ĐĨA MUỐI VÀ ĐĨA THỊT

Ngày xửa, ngày xưa ở huyện Hòa Chánh, có một cô giáo dạy văn nổi tiếng tên là Mỹ Hạnh. Cô nổi tiếng là kể chuyện rất hay. Đến giờ lên lớp của cô Mỹ Hạnh, học sinh im lặng lắng nghe. Cô Mỹ Hạnh mở trang sách ra xem một hồi, ngước lên nhìn cả lớp rồi nói: Hôm nay các em học môn thay đổi nếp sống.
Để nắm bắt được nội dung bài học Cô sẽ kể câu chuyện làm thay đổi nếp sống mà không cần dùng đến bạo lực hay ép buộc gì cả, đó là mẫu chuyện đĩa muối và đĩa thịt. Cả lớp reo hò: Chúng em rất thích nghe Cô kể chuyện. Cô Giáo Mỹ Hạnh ra dấu hiệu im lặng.
Cô kể rằng: Ngày xửa, ngày xưa có một gia đình Họ Bảo tên là Thủ Lĩnh đông con, có thể nói là rất đông, đông như đàn vịt. Vì đông con bữa nào ăn cơm cũng dọn lên đĩa muối để ăn. Không may Thủ Lĩnh qua đời quyền huynh thế phụ anh cả tên là Bảo Thủ lên thế cuộc sống không gì thay đổi bữa ăn nào cũng dọn lên cũng chỉ là đĩa muối. xưa cũng thế và nay cũng thế anh em nhà Thủ Lĩnh ra sức bảo vệ đĩa muối cho tới cùng. Ai nói gì cũng không nghe, biểu gì cũng không thay đổi, có người biểu vứt đi thay thế món khác thời anh em nhà Thủ Lĩnh chống trả quyết liệt.
–  Ngoài món muối ra anh em nhà Thủ Lĩnh không biết đến những món khác. Quanh năm suốt tháng cũng chỉ là muối.

Cô Mỹ Hạnh nhìn các em rồi nói: Ở đời dù vật ngon cho mấy, nếu cứ món ấy ăn hoài thời cũng ngán tận xương. Huống chi là đĩa muối mặn chát nếu ăn nhiều càng thêm khát nước. Thế mà anh em nhà Thủ Lĩnh ngày nào cũng nuốt tuy ớn muối tới tận óc, nhưng cũng phải ăn nếu không ăn thời chết đói. Sống ở đời có thể nói chín người mười ý, có một số anh em nhà Thủ Lĩnh nhìn sang nhà hàng xóm trước đây họ cũng ăn muối để sống, nhưng nay thời đã khác, thấy họ ăn toàn cá thịt thời thèm lắm, nhưng không biết làm sao thay đổi món ăn vì đĩa thịt không có.
– Cho đến một hôm các em nhà Thủ Lĩnh bàn với người anh cả Bảo Thủ nên thay đổi món ăn khác. Anh cả nói món khác là món gì, đàn em nín thinh không nói. Người anh cả Bảo Thủ quát: Chúng bây muốn chết cả lũ sao ném đĩa muối đi thời chúng ta lấy gì để mà ăn. Tao cũng biết bữa nào cũng đĩa muối không ăn thời đói mà ăn thời ớn tận óc. Nhưng biết làm sao vì chưa tìm ra món ăn nào khác để thay thế. Nghe anh cả nói như vậy tất cả ngồi im lặng.
– Cứ thế mấy anh em nhà Thủ Lĩnh người nào chịu muối thời bụng phình to như con ễnh ương khác gì cái trống kêu to rổng tếch. Còn người nào dị ứng ớn quá nuốt không nổi thời ốm tong óm teo, nhưng biết làm sao đành nhờ người hàng xóm can thiệp. Các nhà hàng xóm có dịp để khoe món ăn bằng phô trương nào là sơn hào hải vị, nem rồng, chả phụng để cho anh em nhà Thủ Lĩnh nhìn thấy mà thèm, nếu anh em nhà Thủ Lĩnh nghe lời họ bỏ đi đĩa muối thời họ sẽ cung cấp đĩa thịt cho ăn.
Tay anh cả Bảo Thủ nào phải tay ngu trí lúc nào cũng tính toán. Ở đời hể miếng ớt trao qua thời miếng cà trao lại, nào có ai đem đến cho không. Những thứ mình không làm ra chỉ biết nương nhờ vào tay hàng xóm thời làm sao thay cho đĩa muối lâu dài được.
Khi cá đã ăn câu nếu thuận theo ý họ, thời họ cho ăn nhỏ giọt, còn nếu thấy không có lợi cho họ, thời họ không chu cấp cho nữa, lúc ấy đĩa muối không còn lấy gì để sống. Tay anh cả vốn đã già kinh nghiệm nghĩ: Cái lợi thời ít, cái hại thời nhiều. Vì thế luôn khép kín chẳng muốn thay đổi cuộc sống. Anh cả Bảo Thủ nói: Anh em ta bóp bụng thôi cứ giữ đĩa muối để mà ăn, còn hơn ném đĩa muối để rồi chết đói trong khi chưa có món ăn khác để thay thế.
–  Từ đó người nào có ý tưởng thay đổi đĩa muối thời bị đánh hoặc giam nhốt, la trời khóc đất oán hận người anh cả, những người xưa nay đã bị dị ứng với đĩa muối càng ráng nuốt ăn vào, đầu óc liền có vấn đề sanh ra nhiều tật lắm bệnh nào là bệnh biến thái, bệnh tự chuyển biến, bệnh tự chuyển hóa, tự chống phá lại sự Bảo Thủ Độc Tài, Độc Trị. Đòi Tự Do, Công Bằng Bình Đẳng sống theo Đĩa Thịt. ai muốn ăn theo kiểu nào thời ăn. Không chịu sự bó buộc bảo thủ nữa.
