ĐƠN ĐỘC

Một mình ngồi đọc kinh thơ
Cà phê một cõi mà nghe thanh nhàn
Nơi đâu cũng thấy hữu tình
Sạch không phiền não nhẹ nhàng an vui
Rì rào thu nhóm lá rơi
Ốm vàng chiếc lá bay đi không ngừng
Một mình cũng thấm đạo tràng
Thân tâm đã hội Cội Nguồn Ông Cha
Đơn độc lòng vẫn nở hoa
Cô đơn lòng vẫn thung dung đất trời
***
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————