LÝ TRỌNG

Ngày xửa, ngày xưa nơi cõi trần gian có một đất nước Tây Quản. Ở làng Mỹ Đức, Hồ Châu. Có một người tên là Lý Trọng, tánh tình cao ngạo không tin Nhân Quả, xem thường Tôn Giáo, Đạo Giáo, thường kể tiếu lâm nhạo báng thầy tu, sát sanh hại mạng gà, vịt, dê, heo vô số kể, làm ăn ra của phải nói là giàu.

Lý Trọng năm sáu mươi tuổi, một hôm lâm cơn bệnh nặng liền thấy hai con quỉ đến bắt hồn dẫn đi. Đeo vào cổ Lý Trọng đinh bài ác phạm tội đồ. Đưa hồn Lý Trọng xuống Âm Ti Địa Phủ tần thứ nhất. Sau đó thời giải đến pháp tòa. Nhất Điện Diêm Vương nhìn đinh bài đeo trên cổ Lý Trọng để bốn chữ Ác Phạm Tội Đồ. Bằng nói người nầy quả là hung ác, nhất là ác nghiệp phỉ bán các Tôn Giáo Đạo Giáo. Nhất Điện Diêm Vương hỏi ngươi có nhớ là phỉ bán Tôn Giáo, Đạo Giáo, khinh thường người tu tôn thờ Tôn Giáo Đạo Giáo bao nhiêu lần không ? cũng như sát sanh hại mạng giết bao nhiêu gà, vịt, lợn, dê, chó ? Lý Trọng nói tôi không nhớ rõ.

Diêm Vương nhìn người bên trái nói: Thẩm Phán Thẩm Tra người nầy phỉ bán Tôn Giáo, Đạo Giáo, cũng khinh thường người tôn thờ Tôn Giáo, Đạo Giáo bao nhiêu lần, cũng như sát hại sanh mạng gia cầm gia súc bao nhiêu mạng.
Thẩm Phán Thẩm Tra xem một hồi rồi nói: Tên nầy đã giết 9 nghìn 9 trăm 50 mạng. Nhạo báng Tôn Giáo, Đạo Giáo, khinh thường người tôn thờ Tôn Giáo, Đạo Giáo. 10 nghìn 200 trăm 60 lần. Nhất Diện Diêm Vương quay sang nhìn người bên phải hỏi: Tội nầy thời xử ra sao ? Phán Quan Luận Án phán Tội nói:
Thưa Diêm Vương tội nầy phải hành xử qua nhiều ngục.
1, Ngục đâm chém
2, Ngục chảo đồng
3, Ngục cối xay sắt
4, Ngục gà mổ heo xơi
5, Ngục chặt khúc
6, Ngục bỏ vào ao giá
7, Ngục bị cung tên bắn
8, Ngục xẻ thịt phân thây
9, Ngục rút gân đục sường
10, Ngục lột da nạo mặt
11, Ngục moi gan, móc tim
12, Ngục móc mắt, cắt lưởi
13, Ngục cưa xẻ
14, Ngục quếch nem
15, Ngục xối nước sôi
16, Ngục ngậm lửa
17, Ngục nướng quay
18, Ngục kéo lưỡi ra cày
Nhất Điện Diêm Vương nghe Phán Quan đọc bản án lấy làm gục đầu nói: Y án !
Quỉ đầu trâu, quỉ mặt ngựa dẫn Lý Trọng đến nơi hành hình Địa Ngục đâm chém. Lý Trọng kinh hồn bạc vía nhìn thấy những tội nhân bị hành hình máu tuôn lênh láng, tiếng la ré đau đớn khiếp đảm kinh hoàng. Lũ quỉ mặt mày hung dữ con thời cầm đao, con thời cầm mác, con thời cầm lê thi nhau đâm rối xả vào linh hồn nạn nhân, Lý Trọng như muốn ngất đi vì quá sợ hãi.
Hai con quỉ dạ xoa vừa nhìn thấy Lý Trọng bị quỉ đầu trâu quỉ mặt ngựa dẫn vào ngục, thời lao tới Tóm cổ lôi đi, nhiều con quỉ khác cầm đao chạy tới lâm le đao, búa, lê, mác thấy mà khiếp vía. Lý Trọng như muốn chết ngất, nhưng lũ quỉ nào có tha chúng trói chặt Lý Trọng rồi đâm cho mấy nhát. Nhưng kỳ lạ thay đâm không thủng lũ quỉ ngơ ngác rồi đâm tiếp mấy nhát nữa cũng đâm không thủng lũ quỉ gào thét ầm ỉ thi nhau mà chém mà đâm mà lụi, đao mác gãy lìa. Lý Trọng cũng quá bất ngờ không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Lũ Quỉ kinh hồn liền nói: Thằng nầy có pháp thuật không thể đâm chém được hãy dẫn qua bên Ngục chảo đồng nấu nhừ.

