CÂU CHUYỆN DUYÊN TÌNH

CÂU CHUYỆN SỐ 57

CÂU CHUYỆN DUYÊN TÌNH

Ngày xửa ngày xưa ở vào thời Thượng Hùng Vương Bách Việt Văn Lang giàu mạnh, dân chúng an hưởng thái bình âu ca, nhiều câu chuyện xảy ra vô cùng tươi đẹp. Trong đó có câu chuyện duyên tình ly kì hấp dẫn.

Ở làng An Thọ, Huyện An Phú có một gia đình Ông Bà Cao Niên nổi tiếng là ăn ở hiền lành có người con trai tên là Hiếu không may lâm bệnh qua đời, từ đó Ông Bà Cao Niên không có đứa con nào nữa. Dù đi cầu con hết chỗ nầy đến chỗ khác cầu mãi cũng không được. Có người bày Ông Bà Cao Niên đến Trung Châu có Điện Thờ Cha Trời Lạc Long Quân, Mẹ Trời Âu Cơ cầu con. Một hôm Ông Bà Cao Niên đi cầu con ở Điện Thờ Cha Trời, Mẹ Trời trở về bổng nghe tiếng trẻ con khóc. Ông Bà liền chạy đến, thấy một bé trai nằm trong cái nôi. Không biết là con của ai, hai Ông Bà chờ cho đến tối cũng không thấy ai đến nhận. Hai Ông Bà liền đem bé trai ấy về nuôi, đặt tên là Cao Minh.

Cao Minh càng lớn càng khôi ngô tuấn tú thông minh kỳ lạ, nhất là hiếu thảo đối với Cha Mẹ ít ai bằng. Ngày nào Cao Minh cũng đi bắt cá về cho Cha Mẹ ăn tuy mới sáu bảy tuổi. Không may cho Cao Minh, Ông Bà Cao Niên lần lượt qua đời, Cao Minh trở thành mô côi mồ cút. Dân làng thấy thương nên thường giúp đở. Năm lên 10 tuổi, Cao Minh bị một trận lụt lớn xóm làng tiêu điều. Cao Minh bị nước cuốn trôi về hạ lưu, được một người cứu vớt đem về nuôi.  Với cái ơn cứu mạng Cao Minh coi như là cha mẹ thứ hai. Người cứu Cao Minh là ông bà Phổ làm trợ lý cho Ông Chủ Hiệp Gia, một nhà giàu tầm cỡ ở Thương Châu. Ông Bà Phổ có một người con trai tên là Tú Sang tuy còn nhỏ mà đã có tính ăn chơi, tối ngày lêu lỏng bạn bè hết chỗ nầy đến chỗ kia. Cao Minh lại khác, thường theo ông Phổ đến nơi làm việc xem coi sổ sách.

Cao Minh càng lớn càng khôi ngô tuấn tú lại thông minh khác thường, học một biết mười thấy đâu nhớ đó. Ông Phổ thường nói với bà Phổ: Cao Minh có lẽ là con Trời, nước cuốn trôi không chết lại có nhiều cái tài mà người thường không thể nào có được. Ông Bà Phổ luôn coi Cao Minh như con ruột, ra sức truyền dạy cho những ký hiệu cái chữ sau nầy tiếp nối Ông làm việc cho Hiệp Gia. Với tính thông minh trời ban, Cao Minh học đâu nhớ đó sáng kiến, sáng tạo. Nhất là phát minh những cái hay cái mới. Ông Chủ Hiệp Gia luôn khen vùi nói rằng: Ông Phổ dạo nầy có nhiều sáng kiến mới lạ làm cho Hiệp Gia luôn trôi chảy trong công việc, tính toán giao thương làm ăn thông suốt. Cao Minh tuy mới 11 tuổi nhưng đã giỏi hơn Ông Phổ. Nhờ sự trợ giúp của Cao Minh, Ông Phổ luôn làm việc trôi chảy nhanh chóng. Ông Chủ Hiệp Gia không hề hay biết chuyện nầy.

Gần nhà ông bà Phổ là dòng sông chảy về hạ lưu. Cao Minh vốn thích miền sông nước vì thường ra đồng bắt ốc, mò cua ,bắt cá từ nhỏ nên thường đến dòng sông hạ nầy để tắm, thấy đủ loại cá nhiều vô số kể nhưng không cách nào bắt được. Cho đến một hôm Cao Minh đến cánh đồng bắt ốc, mò cua, bắt cá bên dòng sông Hạ. Thấy một cụ Ông râu tóc bạc phơ tiên phong đạo cốt ngồi câu cá dưới bóng cây, không biết cụ Ông từ đâu đến. Cao Minh tò mò đến hỏi: Thưa Cụ Ông, Cụ Ông từ đâu đến, con thường tắm nơi đây thấy nhiều cá lạ lắm, có một hôm con thấy một đàn cá độ tám chín con đủ màu sắc, đẹp vô cùng nhưng con không cách gì bắt được chúng. Nhưng từ đó đến nay hơn hai tháng con không thấy đàn cá ấy nữa. Ông Cụ kinh ngạc con nhìn thấy chúng sao? Cao Minh lễ phép nói: Thưa Cụ con đã thấy chúng. Ông Cụ nghe xong nói: Ý Trời loại cá nầy không dễ gì thấy chúng được đâu. Chúng là cá Long Châu, có Long Đơn sống hơn nghìn năm, có khi đến vài nghìn năm, loài cá nào thấy loài cá nầy đều tránh xa không dám tới gần, trong mình chúng thường phát ra những luồn điện cực mạnh. Loài cá nào trúng luồn điện đó đều bất tỉnh nên không có loài cá nào dám đến gần.

Cao Minh hỏi: Có phải Cụ Ông đến đây câu chúng không ? Cụ Ông nói: Ta nhìn lên bầu trời xem thiên tượng biết cá Long Châu xuất hiện nơi đây trên dòng sông nầy nên ta đến đây để câu chúng. Không bao lâu nữa chúng sẽ ra biển rồi đi đến những dòng sông lớn trên địa cầu, không mong gì tìm ra chúng nữa. Xưa nay ít ai thấy chúng nói gì đến bắt được chúng, hơn nữa người thường không bắt được đâu. Không khéo mất mạng với chúng. Mọi sự vật trên đời nầy đều do Ông Trời sắp xếp. Trời cho ai nấy được.

Con có duyên thấy chúng thời chúng thuộc về con. Nhưng bắt được chúng không dễ, phải tu tập Long Trảo, đi đôi với pháp môn ngự thủy mới bắt được chúng. Cụ Ông nói: Ta ở đây đã ba ngày ba đêm rồi, chờ mãi không thấy chúng xuất hiện. Mà người xuất hiện gặp Ta chính là con. Ý Trời vậy Ta truyền cho con tâm pháp ngự thủy, cũng như Long Trảo để bắt chúng, khi bắt được chúng con mổ bụng lấy Long Đơn nuốt vào bụng sau đó đem chúng nướng ăn không bỏ sót chút xương. Cụ Ông nói xong liền truyền tâm pháp ngự thủy cũng như năm chiêu Long Trảo cho Cao Minh. Cao Minh nghe tới đâu thời nhớ tới đấy. Thấy Cụ Ông biểu diễn năm chiêu Long Trảo nhớ không sót một chi tiết nào.

Cụ Ông lấy làm kinh ngạc thiên tài đúng là thiên tài. Cụ Ông nói: Ta truyền cho con mười thần công lực con mới bắt được nó. Truyền xong Cụ Ông phi thân đi đâu mất. Cao Minh cũng không biết là Cụ Ông đi đâu. Cao Minh liền xuống sông tắm, thấy sức khỏe thần lực tăng lên một cách kỳ lạ, bơi không biết mệt, lặn sâu xuống đáy sông cũng không sao, và từ đó Cao Minh thường đến sông luyện tập năm chiêu Long Trảo, sau đó bắt những con cá đắt tiền đem về cho cả gia đình ăn.
Cao Minh ngày nào cũng ra sông bắt cá phát hiện ra đàn cá Long Châu lấy làm mừng rỡ bơi theo dùng long trảo công chụp bắt, khó khăn lắm mới bắt được một con. Cao Minh làm theo lời dặn của Cụ Ông mổ ruột cá Long Châu thấy có viên Long Đơn tròn to bằng ngón tay út tỏa mùi thơm kỳ lạ bằng nuốt Long Đơn vào bụng sau đó đem nướng ăn. Cao Minh thấy trong người nóng rang bằng nhảy xuống sông lặn sâu xuống đáy ngồi thiền tỉnh tọa cho bớt nóng, sau đó thời bắt mấy con cá đem về.  Cứ như thế lần lượt Cao Minh bắt hết chín con cá, nuốt chín viên Long Đơn, ăn hết chín con cá, tịnh tu dưới đáy sông chín lần.

Cao Minh vừa ra đến bờ sông liền nhìn thấy Ông Cụ. Cao Minh vô cùng mừng rỡ chạy đến nắm lấy tay Ông Cụ nói: Hơn tháng nay ngày nào con cũng ra đây hầu mong tìm thấy Ông. May quá hôm nay Ông đã đến, con đã ăn hết đàn cá Long Châu. Ông Cụ hỏi ăn được mấy con ? Cao Minh nói chín con, Ông Cụ nghe xong lấy làm kinh ngạc. Ông nói con ăn hết chín con cá Long Châu mà vẫn bình yên vô sự sao? Chỉ cần một con nếu không có pháp môn tịnh thủy thời cũng khó mà chịu nổi sức nóng của nó. Cao Minh kể mỗi lần ăn cá Long Châu thời cơ thể nóng rang như lửa, con bằng lặn xuống đáy sông thiền tịnh. Ông Cụ nghe Cao Minh nói thế lấy làm kinh dị không ngờ Cao Minh lại tu luyện được Âm Dương thần công thượng thừa, đây không phải là Ý Trời là gì. Vô tình gặp hết kỳ duyên nầy đến kỳ duyên khác. Cụ Ông bắt kinh mạch thấy trong người Cao Minh ẩn chứa tiềm lực nội công vô biên, mỗi con cá Long Châu cũng đã tăng đến mười năm công lực. Nay Cao Minh đã ăn hết chín con thời tiềm năng bằng chín mươi năm công lực cộng thêm mười năm công lực trước đây Cụ Ông đã truyền cho Thần Công, Công lực Cao Minh hiện giờ khủng khiếp đến mức độ nào. Ông Cụ dặn rằng: Mỗi ngày con ra đây để ta truyền dạy võ công. Nói xong Ông Cụ biến đi đâu mất không rõ là đi đâu.
Từ đó Cao Minh thường ra sông học võ công cũng như bắt cá đem về phụ giúp gia đình, toàn là những con cá ngon. Tú Sang vốn rất thích ăn cá nên nói Đệ bắt cá giỏi như vậy thời bắt cho gia đình để ăn. Theo Cha lên Hiệp Gia làm gì, họ đâu trả thêm đồng lương nào, bắt cá về ăn có lợi ích hơn. Hơn nữa mấy bạn Huynh cũng thích loại cá nầy lắm. Nên từ đó Cao Minh thường vắng mặt, ít ở nhà chỉ ra sông bắt cá ngon đem về là xong.
Thấm thoát thời gian đã được ba măm, Cụ Ông liền nói với Cao Minh: Thầy đã truyền dạy hết võ công cho con rồi, giờ chỉ còn va chạm vào đường đời tích lũy kinh nghiệm trong cuộc sống, trở thành kỳ nhân trong đời. Nói xong Ông Cụ phi thân biến mất.
Cao Minh vốn là người thông minh tột đỉnh lại ham mê võ học, thường tìm nơi vắng vẻ nghiên cứu võ học cũng như vận hành chân khí khai thông các huyệt đạo, tai mắt chân tay Cao Minh trở nên linh hoạt lạ thường nhất là Môn Ngự Thủy, có thể lặn xuống đáy sông cả ngày mà không sao.
Cao Minh giờ đây trở thành một thiếu niên đẹp trai khôi ngô tuấn tú, đã mấy năm rồi không theo Ông Phổ đến Hiệp Gia. Hiệp Gia mấy năm gần đây làm ăn tiền vô như nước, giao thương tấp nập kẻ ra người vào. Ông Phổ bận việc tối ngày còn đâu mà quan tâm đến Cao Minh.
Một hôm Ông Phổ nhìn Cao Minh đã lớn có thể làm thế Ông lần lần những ngày Ông mệt mỏi không đi làm được. Ông nói: Con khỏi ra sông bắt cá làm gì ? phải đi đến một việc làm ổn định là thay thế Cha làm trợ lý sổ sách, tiền lương cũng khá lắm, dành dụm ít vốn liếng sau nầy lập gia đình. Cao Minh vốn trong người có chí lớn, khác gì Thuồng Luồng nào chịu ở cạn, bằng theo ông Phổ đến nơi làm việc, vô tình nhìn thấy một tiểu thơ xinh đẹp tuyệt trần ngơ người ra đứng nhìn người đâu mà đẹp như tiên. Ông Phổ tằng hắng nói: Con gái của Ông Chủ đấy, tên là Ngọc Kiều. Cô Ta hiền lành lắm, không như cô chị Thúy Vân, cô chị cũng xinh đẹp nhưng không bằng. Thường thường hể có trà ngon Cô Ngọc Kiều thường bưng lên cho cha.
Cao Minh đi làm hơn mười ngày Ông Phổ bị ốm không đi làm, Cao Minh đi làm thay, đang chú tâm vào công việc nghe tiếng chân đi vào Cao Minh không để ý đó là ai, Chừng nghe tiếng nói ngọt ngào vang lên: Mời chàng dùng trà. Cao Minh ngước nhìn lên thời bắt gặp đôi mắt mê hồn đang chăm chú nhìn mình. Cao Minh trong lòng cảm thấy nóng rang cũng như rung động trước vẻ đẹp thiên kiều, kiêu sa lộng lẫy. Liền ấp a ấp úng: Chào tiểu thơ. Ngọc Kiều bụm miệng cười nói: Thiếp biết chàng lâu rồi con nuôi của Chú Phổ. Chỉ trong vòng ba năm mà Chàng khác đi rất nhiều, không còn là một đứa trẻ như hôm nào thường theo Chú Phổ đến đây, thiếp đã xem qua những gì chàng đã làm việc, có khi còn xuất sắc hơn Chú Phổ. Không hiểu ba năm nay chàng đi đâu không thấy đến, tưởng đâu là chàng không đến nữa. Nay chàng trở lại làm việc Thiếp rất mừng. Thiếp sẽ mang trà cho chàng hàng ngày.
Cao Minh nghe lời nói của Ngọc Kiều lan tỏa thấm đầy trong tim. Ngọc Kiều mỗi lần chạm vào ánh mắt của Cao Minh, ánh mắt sáng quắc đầy uy nghi nhưng đầy tình yêu trìu mến làm tim nàng rung lên từng hồi. Thế là hai người ngày nào cũng gặp nhau rồi đi đến yêu nhau, sự yêu đương ấy bị Ông Chủ Hiệp Gia bắt được nhiều lần. Ông vô cùng giận dữ tìm hiểu ra Ông mới biết Cao Minh là con nuôi của Ông Phổ. Ông gặp Ông Phổ nói: Từ nay Ông không được dẫn Cao Minh đến đây nữa. Cũng như nghiêm cấm Ngọc Kiều không cho gặp Cao Minh. Hai người từ đó cách xa nhau lòng thương nhớ vô cùng. Tú Sang quát mắng Cao Minh. Đệ quả là không biết thân phận dám đi yêu con Ông Chủ, cũng may là Ông Chủ không đuổi cha của Huynh, Ông Phổ nhìn Cao Minh thở dài.
Cao Minh vì muốn giải tỏa sự căng thẳng đối với người Cha nuôi liền nói: Thưa Phụ Thân, Phụ Mẫu con muốn về Tân Thọ thăm mồ mã Cha Mẹ. Tú Sang nói: Đệ nên đi đi, Ông Chủ mà thấy Đệ đến chỗ làm thời coi như gia đình Huynh không còn chỗ đứng.
Cao Minh trong lòng vô cùng buồn khi nghe lời nói của Tú Sang. Cao Minh từ biệt gia đình trở về Làng Tân Thọ. Khi đến nơi thấy Làng Tân Thọ làm ăn khắm khá giàu có hơn hồi xưa nhiều. Cao Minh nhớ rất rõ đường đi nước bước trong Làng. Nhìn ngôi nhà tranh rách nát cây cối um tùm thời dâng lên bao nỗi niềm cảm xúc. Cao Minh nhớ lại khi còn nhỏ có một cái hộp, Cha Mẹ cất rất kỷ không biết đựng gì trong ấy, nghe nói cái hộp đó có từ lúc mình sanh ra đời. Cao Minh vào trong ngôi nhà xụp xệ rách nát, đến nơi cất giấu cái hộp. May thay cái hộp vẫn còn nguyên chỗ cũ không bị trôi. Cao Minh lấy cái hộp bỏ vào túi rồi đi đến hai ngôi mộ Cha và Mẹ. Đến nơi thấy hai ngôi mộ cây cỏ mọc um tùm. Cao Minh liền nhổ sạch vái lạy Cha Mẹ nói con về viếng thăm Cha Mẹ. Cha Mẹ ở trên trời có linh thiên thời phù hộ cho con gặp được nhiều sự may mắn.

Cao Minh nhớ đến chiếc hộp liền mở ra coi, trong chiếc hộp không có gì cả ngoài một tấm da có vẽ sơ đồ một dãy núi trong đó có ngọn núi Thiên Sơn Lãnh. Cao Minh nghĩ tìm đến Thiên Sơn Lãnh may ra tìm thấy sự đổi đời. Thế là Cao Minh tìm người để hỏi, được biết Thiên Sơn Lãnh cách nơi đây hơn nghìn dặm là một dãy núi cao ít người lui tới. Cao Minh dùng kinh công thượng đẳng vượt suối vượt núi vượt rừng ngày đi đêm nghỉ, không bao lâu thời tới Thiên Sơn Lãnh. Cao Minh nhìn thấy dãy núi rộng lớn có một ngọn núi cao chọc trời. Cao Minh biết đó là ngọn núi Thiên Sơn Lãnh. Cao Minh dùng kinh công thượng thừa phóng vút đi vượt qua bao ghềnh đá cheo leo hiểm trở.

Trước mắt Cao Minh là một cảnh quan phải nói vô cùng xinh đẹp, không khác gì cảnh tiên. Cao Minh liền phi thân đến đó, có nhiều trái cây đã chín đỏ, thế mà không thấy loài chim đến để ăn. Cao Minh nghe mùi thơm từ trái cây chín lan tỏa, liền nghe bụng đói như cồn, hái vội vài trái bỏ vào miệng thấy rất ngon. Cùng lúc ấy một con khỉ trắng xuất hiện nhìn Cao Minh không nói gì, trên trời có một đàn chim bay đến định ăn trái cây, nhưng con khỉ trắng đuổi đi. Sự nhanh nhẹn của con khỉ trắng đến nổi Cao Minh cũng phải kinh ngạc, hình như con khỉ trắng nầy biết thuật phi thân. Cao Minh hỏi: Ngươi là chủ nhân ở đây? Con khỉ trắng lắc đầu. Cao Minh sững sốt té ra con khỉ trắng nầy biết tiếng người. Cao Minh nói: Chủ nhân của ngươi ở đâu, dẫn ta đến đó được không ? Con khỉ trắng nghe xong liền gật đầu rồi phi thân bay qua thung lũng đến một sơn động.

Cao Minh vào trong sơn động thời thấy một bộ xương khô, trước mặt bộ xương khô là thanh cổ kiếm, với một cuốn bí kiếp võ công. Cao Minh cúi đầu vái lạy khấn rằng con là Cao Minh xin cúi đầu vái lạy Tiền Bối. Con Khỉ Trắng đứng bên như ra hiệu cầm lấy cuốn bí kiếp võ công, cũng như thanh cổ kiếm. Cao Minh hiểu ý bằng cầm cuốn bí kiếp võ công lên xem. Thì ra là Dịch Chân Kinh dạy phương pháp tu tiên luyện đạo. Cũng như võ công tuyệt học nội công tâm pháp thượng thừa, trong đó có ba chiêu kiếm pháp hàng Ma phục Quỷ. Cao Minh là người thông minh xem tới đâu liền lãnh hội tới đó. Thấy ba chiêu kiếm kỳ bí lạ đời bằng ở lại Thiên Sơn Lãnh tu luyện hơn một năm mới luyện xong, ngồi suy tư nhớ đến Ngọc Kiều. Không biết Ngọc Kiều còn nhớ đến mình không. Còn mình thời không thể nào quên Ngọc Kiều được. Bằng từ giả Khỉ Trắng mang theo thanh kiếm cổ phi thân xuống núi trở về Hiệp Gia.

Nói về Hiệp Gia, Cha Ngọc Kiều bận tiếp đón một người khách đặc biệt tên là Phú Hải ở Lô Châu, dẫn theo con trai là Phú Sinh một chàng trai giỏi kinh doanh không khác gì Ông Phú Hải, một gia đình danh giá phải nói là giàu có lừng danh cả mấy châu. Ông vốn biết Hiệp Gia có hai người con gái xinh đẹp, nổi tiếng là thông minh. Ông đã nhìn thấy qua Thúy Vân và Ngọc Kiều lấy làm vừa ý. Nên hai bên có sự sắp xếp cho Phú Sinh gặp Thúy Vân, cũng như Ngọc Kiều.

Ngọc Kiều vì đã phải lòng Cao Minh, nên không có gì hứng thú gặp người mình không ưa thích, trong lòng muốn yên tĩnh nên không diện kiến với Phú Sinh. Lại thấy Chị Thúy Vân hôm nay trông lộng lẫy hơn mọi ngày, chỉ cần một Thúy Vân cũng đủ, cần chi đến mình. Ngọc Kiều đến một khu vườn hoa ngồi suy tư nhớ đến Cao Minh, hơn năm rồi không gặp còn gì, không biết bây giờ chàng ở đâu. Ngọc Kiều vừa khảy đàn vừa hát để trút đi bao nỗi tâm tư.

Ôi nhìn về tương lai
Mịt mù và xa xăm
Ôi thời gian xa nhau
Bao nỗi nhớ niềm thương
Những ngày tháng cô đơn
Nhớ chàng trai
Đã ra đi
Thời gian vẫn lặng câm
Mơ về một giấc mơ
Về với em về lại với ngày xưa
Dòng lệ mi đã thấm đầy đôi má,
Ôi nghịch cảnh đâu dễ gì mà vượt qua.

Bỗng xa xa một giọng ngân nga, trái tim nàng như muốn nổ tung.

Từng ngày dài trôi qua
Từng giọt lệ trên mi
Nỗi buồn và chia ly
Nhớ chúng ta bên nhau
Cùng ngắm hạt mưa rơi
Và giờ đây còn đâu
Chỉ là một giấc mơ
Ôi trái tim thương yêu
Như đong lại
Cũng lịm dần chết theo thời gian.

Ngọc Kiều nghe những dòng thơ thương nhớ ngập tràn ấy liền chạy ngay đến nơi có tiếng hát. Ngọc Kiều nhìn thấy Cao Minh đứng dưới một gốc cây, liền lao nhanh đến ôm chầm lấy Cao Minh, hai người cứ thế ôm nhau. Bỗng một cơn mây kéo đến, những tiếng sấm sét làm hai người sực tỉnh. Ngọc Kiều cầm tay Cao Minh nói: Em sẽ không lấy bất cứ ai ngoài chàng, dù cho có tan xương nát thịt. Cao Minh nói: Anh cũng thế trên đời nầy chỉ có em. Bỗng nghe tiếng gọi Ngọc Kiều đâu sao không thấy nó ở trong phòng khi ngoài trời đã sắp mưa. Biết không thể ở lại được nữa, Cao Minh từ giã Ngọc Kiều rồi phi thân biến mất. Ngọc Kiều nhìn thấy thất kinh, thì ra chàng là một cao thủ võ lâm, tia hi vọng đã loé lên trong tim nàng.

Nói về Phú Sinh đã phải lòng ngay Thúy Vân, vừa mới nhìn thấy Thúy Vân thời đã say mê ngây ngất với nụ cười hút hồn pha chút đáng yêu làm cho Phú Sinh càng thêm chết đứng. Thế là đi đến hôn nhân. Thúy Vân theo chồng về Lô Châu cùng chồng khuếch trương thương gia.

Nói về Hiệp Gia đã gả Thúy Vân cho một gia đình hết sức ưng ý, con rể tài giỏi thời lấy làm mãn nguyện, chỉ còn Ngọc Kiều. Ông cũng sẽ chọn một người xứng đáng như vậy nữa hoặc hơn. Nhưng Ngọc Kiều không ưng một ai cả, dù cho đó là một người tài giỏi giàu có đến đâu, nhất quyết chỉ ưng Cao Minh mà thôi, vì sự từ chối của Ngọc Kiều làm mất lòng những danh gia nổi tiếng, đã làm cho Ông nhiều lần mất mặt. Ông quát mắng ầm ỉ: Đồ con bất hiếu. Nhưng là con Ông. Ông phải đành bó tay không lẽ giết chết. Ông nói cái thằng, nghèo xơ nghèo xác mồ côi cha mẹ. Chỉ được cái khôi ngô tuấn tú, mầy mà ưng thằng đó không những nhan sắc tàn tạ mà còn khốn khổ vì cái nghèo của nói.

Ba năm nữa trôi qua Ngọc Kiều vẫn không chịu ưng người nào. Ông phải đành gả cho Cao Minh, với một bữa cơm đơn sơ đạm bạc báo cáo Ông Bà, không mời ai cả. Chỉ có vợ chồng Thúy Vân tham dự mà thôi.

Ông nói: Có chồng là phải theo chồng. Cha không cho ở đây, không nghe lời Cha thời tự lập thân để mà kiếm sống. Chiều nay vợ chồng con phải lên đường, những gì của con thời con lấy đi.

Cao Minh thời mừng quá vì đã được vợ, chỉ có thế thôi đâu cần thứ chi nữa. Thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó mà trời đã xế chiều. Vợ Chồng Cao Minh từ giả khu biệt thự Hiệp Thương ra đi với hai bàn tay trắng. Thúy Vân nhìn theo nói với Cha, nhà mình quá giàu Cha nở nào để em Ngọc Kiều khốn khổ như vậy.

Cậu con trai Út Hiệp Gia tên là Gia Bảo cùng cha khác mẹ với Thúy Vân, Ngọc Kiều tuy mới 13 tuổi nhưng tính tình quân phiệt rất giống Hiệp Gia. Gia Bảo nói: Tại Ngọc Kiều Tỷ Tỷ nào phải tại Cha. Ông Hiệp Gia tuy nói cứng như thế nhưng nước mắt của Ông đã chảy ra, nhìn theo người con gái khuất dần. Cao Minh dẫn Ngọc Kiều đi một đoạn đường suy nghĩ. Anh Tú Sang đã có vợ, giờ vợ anh Sang đã có bầu. Ngôi nhà lại chật không thể về ở chung được, ta biết đi đâu. Thôi thì đi tới đâu hay tới đó vậy.

