VĂN HÓA NHIỆM MẦU

VĂN HÓA NHIỆM MẦU

Thị trấn An Lãnh khu phố 3 nói đến cô Thạo, con Ông Bà Mẹo thời ai cũng biết. Cô làm đủ mọi chuyện như giết gà bán chó, mổ lợn kể cả cầm cái số đề, cho vay nặng lãi phải nói nghề nghiệp của cô không mấy thiện lành. Có người cho cô chuyên làm nghề ác hậu về tương lai không tốt. Cô Thạo nói giết người cướp của làm hại con người mới là ác. Còn những nghề Cô làm là không mấy tốt mà thôi,
Cô Thạo chỉ lo làm ăn nào biết Hiến Pháp, Luật Pháp gì đâu, trong Hiến Pháp nghiêm cấm bài bạc, cho vay nặng lãi có thể bị phạt tiền rất nặng. Nhưng Cô vẫn cứ cho vay nặng lãi cầm cái số đề như không có chuyện gì xảy ra lúc nào cũng hái ra tiền phải nói là làm giàu. Cô thường đi chùa cúng Phật mục đích là cầu làm ăn thuận lợi suôn sẻ lúc nào tiền cũng vô đầy túi.

Cô Thạo tuy hành nghề không mấy lương thiện, nhưng lại gặp thiện duyên. Bên vách nhà Cô là nhà Cư Sĩ Độ, hằng đêm thường mở máy nghe kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn. Cô Thạo thường lắng tai để nghe, nhiều khi Cô tự thốt lên Kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn nghe rất hay không hiểu Thầy Độ thâu ở đâu. Một hôm Cô hỏi Thầy Độ kinh thầy thâu ở chùa nào mà hay đến thế, Thầy làm mối cho tôi thỉnh được không ?
Cư Sĩ Độ nói kinh, thơ tôi mở không phải kinh thơ nhà chùa mà là kinh, thơ Văn Hóa Cội Nguồn do Quốc Tổ Vua Hùng truyền lại Cô Thạo nghe Cư Sĩ Độ nói thế thời làm thinh không hỏi nữa. Nhưng Cô thường nghe kinh, thơ Văn Hóa Cội Nguồn phát ra từ nhà kế bên Cư Sĩ Độ hàng đêm.

Ngày qua tháng lại Cô Thạo vẫn làm ăn bình thường, Cô nổi tiếng là làm ăn giỏi. Nhưng phải nổi Cô hơi xấu dáng như đàng ông, mười ngón tay như quả chuối ngự nhiều chàng trai cũng ham giàu nhưng sợ Cô nổi giận đấm cho một đấm là toi mạng. Về chuyện chồng con Cô Thạo cũng không quan tâm mấy chỉ lo kiếm tiền miễn nhiều tiền là được. Ở đời ai cũng biết Phúc còn thời họa ít tới lại gặp nhiều may mắn. Phúc hết thời họa nhào vô cái xui cái rủi chờ sẵn ở mỗi bước chân.

Nói đến Phúc Đức không phải tự nhiên mà có, một là do Ông Bà Cha Mẹ để lại, hai là hành thiện tích góp, ba là kiếp trước gieo phúc lành. Hưởng phúc đức có nghĩa là gặp sự may mắn có thể nói tính đâu được đó, làm đâu được đó, mọi vạn sự đều suôn sẻ.
Cô Thạo luôn gặp sự may mắn là do Phúc Đức kiếp trước cô đã gieo, cũng như phúc đức Ông Bà Cha Mẹ của cô để lại. Nhưng hưởng sự may mắn mãi cũng hết nếu không gieo trồng phước đức ra. Phức Đức cạn dần rồi hết bao may mắn không còn, thay vào đó vận xui ập đến, ví như người nông dân thu hoạch lúa về nhà, muốn có gặt nữa thời phải gieo ra. Nếu không gieo ra ăn hết lúa, thời không lấy lúa đâu nữa để gặt. Dẫn đến bị đói nếu không ai giúp.

Có nhiều người nghĩ Cô Thạo hành nghề chẳng lành, thế mà Cô vẫn gặp bao sự may mắn tiền của vô như nước, nhưng người ta đâu có biết là Cô Thạo đang hưởng phước đức từ Ông Bà, Cha Mẹ của Cô để lại, cũng như sự hành thiện của Cô ở kiếp trước nên kiếp nầy Cô gặp bao điều may mắn làm gì cũng suôn sẻ có thể nói làm đâu được đó. Nhưng ở đời Phước đức xài hoài cũng cạn giống như tiền bạc tiêu xài hoài cũng hết, thời cái họa hiện ra thi nhau kéo đến cái xui cái rủi theo chân bám lấy cuộc đời.