Hai con quỉ lôi đầu Lý Trọng qua ngục nấu nhừ, mới bước vào ngục Lý Trọng đã nghe dầu sôi sùng sục, tiếng la ré hãi hùng của những linh hồn sắp bị quăng vào chảo dầu, hai con quỉ lôi đầu Ly Trọng đến một chảo dầu đang sôi sùng sục con quỉ nầy nói với con quỉ kia: Quăng nó vào chảo dầu đi. Thế là Lý Trọng bị chúng quăn vào chảo dầu, nhưng lạ thay Lý Trọng không nghe đau đớn hay nóng gì, trong khi dầu đang sôi sùng sục, mà chỉ thấy mát lạnh trong người, hai con quỉ thấy Lý Trọng không hề hấn gì ngâm mình trong chảo dầu đang sôi sùng sục, thời lấy làm kinh dị, hai con quỉ lấy quạt lửa ra quạt, lửa bùng lên dữ dội phủ kín cả chảo dầu. Dầu sôi càng dữ dội, nhưng Lý Trọng vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì đã xảy ra.
Mấy con quỉ kinh hãi la lớn: Thằng nầy không thể nấu nhừ hay chiên, rán gì được mà phải đưa đến cối xay để xay. Chúng lôi Lý Trọng ra khỏi chảo dầu ì ạch: Thằng nầy sao giờ đây nặng thế không lẽ dầu đã thấm hết vô trong mình nó. Bọn quỉ không lôi cổ Lý Trọng được nửa đành phải khiêng Lý Trọng đi. Vừa đến ngục cối xay Lý Trọng nghe cối xay sắt xay ồ ồ pha lẫn tiếng thét hãi hùng đau đớn của những linh hồn đang bị xay máu chảy lênh láng nhìn thấy mà phát khiếp.
Lũ quỉ nhanh chóng bỏ Lý Trọng vào cối xay, chỉ thấy cối xay, xay mãi mà không xay được Lý Trọng, Lý Trọng vẫn sờ sờ không hề hần gì, bọn quỉ kinh sợ nói: Người nầy vô cùng quái dị không xay được. Bằng bàn tính với nhau: Người nầy xay không được, nấu dầu không chết, đao kiếm đâm không thủng thôi thì quăng người nầy xuống địa ngục lạnh giá. Thế là lũ quỉ khiêng Lý Trọng đến ngục lạnh giá chưa đến ngục giá lạnh, mà hơi lạnh đã thấu xương. Lý Trọng bị lũ quỉ quăng vào ngục giá lạnh, Lý Trọng nhìn thấy những linh hồn bị lạnh quá nứt da, tét thịt, đau đớn rên la chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Lý Trọng ở trong ngục giá lạnh như ở trong hồ nước mát không hề hấn gì. Lũ quỉ thấy vậy liền khiêng Lý Trọng qua địa ngục tên bắn.
Chưa đi đến ngục mà đã nghe tiếng xé gió vù vù, tiếng thét hãi hùng gào lên thê thảm những linh hồn đang bị tên bắn. Lý Trọng bị lũ quỉ liệng vào ngục tên bắn thời không khỏi hãi hùng khi nhìn thấy những linh hồn thân đầu trúng đầy tên, tay chân không có chỗ nào là không bị trúng tên linh hồn phạm nhân rên la đau đớn.
Lũ quỉ cai ngục tên bắn, vừa nhìn thấy Lý Trọng thời thi nhau nả tên nhưng tên không trúng người Lý Trọng, lũ quỉ càng tức giận bắn hơn nữa bắn Mỏi tay cũng không làm rụng mảy lông Lý Trọng. Lũ quỉ sợ quá không bắn nữa cột trói Lý Trọng nằm đó. Chúng bàn với nhau đưa Lý Trong qua ngục phân thây. Lũ quỉ ở ngục nầy rất hăng thấy người là thi nhau chém tới. Con thời chặt chân, con thời chặt tay, xúm nhau phân thây Lý Trọng nhưng chúng không làm gì được tay chân Lý Trọng cứng hơn sắt, dao cắt không đứt cứng hơn da đồng.
Lũ quỉ mệt nhừ cũng không làm gì được Lý Trọng. Lũ quỉ nói: Thằng nầy khi còn ở nhân gian ăn thứ gì là da thịt cứng như thế. Lũ quỉ bằng khiêng Lý Trọng qua ngục rút gân, đục sườn. Chúng cột trói Lý Trọng vào cột đồng. ra sức rút gân đục sườn, tiếng đục rền vang địa ngục, nhưng da thịt Lý Trọng vẫn trơ trơ như đá. Lũ Quỉ rút gân không được đục sườn không xong. Lũ quỉ la lên: Thằng nầy có phép biến thành mình đồng da sắt không làm chi được. Bằng đưa qua ngục moi, tim lột da. Lũ quỉ dạ xoa ở đây nghe nói: Linh Hồn Lý Trong da thịt cứng lắm không làm chi được, bằng tâu lên bọn đầu trâu mặt ngựa đưa những dụng cụ tốt nhất moi tim lột da. Lũ quỉ ra sức mổ bụng moi tim nhưng mổ mãi không thành, chúng ra sức lột da lột mãi không được. Quỉ đầu trâu mặt ngựa chứng kiến cảnh ấy vô cùng kinh dị lấy làm lạ, lại nghe lũ quỉ dạ xoa nói không có ngục nào hành xử được liền sinh nghi người nầy tu pháp môn gì mà thần thông quảng đại như vậy. Bằng tâu lên Nhất Điện Diêm Vương.
Diêm Vương nói: Con ma Lý Trọng ghê gớm như vậy sao. những đao kiếm thường hành hình không được, thời phải dùng đến Thần Kiếm, Thần Đao, bằng cho người lấy Thần Kiếm Thần Đao đưa cho quỉ đầu trâu, mặt ngựa, hành xử Lý Trọng.