Bỗng có tiếng ngựa vang theo sau, thì ra Thúy Vân chị của Ngọc Kiều cưỡi ngựa chạy theo nói: Chị gởi cái nầy cho vợ chồng em tạm sống qua ngày, chị không mang theo nhiều, chỉ có vài lượng vàng lượng bạc. Thúy Vân trao xong thời quày ngựa trở lại Hiệp Gia, còn nói thêm rằng Chị sẽ liên lạc sau mà giúp đỡ.
Để đi đến quyết định nhanh chóng, Cao Minh liền nghĩ ngay đến Hải Châu, một nơi trù phú, nơi đây nhiều thương gia giàu có, cửa cảng rộng lớn, ghe thuyền tấp nập. Nhưng từ đây đến đó đi bộ phải mất hai ba ngày. Còn có xe ngựa thời hơn ngày là tới. Ngọc Kiều nhìn thấy Cao Minh luôn bóp trán suy nghĩ bằng nói chuyện của Chàng cũng chính là chuyện của Thiếp. Có phước cùng hưởng có họa cùng chia. Cao Minh nói: Anh muốn đến Hải Châu, tìm nơi đây cho mình một sự sống mới, nhưng vì đường quá xa anh chưa nghĩ ra cách nào để đi đến đó.

Ngọc Kiều nói chuyện ấy cũng dễ thôi, vợ chồng chúng ta vào thị trấn mua một xe ngựa bình thường, cũng như đồ ăn thức uống để lên đường. Với số bạc vàng châu báu khi mẹ Ngọc Kiều còn sống cho chị em Ngọc Kiều sau nầy làm vốn có chồng cũng kha khá, lại được Thúy Vân trao cho ít bạc vàng thừa sức mua xe ngựa, cũng như chi tiêu cũng được vài ba tháng.

Trên đường đi, người ta nhìn thấy một xe ngựa thuộc hạng bình thường đi về hướng Hải Châu. Xe đi hơn nữa ngày băng qua một cánh rừng thời nghe tiếng binh khí chạm nhau dữ dội với những tiếng quát lanh lãnh dù có chết bọn ta cũng không đi theo bọn ngươi. Tiếng một người đàn ông quát hai ngươi phải bỏ mạng nơi khu rừng nầy làm mồi cho sói ăn. Cao Minh liền giục ngựa chạy tới thấy ba người đàn ông hung dữ bao vây hai người con gái đôi tám trông cũng dễ coi. Võ công hai cô gái quả thật cao cường nhưng làm sao địch nổi ba người đàn ông lực lãm, có lẽ là ba tay cao thủ võ lâm. Hai cô gái sắp bị hạ gục thời một tiếng quát nổi lên chiếc xe ngựa lao nhanh tới, Cao Minh nhảy xuống nói: Ba người kia hãy tha cho hai cô gái nầy. Thấy có người đến cứu mình là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, nhưng người trông có vẻ nho sinh thời lắc đầu nói: Công Tử hãy đi đi. Cô gái bận áo đen nói: Ba người đang định giết chị em tôi chính là Tam Yêu Sơn Tặc khét tiếng, hai chị em tôi sẽ ngăn chặn chúng. Công Tử hãy lên xe ngựa chạy đi, may ra còn mạng sống.

Cao Minh nói: Tại Hạ nhất quyết cứu hai cô. Tam Yêu Sơn Tặc nghe Cao Minh nói thế thời xúm nhau cười lên chói tai. Nhất Yêu nói: Ngươi đã muốn xuống âm phủ thời ta tiễn ngươi đi vậy, tức thời một ánh đao chớp lên chém tới, cô gái áo đen liền lao tới chống đỡ choang một tiếng đinh tai nhức óc, cô gái lảo đảo đứng không vững. Không để cho cô gái hồi chân đứng vững, Nhất Yêu liền chém tới một đao nhanh như tia chớp. Bỗng nghe một tiếng ầm dữ dội, Nhất Yêu bị đánh văng bay xa bảy tám mét, trào máu họng. Nhị Yêu, Tam Yêu kinh hoảng la lớn vô cực Thần Công. Chúng lao nhanh tới dìu Nhất Yêu rồi chuồn mất. Hai cô gái tới quỳ trước mặt Cao Minh: mạng hai chúng tôi là do ân nhân cứu nên hai chi em chúng tôi nguyện đi theo làm người hầu Công Tử đền ơn đáp nghĩa cứu mạng. Người áo đen nói: Chị em hầu nữ vốn mồ côi cha mẹ được một vị cao nhân đem về nuôi truyền dạy cho võ công. Tôi là chị tên là Tiểu Hắc còn đây là em tên là Tiểu Bạch. Bọn Tam yêu muốn thu phục hai chị em Hầu nữ nhập bọn, nhưng hai chị em hầu nữ nhất quyết không nhập bọn gian ác ấy thà chết đi còn hơn. Cao Minh khen thầm trọng bụng.
Lúc ấy Ngọc Kiều từ trên xe bước xuống nói với Cao Minh: Thiếp muốn nhận hai chị em nầy coi như là ba chị em. Tiểu Hắc, tiểu Bạch vô cùng mừng rỡ lại thấy Ngọc Kiều xinh đẹp như người tiên thời càng cảm mến hơn nữa, nguyện theo làm hầu nữ cho Ngọc Kiều. Thế là gia đình Cao Minh lại thêm hai thành viên, xe chạy đến nữa đêm thời tới Hải Châu.  Bốn người thuê một khách sạn để ở. Cao Minh thời đi dạo khắp nơi hầu tìm ra hướng đi cho mình.

Ngọc Kiều ngồi nhà một mình cũng buồn bằng rũ tiểu Hắc, tiểu Bạch dạo chơi gần đó. Ngọc Kiều vì quá đẹp, liền gây ra sóng gió, một chàng thanh niên tướng người hung dữ dẫn theo nhiều thuộc hạ đến chọc ghẹo nói: Người đâu mà đẹp như tiên, về làm vợ Tạ Đôn nầy thời muốn gì được nấy.
Tiểu Hắc nói: Câm cái mồm lại. Tạ Đôn trợn mắt nhìn Tiểu Hắc ngươi coi cũng được đấy nhưng làm sao bằng cô kia xinh đẹp như tiên. Tạ Đôn ta quyết lấy cô nầy làm vợ thời không ai ngăn cản nổi, luôn cả ngươi nữa về làm nàng hầu cho bổn gia. Những người đến xem sợ vạ lây bỏ đi miệng thời nói: Tội cho ba cô gái xinh đẹp đó quá, không biết con nhà ai gặp phải tay háo sắc võ nghệ cao cường nhất vùng nầy, đại ca của đám đàn em trấn lột, cho đến quan địa phương mà còn nể mặt bọn chúng huống chi chỉ là tay yếu chân mềm.
Tạ Đôn không cầm lòng được nữa trước sắc đẹp của Ngọc Kiều liền bước tới nắm lấy bàn tay Ngọc Kiều định lôi đi, người ta liền nghe chát chát, mặt của Tạ Đôn sưng lên bầm tím. Tiểu Hắc quát cút đi. Tạ Đôn bị đánh sưng mặt giận dữ la lên: Chúng bây đâu chém chết con nhãi ranh nầy cho tao, tức thời năm sáu thằng lâu la rút đao ra lao vào chém Tiểu Hắc. Tiểu Bạch nói: Để em trị bọn nầy cho, với chiêu ngũ trảo đại bàng chụp hai bàn tay, Tiểu Bạch cùng thân pháp kỳ diệu cướp sạch đao bọn chúng mà còn cho chúng mỗi đứa hai cái tát vào mặt, thằng nào thằng nấy bầm tím sưng vù.

Tạ Đôn tưởng chừng như gặp quỷ hiện hình, run lên cầm cập miệng nói: Xin tha mạng, xin tha mạng rồi kéo nhau bỏ chạy. Từ đó bọn chúng bỏ đi đâu mất, có lẽ đến nơi địa bàn khác làm ăn, dân chúng ở cảng Hải Châu bình yên làm ăn không còn quấy phá vì bọn nầy nữa. Từ đó danh tiếng Ngọc Kiều vang danh cảng Hải Châu.
Cao Minh là chàng trai luôn có chí tự lập, lúc nào cũng nghiên cứu con đường vươn lên, bằng nói với Ngọc Kiều: Chúng ta mua chiếc thuyền nhỏ theo ngư dân ra biển tìm bắt hải sản, chọn những hải vị có giá trị đem về bán mở màn cho sự nghiệp làm ăn. Dù nhiều hay ít Ngọc Kiều cũng giống cha có máu kinh doanh, và đây là cơ hội cho Ngọc Kiều trổ tài. Ngọc Kiều bán hết đồ trang sức cũng như vàng bạc châu báu của Mẹ trao cho, mua một chiếc thuyền cũ kỹ bán lại của dân chài.
Cao Minh nhìn thấy Ngọc Kiều giờ đây không phải là người con gái tay yếu chân mềm tầm thường mà là gan dạ anh hùng, ý chí phi thường dám nghĩ dám làm, cũng như đã từng vượt qua mọi trở ngại gian nan đến với tình yêu. Nhưng đối đầu với sóng gió biển cả, cũng như sự cạnh tranh hiểm ác của thế giới thương trường, dễ đi đến mất mạng. Cao Minh liền trao cho cuốn bí kiếp Dịch Chân Kinh võ công thượng thừa cho Ngọc Kiều đọc, chỗ nào không hiểu Cao Minh liền giải thích. Ngọc Kiều là người con gái thông minh lại đầy tâm huyết không chịu thua với số phận nghiệt ngã đã an bày. Cao Minh quyết đào tạo Ngọc Kiều thành tay cao thủ, người vợ đầy chung thủy son sắc nầy trở thành một bà thương gia văn võ song toàn, lèo lái cơ nghiệp sau nầy. Bằng đả thông huyệt đạo cho Ngọc Kiều truyền cho 20 năm công lực cũng như truyền dạy cho nội công tâm pháp, giải thích cặn kẻ những gì trong bí kiếp Dịch Chân Kinh, chỉ trong vòng mấy tháng, nhờ có 20 năm nội công thâm hậu cũng như sự tận tình chỉ điểm của Cao Minh, Ngọc Kiều giờ đây không thua kém gì Tiểu Hắc, Tiểu Bạch mà còn hơn hẳn nữa là khác. Với những bữa cơm đạm bạc nhưng vợ chồng Ngọc Kiều không bao giờ cho đó là khốn khổ mà là niềm động viên quyết chí vươn lên.

Cao Minh vừa bước lên chiếc thuyền cũ kỹ, Ngọc Kiều lấy khăn lau mặt cho chồng rồi hỏi: Chàng đã chọn theo đoàn thuyền nào đánh bắt hải sản chưa. Cao Minh nói: Huynh vừa nghe được thông tin là có hai chiếc thuyền chuyên đi mò ngọc trai, toàn là những tay thợ lặn giỏi, họ đã phát hiện ở một vùng biển nước sâu ngọc trai nhiều vô số nhưng vì độ sâu không làm sao đánh bắt được. Huynh vội về đây thông tin nầy cho Nàng, chuẩn bị phương tiện khai thác, chuẩn bị đồ ăn thức uống theo họ lên đường ra biển.
Lênh đênh trên biển khơi, ba chiếc thuyền từ từ lao đi, hai chiếc thuyền lớn đi phía trước, một chiếc thuyền nhỏ cũ kỹ theo sau đi được một ngày đêm thời hai chiếc thuyền lớn neo đậu lại. Họ chờ cho chiếc thuyền cũ kỹ của vợ chồng Cao Minh tới. Từ trên chiếc thuyền lớn những người thợ lặn nhìn xuống chiếc thuyền nhỏ cũ kỹ, lại chỉ thấy có mình Cao Minh cùng ba người con gái, chẳng thấy có trang bị đồ lặn gì cả thời nói với nhau rằng: Bốn người trẻ tuổi kia không biết biển cả là gì. Có lẽ đem thân làm mồi cho cá tôm chắc.
Ê chàng thanh niên kia nơi đây là địa bàn của ta đánh bắt, ngươi muốn đánh bắt hải sản quý hiếm thời đến nơi khác. Cao Minh liền nghĩ đến vùng biển sâu có nhiều Ngọc Trai quý hiếm liền hỏi: Nơi đây chỗ nào là vùng nước sâu. Người trên thuyền lớn nói: Đi về hướng đông bắc cách 30 dặm thời tới. Có người nói nữa rằng chàng trai kia ngươi dẫn người yêu đi tìm Long Vương phải không ? Nói xong những thợ lặn đều cười lên. Cao Minh theo lời chỉ dẫn, không nói không rằng lái thuyền buồm lao đi, nhờ xuôi gió không bao lâu thời tới vùng biển sâu. Với nội công thâm hậu nên không ai bị say sóng cả mà coi như sự tập luyện vững vàng trên sóng nước.
Đúng là vùng nước sâu đến mấy mươi sải tay, thả hết dây neo đậu mới tới đáy. Để có đầy đủ sức lực làm việc, Cao Minh nhảy xuống biển lặn một hồi, bắt những con cua lớn, tôm lớn đem lên thuyền nấu ăn lấy sức. Nhìn thấy tôm cua to lớn như vậy Ngọc Kiều nói: Có giá lắm đây.

