SỰ NGHIỆP ĐẠO ĐỨC

Nói đến vợ chồng Hai Quận ở làng Tân Tạo, Xã Mỹ Đức thời nhiều người biết đến. Ông Quận là người làm ăn kinh doanh rất giỏi tuổi chưa đầy năm mươi giàu kết xù trở thành tỉ phú.
Bổng một hôm Ông ngồi thở dài, Bà Quận thấy vậy hỏi: Đang làm ăn phơi phới tiền vô như nước, ngày nào tôi cũng đếm tiền muốn hụt hơi, tuy có mệt nhưng khối người mơ cũng không được. Ông Quận nói: Giàu như chúng ta bây giờ ngày cơm cũng ba bữa, khi chúng ta còn nghèo ngày đỏ lửa cũng ba lần. Đâu phải giàu thời muốn ăn gì thời ăn nếu không biết kiêng cử, ăn cho đã miệng thừa chất dinh dưỡng thời lắm bệnh xảy ra.

Nào là bệnh béo phì, nào là bệnh gút, gan nhiễm mỡ, máu nhiễm mỡ, tăng huyết áp, bệnh khớp, đái tháo đường. kinh mạch tắt nghẽn dẫn đến mệt mỏi hoa mắt đau đầu, căn bệnh nhà giàu là như vậy nào có sướng gì, nếu không biết kiêng cử thường tập thể dục, thể thao. Như Tôi và Bà tháng nào cũng phải đi hầu Bác Sĩ.

Giàu cho lắm cũng nằm một chiếc giường, đi một chiếc xe con, sáng lên máy bay chiều nơi khách sạn, bề bộn giàu có cho lắm cũng chỉ nuôi cái xác càng ngày càng già nầy mà thôi.

Khi chết đi có mấy ai đem theo dù chỉ là mảy lông sợi tóc. Nào phải lâu xa gì đâu chỉ vài mươi năm nữa là đến, đó là nói tuổi thọ lên hàng chín. Nhưng ở đời hên xui, may rủi họa, phúc, nào ai biết trước. Với lứa tuổi tui với bà cũng chẳng thiếu gì người đã ra đi. Bà Quận nghe xong nói: Ông hôm nay làm sao vậy ? Thần kinh Ông đã có vấn đề, đi bệnh viện kiểm tra lại xem. Ông Quận nói: Với lứa tuổi nầy là lứa tuổi minh mẫn nhất, ôn lại tất cả những gì đã qua, nghiền ngẫm những gì sắp đến, suốt ngày lo cho sự sống, mà quên đi lo cho sự chết. Khi mãn kiếp trần Linh Hồn sẽ về đâu.

Ở đời ít ai nghĩ rằng ngoài con đường làm ăn theo sự nghiệp vật chất, còn có một con đường khác hơn hẳn con đường sự nghiệp vật chất, đó là sự nghiệp Đạo Đức. Sự Nghiệp Đạo Đức còn hơn cả sự nghiệp Vua, Chúa, nói gì sự đến sự nghiệp giàu có như chúng ta, chỉ là hạt cát trong sự nghiệp Đạo Đức mà thôi.

Chúng ta có thể thấy rằng, Phật, Chúa, đâu cần kinh doanh vật chất, chỉ truyền Đạo Đức thế mà sự nghiệp của Phật, Chúa to lớn biết dường nào, tồn tại hàng nghìn năm, giàu có vô kể, uy lực vô biên. Phật, Chúa tạo ra những món ăn tinh thần khai sáng trí tuệ đưa con người đến tột đỉnh vinh hoa, thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Với câu nói để đời còn quý hơn cả kim cương, ngọc ngà châu báu. Ta là Phật đã thành các ông là Phật sẽ thành, tạo niềm tin cho những ai muốn vượt qua cảnh phàm trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Sự giàu có của chúng ta cũng chỉ là tiền, là của cải vật chất. Tiền chỉ là phương tiện trong cuộc sống nó có thể thay đổi vứt đi bất cứ lúc nào, khi thế thời biến đổi, bằng chứng bao triều đại trôi qua thời mỗi loại đồng tiền, đồng bạc có khác.

Của cải vật chất sắm đằng trước lỗi thời đằng sau, cứ mãi chạy đua không biết bao giờ đến đích. Trước đây tôi sắm cái gì cũng thuộc hàng xịn, nhưng giờ thời sao lỗi thời mất giá không theo kịp thời thế, công sức con người đổ xuống trở thành trở thành những phế liệu đi vào tái chế. Sự thật mà nói bởi trào lưu vận động không ngừng, cuộc sống không có điểm dừng chạy theo thời cuộc, xu thế trước bị xu thế sau đào thải, luân chuyển mãi nếu không thức tỉnh thời bị nó cuốn theo luôn, đến khi nhắm mắt xuôi tay dù có ăn năn cũng không còn kịp nữa. Bỏ lại tất cả Linh Hồn ra đi một mình, tối tăm mịt mù không biết là lên Thiên Đàng hay xuống các Tầng Địa Phủ.

