HỒN CHƠI VƠI

Cứ mãi đua chen, với thế thời
Kiếm tìm vật lộn, mãi với đời
Trải rộng đời tư, tìm phát triển
Quên đi đạo nghĩa, đức bỏ rơi
Rốt cuộc là gì, tiền tất cả
Cuối cùng lìa bỏ, hồn chơi vơi
Chỉ người hành thiện, xanh tươi mãi
Danh thơm trang trải rạng cái tôi
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————-