ.
– Một bên bỏ Nguồn lạc Cội, đương nhiên đánh mất lòng Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa đối với Cha Ông. Cái gì mất thời phải đi tìm, họ đi trên con đường tìm kiếm Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa, luôn ra sức làm cho mình có Trung, có Hiếu, có Nhân, có nghĩa. Nhưng thật ra không bao giờ đi đến đích được, Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa tìm cầu không bao giờ tỏa sáng. Ví như cây mất Gốc thời cành lá Trung với ai, hiếu với ai. Sự Trung Hiếu đối với người khác không phải là Nguồn Cội của minh, là sự Trung, Hiếu, Nhân Nghĩa mất Gốc, ví như sông mất Nguồn dòng sông chỉ trông vào những hạt mưa. Còn mưa thời còn nước hết mưa thời lòng sông khô cạn. Sự Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa vì chế độ, vì bè phái, là sự Trung, Hiếu, Nhân Nghĩa không đi đến thành quả, chế độ còn thời còn, Chế độ mất thời mất, bè phái còn thời còn, bè phái tan rã thời sự Trung Hiếu Nhân Nghĩa cũng ra đi. Trung, Hiếu, Nhân Nghĩa chính là anh hùng, lòng Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa phục vụ không đúng chỗ anh hùng lạc Đạo. Không thành gì cả.
Minh chứng 4
– Những người trở về Cội Nguồn hội ngộ Chân Tâm Chân Tánh hội nhập Pháp Thân Đại Linh Hồn vũ trụ, sống theo lương Tâm. Không những ra khỏi Sanh Tử ra khỏi Tam Giới. Làm chủ những Định Luật vũ trụ có nghĩa là làm chủ bộ máy Càn Khôn Vũ Trụ. Đạt đến cảnh giới Minh Tâm Kiến Tánh, trở thành ngôi vị Chủ Nhân Ông.
– Những người bỏ Cội lạc Nguồn, họ ra sức tìm kiếm Chân Tâm Chân Tánh theo lối lạc Cội lạc Nguồn hướng ngoại, đi tìm Phật Tánh bên ngoài muôn đời vạn kiếp cũng không tìm thấy Phật Tánh. Vì Phật Tánh chính là Chân Tâm Chân Tánh, quả Phật Tánh chính là Lương Tâm, quên Lương Tâm rời xa Chân Tâm Chân Tánh, thời tu gì, làm gì cũng không thành Phật. Luống công tu luyện vô lượng ức kiếp.
Minh chứng 5
Trở về Cội Nguồn thời 8 muôn 4 nghìn đức tánh tròn đầy. Như tánh, Nhẫn, Nhịn, Nhục, Trung, Hiếu, Nhân, nghĩa, Lễ, Trí, Tín, Từ Bi, Bác Ái, Khiêm, Hòa, Nhân Hậu, Bao Dung, Rộng Lượng, vân. V.. tự lần lần tròn đầy rồi đi đến viên mãn 8 muôn 4 nghìn đức tánh như thế. Nói chung là tròn đầy Như Lai Tạng Tánh công đức viên mãn.
– Rời bỏ Cội Nguồn dù ra sức tu luyện Nhẫn, Nhịn, Nhục, Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, Từ Bi, Bác Ái, Khiêm Hòa, Bao Dung, Rộng Lượng. Rán sức duy trì thời còn, không rán sức duy trì thời mất. Thường ví như công cốc dã tràng. Khác xa với người về Cội về Nguồn như cây có Gốc, như sông có Nguồn. Lòng sông luôn đầy nước, sông không cần cố gắng gì cả. Cành Lá còn Gốc tự sum sê tốt lá xanh cành kết hoa sai quả không cần cố gắng gì cả.
– Tóm lại: Đi theo con đường còn Nguồn còn Cội. Đi theo con đường bỏ Nguồn rời Cội. Hai con đường khác nhau xa. Một thành tựu tự nhiên, một ra sức nhưng chẳng được gì. Khói mây rồi cũng trở về khói mây. Công cốc dã tràng xưa nay, mấy ai bỏ Cội đắp xây đạt thành.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————————-

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s