Và đúng như vậy cô Thạo năm ba mươi ba tuổi. Từ đây Cô làm ăn thường trục trặc không còn suôn sẻ như trước nữa buôn gà lỗ gà bán chó thời gặp đều chẳng may tên trộm chó bị người ta bắt, khai bắp trộm chó bán cho cô, cô đi đâu cũng bị người ta xầm xì, mổ lợn thời gặp lúc lợn đang ôn địch trở nên ế ẩm. Thậm chí đầu mua vô thời mắc, khi bán ra thời ế ẩm quá rẻ, lại gặp bao điều rắt rối đụng độ khách hàng, khách hàng vì thế mà thưa thớt không còn tấp nập như trước kia, cầm số đề bị người ta đánh trúng liên tiếp mấy lần chung muốn hụt hơi. Cho vay nặng lãi bị người ta quịt nợ chỉ có hơn mấy tháng mà Cô Thạo trở nên xơ xác. Điều làm cho Cô Thạo nghi ngờ không còn tin ở Phật là Cô cúng dường cho chùa rất nhiều lạy phật thậm chí muốn sói cả đầu, đáng lý ra cô càng gặp nhiều sự may mắn mới phải. Nhưng ngược lại cái xui cái rủi vẵn kéo đến. Cô gần như muốn sạt nghiệp.

Và cho đến một hôm không hiểu là quỉ thần xui khiến hay do oan hồn gà, heo, chó, cũng như cho vay nặng lãi, cầm cái số đề làm hại vô số gia đình tan nhà nát cửa, nhân luân quả báo cái xui cái rủi kéo đến. Cô đang chạy xe với tốc cũng bình thường không may một con chó chạy ngang qua cô tránh không kịp tông vào sau đó thời tai nạn xảy ra. Tuy bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng vì quá nặng không qua khỏi cô Thạo lìa đời bỏ lại Cha già Mẹ yếu.

Cô chết đi trải qua ba ngày linh căn Cô mới hồi phục. Cô thấy mình lạc vào một thế giới thấy toàn là gà con nào con nấy to lớn vô cùng hung dữ, lũ gà thấy Cô liền lao tới đá mổ tới tấp. Cô kinh hãi kêu cứu nhưng nào có thấy ai Cô bị lũ gà hung tợn mổ chết. Khi Cô tỉnh dậy thời nghe tiếng chó sủa rân trời Cô vô cùng kinh hãi. Cô nhìn đâu cũng thấy toàn là chó con nào con nấy nhe nanh vô cùng hung dữ, chúng lao tới cắn xé cô. Cô kinh hồn bạc vía kêu cứu gào thét khan cả cổ nhưng nào thấy ai đành phải bị lũ cho cắn đến chết, đến khi Cô tỉnh hồn trở lại thời thấy một đàn heo nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống Cô sợ quá bỏ chạy đàn heo rược theo cắn Cô đến chết, khi Cô tỉnh dậy thấy mình trong một biển lửa sức nóng kinh người Cô kiếp hoảng la ré bị lửa thêu đốt bao lần chết đi bao lần sống lại.

Cô không biết là cô bị lửa đốt chết đi sống lại bao nhiêu lần , lần nào sống lại thời thấy lửa thiêu đốt hành hình đau đớn, bổng Cô nhớ đến câu Kinh, Thơ trong Văn Hóa Cội Nguồn Thiên Ý Cha Trời mà cô thường nghe bên nhà kế bên, thời kỳ diệu thay mình Cô đang bị lửa thiêu đốt, bổng không còn thấy nóng nữa Cô liền đọc lại mấy câu thơ mà Cô đã thuộc lòng cô thấy trong mình mát lạnh như có một luồng sinh khí che chở cho Cô, sự nhiệm mầu kỳ lạ nầy Linh Hồn Cô sực tỉnh, Cô càng niệm đọc nhiều hơn Cô đi trong biển lửa nhưng không hề hấn gì cả. Cô đến bên những người bị lửa thiêu đốt la hét đau đớn dẫy dụa cô đọc Kinh, Thơ Văn Hóa Cội Nguồn hầu cứu họ nhưng nào có ai nghe thấy gì đâu bị lửa thiêu cháy ra tro. Cô đang tìm đường đi ra khỏi biển lửa bổng Cô nghe có tiếng người nói. Con Ma nầy không sợ lửa bắt trói lại đưa đến ngục khác.
Cô nhìn thấy hai con quỉ bận áo chống lửa đi đến bắt Cô. Cô hoảng quá bỏ chạy hai con quỉ rượt theo.
Chúng quăng ra sợi dây trói Cô lại. Dẫn Cô đến một nơi phải nói là kinh hoàng lũ quỉ cột những Linh Hồn vào cột đồng rồi mổ ruột moi gan vô cùng thê thảm Cô Thạo không dám nhìn chỉ nghe tiếng la ré hãi hùng.