Thời gian cho một đời người là có hạn. Mới đó đầu đã bạc nhìn lại tất cả chỉ là ảo mộng, cứ mãi lo kinh doanh làm giàu không đem lại sự giải thoát cho Linh Hồn. Sự ngu si là ở chỗ nầy biết trước sự sống con người là có hạn, cái chết phải đến trả lại xác trần thời Linh Hồn sẽ đi về đâu. Mang theo những gì?
Chỉ có người đại trí tuệ mới nhận thức được điều nầy họ sẵn sàng bỏ sự nghiệp vật chất chuyển sang sự nghiệp Đạo Đức. Sự nghiệp Đạo Đức khác xa với sự nghiệp vật chất sự nghiệp Đạo Đức là sự nghiệp truyền bá Văn Hóa chánh giác, chánh đẳng đưa con người đến cảnh an vui tự tại, ra khỏi dục lạc thấp hèn, không còn sa đọa trong sanh tử, luân hồi, mà trở thành làm chủ sanh tử hiểu rõ Linh Hồn thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa trở lại thiên đàng cực lạc sống trên quên hương châu báu muốn gì được nấy an vui tự tại.

Những người căn cơ thấp, trí huệ kém thời chỉ biết vật chất, tiền tài, danh lợi, vì thế sự nghiệp Đạo Đức không bao giờ những người trí huệ thấp kém với tới, đôi khi phản bác lại nữa là khác.

Lịch sử tiến hóa nhân loại con người đã đúc kết cho ta thấy, những người xây dựng sự nghiệp Đạo Đức thời họ trở thành những bậc Tôn Sư, những bậc thầy đỉnh cao. Nhân loại luôn mãi tôn thờ Họ. Thậm chí những người xây dựng sự nghiệp Đạo Đúc trở thành Phật Tổ, Thánh Tổ, Tiên Tổ, Thần Tổ, Chúa Tổ. làm vua làm chúa các tầng trời. Quê hương của họ chính là thiên đàng cực lạc.

Những người xây dựng sự nghiệp vật chất họ trở thành con người nhiều tiền, nhiều bạc, nhiều vàng nổi tiếng giàu có, nhưng không bao giờ trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa được quê hương của họ tuỳ theo nghiệp ác, thiện mà luân hồi có người phải sa đọa xuống các tầng Địa Phủ vì làm bao việc ác. Cái giàu nơi chốn trần gian chỉ là cái giàu giả tạm, khi mãn kiếp trần Linh Hồn cũng trắng tay vì chẳng mang theo được gì, không hơn gì người nghèo khổ. Giàu có ăn sung mặc sướng nuôi thể xác cho lắm kết cuộc cũng là nấm mồ ngoài gò hoang. Ngu si dại dột anh hùng, giàu sang nghèo khổ cũng chung một gò, kết quả cuối cùng của thân xác là như vậy.

Còn Linh Hồn ác thời sa đọa xuống các tầng Địa Phủ chịu sự đọa đày khốn khổ vô biên, thiện thời siêu lên các tầng trời hưởng phước an vui tự tại.

Nếu đem so sánh, người theo sự nghiệp Đạo Đức, người theo sự nghiệp vật chất kết quả là hai cảnh giới khác nhau xa. Người theo sự nghiệp Đạo Đức tâm hồn thanh cao thoát tục, trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, không những siêu sanh trở lại thiên đàng cực lạc, mà con cái cháu chắt nhiều đời nhờ hồng phúc thiện lành của Cha Mẹ phát quan, phát tướng, sang giàu, bao may mắn thường đem đến. Ở đời người ta thường nói có đức không sức mà hưởng, dầu rằng để của bằng non không bằng để đức cho con ở đời.

Còn những người theo sự nghiệp vật chất, làm giàu chân chính thời không sao, làm giàu bất chính thời khó mà tồn tại, như bọt nước thấy đó nhưng cũng dễ biến tan, ở đời người ta thường nói, đời Cha ăn mặn đời con khát nước, con cái cháu chắt thường nhận lãnh nhiều tai họa bao xui rủi thường kéo đến.

Ông Bà Cha Mẹ nhiều đời cũng chẳng lấy gì hưởng được chút phúc lành từ con cái, nên chẳng đặng siêu sanh.
Ông Quận nhìn bà Quận rồi nói: Tôi có quen hai người bạn một người tên Được, một người tên Thất, chứng minh cho sự thành công thất bại của họ.

Ông Được vốn sanh ra trong một gia đình Ông Cha là nhà kinh doanh vật chất làm ăn rất giỏi, giàu kết xù thuộc hàng tỉ phú. Ông Được thừa kế gia tài Ông Cha để lại phải nói là rất giàu, đáng lý ra Ông theo sự nghiệp của Ông Cha, đằng nầy Ông chuyển sang một hướng khác. Ông Được chuyển sự giàu có của mình sang sự nghiệp Đạo Đức. Theo những người đã thành công trên con đường sự nghiệp Đạo Đức, như Khổng, Lão, Phật, Chúa.

