KHỔ QUÁ.

Ôi khổ quá, cho người dân nước Việt
Hết khổ này, dồn dập đến khổ kia
Nỗi bất công, làm người dân tê liệt
Đến cùng đường, bao câu chuyện thảm thê
Cha với con, vì đói nghèo tự sát
Nỗi khốn cùng, mẹ cùng chết với con
Khắp nước non, những hung thần trộm cướp
Khắp nẻo đường, ma túy dậy tràn lan
Quá đau lòng, với những gì cuộc sống
Bỏ tù người, với bản án vô lương
Có phải đây, là thiên đàng trông ngóng
Dân khốn cùng, giặc thời chiếm biên cương

Ngẫm đi, suy lại, thấy mà thương
Người dân nước Việt biết bao khốn cùng
Dân nghèo thời mặc dân nghèo
Vương, quan, thỏa mái cung đình nguy nga
Mặc cho dân oán dân than
Tượng đài nghìn tỉ mọc lên chống trời
Dồn dân vào chốn đường cùng
Tránh sao cho khỏi con đường diệt vong
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————–