CHÚ GIẢI: MINH QUÂN

Minh : Có nghĩa là trong sáng rõ ràng công bằng, bình đẳng, không phân biệt. Ví như mặt trời tỏa sáng đem lại sự sống cho muôn loài vạn vật. Muôn loài vạn vật đều được hưởng lợi ích trước ánh sáng mặt trời. Minh có nghĩa là như vậy, như những gì nói trên.

Quân : Có nghĩa là Vua. Vua cũng từ Dân mà ra. Dân mới thật sự là chủ của non sông đất nước. Dân Chủ, quyền tối cao đất nước thuộc về toàn Dân, như vậy. Gốc của Quân chính là Dân. Nên chữ Quân có hai nghĩa Quân là Vua, Quân cũng là Dân. Vì Dân là Gốc tối cao của Nhà Nước.

Ý nói trong thời Thượng Ngơn Thánh Đức xuất hiện. Pháp Vương Hiến Pháp Minh Chính như mặt trời soi sáng,
Tự Thể Hiến Pháp Minh Chính là những Quyền Tạo Hóa ban Cho Nhân Quyền, ai cũng có, không ai khác ai. Được Hiến Định thành Pháp Quyền, Tôn Vinh Thành Pháp Vương Tử. Đem lại sự công bằng, bình đẳng trong cuộc sống về Quyền con người, Thế Giới nói chung Việt Nam nói riêng.
Thời Thượng Ngơn Thánh Đức, xuất hiện Minh- Quân có nghĩa xuất hiện đỉnh cao Nhân Quyền, đỉnh cao Dân Chủ được hiến định thành Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp, những Quyền cơ bản con người, những Quyền cơ bản Công Dân không già, không trẻ như như bất diệt hết nghìn năm này đến nghìn năm khác, đem lại sự công bằng bình đẳng cho xã hội. Cũng như đem lại sự cạnh tranh công bằng, bình đẳng đa phương hóa ngành nghề, cũng như các thành phần kinh tế, chính trị, Giáo Phái, Tôn Giáo, Đạo Giáo xã hội.
Minh Quân thời Thánh Đức Không phải chỉ cho con người. Vì con người trạng thái không ổn định vô thường, trẻ khác, thiếu niên khác, trung niên khác, già khác. Ý tưởng luôn luân chuyển theo từng độ tuổi nên việc trị quốc thường xảy ra bất ổn, thậm chí dẫn đến hậu họa khôn lường.
Những ai có công lớn vì non sông đất nước tuyệt đối trung thành với Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. Thời cũng xứng đáng là Minh Quân trong sáng không khác gì Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. Những ai tự xưng Minh Quân, Vua của thời Thánh Đức thì phải xem xét lại.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————–