Cô Giáo Mỹ Hạnh nói: Các em có biết không. Mối họa sinh ra là do một số anh em nhà Thủ Lĩnh không theo kịp thời đại, khi xung quanh nhà hàng xóm họ đã tiến hóa cuộc sống lên một tầm cao. Ăn toàn đĩa thịt thay cho đĩa muối giữ lại ít muối làm gia vị cho món ăn mà thôi. Với tình thế nầy không nói cũng biết nhà anh em Thủ Lĩnh sắp tiêu ma tan rã đến nơi. Cơ nghiệp Ông Cha làm nên tiêu tan thành mây khói.
–  Cũng may cho đại gia đình Thủ Lĩnh không quên Cội Nguồn. Nên Ông Cha nhìn thấy con cháu nheo nhóc, khốn khổ trăm bề lại mang nhiều chứng bệnh do thừa chất muối, hầu hết là mang chứng bệnh mất trí không phân biệt được phải trái, chia bè rẽ phái đấu đá lẫn nhau. Cứ tình hình nầy không bao lâu tự hại nhau rồi chạy theo những nhà hàng xóm, cơ nghiệp Ông Cha gầy dựng theo đó cũng mất luôn.
Bằng hiện về đem đĩa thịt để trên bàn Anh Cả nhìn thấy liền hỏi ai đem đĩa thịt đến, một số người nói không ai đem đến cả mà do Ông Cha hiện về đem cho chúng Ta. Anh Cả vốn xưa nay cũng đã ngán ngẫm đĩa muối nhưng chẳng lấy gì thay thế.
– Nay nhìn thấy đĩa thịt bốc hơi thơm phức anh cả kêu các em đến nói: Đĩa thịt là của Ông Cha Ta đem đến cho chúng Ta. còn nói thêm rằng: Các con cứ tự nhiên mà dùng ăn hết đĩa nầy Ta đem đến đĩa khác. Các em nghe Anh Cả nói thế liền gắp cục thịt bỏ vào miệng thưởng thức, thấy vừa ngon vừa lạ, ăn vào khỏe cả người.
Anh Cả nói: Các em đem đĩa muối cất vào trong xó, lâu lâu đem ra dòm ngó mà thôi. Đàn em nói: Sao Anh Cả không cho vào sọt rác, thằng nào còn luyến tiếc thời chui vào sọt mà xơi.
– Anh Cả nói: Đĩa thịt của chúng Ta là của Ông Cha chúng Ta, không phải là của các nhà hàng xóm. Đĩa thịt hàng xóm toàn là thịt mỡ lộn với da. Còn đĩa thịt của chúng Ta toàn là thịt nạt pha chút ba rọi. Đúng là đĩa thịt thời đại vừa cao cấp vừa văn minh. Từ đó anh em nhà Thủ Lĩnh thay đổi chiều hướng đa phương hóa, Đa Nguyên tự do, công bằng, bình đẳng. Thằng nào thích thèm đĩa muối ăn vào bị xơ cứng thời tống cổ nó ra khỏi nhà quan, nhà quyền, cho về vườn nuôi gà, nuôi lợn. Trị cái tội mù mờ, khù khờ, thiên đàng sung sướng không đi, địa ngục âm ti khổ cực lao đầu vào.
Gia đình nhà Thủ Lĩnh Độc Tài, Độc Trị, từ đó trở thành Nhà Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền lần lần sánh vai cùng với những nhà hàng xóm giàu có. Tự mình làm ra đĩa thịt thừa dư ăn, còn xuất sang các nhà hàng xóm.
– Cô Giáo Mỹ Hạnh kể đến đây nhìn các em xem phản ứng ra sao. Thấy một số em lặng im, một số em chưa hiểu như muốn hỏi gì đó. Cô Giáo Mỹ Hạnh liền giải thích thêm: Câu chuyện làm thay đổi nếp sống mà không cần bắt buộc ai cả. Cô nói: Ví như người có chiếc xe đạp trành chạy cà rịch cà tang, đạp nặng muốn chết. Nhưng biểu người ấy bỏ chiếc xe đạp đi thời người ấy không bao giờ chịu bỏ. Nhưng chỉ cần đem xe honda đến tặng cho, thời người có xe đạp trành tự vứt xe đạp trành vào xó, không ai nhìn thấy nữa là khác. Câu chuyện trên cũng vậy muốn cho gia đình Thủ Lĩnh bỏ đi đĩa muối thay đổi nếp sống văn minh. Thời phải có đĩa thịt đem đến trao cho họ để họ tự làm chủ đĩa thịt. Không cần biểu họ bỏ đĩa muối, họ cũng bỏ, bỏ một cách êm thắm khi đã có đĩa thịt.
– Làm thay đổi một nếp sống con người, hay làm thay đổi chiều hướng của một chế độ. Không cần ép buộc phải thay đổi. Chỉ cần đem lại nếp sống Văn Minh cho họ, thời tự chính họ thay đổi. Với phương pháp ấy còn gọi là Bất Chiến Tự Nhiên Thành.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Đĩa Muối, Đĩa Thịt, Làm Thay Đổi Nếp Sống. Bất Chiến Tự Nhiên Thành đến đây là hết .
————————————————-