CÓ AI HỎI
Ai có hỏi, anh về đâu anh hỡi
Tôi trả lời, tôi tìm cảnh bình yên
Cảnh mùa xuân, thiêng liêng trên đất Việt
Xuân Cội Nguồn, xuân bất diệt xuân tiên
Về Nguồn Cội, bao niềm tin tuyệt diệu
Đàn lương tâm, với khúc nhạc vô biên
Ôi Quốc Tổ, con người siêu vĩ đại
Mở con đường,Nguồn Cội, độ thế nhân
Ai có hỏi, vì sao tôi về Cội
Tôi trả lời, người mất Cội sao nên
Cây mất Gốc, còn chi cành với lá
Nước không nguồn, sông trơ đá lòng sông
Về đâu thời tự rõ thông
Tự mình chọn lấy tựa nương cho mình
Cái khôn là ở chỗ nầy
Phải đâu tìm kiếm xa vời, vời xa
Ai hơn Nguồn Cội Ông Cha
Đi về đâu nữa, nhà ta, ta về
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————