Hai con quỉ trói chặc Cô vào cây cột đồng rồi bỏ đi, không bao lâu có hai con quỉ khác tới cầm dao đến nhìn Cô một hồi rồi nói ở cõi trần gian ngươi chuyên môn làm ác hại không biết bao nhiêu người tan nhà nát cửa cha con chồng vợ ly tán có người phải bỏ mạng vì nợ nần chủ nợ xiết nhà xiết cửa. Phải ra sống nơi đầu đường xó chợ. Tuy ngươi có đi chùa nhưng cầu toàn là chuyện may mắn để ngươi hành ác. Phật, Thánh, nào phù hộ cho những người hành ác như thế, theo luật phải xử tội, ngươi đáng mổ bụng moi gan.
Hai con quỉ nói xong liền cần dao rạch bụng Linh Hồn Cô. Cô liền nhớ đến kinh thơ, hai con quỉ rạch bụng mãi không được, chúng tức quá chém tới tắp vào Linh Hồn Cô, nhưng đức xong thời liền lại hai con quỉ vô cùng kinh hãi la lớn con ma nầy có phép. Chúng không hiểu Cô Thạo đọc những gì mà thần thông như vậy hai con quỉ vô cùng kinh hãi liền bỏ chạy biến mất.

Cô Thạo tiếp tục tưởng nghĩ đến kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn dây cột trói Cô tự đứt, không bao lâu Cô liền thấy cảnh giới màu xanh xuất hiện Cô vội bước vào đó thời không còn biết gì nữa đến khi tỉnh dậy thấy mình đang ở thị trấn An Lãnh Khu Phố 3. Cô liền trở về nhà thăm Cha Mẹ. Cô thấy nhà đang có giỗ cũng khá đông người, Cô không biết là Giỗ ai khi đến nơi mới hay là ngày kị cơm cho Cô. Cô ngạc nhiên mình mới chết đây mà đã một năm rồi sao?

Cô bước vào nhà không ai nhìn thấy Cô, kể cả Cha Mẹ của Cô. Cô chào hỏi bà con, cũng như Cha Mẹ của Cô những thân không một ai hay biết chi cả. Cô cảm thấy kỳ lạ còn đang hoang mang sao mình nói không ai nghe, hầu như người nhà không thấy mình. Đang còn ngơ ngác thời Cô nhìn thấy Ông Bà nội của Cô từ ngoài cửa bước vào. Cô mừng quá chạy ra nắm lấy tay Ông Nội Bà Nội.

Ông Nội nói. Ông hay tin con qua đời Ông Bà liền đến bệnh viện tìm mãi không thấy Linh Hồn con đâu hết, con đi đâu vậy. Cô Thạo liền kể cho Ông Nội Bà Nội nghe, Ông Bà Nội nghe xong nói con bị sa đọa xuống địa phủ sao ? Cô Thạo nói con không biết đó có phải là địa phủ không, nhưng vô cùng khủng khiếp rùng rợn.

Ông Bà Nội Cô Thạo nói, Ông Bà tuy có nghe nhiều Hồn Ma nói có Địa Phủ nhưng Ông Nội chưa đến đó bao giờ. Cô Thạo nói nơi địa phủ khủng khiếp lắm Ông Bà Nội. Trong khi Ông Bà Cháu nói chuyện thời thấy mấy Linh Hồn tới nữa Ông Bà Nội giới thiệu đây là Bà Tổ Cô , đây là Bà Tổ Tằng, đây là Bà Cố Tổ, Cô Thạo quỳ lạy ra mắt cháu là Thạo.

Cô Thạo nói bửa nay là ngày kị cơn giáp năm của con Mời Bà Tổ Tằng, Bà Tổ Cô, Bà Cố Tổ Ông Nội Bà Nội dùng cơm. Cha, Mẹ Cô Thạo cũng như bà con, cô, bác, gì, cậu, mợ, cháu, khá đông nhưng không ai nhìn thấy Bà Tổ Tằng, Bà Tổ Cô, Bà Cố Tổ, Ông Nội, Bà Nội cô Thảo cả. Quả là Âm- Đương cách trở tuy ở sát bên nhau. Cô nhìn thấy người thân, nhưng không bao giờ người thân nhìn thấy Cô, Cô Thạo không hiểu vì sao lại như vậy.