Mặt trời đã lên cao mênh mông chỉ toàn là biển, những con sóng lăn tăn bạc đầu trắng xóa. Cao Minh phóng mình xuống biển mang theo những chiếc bao đựng trai, lặn cả hàng giờ mà không thấy Cao Minh trồi lên. Tiểu Hắc, Tiểu Bạch vô cùng sợ hãi nhưng nhìn qua Ngọc Kiều vẫn thấy ung dung như không có chuyện gì xảy ra, thời cũng an tâm. Ngọc Kiều hình như cũng biết sự lo lắng của hai em bằng nói: Cao Minh có nội công Tâm Pháp Ngự Thủy, có thể ở cả ngày dưới nước không sao. Thì ra Ngọc Kiều cũng đã bỏ ra nhiều thời giờ chú tâm nghiên cứu pháp môn ngự thủy mấy tháng nay.
Từ nơi dưới nước Cao Minh mang lên một bao đựng trai, nhảy lên thuyền đổ ra đủ hình thù nhiều dạng loại trai, những con trai to lớn xù xì đến một cách kỳ lạ có lẽ đã sống cả nghìn năm tách không ra đập không bể. Đến khi dùng nội công lấy mũi đao tách nạy ra mới được.
Ngọc Kiều nhìn thấy những viên ngọc đủ màu sắc, trắng, xanh, vàng, hồng, tím, đỏ, đen, to lớn lóng lánh tỏa sáng một cách kỳ lạ to như ngón tay cái. Ngọc Kiều mừng rỡ nói: Nghe cha thường kể về ngọc trai nghìn năm chỉ cần một viên hồng ngọc tỏa sáng nầy cũng đã trên 50 lượng vàng và còn nhiều hơn nữa. Nhìn cả trăm viên ngọc trai kỳ lạ, Ngọc Kiều đã thấy mình giàu to rồi. Còn những viên ngọc bóng loáng, tuy to lớn nhưng chưa có ánh sáng giá trị cũng rất cao thuộc loại quý hiếm trên đời, giá cũng không hề rẻ.

Đã nhận dạng được loại trai quý hiếm, Cao Minh di chuyển thuyền từ chỗ nầy đến chổ khác tìm kiếm những con trai quý hiếm. Thời gian trôi qua lênh đênh trên biển hơn nửa tháng, kiếm được hơn ba bao lớn ngọc trai. Nhìn thời tiết đã đi lần vào bất ổn, Cao Minh liền cho thuyền trở về đất liền, không quên bắt những hải sản quý hiếm phơi khô trên thuyền đem về để ăn. Điều kỳ lạ khi thuyền trở về đất liền còn cách bờ khá xa, thuyền của Cao Minh gặp hai chiếc thuyền lớn kia cũng đi về cùng một lúc. Không hiểu là họ đã bắt được những loại trai nào giá trị đến đâu.
Cửa biển Hải Châu xa xa đã xuất hiện, chỉ cần đi thêm hơn tiếng nữa là tới. Ngọc Kiều trong lòng mừng vô hạn vì một chuyến đi biển đổi đời nầy. Ngọc Kiều biết mình giờ đây giàu có hơn Cha cả hàng chục lần, chỉ trong thời gian hơn nửa tháng. Thuyền vừa cập bến Hải Châu cũng là lúc mặt trời sắp lặn. Bỗng có một chiếc thuyền đón đầu, trên thuyền là một người trung niên tuổi trạc 45, chặn thuyền Cao Minh. Theo sau là nhiều tay thợ lặn. Người trung niên nói: Chàng trai kia ngươi đã tìm được những gì bán hết cho ta.
Ngọc Kiều vì quá xinh đẹp nên thường lấy khăn che mặt nói: Ông muốn mua gì ở chúng tôi. Người trung niên ấy nói những ai đến khu vực đó là thường đi mò ngọc trai. Ta tuy biết các ngươi không phải là thợ lặn nên không thể nào tìm bắt được những con trai quý hiếm. Nhưng vì độc quyền ngọc trai: Ta phải đón đầu các ngươi để mua, với giá phải chăng. Ngọc Kiều là người rất thông minh vốn là con nhà tông thương gia. Thấy có người chặn đầu là biết có chuyện nên đã chọn trên mười viên ngọc trai không có ánh sáng bước vào cuộc đấu trí kinh doanh nầy. Ngọc Kiều nói: Với ghe thuyền nhỏ lại không có trang bị đồ lặn chúng tôi phải khó khăn lắm mới tìm được một ít ngọc trai không quá 20 viên cỡ lớn, còn những viên cỡ nhỏ chúng tôi cũng được cỡ 40 viên nữa dị chi được 60 viên. Chúng tôi không có ý muốn bán vì chưa rõ giá cả thế nào.

Vị trung niên ấy nói: Tôi được lệnh ông chủ là phải thu mua hết với số ngọc trai trên. Nếu không bán thời cũng không được, xưa nay sở hữu độc quyền ngọc trai là ông chủ của tôi, trùm bá ở Hải Châu nầy.
Ngọc Kiều nói: Thôi được trước sau gì cũng bán, thôi thời bán ở đây cũng được. Ngọc Kiều liền lấy ra 20 viên ngọc trai cỡ nhỏ. Người trung niên kinh ngạc hỏi đây là 20 mươi viên ngọc trai lớn nhất phải không ? Ngọc Kiều không trả lời hỏi giá cả bao nhiêu. Người trung niên nói đây là những viên ngọc trai cỡ lớn, cỡ trai nầy cũng vài trăm năm, thuộc dạng có giá mỗi viên 5 lượng vàng. Ngọc Kiều nói với giá cả như thế có ép không? Người trung niên nói việc mua bán đương nhiên phải có lợi, đó là trong nghề kinh doanh. Ngọc Kiều nói: Còn những viên to lớn hơn gấp đôi thậm chí gấp ba, thời giá bao nhiêu. Người trung niên lấy làm kinh ngạc như không tin ở lỗ tai mình, có những viên ngọc trai lớn hơn gấp ba sao? Ngọc Kiều nói: Đúng vậy, người trung niên ấy nói: Nếu viên ngọc trai lớn hơn gấp ba lần ngọc trai trước mặt độ lóng lánh hơn thời có giá trị đến vài chục lượng vàng. Ngọc Kiều nghe xong lấy làm kinh hãi với giá trị to lớn như thế không khéo thời cuộc đổ máu sẽ xảy ra.
Với tài khôn khéo Ngọc Kiều nói: Tôi muốn gặp Ông chủ của Ông. Người trung niên nói: Ông Chủ tôi đã có mặt trên thuyền từ lâu rồi. Nói về Ông Chủ Thuận Thành, ngồi trên thuyền lớn nghe tất cả, bằng nói: Biểu cô ấy lấy ra những viên ngọc to gấp ba ra xem xong rồi mới định giá. Ngọc Kiều nói nhỏ với Tiểu Hắc: Muội phải làm như thế nầy trấn áp tinh thần bọn chúng trước khi đi vào mua bán.
* * *
Hết Phần 1 xem tiếp Phần 2
———————————————–

PHẦN 2

Tiểu Hắc vai mang kiếm, nhận lấy một viên ngọc trai to gấp ba lần lóng lánh phi thân nhảy lên thuyền lớn không tiếng động nhỏ, có ý phô trương võ công của mình. Những người có mặt trên thuyền lớn đều giật mình kinh hãi biết gặp phải cao thủ võ lâm, ngay cả người trung niên còn không có kinh công tuyệt đỉnh như thế. Ông Chủ Thuận Thành có vẻ e dè không dám coi thường nữa, biết ba người kia đều là cao thủ võ lâm. Tiểu Hắc lấy viên ngọc trai để xuống bàn, ai nấy đều nhìn sững, viên ngọc trai nầy cũng đến cả nghìn năm. Trên đời Ông cũng đã từng gặp nhưng không nhiều. Ông cầm viên ngọc trai nghìn năm có phát ra hơi lạnh. Ông hỏi: Còn bao nhiêu viên nữa. Ngọc Kiều cũng như Tiểu Bạch đến lúc nầy cũng phi thân lên thuyền lớn. Người trung niên trong lòng kinh sợ, may tí nữa là xảy ra chuyện lớn rồi, không khéo mất mạng ở nơi đây.

Ngồi đối diện với Ông Chủ Thuận Thành, Ngọc Kiều nói có tới 20 viên, Ông Chủ xem đi. Ông Chủ Thuận Thành xem xong nói: Những viên ngọc trai nầy quả là vô giá. Nhưng đã là nhà nghề kinh doanh thời giá nào cũng có thể mua được, cô ra giá đi. Trước khi ra giá, Ngọc Kiều kể hàng loạt những thương gia nổi tiếng ở Văn Lang cũng như nước ngoài mà Cha nàng thường ca tụng. Ông Chủ Thuận Thành nghe xong liền tái mặt, biết đụng độ phải thứ dữ, nên mới nắm rõ được như vậy. Liền nói: Mỗi viên lớn với giá 20 lượng vàng, còn những viên nhỏ mỗi viên ba lượng.

Nghe với giá cao ngất như vậy Cao Minh cũng lấy làm kinh hãi. Ngọc Kiều thời vô cùng mừng rỡ vì đã nắm bắt được giá cả thị trường, coi như bước đầu thành công trong giao thương làm ăn, Ngọc Kiều đồng ý với giá cả đó, bán 20 viên ngọc lớn, 20 viên ngọc nhỏ. Cầm trong tay trên 20 ký vàng khởi nghiệp thành công lòng mừng vô hạn, con đường làm giàu đã bắt đầu, ba chị em liền phi thân trở lại thuyền củ kĩ của mình.

Nói về Hải Châu có một gia đình Điền Chủ giàu đất, giàu ruộng có tiếng, có nhiều mảnh đất có thể nói là mảnh đất vàng nhưng phải ba bà vợ trẻ chỉ biết tiền và bạc, lại sanh ra nhiều thằng con ăn chơi trác táng lần lần bán đi đất đai, giờ chỉ còn vài chục công ruộng với một khu đất rộng lớn ở gần cửa cảng Hải Châu. Khu đất địa thế nhất Hải Châu, trục lộ giao thương phải nói là vô cùng thuận lợi buôn bán đa chiều, nói chung giao thương buôn bán hàng chi cũng đều thuận lợi, quả là khu đất vàng, nhiều thương gia thèm thuồng nhưng chưa có cơ hội để mua. Vì Điền Chủ chưa muốn bán.

Ở đời người ta thường nói: “Nắm bắt Thiên Thời, tìm ra Địa Lợi, tạo ra thế Nhân Hòa đi vào giao thương đa chiều thời nhất định giàu to”. Ngọc Kiều liền nghĩ đến mua khu đất để khởi nghiệp làm ăn, bằng mua một chiếc xe ngựa sang trọng dạo khắp Phú Xuân, Hải Châu thấy một mảnh đất trồng cây ăn trái rộng lớn, phải nói là khu đất vàng. Ngọc Kiều dọ hỏi mới biết là của Điền Chủ Đa Thiếp. Trước đó nhiều thương gia đến mua nhưng không bán, sau đó thời định bán nhưng cái giá trên trời rất cao.

Ngọc Kiều liền nói với Cao Minh: Thiếp định mua khu đất cách đây không xa, ngay trung tâm Phú Xuân. Chàng ở nhà trông coi ghe thuyền, Thiếp cùng Tiểu Hắc, Tiểu Bạch đến đó thử vận may xem. Thế là Ngọc Kiều tìm đến nhà Điền Chủ. Điền Chủ nhìn thấy xe ngựa sang trọng chạy vào cổng thời nghĩ, cũng lại là khách mua đất, mua ruộng đến. Nhưng thật ra có ai mua nổi đâu, đã gọi là khu đất vàng đương nhiên cái giá phải cao ngút trời rồi, được thời bán không được thời để đó, nó có đòi ăn đòi uống gì đâu mà sợ tốn kém.