Nói về Lý Trọng không hiểu tại sao mình lại có Thần Thông kỳ lạ như vậy, nên không còn sợ hành hình nữa. Nhìn thấy quỉ đầu trâu mặt ngựa dẫn theo sau lũ quỉ dạ xoa những con quỉ đã từng hành hình mình, như không làm gì được. Quỉ đầu trâu, quỉ mặt ngựa ra lệnh trói Lý Trọng vào cột đồng. Quỉ đầu trâu mặt ngựa nhìn Lý Trọng rồi nói: Đã xuống địa phủ dù cho phép tắc đến đâu cũng bị hành hình.
Quỉ đầu trâu rút Thần Đao ra, ánh sáng Thần Đao tỏa ra ghê rợn. Lý Trọng vô cùng kinh sợ liền nhớ đến bốn chữ Nam Mô- A Men ánh đao chớp lên chém xuống ken một tiếng kinh thiên động địa Thần Đao như muốn gãy lìa. Quỉ đầu trâu khiếp vía. Quỉ mặt ngựa thấy vậy cũng kinh hoảng bằng rút Thần Kiếm ra phóng kiếm lên không niệm chú, tức thời Thần Kiếm tỏa ra muôn đạo hào quang từ trên không lao xuống Lý Trọng sợ quá miệng lền niệm Nam Mô- A Men Thần kiếm lao xuống tới đỉnh đầu thời không lao xuống được nữa nổ lên một tiếng như sấm sét mất hết hào quang rơi xuống đất. Quỉ đầu trâu, quỉ mặt ngựa cùng lũ quỉ da xoa khiếp vía ngơ ngác đứng nhìn Lý Trọng.

Quỉ đầu trâu, quỉ mặt ngựa báo lên Nhất Điện Diêm Vương. Nhất Điện Diêm Vương nghe xong cũng tái mặt: Chuyện gì đã xảy ra. Đã sử dụng đến Đao Thần, Kiếm Thần mà cũng không làm chi được, thời biết làm sao đây, con ma nầy đã ra ngoài càn khôn rồi trường sanh bất tử, biết làm sao đây.

Bằng nói: Đưa Lý Trọng đến đây không hành xử nữa, quỉ đầu trâu, quỉ mặt ngựa dẫn Lý Trọng đến trước pháp tòa. Nhất Điện Diêm Vương hỏi: Nầy Lý Trọng ngoài tội xem thường các Đạo Giáo, Tôn Giáo, kìa cói nhạo báng người tu, cũng như sát sanh hại mạng, ngươi còn tu pháp môn gì mà kỳ quái như thế. Lý Trọng nói: Tôi không theo đạo nào cả chỉ tôn thờ Ông Bà, Cha Mẹ mà thôi.
Nhất Điện Diêm Vương bằng cho người gọi Thẩm Phán sổ bộ đến phán rằng: Ông xem kỷ lại hồ sơ tên nầy ở trần gian tu pháp môn gì mà địa ngục hành hình không được.

