CÂU CHUYỆN SỐ 64

VAY TRẢ, TRẢ VAY

Ở vào thời Hạ Hùng Vương đời thứ 17 Hùng Nghị Vương, Bảo Quang Lang, lên ngôi Quốc Vương Từ năm 351 đến 306 trước công nguyên. Dân chúng không được bình yên, có nhiều thứ giặc nổi lên, như giặc đói, giặc cướp, giặc ôn dịch, giặc chia bè rẽ phái chống báng lẫn nhau trong triều đình. Còn ngoài biên cương giặc xâm lấn biên cương. Giặc mê tín dị đoan, nói chung là nhiều thứ giặc nổi lên làm cho cuộc sống bất an.

Khi ấy nơi Huyện Hạ Long có một gia đình Phú Hộ giàu có nổi tiếng Hà Châu, sinh được bốn người con, một người tên Đại, một người tên Phá, một người tên Gia. Người con gái Út tên là Hạnh Duyên. Ba người con trai càng lớn càng ăn chơi, không lo học hành gì cả, đánh lộn quậy phá, hết người nầy đến mắng vốn, đến người kia đòi bồi thường cơm thuốc, cuộc sống vốn đầy khốn khó, đã không làm ra của nhưng tiền bạc cứ tuôn ra, của đống của kho cũng hết. Bà Phú Hộ càng suy nghĩ càng buồn rầu sinh bệnh rồi qua đời. Ông Phú Hộ vừa nhớ thương vợ vừa buồn cho gia cảnh luôn gặp phải những rắc rối, hết tai họa nầy đến tai họa khác do ba người con gây ra đúng như  tên của ba chúng nó Đại, Phá, Gia. Ông tưởng nhớ đến câu thơ:

Người ta sinh con để nhờ
Nhiều con có phúc về già cậy nương
Còn mình thời lại thảm thương
Nhiều con thời lại khốn nguy cuộc đời
Lao tâm khố tứ tháng ngày
Sinh con nghịch tử đứng ngồi không yên.

Đôi lúc Ông buồn quá than rằng: Bà đi trước bỏ tôi ở lại một mình chịu sự hành hạ của ba thằng nghịch tử. Người con gái út Hạnh Duyên thấy Cha buồn rầu thời lòng đau như cắt ruột, sợ Cha buồn rầu sinh bệnh ra đi như mẹ thời hoang mang sợ hãi.

Còn Cha gót đỏ như son
Mai kia cha mất gót con như chì.

Còn Cha còn Mẹ ăn cơm với cá, mất Cha Mẹ nắm rau nắm lá cũng không có mà ăn, nói gì áo ấm cơm no. Hạnh Duyên ra sức an ủi những lúc Cha buồn: Có ngày ba anh sẽ thức tỉnh, hiểu rõ công ơn sanh thành dưỡng dục, công lao trời biển của Cha, của Mẹ lo làm ăn không còn làm khổ Cha nữa.

Ông Phú Hộ nhìn người con gái thở dài nói: Nếu ba đứa nó bằng một nửa như con, thời hay biết mấy. Cha cứ nghĩ, ra sức làm ăn giàu có là có hạnh phúc, nhưng ở đời không phải thế, hạnh phúc không phải là giàu hay nghèo mà ở lòng người có đạo đức hay không. Nhiều gia đình nghèo khổ nhưng con cái rất có hiếu. Giàu như Cha đây luôn mơ ước. Ước gì được như nhà nghèo con có hiếu nhưng nào có được. Vậy mới biết giàu tiền giàu bạc chưa phải là tất cả. Có những thứ tiền bạc không bao giờ mua được.

Gia tài giàu có của Ông Phú Hộ dần dần bị ba thằng con trai phá sạch chỉ còn lại một ngôi nhà lớn rộng ba gian, khu vườn rộng hơn mẫu. Đâu còn gì nữa để mà bán. Ông thường nghe người ta nói Quốc Tổ linh lắm, thành tâm cầu nguyện sẽ có linh ứng. Ông liền làm theo, lập bàn thờ để thờ Quốc Tổ. Ông khấn rằng: Tên của con là Gia Bần nhưng nhờ biết cách làm ăn nên trở thành Phú Hộ. Không biết đã phạm vào tội lỗi gì sinh ra ba người con trai nghịch tử như vậy. Con cũng đã đi cầu hết nơi nầy đến nơi khác, tốn biết bao tiền của nhưng ba thằng con vốn tánh nào tật nấy, chẳng thấy ăn năn quay đầu gì cả. Và cứ như thế, hể nghe nơi nào linh thiên thời con không bao giờ bỏ sót, dâng lên nhiều của cải để cúng dường cầu cho ba người con trai tỉnh ngộ, không ăn chơi, bài bạc, trai gái đàn đúm, đâm chém, chí thú làm ăn. Càng cầu càng mất tiền, càng lạy càng mất bạc, ba thằng con tính nào tật nấy chẳng thấy thay đổi gì cả.

