ĐỈNH CAO CỦA SỰ TU HÀNH

Vào thuở xa xưa có một người giàu có đến nổi có cả kho vàng, ông chủ giàu có ấy tên là Thể Công. Thể Công có người đầy tớ tên là Hạnh Ngộ hết mực trung thành tài giỏi hơn người làm đủ trăm công nghìn việc gian khổ nhọc nhằn, nhưng không hề than vãn. Ông Chủ Thể Công có một thói quen là thích nghe giáo lý nên ông thường đến nơi đền chùa để nghe kinh.

Cho đến một hôm ông chủ Thể Công rước một vị Tôn Sư về giảng pháp, cho tôi tớ cũng như người nhà nghe, vị Tôn sư thuyết giảng rất hay nhất là giảng về sự tu tập đỉnh cao chỉ cần tu pháp bố thí, pháp thí, ở cảnh giới đỉnh cao Thời thành tựu năm pháp đỉnh cao kia một là ít Hành Ác, hai là thường Nhẫn Nhịn, ba là luôn Cố Gắng, bốn là tâm An Định, năm là phát sanh Trí Tuệ. Nói chung là sáu pháp đỉnh cao tu hành. Chỉ cần tu pháp Bố Thí, Pháp Thí thời năm pháp kia cũng thành tựu theo.

Vị Tôn Sư giảng rằng: Trong các công hạnh tu hành làm lành bố thí là đứng hàng đầu. Bố thí gì cũng được miễn là những gì mình có đem cho người ta. Như bố thí tiền của, vàng, bạc, châu báu, đồ ăn, thức uống, vật dụng thường ngày, chỉ bày nghề nghiệp, nói chung là những thứ nhu cầu trong cuộc sống. Gieo trồng nhân hạnh bố thí không những để đức lại cho con cháu, còn bản thân không sa đọa vào tam đồ khổ Địa Ngục, Ngạ Quỉ, Súc Sanh. Tái kiếp sanh ra nơi đâu cũng được giàu có, sống trong nhung lụa giàu sang.
Có người còn giàu hơn cả nhà vua. Một kiếp tu nhân hạnh bố thí muôn kiếp tới sống trong sung sướng giàu sang. Một đồng cho đi thời còn, trăm đồng tiêu xài coi như là mất. Giúp đở cho người tăng thêm phúc đức, ăn xài phung phí phước đức giảm hao. Phước đức dù to lớn đến đâu tiêu xài mãi cũng hết. Như người nông dân gặt lúa vào, không chịu gieo ra thời lấy đâu ra lúa mà gặt. Đành phải vay mượn để mà sống, vay thời phải trả, nên nghèo khổ hết kiếp nầy đến kiếp khác. Người tu hành như người trồng lúa gặt sự may mắn phước đức vào, thời phải bố thí làm lành gieo ra, để tiếp tục ở tương lại gặt hái những phúc lành.

Tôn Sư nói: Đó là nói về bố thí vật chất, còn pháp thí như in ấn kinh thơ, giảng kinh cho người khác nghe. Nhất là truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn Thiên Ý Cha Trời một câu kinh pháp còn hơn đem cả kho vàng bố thí.
Vì sao lại nói như thế bố thí vật chất là để dưỡng nuôi xác thân, không thể dưỡng nuôi được huệ mạng Linh Hồn. Huệ Mạng Linh Hồn chính là căn thân Huệ Mạng Ý Thức, Nhận Thức nói chung là căn thân Huệ Mạng hiểu biết của Linh Hồn. Linh Hồn nhờ nghe kinh giáo dẫn đến sự giác ngộ nhận thức được lời dạy của Cha Trời, căn thân Huệ Mạng trở nên sáng suốt tức là phát Huệ, thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Nên có câu vật chất dưỡng nuôi thể xác, đạo lý dưỡng nuôi Linh Hồn. Linh Hồn mới thật là của mình, còn thể xác không thuộc về mình chỉ là vay mượn tạm thời mà thôi. Dưỡng nuôi thể xác cũng quý, nhưng sao bằng dưỡng nuôi Linh Hồn. Khi mãn kiếp trần dù giàu cho mấy cũng không mang theo được, quyền lực cho mấy khi Linh Hồn rời khỏi thể xác thời mất hết không còn. Chỉ có nghiệp dữ, nghiệp lành, cũng như Văn Kinh lời dạy của Trời là mang theo mà thôi. Thứ Văn Kinh Văn Hóa Cam Lộ quý hiếm hơn châu báu, ngọc ngà. Nên mới nói truyền một câu kinh pháp cho đời còn hơn đem cả kho vàng bố thí.
Nói về Hạnh Ngộ từ lâu ra sức làm ăn tích góp không những được nhiều tiền bạc gia đình cũng khắm khá, lại học thuộc được nhiều kinh giáo. Nhất là Văn Kinh Văn Hóa Cội Nguồn thứ kinh văn còn quý hơn ngọc ngà châu báu chỉ cần đem ra bố thí Pháp gieo trồng Thiên Ý thời phước báo không thể nghĩ bàn. Bằng xin nghĩ việc về bàn với vợ, nhà mình không đến đổi nghèo tuy không giàu bằng ông chủ, nhưng lại có cả kho báu Văn Kinh. Nếu biết kinh doanh gieo trồng Thiên Ý bố thí pháp. Không những trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, mà còn làm Vua làm Chúa trên các cõi trời.
Vợ Hạnh Ngộ như không tin nói: Bố thí pháp làm gì mà trở thành Vua Chúa trên các cõi trời được. Hạnh Ngộ nói: Bố thí pháp là sự bố thí tu hành cao nhất khai sáng trí huệ tận độ nhân loại về trời. Theo Luật Nhân Quả mình cứu họ độ họ về trời, họ sẽ đến với mình, theo Luật Nhân Duyên họ được siêu sanh về thiên đàng cực lạc. Người nào độ họ lên thiên đàng thời họ theo người ấy. Vì vậy người bố thí pháp nhất định trở thành Vua trời, Chúa trời, cai quản cõi nước trời, vĩnh hằng an vui hạnh phúc.
Vợ Hạnh Ngộ nghe chồng nói thế liền giác ngộ cùng chồng in ấn kinh thơ, truyền bá kinh thơ không biết mệt mỏi, không bao lâu nổi tiếng khắp miền vùng.

Nói về Ông Chủ Thể Công vì thấm nhuần đạo lý biết rõ trần gian chỉ là cõi tạm bằng đem kho báu lần lượt bố thí giúp đời để kiếp sau được sung sướng ví như người nông dân gặt thu hoạch lúa vào. Muốn có lúa gặt nữa thời gieo trở ra. Ông Chủ Thể Công biết rõ mình gặp nhiều may mắn hơn họ là nhờ kiếp trước gieo trồng cội phúc, nên kiếp nầy mới gặt hái phước đức lớn như vậy giàu có vô cùng vàng bạc đầy kho.
Ông Chủ Thể Công bằng để lại một ít đủ sanh sống thong thả tới già, còn lại bao nhiêu đêm ra bố thí gieo trồng công đức trở lại. Cho đến một hôm Ông Chủ Thể Công lâm bệnh lên cơn sốt thiếp đi hai ba ngày. Ông thấy mình sống trong cung vàng điện ngọc, giàu sang không khác gì Vua, Chúa, người ăn kẻ ở đông đến hàng vạn Ông lấy đó làm thỏa mản. Một hôm có một vị Thần đến nói: Sự giàu sang của Ông là nhờ kiếp trước Ông gieo trồng bố thí. Chỉ là sự giàu sang nơi cõi trần giả tạm, những kẻ ăn người ở của Ông là những người mang nợ Ông từ kiếp trước, khi họ trả xong thời họ bỏ Ông mà ra đi. Khi Ông mãn kiếp trần thời Ông chẳng còn gì cả Linh Hồn ra đi với hai bàn tay trắng. Tôi có quen biết một người nay đã là Vua cõi trười, dân chúng chư thiên đông vô số đếm không xuể, người nào người nấy còn hơn Vua Chúa trần gian.