Bà Tổ Tằng như hiểu ý Thạo muốn nói gì, bằng nói người dương gian mắt thường không nhìn thấy người Âm cảnh đâu. Kẻ Dương Gian người Âm Cảnh Con hai cảnh giới khác nhau Âm- Dương cách trở không thể tiếp xúc hay nói chuyện với nhau được.
Cô Thạo hỏi thưa Tổ Tằng không lẽ Ông Bà nhiều đời dòng họ nhà mình chỉ có bấy nhiêu thôi sao. Bà Tổ Tằng nói đông lắm cháu ạ nhưng không biết lưu lạc đến phương nào. Nghe đâu có số Ông Bà của con siêu sanh về non Tiên Cực Lạc. Có nhiều Ông Bà cao đời của con đầu thai trở lại làm người trần gian.
Bà Tổ Tằng nhìn Thạo rồi nói con có biết Tổ Tằng ở cõi Âm bao lâu rồi không ? Thạo nói dạ con không biết, Bà Tổ Cô nói Tổ Tằng ở Âm cảnh hơn năm trăm năm rồi đấy nhưng vẫn chưa được đầu thai.
Bà Tổ Tằng nhìn Thạo rồi nói đáng lý con thọ đến 75 tuổi mới hết số, nhưng vì con hành ác lại không tu nhân tích đức. Phước Đức hết tai họa kéo đến thình lình lại không có Phật, Trời che chở nên đã chết oan chưa tới số chết.

Bà Tổ Tằng lại hỏi nghe nói con bị lưu lạc xuống Địa Phủ có thật không? Thạo nghe Bà Tổ Tằng hỏi liền kể lại tất cả đầu đuôi không bỏ sót một chi tiếc nào. Bà Tổ Tằng nghe xong mừng rỡ nói Văn Hóa Cội Nguồn có oai Thần như thế sao? Nếu vậy thời đến nơi đền thờ để nghe.
Xong bửa kị cơm Ông Bà Tổ Tằng, Ông Bà cao đời Bà Tổ Cô, Ông Nội Bà Nội trở về nơi ở của mình chính là nơi Mồ Mã, từ đó thường đến nơi đền thờ nghe Kinh, Thơ Văn Hóa Cội Nguồn. Không bao lâu thời được siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc.

Nói về Linh Hồn Cô Thạo nhờ Tổ Tằng chỉ cho cách để gặp Cha Mẹ. Cô chờ cho Cha Mẹ đi vào giấc ngủ Cô liền làm phép để cho Cha Mẹ gặp Cô.
Nói về Ông Bà Mẹo trong người hơi mệt ngủ thiếp đi trong lúc mơ màng thấy được Thạo mừng quá con còn sống sao. Thạo nói Linh Hồn con làm gì mà chết, chết chỉ là cái xác phàm mà thôi. Cô kể lại cho Cha Mẹ nghe chuyện Cô sa đọa xuống Âm Phủ bị quả báo cũng như vào Hỏa Ngục thiêu đốt khủng khiếp. Cô khuyên Cha Mẹ nên làm lành, trần gian chỉ là cõi tạm. Giàu có đến đâu, chết không mang theo được gì chỉ hai bàn tay trắng. Hành ác nhất định sa đọa xuống các cõi Âm Ti, con may nhờ thuộc Kinh, Thơ Văn Hóa Cội Nguồn mới thoát ra khỏi Địa Ngục. Cha Mẹ nên theo Cư Sĩ Độ tu hành tụng đọc Văn Hóa Cội Nguồn, cúng dường tiền bạc in kinh bố thí. Nhất là tưởng nhớ Quốc Tổ, Cha Trời Mẹ Trời, Cha Lạc Long Quân, cùng Mẹ Âu Cơ. Thời nhất định Cha Mẹ được siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc, chỉ có Non Tiên Cực Lạc, hay Thiên Đàng Cực Lạc mới thật sự chánh quên con người sống trên quê hương châu báu ngọc ngà an vui hạnh phúc vĩnh hằng. Cha Mẹ nhớ lời con dặm con đi đây nói xong Cô Thạo biến mất. Từ đó Cô đi đến nơi nào cũng kể cho những hồn Ma tu theo Văn Hóa Cội Nguồn.
Cho đến một hôm Cô nhìn thấy ánh sáng màu vàng hiện đến Cô biết là Cô sắp siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc Cô liền niệm Cha Trời Mẹ Trời rồi bay vào ánh sáng màu Vàng Cô liền siêu sanh về Tần Trời thứ 1 cõi trời Tứ Thiên Vương trở thành Thiên La Địa Tiên, hưởng an vui hạnh phúc vĩnh hằng.
Cha Mẹ của Cô Ông Bà Mẹo khi mãn kiếp trần cũng được siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc ở dãy núi song trì, hưởng phước trời an vui hạnh phúc vĩnh hằng.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————–

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s