Ngọc Kiều từ trên xe ngựa bước xuống, Điền Chủ nhìn sững không nháy mắt, ba bà vợ trẻ thấy Ngọc Kiều đẹp như tiên còn mê nói gì đến Điền Chủ là tay máu gái. Ba bà vợ trẻ nhìn thấy Điền Chủ như không còn biết gì nữa liền tằng hắng nói khách đến nhà không lo tiếp mà còn ngẩn người ra đó làm gì. Điền Chủ như tỉnh hồn trở lại hỏi cô nương đến đây có việc gì ? Ngọc Kiều nói: Tôi đến đây là để mua đất, Điền Chủ nói tôi chỉ còn một khu đất ở trung tâm Phú Xuân là khu đất vàng, giá không rẽ đâu. Những thương gia có tiếng đến đây còn mua không nổi Điền Chủ nhìn Ngọc Kiều lặng thinh không nói gì nữa. Ngọc Kiều cũng hiểu là Điền Chủ nói cô mua không nổi đâu.
Ngọc Kiều nói: Tôi đến đây cũng đã tự lượng sức của mình với giá bao nhiêu tôi cũng mua. Điền Chủ nghĩ Ngọc Kiều không bao giờ mua nổi nên nói: Vàng cũng phải vài nghìn lượng. Bạc thời cũng phải vài vạn lượng. Giàu có như Thuận Thành có ngọc trai nghìn năm mỗi viên ngọc có giá từ 25 lượng đến 30 lượng mỗi viên còn không mua nổi khu đất vàng.
Ngọc Kiều nhìn Tiểu Hắc nói Muội vào xe lấy ra đây một viên ngọc trai nghìn năm cho Điền Chủ xem. Tức thời Tiểu Hắc vào xe lấy viên ngọc trai nghìn năm đưa cho Ngọc Kiều, Ngọc kiều cầm viên ngọc để lên bàn, viên ngọc trai to hơn ngón tay cái lóng lánh tỏa hơi lạnh trông đẹp mắt lạ lùng. Điền Chủ cùng ba người vợ trẻ nhìn mãi không muốn thôi. Điền Chủ nghĩ trong lòng không biết cô ta là ai, nhưng đã có ngọc nghìn năm trong tay phải nói là tay giàu có nhưng sao mình chưa nghe nói đến người con gái đẹp giàu có như tiên nầy. Ngọc Kiều nhìn Điền Chủ rồi nói viên ngọc trai nầy 25 lượng vẫn còn rẻ nhưng để trao đổi mua bán đất thời tôi chỉ tính 20 lượng một viên. Tôi đã mất đi năm lượng một viên. Nếu như không nhận ngọc trai thời tôi bán ngọc trai cho thương gia Ông Chủ Thuận Thành lấy ngân lượng mua đất cũng được vậy, tôi kiếm thêm được 5 lượng vàng một viên. Vàng tuy quý nhưng lộ thiên dễ đãi, ngọc nghìn năm chìm sâu trong đáy biển dễ gì kiếm ra.
Ba bà vợ trẻ thấy ngọc đã mê bằng hối thúc bán đất. Điền Chủ thấy trước mắt là mỗi viên ngọc mình đã kiếm được ít nhất thêm năm lượng nữa. Bằng nói tôi bán khu đất vàng đó cho cô với giá 3.000 lượng vàng nếu ngọc thời 150 viên ngọc, nếu không đủ số ngọc còn lại thời tính giá trị bằng vàng vậy. Ngọc Kiều lặng thinh một hồi, Điền Chủ nghĩ là người mua đất sẽ thối lui, với cái giá trên trời như vậy, lại nữa lấy đâu ra một trăm năm mươi viên ngọc trai nghìn năm.

Ngọc Kiều đứng dậy, Điền Chủ tưởng là Ngọc Kiều bỏ ra về, nào ngờ Ngọc Kiều nhìn Điền Chủ nói: Điền Chủ chuẩn bị viết cam kết lăn ấn dấu tay. Ngọc Kiều liền vào xe lấy ra một cái túi đựng 150 viên ngọc trai đổ lên cái khay trao cho Điền Chủ. Ba bà vợ trẻ Điền Chủ thấy ngọc thời sáng cả mắt không còn biết gì nữa, miệng hối thúc Ông mau viết cam kết lăn ấn dấu tay đi. Thế là Ngọc Kiều mua được khu đất vàng địa lợi nhất Phú Xuân, địa thế nhất Hải Châu coi như bước một khởi nghiệp đã thành công.

Người ta nhìn thấy khu đất vàng lúc nào cũng có vài trăm người xây dựng nhà cửa kho bãi, không bao lâu trở thành khu biệt thự lớn nhất Hải Châu. Ít người biết Ông Bà chủ đó là ai. Chỉ biết tên chủ nhân khu biệt tự rộng lớn ấy có tên là Phú Thương, nên gọi là Bà Thương Gia Phú Thương tuy chưa đi vào hoạt động nhưng đã nổi tiếng vang lừng.

Nói về Ông Chủ thương gia Thuận Thành thấy người con gái che mặt bán ngọc trai trên thuyền cho Ông, đã mua được khu đất vàng mà còn xây cơ sở rộng lớn bề thế nhất Hải Châu, Ông linh tính cơ sở Phú Thương nầy sẽ là Thương Gia trùm sò khó mà cạnh tranh làm ăn cho lại nếu xảy ra đi đến bất hòa, chuyện gì xảy ra đây. Ông nghĩ đến Bà Chủ Phú Thương võ công cao cường thời không dám chọc vào. Để làm ăn liên kết hai bên cùng có lợi, Ông Chủ Thuận Thành cho người đến khu Biệt Thự Phú Thương, mời đến Thuận Thành để trao đổi làm ăn.  Ông Chủ Thuận Thành vừa trông thấy một chiếc xe ngựa chạy vào cổng thời cũng biết ngay là chủ nhân Phú Thương đã đến. Ông liền dẫn tay chân bộ hạ ra đón tiếp một cách nồng hậu coi như là đón một Ông Chủ ngang hàng với Ông.

Từ trên xe bước xuống một cặp đôi nam nữ vừa sang trọng vừa như Thần Tiên trên trời giáng hạ. Ông sững sờ giây lát, nhưng là một thương gia có tầm cở Ông lấy lại trầm tỉnh mời vợ chồng Ngọc Kiều vào trong ngôi nhà khách. Ông Thấy Ngọc Kiều ăn nói lưu loát, nhất là trong môn đối tác làm ăn Ông chưa thấy người nào có tài như vậy, trong thâm tâm liền nể phục.

Ngọc Kiều nói: Ông Chủ Thuận Thành, vẫn là Ông Chủ Thuận Thành độc quyền buôn bán vàng ngọc châu báu, những gì chúng tôi có đều phải qua tay Ông. Ông Chủ Thuận Thành nghe lời nói của Ngọc Kiều vừa khiêm nhường vừa khôn khéo. Ông nổi lên bao cảm tình đối với chủ nhân Phú Thương nầy. Càng trao đổi làm ăn, Thuận Thành càng khâm phục kính nể.

Cùng lúc ấy có người vào báo có thương gia người nước ngoài đến. Ông nói với Ngọc Kiều sẽ có cuộc mua bán lớn đây. Ông Chủ Thuận Thành ra tiếp đón. Vừa nhìn thấy người khách nước ngoài cũng như một số người đi theo toàn là cao thủ võ lâm. Ông Thuận Thành liền biến sắc, khi biết được tánh danh của người mới đến ông càng thêm lo lắng. Một nhân vật khét tiếng phải nói là Ông Trùm Gia Tu buôn bán ngọc ngà, châu báu hải ngoại. Trong tay Ông toàn là cao thủ thượng đẳng, Ông lại thâm độc vô cùng không biết bao thương gia đã mất mạng dưới tay Ông trùm vàng bạc, ngọc ngà, châu báu nầy. Những thương gia buôn bán với hải ngoại khi ra khỏi địa phận Văn Lang thiệt hại tổn thất lớn, phần nhiều có dính dáng đến Ông Chủ Gia Tu. Như Ông Chủ Mẫn Đạt thiệt hại chuyến buôn lớn hải ngoại phá sản hơn phân nửa do bọn cướp biển chiếm lấy hết tài sản, nghe nói đến Ông Trùm Gia Tu hải ngoại nầy ai cũng kinh sợ.

Không hiểu Ông Gia Tu tìm đến Ông để buôn bán hay là có ý gì khác. Ông Chủ Gia Tu ngoại quốc được mời vào trong nhà khách. Ông Gia Tu chọn hai người theo mình vào trong ngôi nhà, một người mang kiếm, một người mang đao theo sau hộ vệ, hai con mắt sáng quắc cho thấy nội công vô cùng thâm hậu. Ông chủ Thuận Thành cũng không kém, theo hầu Ông là hai tay võ công cao cường mang kiếm đứng hai bên. Một bàn tròn chia làm ba góc cạnh. Vợ Chồng Ngọc Kiều. Ông Chủ Thuận Thành. Ông Gia Tu Ngoại Quốc.
Gia Tu quan sát vợ chồng Ngọc Kiều nhìn thấy phong thái khác thường nam khôi ngô tuấn tú, nữ xinh đẹp tuyệt trần biết là vợ chồng với nhau có lẽ địa vị cũng khá mới ngồi chung bàn với Ông Chủ Thuận Thành. Ông Chủ Thuận Thành nhìn vợ chồng Ngọc Kiều rồi giới thiệu với Gia Tu nói: Đây là hai vị thương gia nổi tiếng Hải Châu Ông Bà Chủ Phú Thương.
Gia Tu có vẻ xem thường, cũng chỉ vào hạng tiểu bối, chỉ chào hỏi qua loa. Gia Tu đi vào vấn đề chính nói: Tôi được tin là Ông Chủ Thuận Thành có mua được một số ngọc khá lớn toàn là hàng hiếm, tôi đã bỏ thời gian lặn lội đường xa đến đây mua ngọc. Thuận Thành nói: Gia Tu Ông Chủ tìm mua loại ngọc nào ?
Ông Gia Tu liền móc trong túi ra một viên ngọc màu xanh to lớn lóng lánh phát sáng. Thuận Thành vừa nhìn thấy liền nói đây là Lục Ngọc vô giá. Thuận Thành như muốn nói gì đó nhưng thôi không nói nữa. Ông Gia Tu nói: Không bán à, Ông Chủ Thuận Thành nói: Có bán nhưng chỉ là viên ngọc trắng ngà nghìn năm thôi.
Ông Chủ Gia Tu nói: Đương nhiên là tôi sẽ mua những viên ngọc có giá trị trên nghìn năm tuổi. Nhưng Tôi rất cần những viên ngọc nầy cống lên nhà Vua.
Nhà buôn ngọc lớn như mình không lẽ nói không có, bằng nói: Nếu bán thời cái giá rất cao. Ông Gia Tu nói: Giá cao là bao nhiêu ? Ông Chủ Thuận Thành vì không có ngọc loại vô giá đó để bán nên nói giá trên trời cho Ông Gia Tu không mua được nên nói: Ít lắm cũng 65 lượng vàng một viên. Với cái giá trên trời như thế nghĩ rằng Gia Tu sẽ thối lui, nào ngờ Ông Gia Tu người ngoại quốc không thối lui mà còn nói: Có bao nhiêu tôi mua hết bấy nhiêu. Ông Chủ Thuận Thành ngớ người ra tỏ vẻ hoang mang vì đã nói là mình có ngọc vô giá ấy. Ông Chủ Gia Tu nhìn thấy sắc mặt Thuận Thành như vậy tưởng là giởn mặt với mình, mấy ngón tay vừa chạm xuống bàn thủng liền mấy lỗ lớn. Ông Chủ Thuận Thành nhìn thấy khiếp vía.
Ngọc Kiều là người rất thông minh biết Ông Chủ Thuận Thành không có loại ngọc vô giá nầy nói: Giá trên trời để cho người mua thối lui, nào hay đâu sự thể ngược lại, bên mua không chê mắc mà là mua với số nhiều dẫn đến gay cấn hiểu lầm lẫn nhau.
Ông Chủ Gia Tu rót ly nước mời Ông Chủ Thuận Thành nói chúng ta bàn tính lại. Ông Chủ Thuận Thành không dám tiếp nhận vì đã khiếp sợ thần công Ông Chủ Gia Tu. Cao Minh thấy vậy liền nói để tôi tiếp thay ông. Cao Minh vừa chạm vào chén nước tức thời Gia Tu vận thần công làm cho ly nước sôi lên bốc khói ngun ngút ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi, nào ngờ Cao Minh vừa chạm vào chén nước tức thời chén nước đóng băng lại ngay truyền hơi lạnh qua người Gia Tu. Gia Tu lấy làm kinh hãi thụt tay lại, nhìn sững Cao Minh như nhìn một con quái vật, không còn dám xem thường nữa, nghĩ thầm trong bụng không ngờ đất Hải Châu nầy có tuyệt đỉnh cao nhân như vậy.
Ngọc Kiều muốn lèo lái việc buôn bán nầy, vừa có lợi cho mình, vừa giải tỏa sự căng thẳng của đôi bên liền đi vào đề ngay, Vợ chồng tôi đến đây là để mua số ngọc Châu vô giá ấy. Nhưng không đủ ngân lượng để mua với giá cao như vậy. Ông có thể bán cho Gia Tu Ông Chủ hải ngoại đây hẹn địa điểm ngày giao hàng.
Ông Chủ Thuận Thành là người thông minh, hiểu rõ bà chủ Phú Thương giải tỏa sự căng thẳng giữa hai bên, cũng như giữ danh giá thương gia của mình nên mới đề nghị như vậy. Ông vô cùng cảm ơn, đặt niềm tin vào vợ chồng Ngọc Kiều. Ông nói: Vào giờ thìn sáng mai sẽ giao hàng tại thương gia Phú Thương.
Gia Tu nói: Tôi không những mua hết số ngọc vô giá, mà con mua hết với số ngọc nghìn năm có bao nhiêu mua bấy nhiêu.