Ông Phú Hộ thành tâm ngày nào cũng thắp hương khẩn cầu lên Quốc Tổ ba tháng liền. Một hôm Ông đang cầu nguyện thời một cơn gió thổi đến. Ông xây xẩm mặt mày không còn biết gì nữa. Trong giấc mơ Ông thấy mình đến một nơi xa lạ đất lưu ly sáng ngời, đường sá lát bằng kim cương, châu báu, cung vàng điện ngọc đẹp chưa từng thấy bao giờ. Hào quang trùng trùng tỏa sáng chói lọi. Ông còn đang say sưa nhìn ngắm, thời thấy một người con gái xinh đẹp vô cùng hiện đến nói với Ông rằng: Ông theo tôi. Phú Hộ đi theo người con gái xinh đẹp không bao lâu thời đến nhiều tòa cung điện nguy nga lộng lẫy, kiến trúc cầu kỳ, cổ kính, đẹp lạ chưa từng thấy bao giờ nhất là chất liệu bằng bảy báu vàng, bạc, trân châu, pha lê, kim cương, xà cừ, hổ phách. Người con gái dẫn Phú Hộ vào cung điện đẹp nhất, đẹp đến nỗi ngoài sức tưởng tượng của Ông. Bước vào tòa cung điện càng xinh đẹp lộng lẫy hơn nữa. Nơi tòa bá bảo kim cương có một thiếu phụ xinh đẹp vô cùng đang ngồi có hai tiên nữ đang hầu.

Ông còn đang sửng sốt, thời nghe tiếng người con gái xinh đẹp dẫn ông đến nói: Trước mặt Ông là Quốc Mẫu Phụng Cơ Nương Nương hiện đang là Vương Mẫu trên cõi trời. Phú Hộ nghe nói đến Quốc Mẫu Nương Nương thời thất kinh quỳ lạy nói: Con là Gia Bần kính lạy Quốc Mẫu Nương Nương. Vương Mẫu Thiên Đế.

Quốc Mẫu Phụng Cơ Nương Nương nói: Ta cai quản các tầng trời dục giới hạ thiên vũ trụ. Non Tiên Cực Lạc, Thất Sơn Châu Báu, trong đó có bốn cõi trần gian, mười tám tầng Địa Phủ. Nhật, Nguyệt, Tinh Tú, Thiên Hà, Ngân Hà Càn Khôn Hạ Thiên Vũ Trụ. Nên Ta biết rõ tất cả những gì xảy ra trong Hạ Thiên Vũ Trụ. Ta thấy Ông cầu lên Quốc Tổ Chí Tôn Thiên Đế Đương Kim Vũ Trụ, ở cõi Long Vân Trung Thiên Giới. Ta thay mặt Quốc Tổ đưa Ông đến đây giải rõ những việc Ông đang cầu.

Phú Hộ quỳ lạy nói: Cúi xin Vương Mẫu cứu ba người con của Con để chúng ăn năn thức tỉnh, không còn sa đọa vào con đường ăn chơi, bài bạc, quậy phá, đánh lộn, cũng như sự bất hiếu.

Phụng Cơ Vương Mẫu nói: Mọi sự ở đời không phải tự nhiên mà có. Đều do căn cơ theo Luật Nhân Quả gieo ra thời phải gặt lấy theo luật Vay Trả, Trả Vay xoay vần không hay không biết, cứ thế oan oan tương báo, nợ nợ đáo đầu, sự vay trả nặng nhất chính là luân hồi tái sanh trở thành Cha, Con, với nhau, khi ông gieo quẻ đặt tên cho con. Huyền Cơ Thiên Ý đã khiến Ông đặt tên cho ba người con là Đại, Phá, Gia. Nhưng Ông không hề hay biết với ba cái tên do Ông đặt ra nầy.

