ĐƯỢC LÒNG DÂN THỜI CÒN
MẤT LÒNG DÂN THỜI COI NHƯ CHẤM HẾT

Bất cứ một chế độ thể chế nào, mà chỉ biết củng cố cho sự độc tài của mình. Thiếu trách nhiệm đối với non sông, tổ quốc, xem thường người dân là một sự sai lầm lớn.
Một chế độ thể chế như thế không những làm cho dân chúng bất mãn, căm ghét. Mà hồn Thiên Cha Ông cũng không ngó ngàng gì tới, không có sự phù hộ mà còn làm giảm đi phước đức của chế độ đó. Đáng lý ra chế độ, thể chế đó kéo dài tuổi thọ đến hơn trăm năm, nhưng rút ngắn còn chín mươi năm là hết.
Một chế độ thể chế tự thân chỉ biết cho riêng mình, trên cả tổ quốc, non sông. Thời chế độ thể chế ấy tự thân nó đã hiện thân phi nghĩa, đi lần đến biến chất tha hóa .
Sự chấm dứt của Chế Độ Thể Chế phi nghĩa này chỉ là thời gian, vì đối nghịch lại với Dân mất gốc chế độ.
Sự thể ở đời cái này lần lần hủy diệt, thời cái khác cũng lần lần sinh ra.
Thể chế mới ra đời đáp ứng được nguyện vọng của dân, do dân, vì dân thời có tất cả.
Đảng phái nào biết lo cho dân, thì đảng phái đó được dân ủng hộ đi vào thắng lợi, lên nắm quyền thống lãnh đất nước. Đảng phái nào không bỏ rơi Nguồn Cội biết lấy Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. Làm vua, thì Đảng Phái đó đi vào vinh quang.
Một đất nước mà có Quốc Tổ, Quốc Giỗ, Quốc Lễ. Thì đương nhiên sẽ tiến đến Quốc Giáo rồi trở thành Quốc Đạo. Một đất nước mà Đạo, Đời song song cùng một hướng. Thống nhất cùng một Cội, thời đất nước đó sẽ đứng đầu thế giới về độc lập lâu dài, ổn định chính trị, đi vào thời đại Thánh Đức. Thời đại thiên đàng trần gian. Kéo dài thái bình thịnh vượng đến hàng nghìn nghìn năm.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————–