Trời chuyển sang thu, khí trời thật mát mẻ ai cũng cảm thấy dễ chịu, Khu biệt thự rộng lớn Phú Thương hôm nay trông rộn nhịp khác thường, có lẽ đây là lần đầu tiên khu biệt thự Phú Thương đi vào hoạt động trao đổi mua bán.
Người ta nhìn thấy một đoàn người khiêng 10 chiếc rương nặng không biết là đựng những gì trong ấy. Đi phía trước 10 chiếc rương là những cao thủ võ lâm vai mang đao kiếm heo hầu Ông Chủ Gia Tu.
Từ trong khu biệt thự, Ông Chủ Thuận Thành, cùng một số người hầu giỏi võ công cùng Ông Bà Chủ Phú Thương ra tận cổng đón tiếp Ông Gia Tu ngoại quốc.
Tất cả đều được mời vào một ngôi nhà rộng lớn đã bày sẵn những bình trà hảo hạng, mùi hương thơm dìu dịu làm cho tinh thần sảng khoái, loại trà quý hiếm nầy chuyên tiếp đãi những khách quý.
Để nhanh chóng đi vào mua bán Ông Gia Tu nói: Cuộc hẹn đã đến Ông Chủ Thuận Thành giao hàng ra đi, với giá cả có thể đi vào thương lượng lại. Ông Chủ Thuận Thành lấy ra một túi vải đổ ra một cái khay với trăm viên ngọc nghìn năm tuổi. Nhìn những viên ngọc lóng lánh phát ra hơi lạnh, Gia Tu hỏi giá bao nhiêu. Ông Chủ Thuận Thành nói: Nếu mua với số ít thời 30 lượng một viên. Còn số nhiều thời 25 lượng một viên. Dị chi 2 nghìn 500 lượng. Ông Gia Tu không có ý kiến gì cả, chấp thuận giá cả, bên nhận vàng bên nhận ngọc, coi như đã xong.
Ông Gia Tu nhìn Ông Chủ Thuận Thành nói: Cho coi hàng vô giá. Ông Chủ Thuận Thành nhìn Ngọc Kiều. Ngọc Kiều liền lấy một túi vải đổ ra khay một trăm viên ngọc đủ màu sắc phát tỏa ánh sáng. Ông Chủ Gia Tu liền đứng dậy trố mắt ra nhìn. Ông Chủ Thuận Thành kinh ngạc đến ngẩn người, cả đời ông đến bây giờ mới thấy lần đâu tiên. Ông Gia Tu không kìm hãm nổi lòng ham muốn định hốt những viên ngọc vô giá ấy vào túi, bàn tay Ông vừa chạm vào thời một luồng thần công vô hình ngăn chặn lại, không cho Ông đụng vào, Ông giật mình vì đã quên mất một đại cao nhân trước mặt, mỗi lần ông nghĩ đến là nổi da gà.
Ông Gia Tu ngồi xuống bàn trầm tỉnh trở lại rồi nói: Theo giá hôm qua thời 100 viên ngọc châu hiện có mỗi viên là 65 lượng vàng dị chi là 6 nghìn 500 lượng vàng, nhưng tôi chỉ có 5 nghìn lượng vàng còn lại 1500 lượng vàng trị giá theo bạc, theo giá cả đã trao đổi hôm qua. Ông Thuận Thành nói: Nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy, ý nói một lời nặng chín đỉnh, bốn ngựa cũng khó theo. Ngọc Kiều cho người đếm bạc đếm vàng. Ông Chủ Gia Tu đếm ngọc.  Thế là cuộc làm ăn lớn đã đi vào thành công viên mãn như ý, không xảy ra vấn đề gì.

Chờ cho Ông Gia Tu rời khỏi khu biệt thự Phú Thương. Ông Chủ Thuận Thành bằng chấp tay bái phục nói: Tôi làm Ông Chủ đã nhiều năm nhưng chưa thấy Ông Bà Chủ nào như Phú Thương, trí huệ đạo đức, nhân cách hơn người lại biết bảo bọc cho người yếu thế. Không cao ngạo dù biết rằng mình trên đầu trên cổ thiên hạ, tôi nguyện gia nhập đi theo Thương Gia Phú Thương, có phước cùng hưởng có họa cùng chia. Ông Chủ Thuận Thành bái phục tùng phục tuyệt đối. Vợ chồng Ngọc Kiều mừng rỡ đỡ Ông Chủ Thuận Thành dậy nói Thương Gia Thuận Thành, cùng Thương Gia Phú Thương liên kết làm ăn tạo ra thế đứng vững chắc trước những cơn sóng gió của thương trường không ai thiệt thòi cho ai.
Thương Gia Thuận Thành đã bán ngọc với giá cao, đem lại nguồn thu lớn cho Phú Thương. Phần hưởng lợi của Thuận Thành là 5 lượng vàng một viên ngọc vô giá, dị chi tổng cộng là 500 lượng vàng cho lần đầu hợp tác làm ăn. Ông Thuận Thành quá bất ngờ với vụ việc không bỏ vốn mà có nầy. Ông nói: Tôi không dám nhận. Ngọc Kiều nói: Trong thương trường không phải có vàng mới kiếm ra vàng, đâu mà là nhờ cơ trí để kiếm ra vàng. Chỉ cần qua trung gian mối lái sang tay, chỉ trong vòng tích tắc đã kiếm được hàng khối vàng bạc, cần gì phải bỏ vốn ra. Ông Chủ Thuận Thành nghe Ngọc Kiều nói thế liền thức tỉnh thương trường đỉnh cao là như thế. Ông càng phục vợ chồng Ngọc Kiều hơn nữa. Ông nguyện kết giao với Phú Thương hết đời nầy.
Nói về Ông Chủ Mẫn Đạt, Ông Chủ của tơ tằm nhung, lụa, không may bị hải tặc cướp sạch hàng hóa. Không còn đủ vốn mua lại hàng hóa để giao cho chỗ hợp đồng khác, nếu không giao đúng hẹn thời bồi thường rất lớn có thể nói là mất sạch chẳng còn gì. Ông liền nghĩ đến một thương gia giàu có nổi tiếng từ lâu Thương Gia Thuận Thành. Ông Chủ Mẫn Đạt liền đi xe ngựa đến đó hầu tìm kiếm sự vay mượn nơi đây.
Ông Chủ Thuận Thành không lạ gì thông tin thương gia Mẫn Đạt đang gặp khó khăn không nói là đi đến phá sản, Nhưng ông cũng đón tiếp niềm nở. Trong lúc trao đổi qua lại, Ông Chủ Thuận Thành tươi cười nói: Ngọn gió nào đưa Ông Chủ Mẫn Đạt ghé thăm chơi vậy.
Ông Chủ Mẫn Đạt thở dài nói: Họa phúc bất thường, thành bại ẩn chờ khắp nơi khó mà lường. Ông kể lại tất cả những rủi ro của Ông. Tôi đến đây là để vay vốn về mua đủ chuyến hàng như đã cam kết giao cho thương Gia Phú Hải ở Lô Châu. Với tiền lãi vay vốn là 10 phần trăm coi như phần lời tôi đã mất đi một nửa. Ông Thuận Thành quá hiểu rõ trong con đường thương trường không chỉ có tài giỏi về giao thương kinh doanh mà được. Mà phải có tiền, có quyền, có thế lực, có võ công cao cường, mới nói đến sự tồn tại đứng vững thương trường được. Ông Chủ Mẫn Đạt phần lớn dựa vào Luật Pháp, có tiền, có tài giao thương, nhưng lại thiếu về thế lực, cũng như võ công. Mười cái may chỉ cần một cái rủi cũng đi đến tan gia bại sản.
Ông Chủ Thuận Thành nói: Tôi đủ sức cho vay mượn, nhưng tôi giới thiệu Ông đến một người là bề trên của tôi, Ông Bà chủ Phú Thương. Dựa vào tài giao thương ăn nói khéo léo của Ông tôi tin là Ông Bà Chủ Phú Thương sẽ cho Ông vay mượn.
Ông Chủ Mẫn Đạt cùng Ông Chủ Thuận Thành đến khu biệt thự thương gia Phú Thương. Vừa đến cổng Ông Chủ Mẫn Đạt trông thấy bề thế Phú Thương phải nói là hoành tráng nguy nga đồ sộ lớn nhất Hải Châu.
Nói về Vợ chồng Ngọc Kiều bước đầu khởi nghiệp giao thương làm ăn đạt những kết quả như mong muốn, những viên ngọc tìm từ vùng biển nước sâu với giá rất cao nhờ qua Ông Chủ Thuận Thành, có thể nói thời vận cơ may có đủ thuận lợi xuôi chiều, bao sự may mắn đem đến sự khởi nghiệp làm giàu như diều gặp gió.
Ngọc Kiều tính toán những bước đi tiếp theo bằng nhiều con đường có lợi cho Phú Thương. Cao Minh thời đi tìm những võ sĩ có võ công cao nhận về bảo vệ khu biệt thự Phú Thương. Vợ chồng Ngọc Kiều đang tính toán thời thấy hai xe ngựa đi vào cổng, một chiếc là của Ông Chủ Thuận Thành còn chiếc kia thời không rõ là ai.
Nói về Ông Chủ Mẫn Đạt lần đầu tiên đến khu biệt thự Phú Thương thấy bề thế còn hơn Ông Chủ Thuận Thành, không biết Ông Bà Chủ Phú Thương nầy là người như thế nào mà giàu có như vậy.
Khi diện kiến vợ chồng Ngọc Kiều. Ông vô cùng kinh ngạc, Ông Bà Chủ Phú Thương còn quá trẻ phong độ xinh đẹp thời khỏi nói, tuổi mới độ 25 thời ngơ ngác, nhìn Ông Chủ Thuận Thành. Ông Chủ Thuận Thành như hiểu ý nói người có bản lĩnh kinh thiên động địa đâu chỉ ở những người có tuổi, mà ngay những đứa trẻ mới lớn lên. Ông Bà Chủ Phú Thương tuy còn quá trẻ nhưng bản lĩnh trong thương trường không còn trẻ đâu.

Ngọc Kiều là người luôn cho rằng đã gọi là thương trường tài giỏi chính là nắm bắt thông tin, thông tin càng nhiều càng chính xác thời càng làm ăn hiệu quả. Và chỉ có thông tin mới nắm bắt được toàn diện về cuộc diện xã hội. Nhất là theo dõi diễn biến thế cuộc thương trường nắm rõ thời cơ, cũng như sự làm ăn của các thương gia. Khi nghe Ông Chủ Thuận Thành giới thiệu đây là Ông Chủ Mẫn Đạt thời Ngọc Kiều đã hiểu rõ Ông Chủ Mẫn Đạt đến đây để làm gì.

Qua tuần trà Ngọc Kiều nhìn Ông Chủ Mẫn Đạt rồi nói: Trong thương trường lúc thừa ngân lượng, lúc thiếu ngân lượng là chuyện bình thường. Thừa và thiếu chưa có gì là quan trọng, quan trọng là xoay xở thế nào để đi vào thuận lợi mới quan trọng. Ông Chủ Mẫn Đạt quả thật là nhậy bén nên mới tìm đến đây để vay vốn. Chuyện vay vốn trả lãi là lẽ thường trong thương trường. Thương gia Phú Thương cũng không ngoại lệ. Nhưng việc vay vốn cần phải nói trước với số ngân lượng là bao nhiêu, nếu quá khả năng cho vạy thời điều đó cần phải xem lại.
Ông Chủ Mẫn Đạt vô cùng kinh ngạc mình chưa mở miệng thời Bà Chủ Phú Thương đã hiểu rõ mình đến đây để làm gì, mà còn luôn giữ thể diện của người đến vay. Ông nhìn Ông Chủ Thuận Thành như nói rằng tôi rất thán phục Bà Chủ xinh đẹp trẻ tuổi nầy. Ông Chủ Mẫn Đạt không còn e ngại gì nữa, trình bày sự vay mượn của Ông. Với giá lãi mỗi tháng là 10 phần trăm. Ngọc Kiều nghĩ chỉ 4 phần trăm một tháng thời coi như khó mà trả lãi nổi huống chi là 10 phần trăm, đây là việc vay để xoay xở trong điều kiện cần thiết không thể không vay, nếu đưa ra lãi suất ít thời người ta sẽ không cho vay mượn, thời coi như mình đứt bóng luôn.
Ngọc Kiều nhìn Ông Chủ Thuận Thành nói: Ông Chủ đã dẫn người đến đây đương nhiên tôi nể mặt Ông Chủ cho Ông Chủ Mẫn Đạt vay mượn, nhưng để xem Ông Chủ Mẫn Đạt vay mượn ngân lượng là bao nhiêu thời mới đi vào quyết định được.
Ông Chủ Mẫn Đạt nói: Tôi vay mượn số lượng là 3 nghìn lượng vàng.
Ngọc kiều nghe Ông Chủ Mẫn Đạt trình bày vay ngân lượng xong, thời ra chiều suy nghĩ: Ông Chủ vay mượn ngân lượng nhiều đến thế sao ? Thôi thời như thế nầy, Ông Chủ Thuận Thành đây cho vay mượn một nửa, còn tôi thời một nửa. Nếu cần thuê mướn người bảo tiêu thời giá bảo tiêu hiện nay là rất cao trả công cho một người với những ngân lượng được thỏa thuận. Ông Chủ Mẫn Đạt nói: Chuyến hàng chỉ vận hành trong nước tôi có thể tự lực được.
Qua cuộc làm ăn nầy Ông Chủ Thuận Thành đã mở rộng thêm nhiều kiến thức mới mẻ đã là thương gia thời phải đa phương hóa kiếm tiền, đụng đâu là kiếm tiền ra đó. Đâu phải giao hàng bán hàng mới kiếm ra được tiền như Ông Chủ Mẫn Đạt đây. Qua ngày sau Ông Chủ Mẫn Đạt nhận ngân lượng rồi trở về, thương gia Mẫn Đạt nằm ở phía bắc Phú Xuân Hải Châu. Ở Phú Xuân có ba Ông Chủ Thương Nghiệp nổi tiếng.

Một là Ông Chủ Thuận Thành. Chuyên về ngân lượng , vàng, bạc, ngọc ngà, châu báu.
Hai là Ông Chủ Tiến Nông. Chuyên về nông, lâm ngư, hải sản.
Ba là Ông Chủ Mẫn Dạt. Chuyên về, tơ tằm nhung lụa.
Ba Ông chủ nầy nổi tiếng giàu có ở Hải Châu.
Ông Chủ Tiến Nông giao thương rất rộng đến nhiều châu trong đó có Thương Châu làm ăn với Hiệp Gia Cha của Ngọc Kiều.