Vương Mẫu Nương Nương nói xong liền phát tay một cái tức thời một cái gương lớn hiện ra. Vương Mẫu nói: Ông hãy tập trung tinh thần mà nhìn vào gương ấy hồi tưởng về quá khứ. Phú Hộ nhìn vào cái gương hồi tưởng về quá khứ thời thấy một cảnh giới hiện ra. Phú Hộ nhìn thấy có mình trong đó khi lên mười sáu tuổi kết nghĩa cùng ba người con trai thân nhau như ruột thịt. Một hôm nghe đồn bọn cướp bị quan triều đình truy sát bỏ mạng. Trước khi bị truy sát, bọn cướp có chôn một số vàng, bạc châu báu một nơi bí mật. Thế là bốn người cùng nhau đi tìm, khi tìm được nơi vàng, bạc, châu báu bọn cướp cất giấu, nhìn số vàng, bạc châu báu quá nhiều. Lòng tham của Gia Bần nổi lên giết ba người bạn độc chiếm vàng bạc, châu báu. Tưởng đâu là Trời không hay Quỷ Thần không biết. Chỉ mình mình biết, mình không nói ra thời ai mà biết. Nào ngờ ba người bạn chết oan Linh Hồn luôn bám sát có cơ hội là trả thù. Gia Bần nhờ độc chiếm số vàng bạc, ngọc ngà, châu báu đổi đời trở thành giàu có. Sợ quê xóm xầm xì nghi ngờ sự giàu có ở đâu ra bằng đến xứ khác mua ruộng đất trở nên giàu có thành Phú Hộ. Lúc nào cũng có cả trăm người làm công cho mình. Vì giàu có cưới được một người con gái xinh đẹp sinh ra được bốn người con. Ba người con trai càng lớn càng sa đọa vào con đường ăn chơi, cờ bạc, hút xách tiêu pha không biết bao nhiêu là tiền của. Bởi sự ám ảnh của ba người bạn do mình giết chết, Phú Hộ nghe chỗ nào linh thiên đều đến đó để cúng hầu giải đi kiếp nạn, cũng như trấn ểm vì Ông nghĩ ba linh hồn chết oan theo phá ba đứa con nhà ông.
Ông tập trung nhìn vào ba người con, thời ôi thôi đó là ba người bạn mình đã giết. Ông kinh hãi: Thì ra là thế, thảo nào ba người bạn đầu thai làm con của Ông phá nát gia nghiêp của Ông, dù cho Ông có thương đến đâu chúng nó vẫn cứ bất hiếu, dù biết Ông đang đau khổ vô cùng chúng nó cũng không quan tâm gì đến. Chúng đã làm cho người mẹ thương tâm buồn rầu mà chết, gian đình tan nát chúng vẫn tỉnh bơ. Ông đã rõ tất cả. Ác lai ác báo, gieo gì gặt nấy không có thần linh nào cứu nổi. Khi duyên nghiệp đã hết thời nó tự tan biến chẳng còn. Ông nhìn thấy rõ ba người con của Ông là Đại, Phá, Gia không còn gì để đòi nữa khi Ông bán vườn nhà còn lại trả nợ cho chúng nó thời chúng nó cũng ra đi.

Ông nhìn sang người con gái út tên là Hạnh Duyên, năm đó trời lụt to, Dân làng vớt xác một người con gái, Ông liền bỏ tiền ra an táng, cũng vì việc làm thiện nầy, Dân Chúng ca ngợi Ông là người nhân từ. Người con gái bị chết oan muốn trả ơn Phú Hộ liền đầu thai làm con của Ông. Ứng vào Thiên Cơ Ông đặt tên con là Hạnh Duyên. Hạnh Duyên càng lớn càng có hiếu, thương yêu Cha Mẹ hết mực. Ông Phú Hộ tên thật Gia Bần, Ông đã rõ tất cả Nhân Quả báo ứng luân hồi Vay Trả, Trả Vay. Luật Trời công minh mảy lông cũng không lọt.

Ông quỳ lạy rồi nói: Con muốn cải hối làm lành muốn siêu sanh về cực lạc. Vương Mẫu liền phát tay một cái tức thời Năm Non Bảy Núi Châu Báu hiện ra. Gia Bần thấy cảnh giới Non Tiên Cực Lạc xinh đẹp vô cùng. Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa đông vô số vô biên, lầu đài cung điện, kỳ quan bảo tháp trùng trùng khắp nơi. Ông Quỳ Lạy rồi thưa: Thưa Vương Mẫu tu như thế nào được siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc.

Vương Mẫu liền phất tay một cái thấy vô số người có lòng yêu nước ,thương dân không quên Cội Nguồn, làm sáng lòng Trung, Hiếu, Nhân, nghĩa. Tưởng nhớ đến Cha Trời, Mẹ Trời. Lạc Long Quân và Âu Cơ. Làm lành lánh dữ thời liền siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc. Vương Mẫu thấy Gia Bần thấy rõ những gì Ông muốn biết, liền nói với Kim Tiên: Con đưa Ông ta trở về trần gian. Kim Tiên nói: Ông theo tôi. Gia Bần lạy tạ Vương Mẫu rồi đi theo Kim Tiên vừa ra khỏi Vương Cung Kim Tiên nói: Ông có nhìn thấy một cái hố kia không. Ông vừa nhìn thấy thời Kim Tiên đẫy Ông xuống đó, Ông thét lên kinh hoàng giật mình tỉnh dậy. Thời nghe tiếng khóc của Hạnh Duyên: Cha ơi cha mau tỉnh dậy, cha đừng bỏ con ở lại một mình, cha ơi là cha. Tiếng khóc của Hạnh Duyên vô cùng thê thảm. Ông vô cùng cảm động nói: Con mới thật là con của cha. Ông ngồi dậy nắm lấy tay con gái nói: Cha nay đã hiểu đã là con dù trai hay gái quý nhất là ở tấm lòng.