Thẩm Phán sổ bộ xem xét lại từ đầu đến cuối pháp hiện Lý Trọng thường hay niệm Nam Mô- A Men. Bằng tâu thưa Diêm Vương người nầy khi ở trần gian thường hay niệm Nam Mô- A Men. Chỉ có thế thôi không tu theo đạo nào cả. Diêm Vương nghe nói đến bốn chữ Nam Mô, A Men thời kinh hãi nói: Đây là bài vị Thờ Trời.

Diêm Vương nói: Thảo nào mà Thần Đao, Thần Kiếm chém không được. Dù cho Thiên Tiên, Địa Tiên cũng không hành hình nổi, huống chi là Địa Phủ của chúng Ta.

Diêm Vương nói: Nam Mô- A Men chính là bài vị Thờ Trời. Linh Chú của Thiên Ấn. Nay đã in sâu trong đầu Lý Trọng, thời khó mà hành hình cho được. Để Ta cầu lên Đức Chí Tôn giải quyết vụ nầy.
Vào điện thờ Trời Diêm Vương chấp tay cầu lên Cha Trời, cầu lên Đức Chí Tôn. Xin chỉ thị ý kiến.
Từ nơi hư không vọng xuống: Hãy cho Lý Trọng sống thêm mười năm trở về trần gian ăn năn sám hối.
Diêm Vương từ Điện Thờ trở ra nói với Lý Trọng: Theo lệnh của Trời Ta cho ngươi sống thêm mười năm nữa. Để ngươi ăn năn sám hối, ngươi không theo Tôn Giáo, Đạo Giáo thời thôi đó là quyền của ngươi điều đó không có gì là tội, nhưng không được nhạo báng Tôn Giáo, Đạo Giáo cũng như Thầy Tu, không được lạm sát hại mạng. Nếu biết tu theo Văn Hóa Cội Nguồn thời ngươi sẽ siêu sanh về trời, không còn trở lại nơi địa phủ nữa. Còn nếu ngươi tiếp tục con đường như trước đây, thời Đức Chí Tôn sẽ thâu bốn chữ Nam Mô – A Men trong đầu người. Quỉ Vô Thường sẽ bắt hồn ngươi xuống Địa Phủ hành hình. Diêm Vương nói xong liền sai quỷ vô thường đưa hồn Lý Trọng trở về trần gian nhập xác.

Nói về gia đình con cái của Lý Trọng thấy cha đã mê sản hơn bảy ngày, ngày nào cũng rước thầy đến tụng kinh, nhảy múa bắt ấn, niệm chú, phù lửa, phun nước. Lý Trọng được quỉ đưa hồn về trần gian nhập xác liền mở mắt ra ngồi dậy nhìn thấy các Thầy đang nhảy múa phù phép gọi hồn liền nói: Làm ba cái trò nầy mà cứu được Ta sao?

Các thầy đang nhảy múa nghe lý Trọng nói thế không bằng lòng cho lắm. Gia đình con cái nói: Nhờ các thầy đây ngày đêm phù phép gọi hồn nên Cha mới còn sống. Lý Trọng nói: Nơi địa ngục thiếu cha gì những vị Thầy như các Thầy đây bị quỉ hành hình đau đớn vô cùng rên la thảm thiết. Bằng kể lại tất cả những gì mình đã trãi qua nơi Âm Phủ, cho gia đình cũng như các Thầy nghe. Lý Trọng nói: Cha chỉ sống được thêm mười năm, trong mười năm còn lại Cha sẽ làm lành lánh dữ, không sát hại sanh mạng nữa. Nguyện tu hành theo Văn Hóa Cội Nguồn. Từ đó Lý Trọng đem tiền của giúp cho người nghèo, không còn kìa cói, nhạo báng các Tôn Giáo, Đạo Giáo nữa. Vì đã hiểu rõ Đạo nào cũng làm lành lánh dữ. Cùng một tôn chỉ với nhau. Là cầu mong siêu sanh về Thiên Giới. Thoát khỏi tam đồ khổ Địa Ngục , Ngạ Quỉ, Súc Sanh.

Nam Mô Vô Tận Hư Không
A Men Như Ý liên thông đất trời
Chú Linh đệ nhất trên đời
Ấn Linh Pháp Chú không gì cao hơn
Nam Mô như ý A Men
Bài vị Linh Chú Anh Linh Thờ Trời
Chỉ cần đọc tụng một lần
Vượt qua kiếp nạn muôn trùng khó chi

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Lý Trọng đến đây là hết.