Ông Chủ Tiến Nông bị Ngọc Kiều từ chối sự cầu hôn của con trai Ông là Tấn Lợi. Thương Gia Tiến Nông bị cú sốc dẫn đến tiệt giao cắt đứt quan hệ làm ăn với Hiệp Gia. Hiệp Gia mất mối làm ăn với Thương Gia Tiến Nông nên không còn làm ăn hưng chấn, nguồn lợi cũng giảm hẳn. Ông Hiệp Gia vô cùng tức giận quát mắng Ngọc Kiều, cho Ngọc Kiều là đồ con bất hiếu. Cũng may là Ngọc Kiều cùng Tấn Lợi chưa thấy mặt nhau.

Nói về Ông Chủ Tiến Nông mấy tháng qua làm ăn trúng lớn, ngân lượng dồi dào, nghe nói Ông Chủ Thuận Thành có báu châu ngọc trai như huyết ngọc, Hắc Ngọc, Thanh Ngọc, Bích Ngọc, Hồng Ngọc. Kim Ngọc, Lục Ngọc. Thời mơ tưởng được nhìn thấy. Ông cùng con trai đến thương gia Thuận Thành để mua.

Nói về Thuận Thành vừa từ thương gia Phú Thương trở về thời đã thấy một xe ngựa đã đứng trước ngõ. Ông đã nhận ra Cha Con Tiến Nông, nên vồn vã chào hỏi. Tiến Nông nói: Nghe người nhà nói Ông Chủ đã đi khỏi. Cha Con tôi định quay trở về hôm khác sẽ đến, không ngờ Ông Chủ trở về may quá.
Ông Chủ Thuận Thành mời Cha Con Tiến Nông vào nhà khách tiếp đãi nồng hậu, rồi nói: Không biết Cha Con Ông Chủ tìm đến tôi sai bảo điều gì. Ông Chủ Tiến Nông cười nói: Ai mà dám sai khiến Ông Chủ Thuận Thành, chẳng qua đến đây là nhìn qua ngọc châu vô giá mà thôi. Ông Chủ Thuận Thành hỏi, Ông Chủ Tiến Nông muốn nhìn loại ngọc nào? Ông Chủ Tiến Nông đi vào chủ đề ngay, tôi đến mua Thất Châu bảy màu. Ông Chủ Thuận Thành nói giá cả không rẻ đâu, Ông Chủ Tiến Nông nói: Cha Con tôi đã nghe giá cả rồi 65 lượng cho mỗi viên. Cha con tôi đến đây mua bảy viên cho đủ bộ Thất Châu. Nếu đủ Thất Châu Cha Con tôi trả thêm ngân lượng. Ông Chủ Thuận Thành nói: Giá trước đây chỉ là 65 lượng vàng cho mỗi Ngọc Châu, còn giờ đây giá cả đã khá 70 lượng một viên. Cha Con Tiến Nông giật mình 65 lượng là cái giá trên trời rồi còn lên giá nữa sao. Ông Thuận Thành nói: Không phải lên giá mà là giá cả thị trường. Nếu Ông Chủ quyết mua thời Thuận Thành tôi dẫn đến một nơi để mua, vì những viên ngọc vô giá ấy tôi đã bán hết cho người nước ngoài rồi.
Ông Chủ Tiến Nông không ngờ người mà Ông Chủ Thuận Thành dẫn đến mua ngọc là con gái của Hiệp Gia ở Thương Châu, nay trở thành Bà thương gia Phú Thương giàu có nổi tiếng trùm Hải Châu.
Nói về Ông Chủ Thuận Thành cho người báo trước với vợ chồng Ngọc Kiều là có Ông Chủ Tiến Nông đến mua ngọc châu với số lượng không nhiều đủ bộ bảy màu là đủ. Ngoc Kiều liền nhớ lại cách đây hơn năm năm về trước, Ông Chủ Tiến Nông đến cầu hôn mình cho con trai Ông là Tấn Lợi. Bị từ chối Ông Chủ Tiên Nông cắt đứt làm ăn giao thương với Hiệp Gia. Từ đó đến nay không còn quan hệ làm ăn nữa.
Nhìn thấy hai xe ngựa từ ngoài cổng chạy vào thời đã biết Cha Con Tiến Nông đã đến, hôm nay không có Cao Minh ở nhà, Ngọc Kiều thay mặt Cao Minh tiếp khách. Cha Con Tiến Nông nhìn thấy sự giàu có Phú Thương cũng phải kính nể, không nói là khâm phục hơn hẳn bề thế thương gia Tiến Nông nhiều.
Nói về Tấn Lợi nhìn thấy Ngọc Kiều liền nghĩ đến một người là vợ của Phú Sinh nổi tiếng là Phu Nhân đẹp nhất Lô Châu, Tấn Lợi đã một lần diện kiến chỉ nhìn một lần là nhớ mãi không quên. Ngọc Kiều thấy Tấn Lợi nhìn sững mình thời có vẻ không thiện cảm lắm: Thì ra chỉ là tên háo sắc, so với Cao Minh thời thua xa như rắn với rồng. Nhưng để giữ lịch sự Ngọc Kiều mời Cha Con Tiến Nông dùng trà cũng như tiếp đãi thật nồng hậu. Tấn Lợi lấy làm kinh ngạc Bà Chủ Phú Thương đây sao.
Ngọc Kiều đi vào vấn đề ngay: Hiếm khi các thương gia gặp nhau âu cũng là cơ may khó gặp, nay đã gặp thật là hân hạnh cho tôi quá. Tôi cũng có ý định đến thương gia Tiến Nông trao đổi làm ăn, nhưng chưa có dịp thuận lợi để đến. Trong việc làm ăn đương nhiên phải có chữ tín nhưng thị trường giá cả luôn biến động, sự sốt giá của nhiều mặt hàng là chuyện bình thường. Những mối làm ăn cũ không theo kịp giá thị trường thời coi như chữ tín ấy không cần thiết nữa mà chuyển sang giao thương làm ăn với người khác. Tôi định mua cao giá những gì thương gia Tiến Nông đã bán cho họ, đi vào lâu dài làm ăn với Tiến Nông. Nghe lời đề nghị Bà Chủ Phú Thương Tiến Nông ra chiều suy nghĩ.

Trong khi ấy, Tấn Lợi bị sắc đẹp cũng như sự quý phái của Ngọc Kiều đã làm cho mê mẫn tâm hồn chỉ ngồi nghe Ngọc Kiều nói: Không có ý kiến gì cả. Ông Chủ Tiến Nông nói: Hàng hóa của tôi chuyên bán cho người nước ngoài, họ đến tận nơi để chuyên chở đi. Chuyện nầy để tính lại sau vậy. Ông chuyển sang chủ đề mua ngọc Châu. Ngọc Kiều vì có người nói trước nên chuẩn bị bảy viên ngọc phát sáng bảy màu, bằng lấy trong túi ra để lên khay. Cha Con Tiến Nông vừa nhìn thấy bảy viên ngọc phát sáng thời mê mẫn cả tâm hồn, từ hồi nhỏ đến giờ Ông chưa bao giờ nhìn thấy. Ngọc Kiều đi vào vấn đề ngay Ông Chủ mua Ngọc Châu của tôi, tôi mua hết nông, ngư, hải sản của Ông với giá cao. Tôi cam kết là mua đến khi nào Ông Chủ không bán nữa thời thôi. Cái lợi là Ông Chủ bán cho tôi với giá cao, buôn bán lâu dài. Những khách mua của Ông Chủ xưa nay họ mua không tới giá đó thời họ đi mua chỗ khác rẻ hơn có lợi hơn. Trong nghề nghiệp giao thương là như vậy.

Nói về Tấn Lợi đã say mê Bà Chủ Phú Thương muốn buôn bán qua lại với Ngọc Kiều để hàng ngày nhìn thấy Ngọc Kiều. Bằng nói: Phú Thương với Thương Gia Tiến Nông không xa, hơn nữa làm ăn gần trong địa phận Hải Châu rất an toàn về mặt giao thương. Cần chi phải bán cho người ngoại quốc. Ông Chủ Tiến Nông vì mê Thất Châu nên gật đầu bằng lòng bán Nông, Ngư, Hải sản cho Phú Thương với giá cao.
Ngọc Kiều nói: Đáng lý ra tôi bán với giá 70 lượng vàng một viên Thất Châu, nhưng đã là người quen không ai vào đây, lại là giao kết làm ăn lâu dài tôi vẫn giữ nguyên giá cũ 65 lượng vàng một viên. Hai bên đi vào cam kết Tiến Nông bán nông, lâm, ngư, hải sản với giá thỏa thuận, bên nào làm sai phải bồi thường thiệt hại rất nặng.
Ngọc Kiều thở phào nhẹ nhõm nói với Thuận Thành: Việc nầy tôi giao quyền thu mua tất cả nông, ngư, lâm, hải sản Tiến Nông do Ông Chủ Thuận Thành quyết định.
Nói về Ông Chủ Mẫn Đạt nhờ vay được ngân lượng mua đủ hàng giao cho cho thương gia Phú Hải ở Lô Châu. Vận hành doanh nghiệp thương gia Phú Hải là vợ chồng Phú Sinh. Thúy Vân là chị Ngọc Kiều tuy tài ba về đường thương gia nhưng không bằng Ngọc Kiều.
Thúy Vân nhìn Ông Chủ Mẫn Đạt nói: Tin đồn Ông Chủ đã bị hải tặc cướp sạch hàng hóa hơn 20 chiếc thuyền thế mà Ông Chủ vẫn đứng vững trên thương trường, thương gia Phú Hải tôi thật sự là khâm phục.
Ông Chủ Mẫn Đạt nhìn Thúy Vân giống Ngọc Kiều liền hỏi Phu Nhân có quen biết Bà Chủ Phú Thương không, sao hai người giống như hai chị em quá. Thúy Vân nghe nói liền suy nghĩ ở đời người giống người là chuyện thường, không biết bây giờ Ngọc Kiều lưu lạc nơi đâu thật tội nghiệp cho Ngọc Kiều quá, hơn năm năm rồi còn gì mình chưa tìm thấy. Thúy Vân nhìn Ông Chủ Mẫn Đạt nói: Ông có quen biết với Bà Chủ Phú Thương. Ông Chủ Mẫn Đạt nói: Tôi còn đứng được trên thương trường là nhờ Bà Chủ Phú Thương, một Bà Chủ vừa xinh đẹp vừa tài giỏi phải nói là không ai sánh kịp hiện nay giàu có nhất Hải Châu. Ông Chủ Mẫn Đạt ca ngợi quên thôi làm cho vợ chồng Phú Sinh cũng phải lấy làm kinh ngạc. Thúy Vân là người Phụ Nữ thông minh cũng đoán ra được phần nào nhờ vào Phú Thương Ông đã vượt qua.
Đúng hẹn trả lãi Ông Chủ Mẫn Đạt đến khu biệt thự Phú Thương trong lòng dấy lên bao suy nghĩ. Tiếp tục hoạt động thương nghiệp thời không đủ vốn để làm, mua bán giao dịch nhỏ thời không còn gì mặt mũi. Thôi thời gia nhập Phú Thương theo kiểu của Thuận Thành. Làm ăn thuận lợi không ai dám đụng đến tất cả đều dựa hơi vào Phú Thương ngân lượng vô như nước nghe đâu Phú Thương đã chiếm lĩnh thị trường độc quyền về nông, lâm, ngư, hải sản. Mới trong vòng một tháng mà thương gia Phú Thương bành trướng đến như vậy, không gia nhập thành viên thời còn đợi gì nữa.

Ông Chủ Thuận Thành đang cho người điều khiển đoàn xe ngựa chở hàng từ thương gia Tiến Nông tập kết về nhập nhập hàng vào Phú Thương, kẻ đến người lui dập dìu tắp nập. Ông Chủ Mẫn Đạt liền tìm gặp Ông Chủ Thuận Thành. Hai bên gặp nhau tâm tình cởi mở. Ông Chủ Mẫn Đạt nhờ Ông Chủ Thuận Thành giới thiệu với Ông Bà Chủ Phú Thương cho gia nhập vào Phú Thương. Ông Chủ Thuận Thành lấy làm vui có thêm Ông Chủ Mẫn Đạt khác gì hổ thêm cánh. Ông Mẫn Đạt về mặt nào cũng giỏi nhưng vì thiếu đi thế lực bảo vệ. Muốn đứng vững trên thương trường cơ bản là phải có Thế Lực. Nhất là võ học rất cao ai cũng nể sợ không dám đụng đến cả, sơn lâm Tam Quái, cả Đại Bàng hải tặc.

Thế là cuộc gia nhập đi vào viên thành. Ông Chủ Thuận Thành, Ông Chủ Mẫn Đạt trở thành cặp bài trùng điều hành Phú Phương lớn như thổi. Một Phú Thương hùng mạnh độc quyền giao thương hàng hóa từ ngân lượng, ngọc ngà châu báu, đến nông, lâm, ngư, hải sản, tơ tằm nhung lụa tiếng tăm lừng lẫy ai nghe đến cũng thán phục.