Ba người con trai thấy Ông tỉnh dậy liền nói: Tưởng Cha đã theo Mẹ rồi chớ, chúng con cũng đang lo tính toán, giờ thời khỏi lo rồi. Ông không lấy đó làm buồn nói: Từ nay chúng con muốn gì thời Cha cũng chiều theo các con. Ba người con nói: Cha nói thiệt không Cha. Ông nói: Dù cho bán hết cả gia tài sự nghiệp Cha cũng không từ chối. Ba người con nghe xong rơi nước mắt: Chúng con làm khổ Cha quá. Nhưng chúng con đã nợ quá lớn nếu không trả chúng sẽ giết chết mất.
Ông Gia Bần liền bán hết tài sản chia năm phần mỗi người mỗi phần, ba người con trai nói: Chúng con làm khổ cha quá chúng con đã biết lỗi. Chúng con trả cho bọn chúng còn dư để làm vốn sống, từ nay chúng con sẽ không làm khổ Cha nữa, chúng con sẽ từ bỏ con đường sa đọa, làm lại từ đầu, chí thú làm ăn. Ông chỉ nhìn ba người con không nói một lời. Chỉ nói rằng: Các con lớn rồi, tùy các con quyết định.

Ba đứa con nhận vàng, bạc xong. Ông nói: Nơi đây không còn là gia đình mình nữa, thuộc về của người khác, với số vốn cũng nhiều các con tự định liệu cuộc sống. Mấy hôm sau chủ gia mới đến ở. Ông liền dẫn theo người con gái trở về quê hương nơi mà Ông đã bỏ ra đi. Nhìn khu vườn cây cối um tùm, ông ra sức cùng người con gái phát dọn, đi vào cuộc sống mới. Bà con lối xóm chạy tới hỏi thăm: Gia Bần bỏ quê hương đi đến xứ nào mà lâu quá vậy. Chắc làm ăn khắm khá lắm mới trở về quê Cha đất Tổ. Với số vàng bạc châu báu cũng khá, Ông dựng lên ngôi nhà thờ khang trang sạch đẹp cùng người con gái phụng thờ nhang khói Ông Bà, Cha Mẹ. Ông không quên lập bàn thờ thờ Quốc Tổ, hàng đêm thường niệm Cha Trời, Mẹ Trời Lạc Long Quân cùng Âu Cơ. Ông cùng con gái thường giúp đỡ những gia đình khốn khó. Nhờ biết chút ít về thuốc nam Ông cùng con gái chữa trị miễn phí cho người, sống theo lòng hảo tâm người ta cho gì nhận nấy.

Ông trở về quê sống hơn một năm thời nghe ba người con của Ông đã bị bọn giang hồ giết chết. Ông nghe xong thở dài không còn muốn dính dáng đến nữa. Nợ trần đã dứt từ khi Ông biết rõ ba người con của Ông là những oan gia mà Ông đã gây ra. Ông liền kể lại cho con gái Ông nghe những chuyện về quá khứ. Chính lòng tham đã đưa con người vào vòng tội lỗi. Ông gả Hạnh Duyên cho một chàng trai mồ côi nghèo khổ nhưng có tấm lòng lương thiện hơn người. Vợ Chồng Hạnh Duyên sống chung với Ông những ngày tháng thật hạnh phúc.

Ông qua đời ở tuổi 70, Linh Hồn siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc. Con gái Ông Hạnh Duyên theo bước người Cha làm lành lánh dữ, chuyên tâm làm từ thiện. Khi mãn số trần gian Linh Hồn Cô siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc theo Cha.  Khi chưa mãn kiếp trần Cô thường ngâm bài thơ:

Trần gian cõi tạm, nhớ ai ơi
Ghé đến rồi đi, chốn trần đời
Chỉ có thiên đàng, nơi vĩnh cữu
Non Tiên Cực Lạc hưởng vui chơi
Đâu như trần thế, nhiều sự khổ
Oan trái xoay vần, khổ chơi vơi
Chi bằng hành thiện, siêu giải thoát
Hồn về Thiên Giới, Hồn thảnh thơi
* * *
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện; Vay Trả, Trả Vay đến đây là hết
—————————————————
HẾT QUYỂN 2 XEM TIẾP QUYỂN 3
* * *