Sự chuyển đổi hướng đi của Ông Được chẳng thiếu gì người cho rằng thằng điên. Cũng khối người thấy tiếc cho Ông Được vì Ông Được là người có học thức cao đã từng thay Cha làm Tổng Giám Đốc. Tiền vô như nước khối người mơ ước mà không bao giờ được, đáng lý ra Ông Được mở rộng công ty như Cha Ông càng giàu hơn nữa.
Đằng nầy Ông Được không làm thế mà chuyển sang con đường sự nghiệp Đạo Đức Tôn Thờ Quốc Tổ, tôn thờ Cha Trời Lạc Long Quân, Mẹ Trời Địa Mẫu Âu Cơ. Tận độ nhân loại con người.

Cùng thời ấy nói về Thất gia thế cũng không thua gì Được phải nói là giàu sang thuộc nhất nhì thành phố. Thất kế thừa sự nghiệp của Ông Cha mở rộng kinh doanh làm đâu được đó tiền vô nước. Nhiều người cho rằng Thất mới là người khôn, còn Được thời khờ dại. Riêng tôi thời không nghĩ như thế, thời gian sẽ trả lời ai khôn hơn ai, ai là người thành công, ai là kẻ thất bại.
Ở đời người ta thường nói mưu sự tại nhơn thành sự tại thiên, có nghĩa là tất cả đều phải theo định luật của Tạo Hóa. Còn phước thời còn hưởng bao nhiêu sự may mắn đem đến làm đâu được đó, hết phước thời phải chịu bao sự rủi ro tai bay họa gởi.

Sự làm ăn kinh doanh của cải vật chất phần lớn đều phụ thuộc vào thể chế đương thời. Nhưng sự ở đời theo Định Luật Tuần Hoàn hết đông rồi lại tới xuân, thế cuộc thay đổi sự làm ăn coi như đi vào đảo lộn. Trong khi phước đức đã cạn, sự rủi ro là rất lớn. Thất đi đến phá sản nợ nần ngân hàng chồng chất trả không nổi. Chỉ còn bán sạch cơ nghiệp may ra trả mới nổi. Còn tiền, còn bạc còn đệ tử, thời dù ở nơi thâm sơn cùng cốc họ cũng tìm đến ca tụng lên tận mây. Hết tiền, hết ông tôi. Khi sạt nghiệp chẳng còn gì dù đứng ngay ngõ chợ cũng không ai nhìn thấy. Thế sự là thế tất cả đều là sự giả dối không mấy ai thật lòng với nhau, tất cả cũng chỉ vì tiền.

Còn Được đi theo con đường sự nghiệp Đạo Đức, trở thành Tôn Sư làm chủ một ngôi đền thờ lớn, phải nói là nhất nhì trong nước. Được đi đến đâu dân chúng cũng đều yêu mến đến đó, thậm chí nhiều lúc không có một đồng trong túi Được cũng đi khắp đó đây dân chúng thi nhau mà cung phụng, cúng dường tài trợ. Cái giàu sự nghiệp là cái giàu cùng khắp thiên hạ. Cái giàu khắp thiên hạ mới thật sự là giàu. Cái giàu đi vào vĩnh viễn.

Còn Thất thì sao phải có tiền thời mới đi đây đi đó được, không mấy người biết đến.
Nếu đem so sánh, đến hồi kết cuộc dù cho Thất không sạt nghiệp giàu có, thời cũng không bằng Được. Khi mãn trần Được lên Thiên Đàng Cực Lạc. Còn Thất thời sa đọa xuống các tầng Địa Phủ. Được trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, còn Thất thời làm Ma, làm Quỷ. Con cái cháu chắt của Được nhờ hồng Đức của Được giàu sang phú quý. Con cái cháu chắt của Thất vì hết phước làm đâu trật đó, xui rủi khắp cùng, làm mười mà chẳng đặng một, trở thành khốn khó. Đâu như con cháu của Được may mắn khắp nơi nhờ hồng phúc Cha Ông để lại.

Ông Quận nhìn Bà Quận rồi nói: Sự nghiệp Đạo Đức không phải ai cũng nhìn ra. Chỉ người có thiện duyên với Cội Nguồn mới thấy rõ con đường Đạo Đức hơn hẳn con đường vật chất. Có thể nói gấp hàng vạn lần
Bà Quận nghe xong liền giác ngộ: Tôi ủng hộ khi Ông chuyển sang con đường sự nghiệp Đạo Đức.
Thế là Ông Quận chuyển sang con đường Đạo Đức, không bao lâu thời Ông Bà hiển Thánh. Ông Quận trở thành Vua Trời. Bà Quận trở thành Thánh Mẫu cai quản một cung trời rộng lớn an vui tự tại. Con Ông Bà Quận đứa nào cũng giàu sang phú quý. Cháu chắt đứa nào cũng thông minh làm quan hết thảy.

Câu Chuyện Sự Nghiệp Đạo Đức đến đây là hết.

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn