TỪ NƠI NHU NHƯỢC
HÓA RA ANH HÙNG

Thật sai lầm, lìa xa Nguồn Cội
Mất Gốc rồi, tai họa truyền miên
Làm cho non nước đảo điên
Nồi da nấu thịt, tiêu tan giống nòi
Mất Cội Nguồn, chia bè rẽ phái
Chống bán nhau, tàn sát lẫn nhau
Làm cho thù hận thêm sâu
Không sao hóa giải, họa tai dập dồn
Dân tộc Việt, đâu là hèn yếu
Giống Rồng Tiên, đâu kém thua ai
Nhưng mà vì hỡi tại sao
Vì do lạc Cội mới nên nỗi nầy
Lạc Nguồn lạc Cội ương hèn
Trở thành khiếp nhược quân thù ngoại bang
Như cây mất gốc còn chi
Như Hổ lạc lối lìa xa Cội rừng
Họa tai ập tới không lường
Phải đành khiếp sợ không còn oai linh
Rồng Tiên lạc Cội ngẩn ngơ
Hóa thành bạc nhược lệ nô cúi đầu
Giờ đến lúc, phản hồi nguyên bổn
Trở về Nguồn, làm chủ non sông
Làm chủ số phận Việt Nam
Như cây có Gốc như sông có Nguồn
Mãnh Hổ trở lại Cội rừng
Hóa thành dũng sĩ lẫy lừng trời mây
Về Nguồn trổi khúc anh linh
Từ nơi nhu nhược hóa ra anh hùng
Không còn khiếp sợ giặc Tàu
Cởi mây đạp gió thét gào xông pha
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————-