Ông Chủ Thể Công nói: Thần có thể dẫn tôi đến cõi nước đó được không? Vị Thần gật đầu dẫn Ông Chủ Thể Công bay lên thiên giới. Ông choáng ngợp (ngộp) trước mắt Ông là cõi nước trời đất đai bằng châu báu, Vàng, Bạc, Trân Châu, Kim Cương, Pha Lê, xà cừ, mã não, lâu đài cung điện nguy nga, tráng lệ, kiến trúc cổ kính cầu kỳ, hoa văn tuyệt tác sống động như hình thật, vật liệu xây dựng toàn bằng bảy báu hào quang tỏa sáng trăm sắc nghìn màu, kỳ quan bảo tháp xa gần khắp cùng cao chọc trời xinh đẹp lạ lùng, trần gian không bao giờ có, đường sá cũng toàn bằng châu báu. Cây báu trồng khắp nơi nhất là hai bên đường. Ao sen báu xa gần nhiều vô số đủ loại chim ca hát vui tai. Hoa sen báu to như bánh xe đẹp lạ đẹp lùng, hương thơm ngào ngạt. Cây báu khắp nơi quả vàng, trái bạc, thân lá kim cương, hào quang tỏa sáng lung linh. Ông Chủ Thể Công càng xem càng choáng ngợp (ngộp) cho sự giàu sang ở cõi nước trời. Thiên Chúng người nào người nấy cũng an vui tự tại muốn gì được nấy, còn hơn Vua, Chúa ở trần gian. Ông Chủ Thể Công hỏi: Vị Vua trời ấy là ai? Vị Thần nói: Vị vua trời ấy không ai khác hơn chính là Hạnh Ngộ xưa kia là đầy tớ của Ông Chủ. Ông Chủ Thể Công nghe vị Thần nói thế vô cùng kinh ngạc Hạnh Ngộ tu hạnh gì mà được như thế. Vị Thần ấy nói: Hạnh Ngộ thường in kinh bố thí, lại thường hay giảng kinh cho người khác nghe, nên mới được Phước báo như vậy.

Ông Chủ Thể Công liền nhớ lại vị Tôn Sư nói: Giảng truyền một câu kinh Văn Hóa Cội Nguồn, phước đức lớn hơn bố thí cả kho vàng. Ông chợt hiểu ra truyền bá kinh thơ mới là số một, đứng đầu trong con đường tu hành gieo trồng cội phúc. Ông Chủ Thể Công định hỏi nữa thời vị Thần biến đi đâu mất. Ông giật mình tỉnh giấc thời thấy người nhà đứng xung quanh mình rất đông. Người nhà thấy Ông tỉnh dậy vui mừng khôn xiết nói: Ông Chủ ngủ mê ba ngày ba đêm rồi.

Ông ngồi dậy thấy trong mình khỏe mạnh, không còn bị ốm như mấy ngày trước đây. Ông Chủ Thể Công liền cho người mời Tôn Sư đến. Ông kể lại câu chuyện cho Tôn Sư nghe. Vị Tôn Sư ấy nói: Đó là cảnh giới tương lai của Ông. Khi Ông qua đời tái sanh kiếp khác thời đúng như những gì Ông đã thấy. Tôn Sư nói: Bố thí vật chất, không bằng bố thí pháp. Truyền một câu kinh giáo trong Văn Hóa Cội Nguồn, phước đức lớn hơn bố thí cả một kho vàng. Văn Hóa Cội Nguồn là Văn Hóa Thiên Ý Cha Trời. Văn Hóa tối cao vũ trụ. Chỉ cần nghe thoáng qua lỗ tai cũng đặng phước báo vô cùng, huống chi là truyền giảng cho người nghe, thời phước đức hà sa không thể nghĩ bàn. Bố thí Pháp là bố thí Vô Vi, bố thí vật chất là bố thí hữu vi. Bố thí hữu vi vật chất chỉ nuôi thể xác con người. Còn bố thí Vô Vi là truyền bá kinh thơ cho người tận độ Linh Hồn nhân loại. Nên bố thí Vô Vi cao hơn bố thí hữu vi.

Bố thí Vô Vi truyền Kinh Giáo tận độ Linh Hồn nhân loại thường tái kiếp làm Vua, làm Chúa, không làm Vua làm Chúa trên trời cũng làm Vua làm Chúa chốn nhân gian. Những người truyền kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn Thiên Ý Cha Trời thường là làm Vua làm Chúa trên các tầng trời cõi trời.


Nói tóm lại: Chỉ cần tu pháp bố thí, pháp thí, ở cảnh giới đỉnh cao Thời thành tựu năm pháp đỉnh cao kia một là ít Hành Ác, hai là thường Nhẫn Nhịn, ba là luôn Cố Gắng, bốn là tâm An Định, năm là phát sanh Trí Tuệ. Nói chung là sáu pháp đỉnh cao tu hành. Chỉ cần tu pháp Bố Thí, Pháp Thí thời năm pháp kia cũng thành tựu theo.

Đã bố thí vật chất lại biết truyền kinh, thơ Văn Hóa Cội Nguồn, thời phước đức không thể nghĩ bàn. Ông Chủ Thể Công liền giác ngộ vừa bố thí Vật Chất hữu vi, vừa Bố Thí Pháp Văn Hóa Cội Nguồn Chân Lý Vô Vi, sau khi mãn kiếp trần trở thành Chuyển Luân Vương cai quản vô số cõi nước trời an vui tự tại

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Đỉnh Cao Của Sự Tu Hành Đến Đây Là Hết.