Thời gian 10 năm đã trôi qua kể từ ngày Phú Thương được thành lập. Từ nơi khu biệt thự người ta nhìn thấy hai đứa trẻ một trai một gái đùa chơi với Tiểu Hắc Tiểu Bạch, họ cũng nghĩ đây là con Bà Chủ Phú Thương những tương lai đang chờ phía trước. Từ trong ngôi nhà chính nguy nga đồ sộ rộng lớn một người trung niên bước ra nói: Cao Danh, Ngọc Phụng mẹ con đang gọi kìa. Cao Danh, Ngọc Phụng liền chạy vào nhà nói: Mẹ gọi con. Thì ra người gọi Cao Danh, Ngọc Phụng chính là Bà Chủ Phú Thương Ngọc Kiều. Ngọc Kiều nhìn hai con liền nhớ đến người Cha là Ông Chủ Hiệp Gia mười mấy năm rồi còn gì.
Nói về Ông Chủ Hiệp Gia, từ ngày Ngọc Kiều ra đi Ông Thương nhớ vô cùng, nhưng biết tìm nó ở đâu khi đã ra đi biền biệt, chị nó là Thúy Vân còn tìm không ra nói chi đến Ông. Tuổi đã cao Ông giao thương gia lại cho con trai út là Gia Bảo, nhưng Gia Bảo không tài giỏi như Ông nên làm ăn cũng cầm chừng không phát triển được mấy.

Ánh mặt trời đã ngã về tây như nói rằng: cái gì đến đỉnh thời phải đi lần về xế chiều. Ông Hiệp Gia cũng thế, tóc đã hoa râm Ông càng nghĩ đến Ngọc Kiều ông càng rơi nước mắt. Bỗng từ ngoài ngõ xuất hiện một chiếc xe ngựa sang trọng nhưng đối với Ông Chủ Hiệp Gia thời chiếc xe ngựa nầy quá thân quen đó là xe Thúy Vân.
Thúy Vân vừa xuống xe miệng nói: Con đã tìm ra nơi ở Ngọc Kiều rồi. Ông Hiệp Gia vui mừng quá vợ chồng nó hiện giờ đang ở đâu, chắc là khốn khổ lắm. Thúy Vân nói khốn khổ gì, Ngọc Kiều hiện nay là Bà Chủ Phú Thương giàu có quyền lực nhất Hải Châu. Hiệp Gia nghe xong thời ngớ người ra hỏi có chuyện ấy sao ? Thúy Vân nói: Con đã cho người tìm hiểu rồi, hơn nữa những hàng hóa của nhiều thương gia đều qua trung gian Phú Thương. Phú Thương trở thành độc quyền phân phối trong nước cũng như ngoài nước, Ngọc Kiều giàu lắm Cha ơi.
Ông Hiệp Gia nghe Ngọc Kiều trở thành Bà Chủ Phú Thương danh tiếng lừng lẫy thời vừa mừng vừa ăn năn những chuyện xưa không phải với nó, có thể nói là quá tàn nhẫn. Ông vừa suy nghĩ vừa rơi nươc mắt.
Ông nói: Ngọc Kiều có lẽ đã quên người Cha nầy rồi, quên từ khi nó đã ra đi và không bao giờ trở lại đây nữa, bằng chứng mười mấy năm Ngọc Kiều không cho biết tung tích của vợ chồng nó. Không phải vậy đâu Cha, Thúy Vân nói. Con biết rõ tánh Ngọc Kiều thương Cha lắm nhưng nó không trở về vì sợ Cha còn giận về chuyện nó đã không nghe theo lời Cha, chọn một người chồng nghèo khổ. Ông Hiệp Gia như hối hận, Cha không có con mắt nên Cha không nhận ra con Rồng đang ẩn trong lớp nghèo khổ. Còn Ngọc Kiều lại khác, nó có con mắt hơn hẳn Cha, nên ngày nay mới được như vậy.
Ông liền đi đến một quyết định là cùng vợ chồng Thúy Vân đến khu biệt thự Phú Thương xem thật hư ra làm sao. Thúy Vân nói: Vợ chồng con có thiệp mời đến dự lễ cuối năm cùng 20 thương gia trong nước ngoài nước, tuy Cha không có thiệp mời nhưng chắc Gia Bảo thời có vì đã quan hệ làm ăn trở lại với Tiến Nông. Lại một sự trùng hợp ngẫu nhiên Gia Bào từ nơi giao hàng hóa trở về đưa cho Ông Hiệp Gia thiệp mời do Ông Chủ Tiến Nông mời đến Phú Thương làm lễ tổng kết hiệp hội thương gia.

Từ mờ sáng tinh sương từng đoàn xe ngựa lần lượt chạy vào khu biệt thự Phú Thương, cảnh vật bề bộn khác thường cờ xí lồng đèn treo khắp chỗ. Có cả gánh hát đến biểu diễn mua vui. Người ta nhìn thấy ba chiếc xe ngựa sang trọng chạy vào, có lẽ là những xe ngựa cuối cùng của các thương gia nổi tiếng.
Ông Chủ Hiệp Gia choáng ngợp với vẻ hoành tráng nguy nga tráng lệ của khu biệt thự Phú Thương. Ông không ngờ Ngọc Kiều lại giàu đến như vậy. Ngọc Kiều đã nhận được một phong thư từ người cưỡi ngựa đưa tin là có Ông Hiệp Gia cũng đến đây. Đó là tin Thúy Vân gửi đi trước vậy để cho Cha con có sự gặp gỡ đầy tốt đẹp.  Nhận được thông tin nghe nói Cha không còn giận mình nữa nên đến thăm, Ngọc Kiều lấy làm vui mừng vô kể, bàn với Cao Minh sẽ tiếp đãi người Cha vô cùng nồng hậu với nghi lễ long trọng nhất.

Từ ngôi nhà rộng lớn tiếng nhạc vang lên với hơn 20 vị thương gia nổi tiếng trong nước ngoài nước, dẫn đầu là vợ chồng Ngọc Kiều theo phía sau vợ chồng Ngọc Kiều là ba Ông Chủ lừng danh:
Ông Chủ Thuận Thành.
Ông Chủ Tiến Nông.
Ông Chủ Mẫn Đạt.
Cùng 20 vị thương gia nổi tiếng trong nước ngoài nước ra tận cổng khu biệt thự Phú Thương đón tiếp Ông Chủ Hiệp Gia.
Ông Chủ Hiệp Gia vừa nhìn thấy Ngọc Kiều Ông không cầm được giọt nước mắt. Ngọc Kiều lao tới ôm chầm lấy Ông Hiệp Gia khóc nức nở. Làm cho ai nấy cũng cảm động trước sự gặp gỡ nầy. Thúy Vân bước đến nắm lấy tay Ngọc Kiều nói: Em bí mật quá làm ăn với chị bấy lâu mà chị không hề hay biết.
Ông Chủ Tiến Nông bước tới bắt tay Ông Chủ Hiệp Gia nói: Chúng ta lại gặp nhau. Chúc mừng Ông, con gái Ông nay là chủ nhân của Tiến Nông tôi. Thúy Vân cười thầm trong bụng chúc mừng Ông sui gia hụt.
Trong ngôi nhà lộng lẫy to lớn đang đi vào yến tiệc và những lời chúc nhau nghe êm tai nhưng không kém phần nói lên bề thế của mình.
Trên 20 thương gia đang vui vẻ yến tiệc chúc tụng nhau thời có người vào báo là có ba vị hiệp khách muốn diện kiến Bà Chủ Phú Thương là có việc quan trọng.
Vợ chồng Ngọc Kiều lấy làm kinh ngạc những vị khách không mời, liền bước ra xem là ai thời phát hiện ba cao thủ lạ mặt không biết từ đâu đến, và đến đây có chuyện gì bằng lễ phép: Mời ba hiệp khách vào trong.
Ba người mới đến nói: Chúng tôi là những vị khách không mời đến đây không phải dự tiệc mà là nghe danh Bà Chủ Phú Thương là người Tài, Sắc trùm thiên hạ. Võ công cao cường ít người địch lại. Chúng tôi đến đây muốn lãnh giáo vài chiêu với Bà Chủ mở rộng tầm mắt. Nếu bà chủ thắng được chúng tôi thời Bà Chủ bảo sao ba chúng tôi làm theo nấy. Thậm chí ba chúng tôi trở thành những trung thành bảo vệ những hàng hóa chuyển đi hoặc trở về của Phú Thương. Còn nếu Bà Chủ không thắng được thời coi như Bà Chủ đã gặp một đối thủ không mấy thuận lợi trên đường làm ăn của Bà Chủ. Tiểu Hắc Tiểu Bạch nhận ra ba người nầy liền thốt lên: Tam Ma Hải Biển. Còn cao hơn Tam Yêu Sơn Tặc đến mấy bậc. Tôi nghe thầy tôi kể Tam Yêu Sơn Tặc bị Tam Ma Hải Biển đánh bại. Hể thấy Tam Ma là Tam Yêu Sơn Tặc khiếp kinh.

Hơn 20 thương gia nghe đến Tam Ma Hải Biển liền kinh hãi, nhất là Ông Chủ Mẫn Đạt bị cướp biển cướp sạch tài sản hàng hóa của Ông.
Cha của Ngọc Kiều là Ông Chủ Hiệp Gia thấy Tam Ma Hải Biển đến thách đấu với Ngọc Kiều Ông vô cùng kinh hãi. Bằng xen vào nói: Ba hiệp khách đến đây chỉ vì mục đích bấy nhiêu sao ? Tam Ma nói: Đúng vậy, chỉ cần Bà Chủ Phú Thương từ chối không giao đấu thời Tam Ma chúng tôi sẽ bỏ đi ngay. Các thương gia quá hiểu những người có mặt hôm nay không ít người là những võ lâm cao thủ được Phú Thương mời đến bảo hộ. Nhưng không ai có thể địch lại được một người trong Tam Ma nói chi đến ba người.
Không để sự chờ đợi của Tam Ma, Ngọc Kiểu nói: Ta sẽ thách đấu với ba ngươi. Thúy Vân sợ quá nói: Không nên đâu em, Ngọc Kiều nói: Chị yên tâm đi. Ngọc Kiều nói ba vị Tam Ma chờ đợi giây lát tôi vào thay y phục rồi trở ra lãnh giáo ba vị.
Người ta nhìn thấy Bà Chủ Phú Thương mặc đồ gọn gàng trông còn gợi cảm hơn nữa, vai mang kiếm không khác chi một nữ hiệp sĩ oai hùng. Trong số hơn 20 thương gia ai cũng lấy làm lo sợ chỉ có thương gia Thuận Thành và Mẫn Đạt là vẫn bình thản như thường như không có chuyện gì đã xảy ra. Nếu không phải một Bà Chủ tài giỏi dễ gì Ông tùng phục tuyệt đối trung thành làm ăn với Phú Thương.
Nhích nhẹ cái chân, thân pháp Bà Chủ Phú Thương biến hóa ảo ảnh ra làm ba người hàng trăm con mắt kinh hãi. Nhất Ma biết gặp phải đối thủ không dễ gì đánh bại được bằng giở hết tài ba ra tấn công, với chiêu pháp lừng danh Trùng Dương Kiếm Pháp với 12 thần công lực kiếm pháp như nước cuồn sóng cuộn, cát bay đá chạy nhìn thấy kinh hồn, chém tới Ngọc Kiều. Hiệp Gia bụm mắt không dám nhìn nữa, chừng nghe những tiếng ầm ầm nổi lên người lảo đảo muốn ngã không phải là Ngọc Kiều mà là Nhất Ma.
Nhị Ma không nói không rằng thi triển tuyệt chiêu Sấm Sét Lưng Trời tia kiếm chớp lên kinh khiếp chém tới Ngọc Kiều chỉ nghe tiếng quát lanh lãnh: Khá lắm xem đây. Tức thời thân hình xinh đẹp Ngọc Kiều như rồng bay phụng múa thi triển tuyệt chiêu Tuyết Phủ Sương Sa thân hình Ngọc Kiều biến mất chỉ nghe tiếng nổ ầm ầm Nhị Ma lảo đảo muốn ngã. Tam Ma tức thời xuất chiêu Đoạt Hồn Kiếm Pháp nhanh như tia chớp tấn công vào người Ngọc Kiều. Thời kỳ diệu thay từ người Ngọc Kiều thần công hộ thể tuôn ra chạm vào chiêu kiếm tức thời tiếng nổ ầm ầm vang lên Tam Ma lảo đảo muốn ngã.
Vừa lấy lại khí thế Tam Ma đồng loạt tấn công, hơn 20 thương gia tim như muốn rớt ra ngoài. Ngọc Kiều hét lên một tiếng ảo ảnh biến ra làm ba người đánh liền ba chiêu Thần Công tuyệt học. Vô Cực Thần Công Ầm Ầm Đùng Đùng Tam Ma té ngồi đứng dậy không nổi thất kinh quỳ lạy nói rằng: Chúng tôi tâm phục Bà Chủ chấp nhận phục vụ vì Phú Thương.
Đến lúc nầy hơn 20 thương gia mới thở phào nhẹ nhỏm, nhất là Hiệp Gia. Ông không ngờ Ngọc Kiều lại tài giỏi đến mức vậy. Làm rạng rỡ gia đình tông môn của Ông, bỗng nghe tiếng hai đứa trẻ từ trong nhà lao ra Cháu chào Ông Ngoại, chào Dì Dượng, chào Cậu Út.
Thương Gia Phú Thương trời quang mây tạnh, sóng yên biển lặng trở lại vui vẻ như lúc ban đầu như cá thêm vây, như hổ thêm cánh, danh tiếng càng lẫy lừng, ai nghe đến danh Bà Chủ Phú Thương cũng đều nể phục kính trọng.
* * *
Long Hoa Lược Truyện Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Duyên Tình Đến Đây Là Hết
——————————————————————-
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s